Huyết Ấn Cựu Vương
Thanh kiếm đồng cổ rực lửa hỏa sát rạch một đường đỏ rực giữa không trung, nhắm thẳng vào ngực trái Lâm Trúc Chi chém xuống. Sức nóng kinh hoàng từ lưỡi kiếm của Trịnh Khánh Minh khiến không khí xung quanh vặn vẹo, thiêu rụi những sợi tóc mai của cô gái phàm nhân thành tro bụi ngay trước khi nó kịp chạm vào da thịt. Trúc Chi quỵ trên sàn gỗ mun lạnh lẽo của sảnh lễ tân Nhà trọ Vạn Quỷ, lồng ngực co thắt dữ dội. Vết sẹo khế ước hoa bỉ ngạn trên cổ tay phải của cô đang nhấp nháy luồng sáng đỏ rực đầy điên cuồng, từng nhịp đập của nó như một chiếc đinh nung đóng thẳng vào xương tủy, chia sẻ trọn vẹn nỗi đau bỏng rát từ Dạ Phong và Khôi đang gục ngã bên cạnh. Cô nhìn lưỡi kiếm đang phóng tới, hàm răng nghiến chặt đến rướm máu. Trong khoảnh khắc ấy, lý trí thực dụng của một kẻ gác cổng giữ đất không cho phép cô nhắm mắt chờ chết. Cô vẫn còn thuế đất chưa đóng, em trai Lâm Duy vẫn đang hôn mê trong vòng tròn nến thơm ngải cứu ngay sau quầy lễ tân, và vị Ma Vương kiêu ngạo kia... vẫn chưa trả hết nợ phòng cho cô.
"Chết đi, con ranh gác cổng phản bội!" Tiếng gầm rú cuồng tín của Trịnh Khánh Minh vang dội bên tai cô như tiếng sấm sét.
*VÚT! KENG!*
Ngay khi mũi kiếm hỏa sát chỉ còn cách tim Trúc Chi đúng một tấc, một luồng gió lạnh buốt mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa dạ lý hương đột ngột xé rách màn khói lưu huỳnh đỏ rực. Từ trong bóng tối của những cột gỗ mun đổ nát, hàng vạn cánh bướm đêm màu tím sẫm, tỏa ra thứ hào quang huyền ảo rực rỡ, như một cơn bão táp vô hình quét thẳng vào sảnh chính. Đàn bướm đêm rít lên những tiếng xé gió sắc nhọn, mang theo sát khí bướm đêm tinh thuần của hoàng tộc ma tộc cũ, lao trực diện vào mặt Trịnh Khánh Minh.
"Cái gì thế này?" Trịnh Khánh Minh hét lên một tiếng kinh hoàng. Lũ bướm đêm tím phủ kín tầm nhìn của lão, những đôi cánh mỏng manh nhưng sắc bén như dao cạo liên tục quật vào mặt, cắt đứt những vệt máu rướm trên làn da nhăn nheo của lão pháp sư cao cấp. Luồng sát khí lạnh lẽo từ đàn bướm làm nhiễu loạn hoàn toàn định vị pháp thuật của lão, khiến thanh kiếm đồng cổ hỏa sát bị chệch hướng đi một inch chí mạng, chém sạt qua vai áo bà ba của Trúc Chi, cắm phập xuống nền sàn gỗ mun sẫm màu, bắn ra những tia lửa đỏ lòm.
Trúc Chi ngã nhào sang một bên, bả vai chỉ bị xước nhẹ một đường nhưng hơi nóng của Huyền Hỏa vẫn khiến cô bỏng rát. Cô ngước mắt nhìn lên, giữa màn sương mù tím vặn vẹo ngoài hiên nhà trọ, tàn hồn của Thẩm Dạ Nguyệt ẩn hiện mờ ảo dưới dạng một nữ tử thanh mảnh mặc y phục dạ hành màu tím sẫm, khuôn mặt che kín bằng mạng che mặt thêu bướm đêm phát sáng. Dạ Nguyệt không thể bước vào phạm vi kết giới nhà trọ để tránh lôi phạt của Thiên đạo, nhưng tàn phách vương tộc của cô đã kịp thời giải vây cho Trúc Chi trong gang tấc.
