Hồng Sa Đòi Bùng Nợ
Sương mù của trấn Phong Đô chưa bao giờ đậm đặc đến thế. Nó như một tấm lụa xám lạnh lẽo, quấn chặt lấy những dốc đá cổ kính, len lỏi qua từng khe hở của cánh cửa gỗ mun sẫm màu của nhà trọ Vạn Quỷ. Sáng sớm, không gian sảnh lễ tân chìm trong một sự tĩnh lặng quỷ dị. Chỉ có tiếng chổi tre quét sột soạt trên nền gạch tàu ẩm ướt vang lên đều đặn, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
Thẩm Dạ Hiên đang quét nhà. Vị Ma Vương tối cao của U Minh Giới, kẻ từng nắm giữ sinh sát trong tay vạn quỷ, giờ đây đang mặc bộ bà ba bằng vải linen màu xám cát giản dị của cha nuôi Lâm Mạnh để lại. Bộ đồ hơi ngắn so với thân hình cao lớn, bờ vai rộng và lồng ngực săn chắc của anh, để lộ ra cổ tay mạnh mẽ cùng vết thương băng bó sơ sài bên ngực trái. Gương mặt tuấn mỹ vô song của anh lúc này âm trầm như nước, đôi mắt phượng màu đỏ đậm thi thoảng lại lóe lên những tia lửa giận dữ khi nhìn vào chiếc chổi tre trong tay.
"Quét cho sạch vào, bồi bàn Thẩm. Đừng có vừa làm vừa rủa thầm chủ trọ như thế, Thiên đạo ghi sổ hết đấy."
Giọng nói thanh tao nhưng đầy tính thực dụng của Lâm Trúc Chi vang lên từ phía sau quầy lễ tân. Cô đang ngồi trên chiếc ghế gỗ sồi, tay trái tựa cằm, tay phải thoăn thoắt gõ trên chiếc bàn tính gỗ mun cổ kính của Lão Tiền để lại. Tiếng bàn tính gõ "cạch, cạch, cạch" giòn giã vang lên, đều đặn như nhịp tim của cô lúc này.
Trúc Chi mặc chiếc áo bà ba màu xám nhạt, mái tóc đen dài được buộc đuôi ngựa gọn gàng phía sau. Gương mặt cô vẫn còn chút nhợt nhạt sau cơn sốt phản phệ khế ước đêm qua, nhưng đôi mắt xám tro lại tràn đầy sự tỉnh táo và sắc sảo. Trên cổ tay phải của cô, vết sẹo khế ước hoán huyết hình sợi xích đỏ rực thi thoảng lại phát sáng nhè nhẹ, đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim yếu ớt của Dạ Hiên.
Dạ Hiên khựng chổi lại, quay đầu nhìn cô, ánh mắt sắc như dao cạo.
"Lâm Trúc Chi, ngươi đừng quá phận. Bổn vương chấp nhận làm việc ở đây là để dưỡng thương, chứ không phải để một phàm nhân như ngươi sai bảo như nô bộc."
"Trong sổ nợ của tôi không có chữ 'Ma Vương', chỉ có chữ 'con nợ' thôi," Trúc Chi không thèm ngẩng đầu lên, ngón tay vẫn gõ bàn tính tanh tách. "Chi phí sửa chữa phòng 404 là năm mươi linh thạch sơ cấp. Chi phí sửa sảnh chính bị anh tàn phá đêm qua là một trăm linh thạch. Tiền phòng tháng này là năm mươi linh thạch nữa. Tổng cộng hai trăm linh thạch sơ cấp. Với mức lương bồi bàn hai linh thạch một ngày, anh phải làm việc liên tục một trăm ngày mới mong trả hết nợ phòng. Tôi chưa tính lãi suất quá hạn cho anh là may mắn lắm rồi."
"Ngươi..." Dạ Hiên nghiến răng, lồng ngực phập phồng giận dữ. Vết thương ngực trái của anh chợt nhói đau, truyền một luồng ma khí lạnh buốt dọc theo khế ước máu.
Ngay lập tức, Trúc Chi cũng khẽ nhíu mày, tay phải cô vô thức siết chặt lấy ngực trái. Cơn đau thắt ngực từ Dạ Hiên truyền sang qua khế ước hoán huyết khiến cô nghẹt thở trong vài giây. Nhưng cô không hề tỏ ra yếu thế, cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt phượng đỏ đậm của anh, nở một nụ cười đầy thách thức.
