Săn Lùng Huyết Tinh
Sương mù đỏ ranh giới của buổi sớm mai lảng vãng quanh vườn bỉ ngạn sau nhà trọ Vạn Quỷ như những dải lụa máu chưa tịnh hóa. Cái lạnh của cõi âm rò rỉ từ Giếng U Minh rờ rợn luồn qua kẽ lá, khiến những đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực rỡ ở sân sau khẽ run rẩy, rụng xuống vài cánh hoa đỏ thẫm như huyết lệ.
Lâm Trúc Chi đứng bên thành giếng cổ làm bằng những phiến đá đen mun trăm tuổi. Gương mặt cô nhợt nhạt, bả vai gầy khẽ run lên dưới lớp áo bà ba linen xám cát giản dị. Vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay phải của cô – giờ đây đã chuyển sang một màu đen sậm rùng rợn sau trận đại chiến hỏa hoạn – thi thoảng lại nhói lên từng nhịp bỏng lạnh đau đớn, đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim yếu ớt của Thẩm Dạ Hiên đang ẩn nấp tại phòng 404 trên tầng ba.
"Nước giếng U Minh lạnh thấu xương, phàm nhân chạm vào kinh mạch sẽ đông cứng lập tức. Con bé ngốc này, con thật sự muốn xuống đó sao?"
Một giọng nói già nua, khàn đặc cắt đứt bầu không khí im lìm. Hoa Bà Bà – bà lão mù gác giếng cổ – đang ngồi trên chiếc ghế tre nhỏ dưới gốc cây bồ đề khô héo. Đôi bàn tay gầy gò nhăn nheo như vỏ cây của bà vẫn đều đặn khuấy nồi cháo hành bốc khói nghi ngút. Làn khói ấm áp từ nồi cháo tỏa ra hương thơm ngải cứu dịu nhẹ, phần nào xua tan bớt chướng khí lạnh lẽo đang bao phủ sân sau.
Trúc Chi quay đầu lại, đôi mắt xám tro lóe lên sự tỉnh táo và thực dụng thường ngày: "Bà Bà, con không có lựa chọn nào khác. Quách Hoài Nam của U Minh Các đã ra tối hậu thư ba ngày. Nếu con không tìm được Huyết tinh thạch tinh khiết dưới đáy giếng để gia cố phong ấn kết giới, chúng sẽ siết nợ đất đai nhà trọ. Thuế đất dương thế trễ hạn ba kỳ, kết giới âm phủ lại đang rạn nứt, con không thể để di vật duy nhất của cha nuôi Lâm Mạnh rơi vào tay kẻ khác."
Hoa Bà Bà thở dài, đôi mắt mù lòa hướng về phía miệng giếng đen ngòm: "Cha nuôi con năm xưa đã tự nguyện hiến tế linh hồn để củng cố phong ấn này, bảo vệ con khỏi sự truy sát của ma tộc. Con xuống đó, nếu bột ngụy trang bị trôi, vạn quỷ dưới đáy hồ Vong Xuyên ranh giới sẽ ngửi thấy nhân khí phàm nhân của con mà xé xác con vĩnh viễn."
"Con biết tự bảo vệ mình," Trúc Chi mím chặt môi. Cô bước tới bên miệng giếng, cúi người múc một gáo nước giếng U Minh lạnh buốt.
Không chút do dự, Trúc Chi vốc nước giếng tạt thẳng vào mặt. Cái lạnh tột độ như hàng vạn cây kim bạc đâm sâu vào da thịt, khiến hơi thở cô nghẹn lại ở cổ họng, lục phủ ngũ tạng run rẩy kịch liệt. Đây là phương pháp điều tức giữ mạng mà cô tự rút ra – dùng cái lạnh của nguồn nước cõi âm để ép cơ thể phàm nhân thích nghi trước với nhiệt độ đóng băng dưới đáy giếng cổ.
*Nhói!*
Ngực trái của cô thắt chặt lại đau đớn. Qua khế ước hoán huyết, Dạ Hiên trên tầng ba cũng đang gánh chịu một nửa cơn bỏng lạnh này. Trúc Chi ngước mắt nhìn lên ban công tầng ba phòng 404.
Qua màn sương mù dày đặc, cô nhìn thấy bóng dáng cao lớn, tuấn mỹ của vị Ma Vương kiêu ngạo đứng âm thầm bên cửa sổ gỗ mun. Anh vẫn mặc bộ đồng phục bồi bàn linen xám nhạt rách nát vài chỗ, lồng ngực săn chắc r rỉ vệt máu đỏ tươi từ vết thương cũ. Đôi mắt phượng màu đỏ đậm của anh nhìn xuống cô đầy vẻ thâm trầm, lạnh lùng nhưng ẩn chứa một luồng sát khí giận dữ lẫn lo lắng thầm kín. Anh không nói một lời, nhưng luồng ma lực vương tộc dịu nhẹ truyền qua vết sẹo khế ước trên cổ tay cô khẽ ấm lên, như một lời cảnh báo thô bạo rằng anh đang giám sát từng hành động tự sát của cô.