"Sự tồn tại của Thẩm Dạ Nguyệt... Chị ấy thực sự chưa chết vĩnh viễn!" Dạ Phong đang quỳ gục dưới đất, bờ vai bị bỏng sém do tro tàn cực đoan, run rẩy thốt lên khi nhận ra dao động nguyên thần quen thuộc của cựu công chúa ma tộc.
"Vương thượng! Mau lùi lại!" Dạ Phong dùng chút sức tàn cuối cùng, cố gắng lết thân mình chắn trước mặt Trúc Chi, nhưng ngọn lửa hỏa sát phản chấn từ thanh kiếm cắm dưới sàn gỗ bùng lên một lần nữa, đánh văng gã cận vệ ma tộc đập mạnh vào cột gỗ mun phía sau. Dạ Phong phun ra một ngụm máu đen, hoàn toàn kiệt sức.
"Lũ ma tộc rác rưởi! Hôm nay ta sẽ thiêu rụi toàn bộ cái ổ quỷ này!" Trịnh Khánh Minh điên cuồng vung kiếm rút ra khỏi sàn gỗ, ngọn lửa Huyền Hỏa trên thanh kiếm đồng cổ lại bùng cháy dữ dội hơn khi lão kích hoạt Đàn tế Huyền Hỏa ngoài sân.
Từ trên bậc thềm gỗ mun dẫn lên tầng hai, Thẩm Dạ Hiên đứng đó, đôi mắt phượng màu đỏ đậm sâu thẳm tỏa ra một luồng sát khí vương tộc thâm trầm đến tột đỉnh. Anh bóp chặt ngực trái đang rỉ máu liên tục dưới vạt áo sơ mi linen cát xám giản dị. Nhìn thấy Trúc Chi suýt chết trước mũi kiếm của lão pháp sư cuồng tín, lồng ngực anh dâng lên một cơn phẫn nộ chưa từng có. Anh là một Ma Vương kiêu ngạo, dù nguyên thần đang bị thương nặng và bị giới hạn bởi xích sắt phong ấn của phòng 404, anh cũng không cho phép bất kỳ kẻ nào chạm vào vương hậu phàm nhân của mình.
*RẮC! RẮC!*
Một tiếng nứt vỡ rùng rợn vang lên từ sâu trong ngực trái của Dạ Hiên. Anh đã cưỡng chế dùng đến chút nguyên thần vương tộc cuối cùng, chấp nhận cái giá phải trả là vết rạn nứt linh hồn rách rộng thêm. Dạ Hiên vung tay phải, giải phóng một luồng thệ huyết ma hỏa màu đen thẫm chạy dọc theo hành lang gỗ mun, lao xuống sảnh chính như một con hắc long cuồng bạo.
*HỰ!*
Ngay khi ma hỏa đen bộc phát, khế ước hoán huyết liên kết sinh mệnh lập tức truyền toàn bộ sát thương phản phệ sang cơ thể phàm nhân của Trúc Chi. Cô ngã quỵ xuống sàn, lồng ngực nhói đau như bị vạn tiễn xuyên tâm, máu tươi từ khóe môi trào ra ròng ròng. Vết sẹo khế ước hoa bỉ ngạn trên cổ tay phải của cô rực sáng đỏ nhấp nháy điên cuồng, báo hiệu thọ mệnh phàm nhân đang bị rút ngắn dữ dội vì gánh chịu thay ma lực cho Dạ Hiên. Thế nhưng, cô không hề kêu lên một tiếng đau đớn nào. Cô nghiến răng, dùng phương pháp điều tức giữ mạng để ổn định nhịp tim đang đập loạn xạ.
"Dạ Hiên... Đừng dừng lại! Hãy tin tôi!" Trúc Chi thào thào, đôi mắt xám tro lóe lên sự quyết đoán tột cùng.
