Nhạc nềnMemories6

Diệp Chiêu Tới Khảo Sát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sức nóng từ thanh kiếm đồng cổ của Trịnh Khánh Minh phả ra hầm hập, mang theo mùi lưu huỳnh khét lẹt và tàn tro Huyền Hỏa đỏ rực. Lưỡi kiếm rít lên xé gió, nhắm thẳng vào lồng ngực đang rỉ máu của Thẩm Dạ Hiên mà chém xuống. Dạ Hiên đứng bất động trên bậc thềm gỗ mun, bả vai rộng căng cứng dưới lớp áo sơ mi linen cát xám dính máu. Dù nguyên thần vương tộc đang rạn nứt dữ dội, đôi mắt phượng màu đỏ đậm của vị Ma Vương vẫn không hề gợn một tia dao động. Anh khẽ nhếch môi, một luồng ma khí đen sẫm bắt đầu ngưng tụ nơi đầu ngón tay thon dài, sẵn sàng bộc phát đòn phản công tự sát bất chấp phong ấn phòng 404.


Ngay phía sau anh, ngực trái của Lâm Trúc Chi đột ngột nhói lên một cơn đau buốt nhói như bị vạn tiễn xuyên tâm. Vết sẹo khế ước máu trên cổ tay phải của cô – giờ đây đã hóa thành ấn ký hoa bỉ ngạn màu đỏ thẫm – rực sáng lên như một sợi xích nung đỏ. Sự liên kết sinh mệnh của khế ước hoán huyết đang cảnh báo cô rằng, nếu Dạ Hiên gánh chịu đòn chí mạng này, cơ thể phàm nhân của cô cũng sẽ lập tức bị xé rách.


"Dạ Hiên! Tránh ra!" Trúc Chi hét lên, bàn tay mảnh mai siết chặt viên Huyết tinh thạch đỏ tinh khiết trong ngực áo bà ba dính nước. Cô định lao lên chắn trước mặt anh, nhưng cơ thể phàm nhân kiệt quệ sau chuyến đi đáy giếng khiến cô lảo đảo.


*VÚT! KENG!*


Một luồng đạo quang màu vàng chanh đột ngột xé rách màn khói Huyền Hỏa xám xịt, va chạm cực mạnh vào lưỡi kiếm đồng cổ của Trịnh Khánh Minh. Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang dội khắp sảnh lễ tân, bắn ra hàng vạn tia lửa vàng. Thanh kiếm của Trịnh Khánh Minh bị đánh lệch sang một bên, hỏa khí rực đỏ trên lưỡi kiếm bị dập tắt một nhịp.


"Kẻ nào dám cản trở Trừ Tà Hội chấp pháp?" Trịnh Khánh Minh giận dữ gầm lên, lùi lại một bước, đôi mắt đỏ ngầu sát khí quét về phía cửa chính đổ nát.


Từ trong màn sương mù dày đặc ngoài hiên, một bóng người cao ráo chậm rãi bước qua cánh cửa vỡ vụn. Đó là một chàng trai khoảng hai mươi tư tuổi, mặc chiếc áo khoác gió màu vàng đất bụi bặm phong trần, vai đeo chiếc balo dã ngoại lớn chứa đầy ống đồng và công cụ trừ tà cổ xưa. Khuôn mặt anh ta thanh tú nhưng lạnh lùng, đôi mắt sáng như sao trời nhìn thẳng vào Trịnh Khánh Minh không một chút sợ hãi. Trên tay phải của anh ta, chiếc gương bát quái bằng đồng cổ vẫn còn vương một luồng đạo khí màu vàng nhạt đang xoay tròn.


"Mao Sơn tông, Diệp Chiêu." Giọng nói của chàng trai trẻ trầm tĩnh nhưng rõ ràng, vang vọng khắp sảnh lễ tân.


"Diệp Chiêu?" Trịnh Khánh Minh khẽ biến sắc, thanh kiếm đồng cổ trong tay hơi hạ xuống. "Ngươi là thiên tài trẻ tuổi của Mao Sơn tông phương Nam? Tại sao ngươi lại xuất hiện ở Phong Đô Trấn này, còn dám phá hỏng kiếm thế của ta?"


