Nhạc nềnMemories6

Trận Đồ Huyền Hỏa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tối hậu thư một giờ của Diệp Chiêu vừa buông xuống, không khí trong sảnh lễ tân nhà trọ Vạn Quỷ liền đông cứng lại như băng giá. Chàng trai trẻ của Mao Sơn tông thản nhiên lùi lại một bước, chiếc gương bát quái đồng cổ trên tay anh ta khẽ xoay tròn, tỏa ra một luồng đạo khí màu vàng chanh nhạt nhẽo nhưng kiên cố, tự thiết lập một ranh giới trung lập tuyệt đối quanh thân mình. Anh ta không giúp bên nào, nhưng đôi mắt sáng như sao trời kia lại găm chặt vào sảnh chính, như một vị giám quan vô tình đang đếm ngược từng giây phút sinh tử.


"Một giờ? Mao Sơn tông các ngươi thật biết cách dung túng cho lũ tà ma ngoại đạo!" Trịnh Khánh Minh điên cuồng gầm rú. Khuôn mặt hốc hác đầy những vết sẹo bỏng rợn người của lão co rúm lại, đôi mắt đỏ ngầu sát khí nhìn chằm chằm vào Thẩm Dạ Hiên đang đứng trên bậc thềm gỗ mun. "Nhưng đối phó với lũ nghiệt súc và con ranh gác cổng phản bội này, nửa giờ của ta là quá đủ! Tất cả đệ tử Trừ Tà Hội nghe lệnh, lập Đàn tế Huyền Hỏa, san phẳng cái ổ quỷ này cho ta!"


*HÚUÚU!*


Theo tiếng quát của Trịnh Khánh Minh, nhóm pháp sư cực đoan đứng ngoài sân đồng loạt rút ra những lá bùa đỏ chu sa rực lửa. Họ vây quanh cổng chính nhà trọ, chân đạp bộ pháp Bát Quái, miệng lẩm bẩm những lời chú ngữ hỏa công chói tai. Không khí xung quanh đột ngột tăng nhiệt độ một cách điên cuồng. Làn sương đỏ ranh giới lảng vãng ngoài hiên bị hơi nóng đẩy lùi, nhường chỗ cho một quầng sáng màu đỏ rực rỡ và khói bụi lưu huỳnh khét lẹt bùng lên.


Trịnh Khánh Minh vung mạnh thanh kiếm đồng cổ khảm bảy viên ngọc đỏ. Lão là một Pháp sư cao cấp với tu vi hỏa công hủy diệt hiện tại, mỗi đường kiếm vung ra đều mang theo uy áp nặng nề của Huyền Hỏa Chân Kinh. Lão gầm lên, vung kiếm vẽ một vòng tròn rực lửa vào không trung, kích hoạt chiêu thức "Phóng hỏa bùa chú cực mạnh".


*BÙNG!*


Hàng loạt quả cầu lửa Huyền Hỏa khổng lồ từ thanh kiếm đồng cổ phóng ra, lao thẳng vào hàng rào gỗ mun và cánh cửa chính của nhà trọ Vạn Quỷ. Sức nóng kinh hoàng khiến những tấm ván gỗ mun trăm tuổi bắt đầu rên rỉ, phát ra những tiếng xèo xèo đau đớn.


Không dừng lại ở đó, Trịnh Khánh Minh thọc tay vào túi vải, bốc ra một nắm bột màu xám tro ném thẳng vào trong sảnh lễ tân. Đó chính là *Tro tàn trừ tà cực đoan* – loại vũ khí hóa học tâm linh tàn khốc được luyện chế từ đàn tế Huyền Hỏa, có khả năng ăn mòn và đốt cháy da thịt ma tộc lập tức khi tiếp xúc vật lý.


"Vương thượng! Tránh ra!" Dạ Phong gầm lên. Gã cận vệ ma tộc vung thanh đoản đao Hắc Ảnh, lao lên chắn trước bậc thềm gỗ mun để bảo vệ Dạ Hiên.


Thế nhưng, những hạt tro tàn xám xịt kia lướt qua màn lửa, bám thẳng vào giáp da và làn da nhợt nhạt của Dạ Phong. *XÈO! XÈO!* Tiếng da thịt bị ăn mòn vang lên rùng rợn. Dạ Phong đau đớn gầm lên, ngã quỵ xuống một gối, bờ vai gã bốc lên những làn khói đen oán khí rách nát. Sức nóng của tro tàn trừ tà cực đoan tàn phá kinh mạch của gã ma tướng sơ cấp một cách tàn nhẫn.


"Lũ phàm nhân cuồng tín!" Khôi – gã quỷ bảo vệ lực sĩ khổng lồ – gầm rú điên cuồng. Thân hình cao hơn hai mét của gã trồi lên từ bóng tối dưới gầm quầy lễ tân. Gã vung chiếc xích sắt quấn quanh cổ tay, dùng hết sức mạnh vật lý vô song của một vong hồn trung cấp để quật mạnh về phía Trịnh Khánh Minh, mưu toan khóa chặt lão pháp sư lại.


