Mật Đạo Bị Lộ
Rầm! Tiếng nổ kinh hoàng dội thẳng qua những tầng đất đá của Hang Huyết Tinh, khiến trần hang nứt vỡ ra những vệt dài rùng rợn. Đất đá sạt lở rơi xuống lả tả, bụi cát mờ mịt bao phủ lấy bệ đá basalt cổ xưa. Lâm Trúc Chi quỳ rạp dưới đất, hai tay cô siết chặt lấy viên Huyết tinh thạch sơ cấp vừa được tịnh hóa hoàn toàn. Viên đá lúc này đã lột bỏ lớp oán khí đen ngòm hôi thối, trở nên trong suốt như một khối pha lê đỏ rực rỡ, tỏa ra luồng nhiệt lượng ấm áp, tịnh hóa hoàn toàn chướng khí lạnh lẽo xung quanh.
Cô khẽ cúi đầu nhìn xuống cổ tay phải của mình. Vết sẹo khế ước hoán huyết hình sợi xích rỉ máu trước kia giờ đây đã biến đổi kỳ diệu. Dưới làn sương bụi mờ ảo, nó kết tinh thành một ấn ký hoa bỉ ngạn màu đỏ thẫm, tinh xảo và mềm mại như một hình xăm cổ xưa nhưng lại phát ra luồng hào quang hồng nhạt ấm áp. Đây chính là minh chứng cho việc huyết mạch gác cổng "Vạn Ma Bất Xâm" của cô đã thức tỉnh hoàn toàn để tịnh hóa bảo vật vương tộc.
Thế nhưng, niềm vui chưa kịp lan tỏa thì lồng ngực trái của Trúc Chi đột ngột nhói lên một cơn đau thắt dữ dội. Cơn đau nóng rát như bị lửa thiêu găm thẳng vào tim cô, khiến cô nghẹt thở, cơ thể lảo đảo suýt ngã. Qua khế ước hoán huyết liên kết sinh mệnh hai chiều, cô cảm nhận rõ ràng Thẩm Dạ Hiên ở phòng 404 phía trên đang gánh chịu một sự công kích tàn khốc, nguyên thần vương tộc của anh đang bị suy kiệt đến mức cực hạn.
"Chủ trọ Lâm! Kết giới gỗ mun phía trên đang bị phá vỡ dữ dội!" Dạ Phong quỳ một gối bên cạnh cô, gương mặt gã cận vệ ma tộc nhợt nhạt, giáp da trên ngực sứt mẻ rỉ ra vài vệt máu đen sậm. Gã siết chặt thanh đoản đao Hắc Ảnh, lo lắng ngước nhìn trần hang đang sụp đổ. "Mùi Huyền Hỏa pháp thuật cực đoan đang tràn xuống. Là Trịnh Khánh Minh! Lão ta đã tìm được lối vào mật đạo ngầm!"
"Cái gì?" Trúc Chi nghiến răng, cố nén cơn đau thắt ngực để đứng dậy. Đôi mắt xám tro của cô lóe lên sự kinh hoàng xen lẫn giận dữ. "Mật đạo Vong Hồn nối từ biệt thự họ Lâm bỏ hoang đến nhà kho tầng hầm là lối thoát hiểm bí mật của gia tộc tôi. Làm sao lão ta có thể biết được vị trí chính xác để đột nhập?"
Dạ Phong cắn răng, giọng khàn đặc: "Nội bộ nhà trọ có kẻ phản bội. Bản đồ da thuộc cổ vẽ lối mật đạo cất trong két sắt phòng 101 đã bị đánh cắp."
Trong đầu Trúc Chi lập tức hiện lên gương mặt gầy gò, thâm quầng và lấm lét của Lâm Tuấn Kiệt – đứa con trai ăn chơi lêu lổng của người chú họ tham lam Lâm Quốc Việt. Hóa ra, sự biến mất của hắn mấy ngày qua không phải là do trốn nợ cờ bạc, mà là để rình rập sơ hở của cô.
Thực tế, ngay trong đêm mưa bão khi Trúc Chi thâm nhập Giếng U Minh, Lâm Tuấn Kiệt đã lén dùng bộ dụng cụ mở khóa vạn năng tự chế bằng dây kẽm để đột nhập vào phòng quản lý 101. Hắn biết chị họ mình luôn cất giữ những tài liệu cổ xưa của cha nuôi Lâm Mạnh trong két sắt bùa chú. Với lòng tham không đáy và sự đố kỵ hèn nhát, Tuấn Kiệt đã lấy trộm tấm bản đồ Mật đạo Vong Hồn rồi mang bán cho Trịnh Khánh Minh để đổi lấy một sấp tiền mặt VND dính đầy oán khí.
"Con ranh Trúc Chi, mày cậy có cái nhà trọ rách này mà dám khinh thường gia đình tao. Để xem lần này mày giữ đất thế nào!" – Lời lẩm bẩm độc địa của Tuấn Kiệt trong bóng tối như vẫn còn lảng vãng đâu đây, để lại một hậu quả chí mạng cho nhà trọ Vạn Quỷ.
