Huyết Tinh Xuất Thế
Bóng tối dưới đáy Vực thẳm Hắc Ám không có ranh giới, chỉ có tiếng gào thét u uất của vạn quỷ bị giam cầm dội vào màng nhĩ đau nhức. Lực hút từ dòng xoáy oán khí của Bạch Cốt như muốn xé toạc cơ thể phàm nhân của Lâm Trúc Chi làm trăm mảnh. Khi ý thức của cô bắt đầu chìm vào khoảng không lạnh giá, một bàn tay bọc giáp sắt đen thô ráp đột ngột vươn ra từ màn sương cuồn cuộn, chộp chặt lấy cổ tay trái của cô.
Lực kéo thô bạo nhưng chuẩn xác giật mạnh Trúc Chi ra khỏi tâm xoáy nước dữ dội. Dạ Phong dùng cả thân mình làm lá chắn, ôm chặt lấy cô gái phàm nhân, mượn phản lực từ cú chém đứt đầu Bạch Cốt lúc nãy để đạp mạnh vào vách đá ngầm. Hai bóng người lướt đi như một luồng hắc phong, lao thẳng vào một khe nứt khuất sau dòng thác nước đen sông Vong Xuyên.
*BÙNG!*
Dòng xoáy oán khí bên ngoài đập mạnh vào vách đá, tạo ra một tiếng nổ trầm đục, bít kín lối vào khe nứt bằng một màn sương đen dày đặc.
Trúc Chi ngã rạp xuống nền đất đá khô khốc, ho dữ dội. Nước sông Vong Xuyên lạnh buốt trào ra từ cuống họng, khiến cô run rẩy không ngừng. Bộ áo bà ba linen xám cát giản dị rách rưới vài chỗ, dính bết vào làn da nhợt nhạt. Lớp Bột che giấu nhân khí trên các điểm mạch đập đã bị nước hồ gột rửa sạch sẽ, để lộ ra mùi sinh khí phàm nhân ấm áp giữa cõi chết. Thế nhưng, kỳ lạ thay, chướng khí oán độc ngập tràn trong hang động này khi chạm vào làn da cô liền tự động phân rã thành những làn khói xám nhạt vô hại. Bản năng của huyết mạch gác cổng "Vạn Ma Bất Xâm" ẩn giấu đang âm thầm bảo vệ lục phủ ngũ tạng của cô khỏi sự ăn mòn của cõi âm, dù cái lạnh thấu xương vẫn khiến cô kinh mạch co thắt.
"Chủ trọ Lâm! Cô vẫn tỉnh táo chứ?" Dạ Phong quỳ một gối bên cạnh, giọng nói khàn đặc đầy cảnh giác. Giáp da trên ngực gã sứt mẻ, rỉ ra vài vệt máu ma tộc màu đen sậm do dư chấn từ kiếm trận của Bạch Cốt. Gã vội vàng nhìn quanh, đôi mắt ma tộc sắc sảo quét qua bóng tối.
Trúc Chi gượng dậy, vịn vào một tảng đá nhô ra. Cô lắc đầu, cố gắng xua đi tiếng u uất đang lùng bùng trong tai: "Tôi... tôi chưa chết. Đây là đâu, Dạ Phong?"
"Hang Huyết Tinh," Dạ Phong hạ thấp giọng, thanh đoản đao Hắc Ảnh vẫn lăm lăm trên tay. "Cấm địa ngầm nằm sâu dưới đáy Giếng U Minh. Nơi này từng là kho chứa năng lượng nguyên thần hoàng gia do cựu Ma Vương Thẩm Vô Nhai phong ấn. Bạch Cốt đã chết, nhưng oán khí từ xác hắn đang kích động vạn quỷ bên ngoài. Chúng ta chỉ có thể tạm thời trốn ở đây."
Trúc Chi nén cơn đau nhói ở ngực trái, ngước mắt nhìn lên. Hang động rộng lớn như một thánh đường bị lãng quên, trần hang cao vút với những khối thạch nhũ rủ xuống như những chiếc răng nanh khổng lồ của ma thú. Giữa lòng hang, một bệ đá basalt đen sẫm, vuông vức hiện ra dưới ánh sáng đỏ lòm quỷ dị phát ra từ tâm trận pháp.