Diệp Chiêu không trả lời ngay. Anh ta khẽ liếc nhìn sảnh lễ tân nhà trọ Vạn Quỷ đang bị tàn phá, nhìn Lâm Duy đang ho sặc sụa sau quầy lễ tân, rồi dừng mắt lại ở vết thương trên ngực Dạ Hiên và ấn ký hoa bỉ ngạn trên cổ tay Trúc Chi. Cuối cùng, anh ta quay sang nhìn Trịnh Khánh Minh, giọng nói lạnh lùng:


"Trịnh trưởng lão, ngọn lửa Huyền Hỏa cực đoan của ông đang thiêu rụi long mạch của trấn Phong Đô. Nhìn ra sân sau đi, Giếng U Minh đang rò rỉ đại lượng âm khí lạnh thấu xương. Ông muốn diệt quỷ, hay muốn chôn thây cả vạn dân trấn vô tội này dưới sương đỏ ranh giới?"


Trịnh Khánh Minh cười gằn, khuôn mặt đầy sẹo bỏng co rúm lại rùng rợn: "Lũ ma tộc dơ bẩn này đang trú ngụ tại đây để mưu đồ phá hoại phong ấn! Con ranh gác cổng kia cấu kết với ma tộc, che giấu kẻ phản loạn hoàng gia cõi âm. Ta phóng hỏa tiêu diệt cái ổ quỷ này là vì đại nghĩa nhân gian!"


"Đại nghĩa của Trừ Tà Hội là bất chấp tính mạng của phàm nhân sao?" Diệp Chiêu lạnh lùng hỏi vặn lại. Anh ta bước qua Trịnh Khánh Minh, tiến thẳng về phía sân sau nhà trọ. "Ta ngửi thấy mùi âm khí rò rỉ cực mạnh từ phía sau. Nếu không lập tức lập trận phong ấn vĩnh viễn cái giếng cổ kia, chỉ trong một canh giờ nữa, toàn bộ Phong Đô Trấn sẽ biến thành vùng đất chết."


Nghe đến hai từ "phong ấn vĩnh viễn", tim Lâm Trúc Chi nảy lên một nhịp kinh hoàng. Cô biết rõ cơ chế vận hành của kết giới nhà trọ Vạn Quỷ. Ngôi nhà gỗ mun này tồn tại được là nhờ sự cân bằng mỏng manh giữa dòng chảy dương khí dương thế và âm khí cõi âm rò rỉ qua Giếng U Minh. Nếu Diệp Chiêu dùng trận pháp cứng nhắc của Mao Sơn để phong ấn vĩnh viễn giếng cổ, kết giới nhà trọ sẽ sụp đổ lập tức. Tệ hơn nữa, khế ước hoán huyết liên kết sinh mệnh giữa cô và Dạ Hiên sẽ bị phản phệ tột độ do long mạch bị đứt gãy đột ngột, trực tiếp lấy đi mạng sống phàm nhân vốn đã hao tổn của cô.


"Dừng lại!" Trúc Chi quyết đoán bước lên, chặn ngay trước lối ra sân sau, đối diện với Diệp Chiêu. "Anh không được phong ấn cái giếng đó!"


Diệp Chiêu khựng bước, đôi chân mày thanh tú nhíu chặt lại nhìn cô gái phàm nhân mảnh mai trước mặt. Anh ta nhận thấy hơi thở của cô cực kỳ yếu ớt, thọ mệnh phàm nhân dường như đang bị rút ngắn từng ngày, nhưng ánh mắt xám tro của cô lại kiên cường và sắc bén đến lạ kỳ.


"Tránh ra, phàm nhân vô căn khí." Diệp Chiêu lạnh lùng nói, tay trái đã rút ra một lá bùa vàng Mao Sơn. "Cô mang huyết mạch gác cổng nhưng lại không có linh lực bảo hộ. Nếu sương đỏ rò rỉ tràn lên, cô sẽ là người đầu tiên bị ma tính nuốt chửng linh hồn."