"Đi! Chúng ta phải quay lại sảnh chính ngay lập tức!" Trúc Chi quyết đoán hét lên. Cô giắt viên Huyết tinh thạch rực đỏ vào ngực áo bà ba dính nước, cùng Dạ Phong lao nhanh vào lối rẽ dẫn đến đường hầm gạch cổ của mật đạo ngầm.
Cùng lúc đó, tại lối vào Mật đạo Vong Hồn dưới lòng đất của ngôi biệt thự họ Lâm bỏ hoang phía bắc trấn.
Không khí nơi đây nồng nặc mùi lưu huỳnh và khói xám dịch bệnh. Lão pháp sư Trịnh Khánh Minh đứng trước cửa hầm gạch cổ, đạo bào đen thêu bát quái chỉ vàng bay phần phật trong luồng gió lạnh rò rỉ từ cõi âm. Khuôn mặt hốc hác đầy vết sẹo bỏng của lão co rúm lại vì cuồng tín và hận thù. Con trai lão – Trịnh Gia Bảo – đã bị Dạ Phong đánh phế bỏ hoàn toàn tu vi pháp thuật Huyền Hỏa, trở thành một kẻ tàn phế. Nỗi đau mất đi truyền nhân duy nhất đã biến lão thành một con quỷ dữ khoác áo chính nghĩa.
"Ngô pháp sư, dán bùa chú hắc ám lên cho ta!" Trịnh Khánh Minh ra lệnh bằng giọng khàn đặc.
Lão nhân mặc đạo bào vàng rách rưới bẩn thỉu – Ngô pháp sư – lầm lẩm bước lên. Gã rút ra một lá bùa màu đen sậm rỉ ra chất lỏng màu xám tro, dán mạnh lên huyết ấn phong ấn cổ xưa của đường hầm gạch cổ.
*XÈO... XÈO...*
Tà thuật bùa chú cấm của Ngô pháp sư lập tức gặm nhấm kinh mạch địa giới, làm nhiễu loạn dòng chảy âm dương. Sức nóng hừng hực từ Huyền Hỏa pháp thuật kết hợp với oán khí hắc ám của lá bùa khiến bức tường sương mù dày đặc của *Trận pháp sương mù ngụy trang* bao bọc quanh nhà trọ bắt đầu bốc hơi dữ dội, biến mất khỏi hệ thống phòng thủ.
"Lũ ma tộc dơ bẩn và con ranh gác cổng kia, hôm nay ta sẽ thiêu rụi toàn bộ cái ổ quỷ này thành tro bụi!" Trịnh Khánh Minh gầm lên, vung thanh kiếm đồng cổ khảm bảy viên ngọc đỏ rực lửa hỏa sát, dẫn đầu nhóm pháp sư đệ tử tiến thẳng vào mật đạo ngầm.
Tại sảnh lễ tân nhà trọ Vạn Quỷ, sương mù đỏ sậm lảng vãng bốc lên từ các khe ván sàn gỗ mun.
*TÍT! TÍT! TÍT!*
Tiếng còi báo động đỏ liên tục vang lên từ chiếc laptop gaming đặt trên bàn lễ tân. Lâm Duy giật mình tỉnh giấc khỏi vòng tròn nến thơm ngải cứu tịnh hóa. Cậu đeo vội chiếc kính cận, mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán khi nhìn thấy màn hình hiển thị hệ thống camera giám sát đang nhấp nháy điên cuồng.
"Chết tiệt! Phan Anh Vũ! Lại là cậu ta!" Lâm Duy nghiến răng, ngón tay gõ liên tục trên bàn phím để cản phá đợt tấn công mạng cực mạnh từ bên ngoài.
Phan Anh Vũ – bạn học đối thủ của cậu tại trường đại học, kẻ làm việc cho tập đoàn bất động sản Hoàng Gia của thiếu gia Hoàng Hải Đăng – đang ngồi trong chiếc xe bán tải đỗ ngoài rìa trấn Phong Đô. Vũ đeo tai nghe, ngón tay gõ phím siêu tốc với nụ cười ngạo nghễ: "Lâm Duy, cái hệ thống an ninh mạng kết hợp bùa chú phong thủy rách nát của cậu không cứu nổi chị gái cậu đâu. Hoàng thiếu gia đã ra lệnh san phẳng khu đất này rồi."
Mã độc Trojan chứa tà thuật hắc ám của Ngô pháp sư do Vũ cài đặt đang điên cuồng bẻ khóa tường lửa chu sa của Lâm Duy. Từng camera giám sát hồng ngoại quanh nhà trọ lần lượt mất tín hiệu, màn hình chuyển sang màu xám xịt của khói Huyền Hỏa.
"Không được! Mình phải phong tỏa các phòng trọ để bảo vệ khách trọ!" Lâm Duy hoảng loạn. Cậu cố gắng chạy dòng code cuối cùng để kích hoạt hệ thống khóa *Hợp kim đồng đen* từ xa, hòng khóa chặt các phòng từ 101 đến 404 để ngăn chặn kẻ thù thâm nhập.