Nằm ngay chính giữa bệ đá là một viên tinh thạch thô ráp, to bằng nắm tay, mang hình thù góc cạnh kỳ dị. Đó chính là Huyết tinh thạch sơ cấp. Thế nhưng, viên đá không hề mang sắc đỏ tinh khiết của nguyên thần vương tộc. Bao bọc quanh nó là một lớp tạp chất oán khí đen ngòm, đặc quánh như nhựa đường, liên tục ngọ nguậy như những sợi xích sống, phát ra những tiếng thì thầm rợn người.
"Huyết tinh thạch..." Đôi mắt xám tro của Trúc Chi co rụt lại. Cô cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ nhưng đầy cuồng bạo đang bị giam cầm bên trong lớp oán khí đen kịt kia.
"Để tôi thử dùng ma lực tịnh hóa nó," Dạ Phong tiến lên một bước, vận hành Hắc Phong Ma Quyết. Luồng ma khí đen nhạt ngưng tụ trên lòng bàn tay gã, hóa thành một vòng xoáy nhỏ áp sát vào viên tinh thạch thô.
Thế nhưng, ngay khi ma khí của Dạ Phong vừa chạm vào lớp tạp chất, viên Huyết tinh thạch lập tức rung động điên cuồng. Lớp oán khí đen ngòm bùng phát dữ dội, hóa thành những chiếc gai nhọn hoắt bắn ngược ra xung quanh.
*BÙNG!*
Dạ Phong bị chấn động lực đánh văng lùi lại vài bước, miệng rỉ ra một ngụm máu đen. Luồng ma khí trên tay gã bị oán khí gặm nhấm sạch sẽ.
"Không được!" Dạ Phong thở dốc, gương mặt nhợt nhạt hiện rõ vẻ kinh hoàng. "Ma khí của tôi chỉ khiến oán khí của Hắc Lân và vạn quỷ tích tụ trong đá bộc phát điên cuồng hơn. Viên đá này đang ở trạng thái cực đoan, nếu cố tình dùng linh lực ma tộc cưỡng chế, nó sẽ nổ tung và phá hủy toàn bộ cấm địa!"
Trúc Chi nhìn viên tinh thạch đang tỏa ra những luồng khói đen rít gào, trong đầu cô chợt hiện lên những dòng chữ đỏ rực trong bản di chúc huyết ấn của cha nuôi Lâm Mạnh: *"Huyết tinh thạch vương tộc mang ma tính tối cao, chỉ có huyết mạch gác cổng nguyên thủy mới có thể lọc bỏ tạp chất oán khí mà không làm nứt vỡ đá."*
Cô hiểu rồi. Chỉ có máu của cô – dòng máu mang huyết mạch gác cổng "Vạn Ma Bất Xâm" – mới là chất dẫn duy nhất có thể tịnh hóa viên đá này.
"Dạ Phong, lùi lại," Trúc Chi quyết đoán nói. Cô vươn tay vào thắt lưng áo bà ba dính nước, rút ra hộp gấm nhỏ chứa bộ Kim bạc châm cứu phong kinh – di vật duy nhất của người mẹ quá cố Lê Thị Mai.
"Chủ trọ Lâm! Cô định làm gì?" Dạ Phong hốt hoảng định ngăn cản. "Cơ thể cô là phàm nhân, nếu chạm vào oán khí cực đoan đó..."
"Tôi là chủ trọ Vạn Quỷ," Trúc Chi cắt lời, ánh mắt cô sắc bén và lạnh lùng đến mức khiến gã cận vệ ma tộc phải khựng lại. "Quách Hoài Nam chỉ cho chúng ta ba ngày. Nếu hôm nay không tinh luyện được viên thạch này để gia cố phong ấn, nhà trọ sẽ bị siết nợ, em trai tôi sẽ mất mạng, và chủ nhân của anh cũng không còn chỗ dung thân. Tôi không có thời gian để sợ hãi."
Cô bước từng bước vững chắc đến trước bệ đá basalt. Viên Huyết tinh thạch thô như cảm nhận được sinh khí phàm nhân ấm áp đang tiến gần, lớp oán khí đen ngòm càng ngọ nguậy điên cuồng, phát ra tiếng rít chói tai dọc theo vách hang.
Trúc Chi mở hộp gấm, rút ra một cây kim bạc mảnh dẻ, sáng lấp lánh dưới ánh sáng đỏ mờ. Cô không ngần ngại đâm mạnh mũi kim vào đầu ngón tay trỏ của bàn tay phải.