"Tôi là Lâm Trúc Chi, chủ sở hữu hợp pháp của nhà trọ Vạn Quỷ này!" Trúc Chi nghiến răng, lồng ngực phập phồng dưới vạt áo bà ba cát xám dính nước. Cô thò tay vào ngực áo, rút ra bản di chúc huyết ấn của cha nuôi Lâm Mạnh, mở rộng ra trước mặt Diệp Chiêu. "Nhìn cái này đi! Đây là di chúc huyết ấn của cha tôi – Lâm Mạnh, người gác cổng tiền nhiệm của Phong Đô Trấn. Cha tôi không chết vì tai nạn, ông đã hiến tế linh hồn mình để củng cố phong ấn Giếng U Minh này!"


Diệp Chiêu khẽ nheo mắt nhìn vào bản di chúc. Những ký tự chữ Nôm cổ viết bằng máu gác cổng trên tờ giấy gấm cũ nát đột ngột rực sáng lên một sắc đỏ tịnh hóa dịu nhẹ khi tiếp xúc với đạo khí trên người anh ta. Là một thiên tài pháp sư sơ cấp của Mao Sơn Vãng Lai, Diệp Chiêu lập tức nhận ra dao động phong thủy cổ xưa và chính thống ẩn giấu trong từng nét chữ.


Trúc Chi chỉ thẳng vào một dòng ký tự cổ ở cuối bản di chúc, giọng nói đanh thép và thực dụng thường ngày bộc phát:


"Cha tôi đã ghi chép rất rõ: Giếng U Minh là một huyệt nhãn áp suất của địa giới. Âm khí tích tụ dưới đáy giếng giống như dòng nước lũ, cần có kết giới nhà trọ Vạn Quỷ làm van điều tiết để giải phóng ôn hòa từng chút một ra sương mù Phong Đô. Nếu anh dùng trận pháp Mao Sơn phong ấn cứng nhắc vĩnh viễn giếng cổ, oán khí tích tụ dưới lòng đất không có đường thoát sẽ nén lại đến cực hạn. Trong vòng ba ngày, địa mạch sẽ nổ tung, tàn phá toàn bộ trấn Phong Đô và hủy diệt long mạch! Anh muốn bảo vệ nhân gian, hay muốn tự tay chôn vùi cái thị trấn này?"


Lời nói của Trúc Chi sắc bén như dao cạo, đánh thẳng vào điểm yếu lớn nhất của Diệp Chiêu: lòng chính trực cố chấp muốn bảo vệ phàm nhân. Chàng trai trẻ của Mao Sơn tông khựng lại, ngón tay kết ấn bùa chú khẽ run nhẹ. Anh ta nhìn bản di chúc huyết ấn, rồi nhìn ra vườn bỉ ngạn ở sân sau đang bị bao phủ bởi làn sương đỏ nhạt. Đầu óc thiên tài phong thủy của anh ta nhanh chóng chạy các công thức tính toán địa lý, và sắc mặt anh ta dần trở nên ngưng trọng.


"Cô nói đúng..." Diệp Chiêu trầm giọng thừa nhận, chiếc gương bát quái trên tay khẽ hạ xuống. "Nếu phong ấn cứng nhắc, áp suất oán khí cõi âm sẽ dội ngược lại tàn phá long mạch. Nhưng hiện tại kết giới nhà trọ của cô đã rạn nứt nghiêm trọng do hỏa công, sương đỏ vẫn đang rò rỉ. Cô lấy gì để đảm bảo an toàn?"


"Tôi có cái này!" Trúc Chi mở lòng bàn tay phải, để lộ viên Huyết tinh thạch sơ cấp đỏ rực rỡ, tinh khiết không một chút tạp chất oán khí. "Đây là Huyết tinh thạch tôi vừa tịnh hóa dưới đáy giếng. Chỉ cần cho tôi thời gian, tôi sẽ dùng nó để gia cố kết giới nhà trọ, ổn định lại dòng chảy âm dương. Nhà trọ còn, phong ấn còn!"


Trịnh Khánh Minh đứng phía sau nghe vậy, lập tức vung kiếm gầm lên: "Diệp Chiêu! Đừng nghe con ranh đó xảo ngôn! Nó đang câu giờ để bảo vệ con nghiệt súc ma tộc kia!"