"Sao hả? Muốn dùng ma lực thiêu rụi nhà trọ của tôi nữa à? Đừng quên quyền áp chế địa lý của Sổ đỏ vẫn đang hoạt động. Chỉ cần anh có ý định hành hung chủ trọ, kết giới sẽ lập tức đóng băng nguyên thần của anh vĩnh viễn."
Dạ Hiên hít một hơi thật sâu để nén cơn giận. Anh biết cô không nói đùa. Sổ đỏ nhà trọ Vạn Quỷ được Thiên đạo chứng thực mang một quyền năng địa giới khủng khiếp, đủ để vô hiệu hóa hoàn toàn ma tính của anh trong phạm vi mảnh đất này. Anh quay đi, tiếp tục vung chổi quét mạnh xuống sàn gạch như muốn trút giận.
Phía sau quầy lễ tân, Tiểu Vô Diện – vong hồn nhỏ câm không mặt – đang lém lỉnh nhảy nhót trên chiếc ghế tre. Nó dùng đôi bàn tay vô hình khua khoắng trong không khí, cố gắng bắt chước điệu bộ quét nhà đầy dằn vặt của Dạ Hiên, khiến Trúc Chi không khỏi bật cười nhẹ.
Nhưng nụ cười của cô chưa kịp tắt thì nhiệt độ trong sảnh lễ tân đột ngột sụt giảm nghiêm trọng. Sương mù xám xịt tràn vào từ cửa sổ bỗng chốc chuyển sang màu đỏ sậm rùng rợn, mang theo một thứ mùi tanh nồng của máu tươi và oán khí đậm đặc cõi âm.
"Keng! Keng! Keng!"
Chiếc chuông gió đồng cổ treo trước hiên nhà trọ đột ngột gõ vang dồn dập, phát ra những luồng sóng âm thanh tịnh để cảnh báo nguy hiểm.
"Có biến," Dạ Hiên lập tức buông chổi, ánh mắt anh trở nên lạnh lùng và cảnh giác cao độ. Dù bị phong ấn linh lực, bản năng chiến đấu của một Ma Vương vẫn giúp anh nhận ra luồng sát khí đang tiến sát.
Từ phía sân sau nhà trọ, nơi đặt chiếc Giếng U Minh kết nối trực tiếp với cõi chết, một bóng người màu đỏ rực rỡ lướt qua sương mù, lao thẳng vào sảnh lễ tân với tốc độ kinh hoàng.
Đó là Hồng Sa – một ác quỷ khát máu vừa thoát ra khỏi giếng cổ do sự rò rỉ kết giới ranh giới. Ả mặc một bộ váy cưới màu đỏ rách rưới dính đầy những vệt máu khô đen ngòm, mái tóc đen dài rũ rượi xõa tung che khuất nửa khuôn mặt biến dạng rùng rợn. Chỉ có đôi mắt đỏ ngầu đầy điên loạn và mười đầu ngón tay mang móng vuốt dài sắc nhọn phát ra luồng khói oán khí đen kịt là lộ rõ dưới ánh đèn bão.
"Máu... Ta muốn sinh khí phàm nhân! Ta muốn ăn tươi nuốt sống các ngươi!" Hồng Sa rít lên một tiếng chói tai, luồng oán khí cuồng bạo từ người ả thổi tung toàn bộ giấy tờ trên quầy lễ tân.
Ả không thèm để ý đến Dạ Hiên đang đứng đó, mà đôi mắt điên cuồng lập tức khóa chặt vào Lâm Trúc Chi – phàm nhân duy nhất trong sảnh mang huyết mạch gác cổng thơm ngọt.
"Ác quỷ guốc đỏ đòi bùng tiền phòng hả?" Trúc Chi dù trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ của phàm nhân trước cái chết, nhưng lý trí thực dụng của cô vẫn hoạt động nhanh nhạy. Cô lập tức lùi lại một bước ra sau quầy lễ tân, tay phải thọc vào túi áo bà ba lấy ra một nắm muối hạt trừ tà Phong Đô mua từ tiệm tạp hóa Lý Thanh.