Một giọt máu tươi đỏ rực, mang theo hơi ấm nhân gian và dao động năng lượng phong ấn nguyên thủy của dòng họ Lâm từ từ rỉ ra.
Trúc Chi đưa ngón tay lên phía trên viên tinh thạch thô. Giọt máu tươi rơi xuống, chạm thẳng vào lớp oán khí đen đặc quánh.
*XÈO... XÈO...*
Ngay khi máu gác cổng vừa tiếp xúc với đá, một luồng khói đen hôi thối bốc lên nghi ngút. Lớp oán khí đen ngòm như gặp phải khắc tinh chí mạng, điên cuồng giãy giụa và gầm rú. Chúng hóa thành những sợi chỉ đen nhỏ như kim châm, đâm thẳng vào đầu ngón tay Trúc Chi, dọc theo huyết quản mà ăn mòn ngược trở lại.
"Á!" Trúc Chi nghiến chặt răng, một cơn đau buốt tột độ như bị vạn kim châm thẳng vào tủy xương bùng phát.
Cơn đau không dừng lại ở đó. Theo điều khoản tàn khốc của khế ước hoán huyết liên kết sinh mệnh hai chiều, quá trình tinh luyện Huyết tinh thạch đòi hỏi một lượng lớn sinh lực phàm nhân làm chất dẫn. Trúc Chi cảm thấy một luồng sinh khí ấm áp trong cơ thể cô đang bị viên đá điên cuồng rút cạn. Sự hao tổn sinh lực khiến thọ mệnh phàm nhân của cô bị rút ngắn đi một năm trong nháy mắt.
*RẮC!*
Vết sẹo khế ước máu hình sợi xích trên cổ tay phải của cô đột ngột nứt ra một đường nhỏ, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi rói. Luồng nhiệt lượng đỏ rực từ vết sẹo bùng cháy như một sợi xích sắt nung găm chặt vào xương cốt cô.
Cùng lúc đó, trên dương thế, tại căn phòng 404 tầng ba của nhà trọ Vạn Quỷ.
Thẩm Dạ Hiên đang quỳ rạp dưới sàn gỗ mun lạnh lẽo. Lồng ngực trái của anh – nơi vương vết thương cũ chưa lành hẳn – đột ngột rách miệng, máu tươi đỏ thẫm nhuốm đỏ vạt áo sơ mi linen cát xám giản dị. Cơn đau khế ước phản phệ từ sự kiệt quệ sinh mệnh của Trúc Chi dưới đáy vực dội thẳng vào tim anh, nóng rát và tàn nhẫn như bị ngọn lửa Huyền Hỏa thiêu đốt nguyên thần.
"Lâm... Trúc... Chi..." Dạ Hiên nghiến chặt răng đến mức bật máu, đôi mắt phượng màu đỏ đậm co rụt lại đầy hoảng hốt.
Anh cảm nhận rõ ràng thọ mệnh của cô đang bị rút cạn, nhịp tim phàm nhân của cô đang chậm dần, yếu ớt đến mức sắp ngừng đập. Vết sẹo khế ước trên cổ tay anh nhấp nháy ánh sáng đen sậm rùng rợn, báo hiệu sợi chỉ đỏ liên kết sinh mệnh giữa hai người đang trên đà đứt đoạn vĩnh viễn.
"Bổn vương đã nói... chưa cho phép cô chết! Kẻ phàm nhân thực dụng kia, cô dám dùng cả mạng sống để đùa giỡn sao?"
Dạ Hiên gầm lên một tiếng trầm đục đầy bất lực và giận dữ. Bất chấp lôi phạt phong ấn từ xích sắt phòng 404 đang rít lên xèo xèo thiêu cháy bả vai, anh áp lòng bàn tay phải đang rỉ máu lên vết sẹo khế ước trên cổ tay.
"Chạm thấu ức... kết nối!"
Một luồng thần niệm vương tộc mạnh mẽ, kiên cường vượt qua khoảng cách âm dương, xuyên qua hàng vạn trượng sương mù của Giếng U Minh, găm thẳng vào tâm trí đang dần mờ mịt của Trúc Chi dưới Hang Huyết Tinh.
