Bóng Ma Sông Vong Xuyên
Mặt nước Hồ Vong Xuyên ranh giới đen ngòm như mực tàu vốn đang tĩnh lặng bỗng chốc sôi trào cuồng bạo. Những bong bóng khí lạnh ngắt vỡ ra, giải phóng luồng oán khí xám xịt rít lên những tiếng gào thét u uất của vạn quỷ bị giam cầm dưới đáy sâu.
Chiếc thuyền tre cũ kỹ không đầu của Lão Ngư ông bị nghiêng hẳn sang một bên dưới lực bóp kinh hoàng của bàn tay xương trắng khổng lồ. Những khớp xương ngón tay dài thượt, thô ráp và nhọn hoắt như những mũi mác rỉ sét găm chặt vào mạn thuyền đá rên rỉ, khiến những thớ tre già nứt ra từng vệt dài. Sức nặng từ bàn tay khổng lồ kéo tuột một bên mạn thuyền sát sạt mặt nước đen lạnh buốt.
Lâm Trúc Chi bị mất đà, cơ thể mảnh mai suýt chút nữa văng thẳng xuống lòng hồ. Cô nhanh như cắt khuỵu một bên đầu gối xuống ván thuyền ẩm ướt, tay trái bấu chặt lấy mạn thuyền phía đối diện, tay phải giơ cao chiếc gậy tre gõ nhịp của Trương Tiên Sinh để giữ thăng bằng. Cái lạnh thấu xương từ làn sương đỏ ranh giới bốc lên rờ rợn luồn qua tà áo bà ba linen xám cát giản dị, gặm nhấm từng tấc da thịt cô.
Thính giác của Trúc Chi đã bị suy giảm tạm thời do âm khí nặng nề dưới đáy giếng ép chặt vào màng nhĩ, nhưng tiếng rung động dữ dội phát ra từ thân gậy tre trong tay vẫn truyền thẳng qua lòng bàn tay, dội thẳng vào não cô một cảm giác nguy hiểm tột độ.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ dồn dập từ gậy tre phản hồi lại một làn sóng âm xám nhạt, vạch trần một bóng ma khổng lồ đang ẩn nấp hoàn toàn trong màn sương mù dày đặc phía trước. Đó không phải là một vong hồn lang thang thông thường. Luồng oán khí bao quanh nó đậm đặc đến mức hóa thành những sợi xích đen ngòm quấn quanh các khớp xương trắng hếu.
"Là Bạch Cốt..." Trúc Chi nghiến răng, đôi môi nhợt nhạt rớm máu tươi do nỗ lực kìm nén hơi thở ấm áp của phàm nhân.
Hữu hộ pháp xương khô của Thế lực Hắc Lân – sát thủ tàn bạo chuyên nghiệp của cõi âm – đã phục kích cô ngay tại ranh giới này. Hắn sử dụng kỹ năng Tàng hình sương mù tuyệt đối để hòa tan cơ thể xương xẩu vào màn sương đỏ nhạt, biến bản thân thành một kẻ đi săn vô hình.
Lão Ngư ông không đầu vẫn đứng im lặng ở mũi thuyền. Chiếc nón lá rách rưới của lão khẽ nghiêng xuống nhìn bàn tay xương trắng khổng lồ đang phá hoại phương tiện kiếm ăn của mình. Lão vung chiếc cần câu tre dài vô hình lên, quật mạnh một phát xuống mặt hồ đen ngòm.
*BÙNG!*
Một làn sóng xung kích màu xám nhạt bùng phát từ cần câu, đánh vỡ một góc oán khí bao quanh bàn tay xương trắng, nhưng không thể làm nó buông lơi lực siết. Bạch Cốt từ trong sương mù phát ra một tiếng cười khàn đặc, ghê rợn như hai mảnh xương khô cọ xát vào nhau:
"Kẻ gác cổng phàm nhân... Vương hậu danh nghĩa của một vương triều đã sụp đổ... Hôm nay, để xem ai cứu được ngươi dưới đáy hồ Vong Xuyên này!"
Ngay lập tức, Bạch Cốt vung tay. Hàng vạn sợi oán khí màu đen thẫm ngưng tụ xung quanh cơ thể hắn, hóa thành một trận pháp kiếm xương trắng hếu nhọn hoắt.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Bạch cốt kiếm trận tầm xa phóng ra hàng loạt kiếm xương khô xuyên thủng màn sương, nhắm thẳng vào chiếc thuyền tre mà bắn tới. Tiếng xé rách không khí rít lên chói tai.
Trúc Chi không có linh lực để phòng thủ. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cô quyết đoán dùng gậy tre gõ nhịp quét ngang một đường, tạo ra một vòng sóng âm tịnh hóa nhẹ để làm lệch hướng những mũi kiếm xương đầu tiên. Thế nhưng, uy lực vật lý cực mạnh của kiếm trận vẫn đâm xuyên qua mạn thuyền tre mục nát.
*RẮC! RẮC!*
Chiếc thuyền tre cũ kỹ bị vỡ nát cấu trúc năng lượng dưới sức tàn phá của kiếm trận. Thuyền bị lật úp hoàn toàn.