"Khôi! Dẹp loạn!" Trúc Chi quát lớn.
Từ trong bóng tối của sảnh chính, Khôi – vong hồn bảo vệ lực sĩ khổng lồ cao hơn hai mét – bước ra. Cơ bắp xám ngoét dính đầy sẹo xăm trổ của hắn cuồn cuộn lên khi hắn vung chiếc xích sắt nặng nề quấn quanh cổ tay, lao thẳng vào Hồng Sa hòng ném ả ra ngoài kết giới.
"Cút ra!"
Hồng Sa gầm lên, vung huyết sát trảo tầm gần chém mạnh vào sợi xích sắt của Khôi. Một tiếng "xoảng" chói tai vang lên, luồng oán khí cực độc từ móng vuốt của ả bốc lên khói đen ăn mòn, lập tức làm rỉ sét sợi xích sắt của Khôi.
Khôi gầm lên đau đớn khi luồng oán khí đen ngòm bắt đầu ăn mòn vào cánh tay xám ngoét của hắn. Hắn bị lực chấn động cực mạnh hất văng lùi lại vài mét, suýt chút nữa ngã quỵ xuống sàn gạch tàu.
"Vô dụng! Đám vong hồn dơ bẩn!" Hồng Sa cười man dại, tốc độ của ả cực nhanh, lướt qua Khôi và lao thẳng về phía quầy lễ tân nơi Trúc Chi đang đứng.
Trúc Chi không hề hoảng loạn. Cô dùng hết sức lực vung tay ném mạnh nắm muối hạt trừ tà về phía trước.
"Xèo xèo xèo!"
Những hạt muối hạt Phong Đô hấp thụ chút dương khí hiếm hoi khi chạm vào luồng oán khí của Hồng Sa liền bùng phát ra những tia lửa nhỏ, tạo thành một bức tường tịnh hóa mỏng manh cản bước tiến của ả ác quỷ. Hồng Sa bị muối bắn vào mặt, đau đớn lùi lại một bước, khuôn mặt biến dạng càng thêm vặn vẹo vì giận dữ.
Nhưng bức tường muối hạt quá mỏng manh trước oán khí cuồng bạo của một ác quỷ thoát ra từ giếng cổ. Hồng Sa vung huyết sát trảo xé rách bức màn muối hạt, móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào cổ họng Trúc Chi mà cào xuống.
"Keng!"
Đúng lúc đó, chiếc chuông gió đồng cổ treo trước hiên nhà trọ bỗng phát ra một tiếng gõ vang dội, thanh tịnh và trầm hùng như tiếng chuông chùa cổ xưa. Luồng sóng âm tịnh hóa lan tỏa khắp sảnh chính, đánh thẳng vào thần kinh của Hồng Sa.
"A!" Hồng Sa hét lên một tiếng đau đớn, mười đầu ngón tay đang lao tới khựng lại giữa không trung. Tiếng chuông gió làm tê liệt hoàn toàn ma tính và kinh mạch của ả trong vòng mười giây ngắn ngủi.
Cơ hội duy nhất chính là lúc này.
Trúc Chi không hề bỏ chạy. Cô biết nếu cô chạy trốn khỏi ranh giới bảo vệ của quầy lễ tân, cô sẽ chết. Ánh mắt cô chợt khóa chặt vào chiếc trâm cài tóc bằng bạc cũ kỹ, rỉ sét bám đầy oán khí đen ngòm đang cài lệch trên mái tóc rũ rượi của Hồng Sa.
Đó là đồ vật tùy thân chứa đựng oán niệm sâu sắc nhất của ả.
Trúc Chi nghiến răng chịu đựng nỗi sợ hãi, cô dũng cảm rướn người qua quầy lễ tân, bàn tay phải mảnh mai chộp lấy cổ tay đang bị tê liệt của Hồng Sa, đồng thời ngón tay cô chạm thẳng vào chiếc trâm cài tóc rỉ sét.
"Kích hoạt! Chạm thấu ức!"
Ngay lập tức, đồng tử của Lâm Trúc Chi co rút lại, hóa thành một màu xám tro không hồn. Sương mù xám xịt xung quanh sảnh lễ tân bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một mảng ký ức đau khổ của quá khứ hiện ra sống động trước mắt cô.