Trong không gian tinh thần u tối bao phủ bởi hoa bỉ ngạn đỏ rực, bóng dáng cao lớn của Dạ Hiên hiện ra, ôm chặt lấy linh hồn đang run rẩy, lạnh toát của cô. Giọng nói trầm thấp, đầy từ tính nhưng mang theo sự giận dữ tột đỉnh của anh vang lên bên tai cô:
"Hít thở đi, phàm nhân thực dụng! Vận hành phương pháp điều tức giữ mạng mà tiên tử đã dạy cô! Có bổn vương ở đây, oán khí cõi âm không thể cướp đi sinh mạng của cô!"
Trúc Chi đang lơ mơ trong cơn đau đớn tột cùng, chợt cảm thấy một luồng ý chí kiên cường, ấm áp như ngọn lửa đen bao bọc lấy tim mình. Nhịp tim đang chậm dần của cô đột ngột đập mạnh trở lại một nhịp đầy sức sống.
Cô mở bừng đôi mắt xám tro, siết chặt nắm tay rướm máu. Nhờ luồng thần niệm bảo hộ của Dạ Hiên nâng đỡ, cô bắt đầu hít thở sâu theo nhịp ba ngắn một dài của phép điều tức giữ mạng. Luồng sinh khí phàm nhân ấm áp kết hợp với ý chí Ma Vương vương tộc tạo thành một phản lực tịnh hóa cực mạnh, tống xuất hoàn toàn oán khí đen ngòm đang ăn mòn ngón tay cô.
"Purify..." Trúc Chi khàn giọng hét lên một tiếng quyết đoán.
Giọt máu gác cổng thứ hai, mang theo năng lượng Vạn Ma Bất Xâm rực rỡ, rơi thẳng vào tâm viên đá thô.
*BÙNG! OÀNH!*
Một luồng hào quang đỏ rực, tinh khiết và ấm áp như ánh mặt trời ban sớm đột ngột bùng phát từ viên Huyết tinh thạch. Luồng hào quang đỏ rực rỡ quét qua toàn bộ Hang Huyết Tinh, thiêu rụi hoàn toàn lớp oán khí đen ngòm hôi thối bám xung quanh.
Lớp vỏ đá thô ráp bên ngoài rạn nứt rồi vỡ vụn, để lộ ra viên Huyết tinh thạch sơ cấp hoàn mỹ, trong suốt như pha lê đỏ, tỏa ra nguồn năng lượng ấm áp xoa dịu đi cơn bỏng lạnh trong kinh mạch Trúc Chi. Vết sẹo khế ước trên cổ tay cô khép miệng, ngừng rỉ máu, để lại một ấn ký hoa bỉ ngạn nhạt màu đầy kiêu hãnh.
"Thành... thành công rồi..." Trúc Chi thở dốc, quỵ gối xuống bệ đá basalt, tay ôm chặt lấy viên huyết tinh đỏ rực đang tỏa ấm áp.
Dạ Phong đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng huy hoàng này, gã hoàn toàn sững sờ. Một phàm nhân gác cổng không có võ lực, lại có thể dùng máu tươi và ý chí để tịnh hóa thành công bảo vật nguyên thần hoàng gia cõi âm.
Thế nhưng, niềm vui chưa kịp lan tỏa thì toàn bộ lòng đất Hang Huyết Tinh đột ngột rung chuyển dữ dội.
*ẦM... ẦM... ẦM...*
Những khối thạch nhũ khổng lồ trên trần hang nứt vỡ, rơi xuống lả tả tạo thành những tiếng nổ chát chúa. Một luồng sóng xung kích oán khí cực mạnh từ phía trên Giếng U Minh dội thẳng xuống, mang theo tiếng gầm rú điên cuồng của xích sắt và lửa Huyền Hỏa.
*ĐOÀNG!*
Một tiếng nổ kinh hoàng vang dội từ phía trên sảnh lễ tân nhà trọ Vạn Quỷ vọng xuống, làm rung chuyển cả kết giới ranh giới.
Trúc Chi hốt hoảng ngước đầu nhìn lên vòm hang đang sụp đổ, viên Huyết tinh thạch trong tay cô bỗng nhấp nháy ánh sáng đỏ báo động dồn dập. Kết giới bảo vệ của nhà trọ Vạn Quỷ ở dương thế đã bị phá vỡ hoàn toàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!