Diệp Chiêu khẽ quay đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua Trịnh Khánh Minh, khiến lão pháp sư cuồng tín phải im bặt. Sau đó, Diệp Chiêu chậm rãi nâng chiếc gương bát quái đồng cổ lên, hướng thẳng về phía Thẩm Dạ Hiên đang đứng im lặng ở bậc thềm.


*OÀNH!*


Mặt gương bát quái đồng cổ đột ngột rực sáng lên một luồng ánh sáng đỏ đậm, phản chiếu hình ảnh một bóng ma vĩ đại mang hoàng bào đen thêu rồng chín đầu sau lưng Dạ Hiên. Luồng ma khí hoàng gia cực mạnh, kiêu ngạo và thâm trầm bộc phát từ cơ thể Dạ Hiên khiến mặt gương đồng của Diệp Chiêu rung lên bần bật.


"Ma Vương vương tộc Địa ngục!" Diệp Chiêu biến sắc, đôi mắt sáng co rút lại. Anh ta lập tức rút thanh kiếm gỗ đào khảm ngọc đỏ sau lưng, sát khí bùng phát: "Một thực thể nguy hiểm như vậy xuất hiện trên dương thế, ta tuyệt đối không thể nương tay!"


*XOẠT!*


Dạ Phong đứng bên cạnh Dạ Hiên lập tức vung thanh đoản đao Hắc Ảnh lên, ma khí đen sượn tỏa ra quanh thân giáp da sứt mẻ, chắn trước mặt chủ nhân: "Muốn chạm vào vương thượng, phải bước qua xác ta trước!"


"Dạ Phong! Dừng tay ngay lập tức!" Trúc Chi quát lớn, giọng nói đanh thép vang dội khắp sảnh lễ tân. Cô chỉ tay vào tấm biển gỗ mun treo trên cột sảnh: "Nhìn kỹ luật nhà trọ cho tôi! *Luật cấm ma tộc hành hung phàm nhân*! Bất kỳ ma tộc nào dùng linh lực tấn công con người trong phạm vi nhà trọ sẽ bị kết giới phản phệ thiêu cháy tay! Anh muốn tự hủy hoại tu vi của mình sao?"


Dạ Phong khựng lại, thanh đoản đao Hắc Ảnh khẽ run lên nhưng gã buộc phải hạ đao xuống trước uy nghiêm của chủ trọ phàm nhân.


Trúc Chi quay sang nhìn thẳng vào họng kiếm của Diệp Chiêu, cô không hề lùi bước, dũng cảm bước tới đứng chắn giữa thanh kiếm gỗ đào và Thẩm Dạ Hiên. Vết sẹo khế ước hoa bỉ ngạn trên cổ tay cô rực sáng đỏ nhạt, truyền luồng nhiệt lượng ấm áp để xoa dịu đi cơn đau thắt ngực của Dạ Hiên.


"Diệp Chiêu! Anh nhìn cho kỹ đi!" Trúc Chi đập mạnh cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa lên bàn lễ tân, lật mở trang sách ghi tên Thẩm Dạ Hiên bằng chữ máu của Thiên đạo. "Anh ta là khách trọ phòng 404 của tôi, hiện tại đang là bồi bàn danh nghĩa của nhà trọ Vạn Quỷ để lao động trừ nợ phòng vĩnh viễn! Khế ước máu hoán huyết của chúng tôi đã được Thiên đạo chứng thực. Anh ta đang làm việc hợp pháp dưới sự kiểm soát chặt chẽ của tôi bằng quyền hạn địa lý gác cổng!"


Diệp Chiêu nhìn cuốn sổ nợ rỉ máu, nhìn chữ ký huyết ấn của Dạ Hiên và dòng chữ Thiên đạo ghi nhận nợ nần. Sự thực dụng sắc sảo và logic pháp lý tâm linh của Trúc Chi khiến thiên tài Mao Sơn tông hoàn toàn sững sờ. Anh ta chưa từng thấy một cô gái phàm nhân nào dám ép một vị Ma Vương kiêu ngạo phải làm bồi bàn trừ nợ phòng trọ, lại càng không thể ngờ khế ước máu hoán huyết tàn khốc kia lại được cô dùng như một bản hợp đồng lao động siết nợ nghiêm ngặt.