... Đó là một làng quê nghèo thời phong kiến dưới dương thế. Một cô gái trẻ xinh đẹp mặc bộ váy cưới màu đỏ thắm đang khóc lóc thảm thiết, hai tay bị trói chặt bằng dây thừng thô ráp. Xung quanh cô là đám dân làng hung hãn, cầm cuốc, cầm gậy gộc, ánh mắt đầy sự cuồng tín và tàn nhẫn.
"Ả lẳng lơ! Dám thông đồng với giặc hại làng! Dìm lồng heo! Dìm chết ả!"
Tiếng gào thét phẫn nộ của đám đông vang lên bên tai Trúc Chi. Cô gái trẻ bị đẩy xuống dòng sông sâu lạnh buốt. Nước sông tràn vào mũi, vào miệng cô, cướp đi hơi thở cuối cùng. Trong những giây phút giãy giụa tuyệt vọng dưới đáy nước tối tăm, cô gái nhìn thấy gã đàn ông mình từng yêu thương nhất đang đứng trên bờ, tay ôm gói bạc, lạnh lùng nhìn cô chìm xuống.
Sự phản bội tột cùng và nỗi oan khuất thấu trời hóa thành oán khí đen ngòm, nhuộm đen chiếc trâm cài tóc bằng bạc mà người mẹ quá cố đã tặng cô làm của hồi môn...
Sương mù ký ức tan rã.
Trúc Chi bừng tỉnh, lồng ngực phập phồng thở dốc, một dòng máu tươi nhỏ từ mũi cô chảy xuống do tinh thần lực bị tiêu hao quá mức. Nhưng đôi mắt cô không còn sự sợ hãi nữa, chỉ còn lại sự thấu cảm sâu sắc dành cho vong hồn tội nghiệp trước mặt.
"Cô bị oan khuất dìm chết, oán hận kẻ phản bội là đúng," Trúc Chi khẽ nói, giọng nói cô mang theo một sự ấm áp kỳ lạ xoa dịu đi cơn điên loạn của Hồng Sa. "Nhưng ở nhà trọ Vạn Quỷ này, bùng tiền phòng và đập phá tài sản là phạm luật."
Hồng Sa vừa thoát khỏi trạng thái tê liệt mười giây của chuông gió, oán khí trong mắt ả khẽ dao động khi nghe thấy những lời thấu suốt oan khuất của Trúc Chi. Nhưng bản năng ác quỷ khát máu lại trỗi dậy, ả định vung trảo cướp lấy cuốn sổ nợ cổ trên bàn để thiêu hủy ghi chép.
"Không biết hối cải!"
Trúc Chi lạnh lùng quát lớn, cô vỗ mạnh lòng bàn tay phải đang rỉ máu lên tờ Sổ đỏ dính máu đang đặt trên bàn lễ tân.
"Đóng băng linh lực địa giới!"
"Oành!"
Trận pháp bát quái đồng rỉ dưới sàn gạch sảnh chính đột ngột rực sáng lên luồng hào quang xám cổ kính. Luồng ánh sáng ấy hóa thành những sợi xích năng lượng vô hình, quấn chặt lấy hai chân và cơ thể của Hồng Sa.
"A... Không thể nào! Linh lực của ta!" Hồng Sa thét lên kinh hoàng.
Ả cảm nhận được toàn bộ dòng chảy âm khí cuồng bạo bên trong cơ thể mình bị đóng băng lập tức bởi quyền hạn địa giới tối cao của Sổ đỏ. Những chiếc móng vuốt sắc nhọn dài ngoằng co rút lại thành móng tay phàm nhân bình thường, luồng khói oán khí đen kịt bao quanh người ả cũng bị hút sạch vào mặt đất gạch tàu.
Hồng Sa ngã quỵ xuống sàn nhà, cơ thể run rẩy, yếu ớt và bất lực không khác gì một cô gái phàm trần tội nghiệp.