*KENG! KENG! KENG!*


Chiếc xích sắt chưa kịp chạm vào chéo áo của Trịnh Khánh Minh thì đã bị ngọn lửa Huyền Hỏa bao quanh lão thiêu rụi. Sức nóng cực đoan nung chảy xích sắt thành những giọt sắt lỏng đỏ rực trong nháy mắt. Khôi hét lên một tiếng đau đớn khi ngọn lửa hỏa sát dọc theo sợi xích cháy ngược về phía tay gã. Mười ngón tay khổng lồ của gã quỷ bảo vệ bị bỏng nặng, cháy đen thui, oán khí bao quanh gã phân rã dữ dội.


Trúc Chi đứng sau quầy lễ tân, chứng kiến cảnh tượng tàn khốc ấy mà tim nảy lên một nhịp kinh hoàng. Vết sẹo khế ước hoa bỉ ngạn trên cổ tay phải của cô đột ngột bùng phát một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, nóng bỏng như một sợi sắt nung găm thẳng vào xương tủy. Cơn đau khế ước phản phệ từ vết thương bỏng của Dạ Phong và Khôi truyền thẳng vào ngực trái của cô qua liên kết sinh mệnh hai chiều. Cô lảo đảo, một ngụm máu tươi rớm ra nơi khóe môi.


Cô quay đầu nhìn lên bậc thềm. Thẩm Dạ Hiên đang đứng đó, bóp chặt ngực trái rỉ máu liên tục dưới vạt áo sơ mi linen cát xám giản dị. Đôi mắt phượng màu đỏ đậm của anh híp lại đầy nguy hiểm, một luồng sát khí vương tộc thâm trầm dâng cao đến cực hạn. Anh muốn bộc phát ma hỏa đen để thiêu rụi lũ pháp sư ngoài kia, nhưng anh biết, nếu anh dùng linh lực cấm kỵ lúc này, kết giới nhà trọ sẽ phản phệ, và Trúc Chi sẽ là người gánh chịu một nửa sát thương chí mạng ấy.


"Dạ Hiên! Đừng động thủ!" Trúc Chi hét lên, giọng cô khàn đặc nhưng chứa đựng sự quyết đoán tột cùng. "Anh đang bị thương nặng nguyên thần, nếu dùng ma lực lúc này, cả hai chúng ta sẽ cùng tan biến!"


Cô gạt dòng máu trên khóe môi, đôi mắt xám tro lóe lên sự lý trí thực dụng sắc bén thường ngày. Cô hiểu rõ tình thế hiểm nghèo của mình. Hệ thống camera giám sát của Lâm Duy đã bị nóng chảy hoàn toàn do nhiệt độ quá cao. Cậu em trai phàm nhân của cô vẫn đang ngủ say an toàn trong vòng tròn mười hai cây nến thơm ngải cứu ở góc sảnh nhờ mùi hương tịnh hóa định hồn, hoàn toàn không biết gì về trận huyết chiến ngoài kia. Cô phải bảo vệ ngôi nhà này, bảo vệ em trai, và bảo vệ vị Ma Vương kiêu ngạo đang đứng kia.


"Nghiệp đoàn Vong Hồn Vạn Quỷ, tất cả nghe lệnh!" Trúc Chi đập mạnh cuốn sổ nợ bìa da thuộc cổ xưa xuống bàn lễ tân, giọng nói đanh thép vang dội khắp sảnh chính. "Hợp đồng lao động trừ nợ phòng của các người có điều khoản bảo vệ tài sản nhà trọ! Kẻ nào lười biếng đứng nhìn, tôi sẽ dùng sổ nợ rút sạch tu vi cấn trừ nợ phòng vĩnh viễn!"


Lời đe dọa thực dụng nhưng đầy uy quyền của chủ trọ phàm nhân lập tức kích hoạt huyết ấn trên cuốn sổ nợ cổ.


*HÚUÚU!*


Từ các phòng trọ tầng trên và khu bếp tối tăm, hàng loạt vong hồn phục dịch xuất hiện. A Vượng – quỷ đầu bếp mập mạp – tay cầm chiếc vá gỗ lớn có khả năng trung hòa ma khí. Lão Nông mang theo những xô nước Giếng U Minh lạnh thấu xương rỉ ra từ sân sau. Tứ cô nương xõa mái tóc đen dài quét đất để dập tắt những tàn lửa rơi rụng trên trần nhà. Lão Mã vung chiếc roi da sắt rỉ sét để xua đuổi những làn khói độc lưu huỳnh.


"Dập lửa! Mau dập lửa cứu nhà trọ! Nếu nhà trọ cháy, chúng ta sẽ không còn chỗ tá túc để tránh lôi kiếp đâu!" A Vượng hét lớn, vung vá gỗ múc nước giếng tịnh hóa hắt thẳng vào ngọn lửa Huyền Hỏa đang liếm dọc cột gỗ mun sảnh chính.


*XÈO! XÈO! XÈO!*


Sự clashing giữa nước giếng U Minh lạnh buốt chứa âm khí ôn hòa và ngọn lửa Huyền Hỏa cực đoan tạo ra những làn khói trắng xóa dày đặc, làm mờ mịt cả sảnh lễ tân. Nghiệp đoàn vong hồn chiến đấu dập lửa một cách hỗn loạn nhưng vô cùng trung thành. Họ không muốn mất đi thánh địa bình yên duy nhất giữa hai cõi sống chết này.