Trúc Chi bị hất văng ra xa, rơi thẳng xuống dòng nước đen ngòm, lạnh thấu xương của Hồ Vong Xuyên ranh giới.
*TÕM!*
Cảm giác lạnh buốt tột độ bao trùm lấy toàn thân cô lập tức. Nước hồ Vong Xuyên lạnh đến mức đóng băng mọi kinh mạch phàm nhân trong nháy mắt. Trúc Chi cảm thấy phổi mình như bị bóp nghẹt, da thịt rát buốt như bị hàng vạn lưỡi dao cạo cứa qua.
Nguy hiểm hơn cả, dòng nước dữ dội lập tức cuốn trôi lớp Bột che giấu nhân khí thoa trên các điểm mạch đập lớn trên cổ cô. Nhân khí phàm nhân ấm áp – thứ sinh khí tinh khiết nhất – bắt đầu rò rỉ và lan tỏa ra khắp lòng hồ đen tối.
*GÀO! RU!*
Hàng vạn vong hồn oán hận và ác quỷ khát máu ẩn nấp dưới đáy hồ ngửi thấy mùi sinh khí phàm nhân, liền điên cuồng thức tỉnh. Những đôi mắt đỏ ngầu quỷ dị sáng lên dưới dòng nước đen. Những bàn tay xương xẩu, nhợt nhạt từ đáy sâu vươn lên, bám chặt lấy chân, gấu áo bà ba và tóc của Trúc Chi, điên cuồng kéo cô xuống vực sâu để cắn xé.
Trúc Chi nghẹt thở, ý thức bắt đầu mờ nhạt dần dưới áp lực ăn mòn của âm khí cực độc. Cô cố gắng dùng phương pháp điều tức giữ mạng để duy trì chút nhịp tim yếu ớt cuối cùng, nhưng cơ thể phàm nhân của cô đã đạt đến giới hạn chịu đựng.
Cùng lúc đó, trên dương thế, tại căn phòng 404 tầng ba của nhà trọ Vạn Quỷ.
Thẩm Dạ Hiên đang đứng âm thầm bên cửa sổ gỗ mun nhìn ra sương mù. Đột nhiên, lồng ngực trái của anh thắt chặt lại đau đớn tột cùng. Một cơn lạnh buốt thấu xương như dòng nước đóng băng găm thẳng vào tim anh, khiến anh loạng choạng quỵ xuống sàn gỗ.
*Nhói!*
Vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay phải của anh bùng phát một luồng ánh sáng đen sậm rực lửa đỏ rực. Nhịp tim của anh – vốn đang đồng bộ hoàn hảo với Trúc Chi – bắt đầu đập loạn xạ, chậm dần rồi có xu hướng ngừng đập.
"Ngu ngốc... phàm nhân thực dụng kia... cô đang tự sát sao?" Dạ Hiên nghiến chặt răng, máu tươi từ ngực trái rỉ ra dính đỏ vạt áo sơ mi linen cát xám giản dị.
Qua khế ước hoán huyết liên kết sinh mệnh hai chiều, anh cảm nhận rõ ràng cái chết đang cận kề của Trúc Chi dưới lòng hồ Vong Xuyên. Anh biết, nếu cô chết, nguyên thần đang trọng thương của anh cũng sẽ tan biến vĩnh viễn vào hư vô. Nhưng sâu thẳm trong lòng vị Ma Vương kiêu ngạo, luồng sát khí giận dữ bùng lên lúc này không phải vì nỗi sợ hãi cái chết của bản thân, mà là sự hoảng hốt tột cùng khi cảm thấy sinh mệnh của cô gái phàm nhân đanh đá kia đang dần lọt qua kẽ tay mình.
Không chút do dự, Dạ Hiên bóp chặt vết sẹo khế ước trên cổ tay phải.
"Đồng bộ hóa khế ước... kích hoạt!" Anh khàn giọng gầm lên.
Bất chấp phản phệ tàn khốc của xích sắt phong ấn phòng 404 đang rít lên những tiếng lôi phạt xèo xèo thiêu cháy da thịt bả vai, Dạ Hiên cưỡng chế trích xuất 5% ma lực vương tộc còn sót lại, truyền thẳng qua liên kết khế ước máu.
Dưới đáy hồ Vong Xuyên lạnh giá, vết sẹo khế ước trên cổ tay phải của Trúc Chi đột ngột rực sáng đỏ rực rỡ như một sợi xích lửa nung. Một luồng ma lực vương tộc tinh thuần, ấm áp từ cổ tay lan tỏa ra toàn thân cô, tạo thành một bong bóng bảo hộ tịnh hóa màu đỏ nhạt bao bọc lấy cơ thể cô gái phàm nhân.
Luồng ấm áp khế ước sưởi ấm tim cô, tống xuất hoàn toàn hàn khí đóng băng ra ngoài kinh mạch. Sức mạnh vương tộc tỏa ra từ bong bóng bảo hộ khiến vạn quỷ đang lao đến cắn xé phải rú lên đau đớn, kinh hoàng tháo chạy dạt ra xa.