Trúc Chi điềm tĩnh lau đi vệt máu tươi nơi khóe mũi, cô lật mở cuốn sổ nợ bìa da thuộc cổ xưa trên bàn lễ tân. Ngòi bút vô hình của Thiên đạo lập tức viết ra những dòng chữ máu đỏ tươi rực rỡ:
*Khách trọ phòng 203: Hồng Sa. Khoản nợ bùng phòng tích lũy: 20 linh thạch sơ cấp. Tiền phạt hủy hoại tài sản sảnh chính (đập phá bàn ghế gỗ mun): 30 linh thạch sơ cấp. Tổng nợ: 50 linh thạch sơ cấp.*
"Nợ năm mươi linh thạch sơ cấp," Trúc Chi gõ mạnh bàn tính gỗ, âm thanh giòn giã vang lên như phán quyết cuối cùng. "Hồng Sa, cô không có tiền mặt cõi âm để trả nợ. Theo luật cấm bùng tiền phòng của nhà trọ Vạn Quỷ, cô phải ký hợp đồng lao động phục dịch để trừ nợ dần."
Hồng Sa ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhợt nhạt dưới mái tóc rũ rượi nhìn Trúc Chi với ánh mắt vừa kính sợ vừa dằn vặt.
"Ngươi... ngươi muốn ta làm gì?"
"Phòng giặt ủi ở sân sau đang thiếu người giặt giũ chăn màn dính máu ma tộc, và sảnh chính cũng cần dọn dẹp hàng ngày," Trúc Chi đẩy cuốn sổ nợ về phía trước, huyết ấn trên trang sách phát sáng nhè nhẹ. "Lương bồi dịch một linh thạch sơ cấp một ngày. Cô phải làm việc liên tục năm mươi ngày để trừ nợ phòng và tiền phạt. Ký huyết ấn vào đây."
Hồng Sa nhìn dòng chữ máu trên sổ nợ, rồi lại nhìn vào đôi mắt xám tro đầy sự thấu cảm nhưng cực kỳ kiên quyết của Trúc Chi. Ả biết, đây là con đường sống duy nhất của ả để tránh bị kết giới nhà trọ tiêu biến nguyên thần vĩnh viễn.
Ả chậm rãi đưa ngón tay cái dính máu của mình, ấn mạnh vào góc trang sổ nợ.
"Cạch."
Huyết ấn hoàn tất. Cuốn sổ nợ cổ xưa khẽ rung lên rồi tự động khép lại, cất giấu đi bản khế ước lao động mới của nhà trọ Vạn Quỷ.
"Tiểu Vô Diện, dẫn nhân viên mới xuống phòng giặt ủi sân sau nhận việc," Trúc Chi ra lệnh.
Tiểu Vô Diện lém lỉnh nhảy xuống, vẫy vẫy bàn tay vô hình ra hiệu cho Hồng Sa đi theo. Ác quỷ khát máu vừa rồi giờ đây lầm lũi cúi đầu bước đi sau lưng đứa trẻ vong hồn, oán khí hung hãn hoàn toàn bị tịnh hóa bởi công việc lao động trừ nợ phòng trọ.
Sảnh lễ tân trở lại sự tĩnh lặng của sương mù sáng sớm.
Trúc Chi khẽ thở phào một hơi, cô gượng tay vịn vào mép quầy lễ tân để giữ thăng bằng. Vết trầy xước nhẹ ở vai trái do móng vuốt của Hồng Sa lúc nãy đang rỉ ra vài giọt máu tươi phàm nhân ngọt ngào.
Bỗng nhiên, một bóng đen cao lớn khẽ động.
Dạ Hiên đứng tựa vào cột gỗ mun gần đó, chiếc chổi tre vẫn cầm hờ hững trong tay. Anh đã chứng kiến toàn bộ trận chiến từ đầu đến cuối mà không hề ra tay can thiệp.
Ánh mắt phượng màu đỏ đậm của anh nhìn chăm chằm vào bả vai đang rỉ máu của Trúc Chi, rồi chuyển sang vết sẹo khế ước máu trên cổ tay cô. Ngực trái của anh cũng khẽ nhói lên một cơn đau nhẹ đồng bộ với vết thương của cô.
Một nụ cười nhạt đầy vẻ thú vị và khinh miệt khẽ nhếch lên nơi khóe môi tuấn mỹ của vị Ma Vương kiêu ngạo.
Dạ Hiên đứng tựa vào cột gỗ, khẽ nhếch môi khi thấy Trúc Chi không những không sợ hãi mà còn tính toán chi ly tiền phạt bồi thường hư hại sảnh của Hồng Sa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!