Cô thọc tay vào ngực áo bà ba dính nước, rút ra viên Huyết tinh thạch sơ cấp vừa tịnh hóa thành công dưới Hang Huyết Tinh. Viên tinh thạch đỏ trong suốt tỏa ra một nhiệt lượng ấm áp, tinh khiết của ma lực hoàng gia cũ. Trúc Chi cắn chặt đầu ngón tay trái của mình, nặn ra những giọt máu tim gác cổng tươi rói mang năng lượng phong ấn nguyên thủy của dòng họ Lâm, bôi thẳng lên tờ Sổ đỏ Nhà trọ Vạn Quỷ đang kẹp trong cuốn sổ nợ cổ.
"Huyết trận gác cổng... Khôi phục kết giới cho tôi!" Trúc Chi hét lớn, vỗ mạnh tờ Sổ đỏ dính máu và viên Huyết tinh thạch xuống nền gạch sảnh lễ tân.
*ONGGG!*
Sự dung hợp giữa dòng máu gác cổng tinh khiết, năng lượng của Huyết tinh thạch và luồng ma hỏa đen vương tộc của Dạ Hiên tạo nên một hiện tượng kinh thiên động địa. Một vòng tròn trận pháp bát quái khổng lồ màu đỏ thẫm bùng phát dưới chân Trúc Chi, lan tỏa khắp sảnh lễ tân và cổng chính nhà trọ Vạn Quỷ.
Sóng xung kích từ trận pháp dung hợp càn quét qua sảnh chính, tịnh hóa hoàn toàn mọi tàn lửa hỏa sát và tro tàn cực đoan của Trịnh Khánh Minh. Đàn tế Huyền Hỏa ngoài sân bị luồng ma lực tịnh hóa dập tắt hoàn toàn trong tiếng nổ đanh gọn. Trịnh Khánh Minh bị luồng năng lượng phản chấn cực mạnh đánh văng ra xa hàng chục mét, thanh kiếm đồng cổ khảm ngọc đỏ trên tay lão bị rạn nứt thêm một vết lớn, lão phun ra một ngụm máu tươi rực đỏ, kinh hoàng nhìn kết giới gỗ mun của nhà trọ đang khôi phục lại hào quang bảo hộ chắc chắn.
"Không thể nào... Làm sao một phàm nhân lại có thể dung hợp ma lực vương tộc hoàng gia cõi âm..." Trịnh Khánh Minh lảo đảo gượng dậy, lão biết một giờ giới hạn của Diệp Chiêu đã trôi qua một nửa, đàn tế đã hủy, lão không còn cơ hội chiến thắng. Lão oán hận trừng mắt nhìn Trúc Chi một lần cuối rồi vung tay áo dẫn theo nhóm pháp sư cực đoan tháo chạy vào sương mù dày đặc.
Trong sảnh lễ tân, ngọn lửa đã tắt hoàn toàn, nhưng cái giá phải trả là vô cùng tàn khốc. Dạ Hiên lảo đảo quỵ xuống một gối trên bậc thềm gỗ mun, nguyên thần vương tộc của anh bị rạn nứt nghiêm trọng hơn bao giờ hết, lồng ngực trái rỉ máu tươi đầm đìa nhuộm đỏ vạt áo linen cát xám. Trúc Chi nằm ngã rạp trên sàn, rớm máu lục phủ ngũ tạng do phản phệ cực hạn của khế ước máu, hơi thở của cô yếu ớt đến mức gần như ngừng đập.
Thế nhưng, thảm họa vẫn chưa dừng lại ở đó.
*UỲNH! UỲNH! OÀNH!*
Một tiếng nổ kinh hoàng vang dội từ phía sân sau nhà trọ, rung chuyển toàn bộ long mạch Phong Đô Trấn sương mù. Trận chiến hỏa sát ma pháp cực hạn vừa rồi đã làm sụp đổ hoàn toàn phong ấn kết giới mỏng manh còn lại của Giếng U Minh. Từ dưới miệng giếng cổ sau vườn, một dòng thác oán khí cõi âm khổng lồ màu đen thẫm, gầm rú như vạn quỷ đói khát, bắt đầu phun trào dữ dội, giải phóng hàng vạn vong hồn oán hận tràn lên dương thế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!