Thế nhưng, hỏa sát trận pháp của Trịnh Khánh Minh quá mạnh mẽ tầm xa. Ngọn lửa ma pháp liên tục bùng phát, thiêu rụi hàng rào gỗ mun bên ngoài và tiến sát vào cửa chính. Kết giới gỗ mun của nhà trọ đang ở trạng thái sụp đổ vật lý mỏng manh.


Trúc Chi biết nước giếng tịnh hóa chỉ là giải pháp tạm thời. Cô cần phải làm lệch hướng luồng hỏa kiếm khí tầm xa của Trịnh Khánh Minh để bảo vệ các vong hồn dập lửa tầm gần. Cô nhìn lên cổng chính, nơi chiếc *Gương bát quái đồng rỉ* treo lơ lửng đang bị rỉ sét ăn mòn và nứt nẻ sau trận chiến trước.


"Phải kích hoạt phản xạ của gương bát quái!" Trúc Chi nghiến răng tự nhủ.


Cô không hề có linh lực pháp thuật, nhưng cô mang huyết mạch gác cổng "Vạn Ma Bất Xâm". Cô nhanh như cắt leo lên bậu cửa chính đổ nát, bất chấp hơi nóng hừng hực phả vào mặt làm làn da phàm nhân bỏng rát. Cổ tay phải mang ấn ký hoa bỉ ngạn rực sáng đỏ nhạt, truyền luồng nhiệt lượng ấm áp giúp cô giữ vững nhịp thở theo phương pháp điều tức giữ mạng.


Trúc Chi rút ra lá bùa hộ mệnh màu vàng thêu chỉ đỏ cuối cùng do Tiêu Dao Tử tặng, tự cắn đầu ngón tay nhỏ một giọt máu gác cổng tươi rói lên lá bùa, rồi dán chặt lên mặt Gương bát quái đồng rỉ.


*ONGGG!*


Sự kết hợp giữa máu gác cổng và bùa hộ mệnh lập tức kích hoạt trận pháp cổ xưa của chiếc gương đồng rỉ sét. Một quầng sáng bát quái màu vàng xám bùng phát từ mặt gương, tạo thành một lá chắn vô hình trước cổng chính nhà trọ Vạn Quỷ.


*OÀNH! OÀNH! OÀNH!*


Hàng loạt quả cầu lửa Huyền Hỏa của Trịnh Khánh Minh bắn tới chạm vào lá chắn bát quái liền bị phản xạ lệch hướng, bay ngược trở lại phía nhóm đệ tử Trừ Tà Hội ngoài sân, gây ra những tiếng nổ vang dội và những tiếng la hét hỗn loạn.


"Con ranh gác cổng ranh ma!" Trịnh Khánh Minh giận dữ tột độ khi thấy kiếm thế của mình bị một phàm nhân vô căn khí bẻ gãy. Lão phát hiện ra Trúc Chi chính là trận nhãn duy nhất duy trì kết giới gỗ mun nhờ huyết ấn gác cổng tỏa sáng trên tay cô.


Lão pháp sư cao cấp gầm lên một tiếng, vung thanh kiếm đồng cổ khảm bảy viên ngọc đỏ rực sáng lên tột đỉnh. Lão không thèm ném bùa nữa, mà tập trung toàn bộ linh lực Huyền Hỏa Chân Kinh vào lưỡi kiếm, tạo thành một luồng hỏa kiếm khí khổng lồ rực đỏ như dung nham nung chảy.


"Kiếm này của ta sẽ thiêu rụi huyết ấn gác cổng của ngươi! Chết đi!"


Trịnh Khánh Minh vung kiếm chém thẳng vào tâm Gương bát quái đồng rỉ. Luồng hỏa kiếm khí tầm xa mang sức nóng hủy thiên diệt địa lao tới với tốc độ kinh hoàng.


*RẮC! RẮC! CRÁCK!*


Sức nóng và uy lực quá tải của Pháp sư cao cấp khiến mặt Gương bát quái đồng rỉ không thể chịu đựng nổi nữa. Những vết nứt lớn xuất hiện trên mặt gương, rồi nổ tung thành một vạn mảnh vụn đồng rỉ sét bắn tung tóe khắp sảnh lễ tân. Lá chắn phản xạ vỡ vụn hoàn toàn.


Lực lượng phản chấn cực mạnh đánh văng Trúc Chi ngã nhào khỏi bậu cửa, cô rơi xuống sàn gỗ mun sảnh chính, cơ thể phàm nhân kiệt quệ rớm máu miệng, hoàn toàn mất đi khả năng tự vệ.


Trịnh Khánh Minh cười gằn cuồng tín, lão lướt qua màn khói trắng, vung thanh kiếm đồng cổ rực lửa hỏa sát nhắm thẳng vào ngực trái – nơi chứa đựng máu tim gác cổng của Lâm Trúc Chi mà đâm xuống với uy lực hủy diệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!