"Cô... cô dùng khế ước máu để ép Ma Vương làm bồi bàn?" Giọng nói lạnh lùng của Diệp Chiêu lần đầu tiên xuất hiện một tia dại ra vì kinh ngạc.


"Đúng vậy!" Trúc Chi khoanh tay trước ngực, hất cằm đầy kiêu hãnh. "Anh ta nợ tôi tiền phòng trọ tích lũy từ thời phong kiến. Ở dương thế này, nợ tiền thì phải trả, ma tộc hay hoàng tử Địa ngục cũng không ngoại lệ! Tôi gác cổng u minh là để duy trì trật tự ranh giới, và bắt anh ta làm việc trừ nợ chính là cách tôi kiểm soát ma tính của anh ta an toàn nhất! Anh muốn giết anh ta, tức là muốn phá vỡ khế ước máu của tôi, trực tiếp giết chết tôi và làm sụp đổ kết giới nhà trọ!"


Dạ Hiên đứng sau lưng cô, nhìn tấm lưng mảnh mai nhưng kiên cường của Trúc Chi với ánh mắt phượng sẫm lại. Một luồng cảm xúc phức tạp, ấm áp và có chút bất đắc dĩ dâng lên trong lòng vị Ma Vương cô độc. Cô gái phàm nhân này, dù trong hoàn cảnh sinh tử nguy kịch nhất, vẫn luôn dùng cái đầu óc tính toán chi li, thực dụng của mình để lật ngược thế cờ và bảo vệ anh một cách kiêu hãnh nhất.


Diệp Chiêu nhìn Trúc Chi, rồi nhìn Dạ Hiên đang đứng im lặng chịu sự kiểm soát của cô. Sự chính trực và lý trí phong thủy của anh ta bắt đầu đấu tranh dữ dội. Cuối cùng, anh ta thu thanh kiếm gỗ đào lại, thở dài một tiếng:


"Được. Lâm Trúc Chi, ta thừa nhận quyền hạn gác cổng hợp pháp của cô và tính đúng đắn của di chúc Lâm Mạnh. Ta sẽ không phong ấn vĩnh viễn Giếng U Minh lúc này."


Trịnh Khánh Minh nghe vậy, điên cuồng hét lên: "Diệp Chiêu! Ngươi dám phản bội Trừ Tà Hội sao?"


Diệp Chiêu quay đầu, ánh mắt sắc như dao nhìn Trịnh Khánh Minh: "Ta là người của Mao Sơn Vãng Lai, không thuộc Trừ Tà Hội của ông. Ta hành động là vì long mạch Phong Đô và tính mạng của phàm nhân, không phải vì thù riêng của ông."


Sau đó, Diệp Chiêu quay lại nhìn Trúc Chi, gương mặt lạnh lùng bộc phát uy áp của một pháp sư sơ cấp xuất sắc. Anh ta giơ một ngón tay lên, giọng nói trầm thấp đầy áp lực dội thẳng vào thần trí cô:


"Ta đồng ý tạm hoãn phong ấn giếng cổ trong vòng một giờ để cô dùng Huyết tinh thạch gia cố kết giới. Thế nhưng, ta có một tối hậu thư dành cho cô: Trịnh Khánh Minh đang tập hợp toàn bộ lực lượng Trừ Tà Hội phe diều hâu ngoài kia để chuẩn bị phóng hỏa thiêu rụi nhà trọ. Nếu trong vòng một giờ tới, ngọn lửa của lão ta thiêu rụi ngôi nhà gỗ mun này, kết giới của cô biến mất, ta sẽ lập tức ra tay tiêu diệt toàn bộ ma tộc tại đây để bảo vệ nhân gian, bất chấp khế ước máu của cô có bị phản phệ hay không!"


Lời tuyên bố lạnh lùng của Diệp Chiêu rơi xuống sảnh lễ tân như một gáo nước lạnh, dập tắt chút nhẹ nhõm vừa nhen nhóm. Tiếng sấm rền vang ngoài trời sương mù đỏ sậm, báo hiệu một trận đại chiến hỏa sát tàn khốc sắp sửa bùng phát ngay tại sảnh chính nhà trọ Vạn Quỷ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!