Trúc Chi mở bừng mắt, lồng ngực phập phồng hít thở chút dưỡng khí hiếm hoi bên trong bong bóng ma pháp.
"Dạ Hiên..." Cô thào thào, vết sẹo khế ước nhói đau truyền sang cô một nửa cơn đau phản phệ bỏng rát do xích sắt phong ấn gây ra cho anh trên dương thế. Nước mắt cô trào ra, hòa vào dòng nước hồ lạnh giá.
Ngay lúc đó, một bóng đen cao lớn từ trong làn nước dữ dội lướt nhanh đến như một con hắc phong chiến mã.
Là Dạ Phong!
Cận vệ ma tộc trung thành của Dạ Hiên – một Ma tộc thuần huyết mang trạng thái chiến đấu Ma tộc thuần huyết – đã ngụy trang nhân khí và âm thầm lặn xuống nước hộ vệ Trúc Chi từ trước. Gã mặc bộ giáp da đen bó sát, tóc ngắn vuốt ngược rẽ đôi dòng nước buốt.
Nhìn thấy vương hậu phàm nhân được bảo hộ bởi ma lực của chủ nhân, Dạ Phong dâng lên một sự nể phục tột cùng trước lòng tin tuyệt đối giữa hai người. Gã vung thanh đoản đao Hắc Ảnh rèn từ sắt đen Địa ngục ra, chắn trước mặt Trúc Chi.
Bạch Cốt từ trong sương mù trên mặt nước phát hiện ra con mồi vẫn chưa chết, lại còn có sự can thiệp của cận vệ hoàng gia cũ. Hắn điên cuồng vận hành Bạch Cốt Trấn Hồn Quyết, điều khiển hàng vạn kiếm xương khô nhọn hoắt từ dưới lòng hồ trồi lên, tạo thành một gọng kìm hỏa sát tầm gần nhắm thẳng vào Dạ Phong và Trúc Chi mà đâm tới.
"Chủ trọ Lâm! Giữ chặt lấy gậy tre!" Dạ Phong truyền âm qua dòng nước, giọng gã khàn đặc đầy sát khí.
Gã vung đoản đao Hắc Ảnh, kích hoạt Hắc Phong Ma Quyết. Luồng ma khí đen ngòm cuồn cuộn bao phủ lấy lưỡi đao, hóa thành những luồng ám ảnh đao pháp chém vỡ nát cấu trúc năng lượng của kiếm trận xương khô.
*XOẢNG! XOẢNG! XOẢNG!*
Những mũi kiếm xương rèn từ xương thú cổ bị chém gãy vụn, hóa thành những mảnh vụn xương trắng trôi nổi dưới nước.
Dạ Phong lướt nhanh trong nước, lợi dụng tốc độ di chuyển cực nhanh của Ma tộc thuần huyết để áp sát Bạch Cốt. Gã vung đao chém một đường chí mạng ngang cổ tên hữu hộ pháp xương khô.
*PHẬP!*
Lưỡi đao sắt đen Địa ngục mang theo ma khí tịnh hóa chém đứt lìa đầu của Bạch Cốt ngay trong dòng nước dữ.
Cơ thể xương khô của Bạch Cốt lập tức rã ra, hóa thành những hạt tro xương màu xám trắng tiêu biến vào dòng nước Hồ Vong Xuyên ranh giới. Trận chiến sinh tử kết thúc trong gang tấc.
Dạ Phong thở dốc, cố gắng vươn tay kéo Trúc Chi lên chiếc thuyền tre đổ nát đang trôi dạt. Thế nhưng, dòng nước lạnh buốt của hồ nước ranh giới đã ăn mòn thể lực vật lý của gã, khiến cơ bắp gã bị đông cứng tạm thời, không thể di chuyển kịp thời.
Đúng lúc đó, tro xương của Bạch Cốt tiêu biến bỗng chốc bùng phát một luồng oán khí đen ngòm cực mạnh còn sót lại.
Luồng oán khí khổng lồ cộng hưởng với dòng chảy âm khí cuồng bạo dưới đáy hồ, vô tình kích hoạt một dòng xoáy oán khí khổng lồ xoay tròn điên cuồng ngay dưới chân Trúc Chi. Sức hút kinh hoàng từ dòng xoáy tạo ra một lực kéo vạn cân, xé rách bong bóng bảo hộ ma pháp của Dạ Hiên.
Trúc Chi kinh hoàng nhìn dòng xoáy đen ngòm đang nuốt chửng lấy cơ thể mình. Chiếc gậy tre gõ nhịp trong tay cô bị dòng nước dữ đánh văng ra xa.
"Trúc Chi!" Dạ Phong hét lớn, cố gắng vươn tay ra cứu nhưng dòng nước xoáy đã cuốn phăng gã lùi lại phía sau.
Dòng xoáy oán khí khổng lồ cuồn cuộn kéo tuột cơ thể nhỏ bé, kiệt quệ của Lâm Trúc Chi xuống Vực thẳm Hắc Ám sâu hoắm dưới đáy hồ, biến mất hoàn toàn vào bóng tối không đáy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!