Thế nhưng, đúng lúc ngón tay cậu chuẩn bị nhấn nút Enter, một luồng hỏa khí cực nóng đột ngột bốc lên từ dưới gầm sàn gỗ mun.
*OÀNH!*
Sư đệ của Khánh Minh – Trịnh Khánh Hùng – đã dẫn đầu một nhóm pháp sư trung cấp thâm nhập vào tầng hầm, ném hàng loạt bùa đỏ phóng hỏa cực mạnh thiêu rụi toàn bộ hệ thống dây cáp điện kết hợp phong thủy dẫn lên sảnh chính.
Lửa Huyền Hỏa rực đỏ liếm dọc theo các mạch dây đồng, làm chập mạch toàn bộ nguồn điện của nhà trọ. Màn hình laptop của Lâm Duy phụt tắt hoàn toàn. Cùng lúc đó, chiếc kính quét âm khí tự chế đặt trên bàn lễ tân bị luồng hỏa kiếm khí cực đoan làm nổ tung thành trăm mảnh nhựa nóng chảy, bắn tung tóe xuống sàn nhà.
"Khụ... khụ... Chị Trúc Chi! Anh Thẩm!" Lâm Duy ho sặc sụa trước làn khói đen nồng nặc mùi đồng cháy và lưu huỳnh đang tràn ngập sảnh lễ tân.
Cửa sập tầng hầm bật mở, Lâm Trúc Chi và Dạ Phong lao lên sảnh chính trong tình trạng ướt sũng và kiệt sức. Nhìn thấy sảnh lễ tân ngập tràn khói lửa và cậu em trai đang hoảng loạn, Trúc Chi không kịp nghĩ ngợi, lập tức lao đến kéo Lâm Duy lùi lại sau quầy lễ tân.
"Duy! Em có sao không?" Trúc Chi hốt hoảng hỏi, bàn tay cô siết chặt lấy bả vai em trai.
"Chị ơi... hệ thống camera... dây cáp bị thiêu rụi hoàn toàn rồi! Có kẻ đột nhập từ dưới hầm!" Lâm Duy lắp bắp, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi.
Chưa kịp để Trúc Chi trả lời, cánh cửa gỗ mun sẫm màu của sảnh chính bị một lực lượng cực mạnh đạp tung.
*RẦM!*
Cánh cửa vỡ nát thành nhiều mảnh vụn. Sương mù đỏ ranh giới cuồn cuộn thổi vào sảnh lễ tân, mang theo luồng sát khí nóng rát của lửa Huyền Hỏa.
Trịnh Khánh Minh bước vào, đạo bào đen thêu bát quái chỉ vàng bay phần phật. Lão vung thanh kiếm đồng cổ khảm bảy viên ngọc đỏ rực lửa hỏa sát, ánh mắt cuồng tín lạnh lùng quét qua quầy lễ tân. Mười hai cây nến thơm ngải cứu đang cháy xung quanh Lâm Duy lập tức bị dập tắt hoàn toàn bởi luồng hỏa khí cực đoan tỏa ra từ thanh kiếm.
"Lâm Trúc Chi! Giao ra sổ đỏ nhà trọ Vạn Quỷ và con nghiệt súc ma tộc kia, ta sẽ cho chị em ngươi một con đường sống!" Trịnh Khánh Minh gằn lên từng tiếng, hỏa kiếm khí rít lên chói tai trên nền gạch gỗ mun.
Từ phía cầu thang gỗ cổ xưa, tiếng bước chân chậm rãi nhưng thâm trầm đột ngột vang lên, gõ nhịp đều đặn vào bầu không khí nghẹt thở của sảnh chính.
Thẩm Dạ Hiên từ từ bước xuống. Vị Ma Vương kiêu ngạo lúc này chỉ mặc bộ đồng phục bồi bàn linen cát xám giản dị của nhà trọ. Gương mặt tuấn mỹ vô song của anh nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt, đôi mắt phượng màu đỏ đậm sâu thẳm ẩn chứa một luồng sát khí lạnh thấu xương cốt. Lồng ngực trái của anh vẫn rỉ ra những giọt máu đỏ tươi, nhuốm đỏ một vạt áo linen xám cát do nguyên thần vương tộc đang bị suy kiệt nghiêm trọng sau khi truyền ma lực cứu mạng Trúc Chi dưới đáy giếng.
Anh đứng ở bậc thềm cuối cùng, bả vai rộng khẽ căng cứng, che chắn hoàn toàn cho Trúc Chi và Lâm Duy phía sau. Dù linh lực bị phong ấn tổn hao nặng nề, uy áp của một cựu Ma Vương vẫn khiến ngọn lửa Huyền Hỏa trên kiếm của Trịnh Khánh Minh phải khựng lại một nhịp.
Trịnh Khánh Minh nhìn thấy Dạ Hiên, đôi mắt lão đỏ ngầu lên vì hận thù cuồng nộ. Lão vung thanh kiếm đồng cổ rực lửa hỏa sát, chỉ thẳng vào lồng ngực đang rỉ máu của vị Ma Vương bị thương, sát khí bùng phát hủy thiên diệt địa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!