Trúc Chi khẽ nhếch môi cười nhạt, thu hồi ánh mắt. Cô rút hũ gốm nhỏ chứa Bột che giấu nhân khí – bảo vật ngụy trang nhận được từ Quách Hoài Nam – mở nắp ra. Thứ bột mịn màu xám tro tỏa ra làn khói lạnh ngắt của tro xương quỷ ôn hòa.
Theo quy tắc Ngụy trang nhân khí bằng tro quỷ, Trúc Chi dùng ngón tay run rẩy thoa bột lên các điểm mạch đập lớn trên cơ thể: hai bên cổ tay, thái dương, động mạch cổ và vùng ngực trái sát tim. Ngay khi bột tro chạm vào da thịt, làn da phàm nhân của cô bỗng chốc trở nên trắng bệch nhợt nhạt không chút huyết sắc, hơi thở tỏa ra khói lạnh nhẹ cõi âm, nhân khí hoàn toàn bị che khuất. Lúc này, cô trông không khác gì một vong hồn vãng lai vừa mới qua đời.
Cô giắt chiếc gậy tre gõ nhịp mượn tạm của thầy bói mù Trương Tiên Sinh bên hông áo bà ba, tay phải nắm chặt đồng xu cổ bằng đồng đỏ dính máu gác cổng của cha nuôi Lâm Mạnh để lại. Đây là tấm vé thông hành duy nhất để cô giao dịch với người chèo thuyền dưới đáy giếng.
"Bà Bà, con đi đây. Trông chừng Lâm Duy giúp con, đừng để em ấy tỉnh dậy lúc này," Trúc Chi dứt lời, quyết đoán leo lên thành giếng và nhảy thẳng xuống vực sâu đen ngòm của Giếng U Minh.
*VÚT!*
Cảm giác rơi tự do vào bóng tối sâu thẳm khiến tim Trúc Chi như nhảy ra khỏi lồng ngực. Luồng chướng khí lạnh lẽo rít gào bên tai, ăn mòn thính giác của cô khiến tai cô ù đi, tầm nhìn hoàn toàn bị nuốt chửng bởi sương mù xám xịt. Sau một khoảng thời gian dài tưởng chừng như vô tận, đôi chân cô chạm vào một bề mặt đá gồ ghề, ẩm ướt.
Trúc Chi gượng dậy, dùng tay vịn vào vách đá trơn trượt để giữ thăng bằng. Thính giác của cô bị suy giảm tạm thời do âm khí cực thịnh dưới đáy giếng ép vào màng nhĩ, chỉ còn nghe thấy những tiếng u u kéo dài rợn người.
Trước mặt cô không còn là đáy giếng chật hẹp, mà là một không gian vô tận của Hồ Vong Xuyên ranh giới – một nhánh sông nhỏ rò rỉ từ sông Vong Xuyên cõi chết lên dương thế. Nước hồ đen ngòm, tĩnh lặng đến đáng sợ, không một gợn sóng nhưng tỏa ra cái lạnh thấu xương có khả năng ăn mòn linh hồn ác quỷ và đóng băng sinh lực phàm nhân lập tức.
Sương mù ở đây dày đặc đến mức Trúc Chi rút chiếc đèn bão thông thường ra châm lửa, nhưng ngọn lửa phàm trần vừa nhen nhóm đã bị sương mù cõi âm nuốt chửng và dập tắt lập tức. Không gian lại chìm vào bóng tối u ám.
*Cộc... Cộc...*
Một tiếng gõ khô khốc vang lên từ phía xa trong màn sương. Một chiếc thuyền tre cũ kỹ không đầu từ từ lướt ra từ bóng tối, rẽ đôi làn sương đỏ nhạt. Đứng ở mũi thuyền là Lão Ngư ông – bóng ma không đầu mặc áo tơi lá sen rách rưới, đội chiếc nón lá sờn cũ che khuất phần cổ trống rỗng rùng rợn. Trên tay lão cầm một chiếc cần câu tre dài vô hình, gõ nhịp đều đặn lên mạn thuyền đá rên rỉ.
Trúc Chi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ nhịp thở ổn định theo phương pháp điều tức giữ mạng để không làm trôi lớp bột ngụy trang trên mạch cổ. Cô bước tới mép nước đen ngòm, giơ đồng xu cổ bằng đồng đỏ lên trước mặt Lão Ngư ông.
Bóng ma không đầu dừng gõ cần câu. Phần nón lá rách khẽ nghiêng xuống nhìn đồng xu phàm nhân dính máu gác cổng. Lão Ngư ông vươn bàn tay xương xẩu, nhợt nhạt ra. Trúc Chi đặt đồng xu vào lòng bàn tay lạnh ngắt của lão. Đồng xu vừa chạm vào liền tỏa ra một luồng sinh khí đỏ nhạt ôn hòa của huyết mạch gác cổng, chứng minh thân phận hợp pháp của cô.
Lão Ngư ông khẽ gật chiếc nón lá, thu hồi đồng xu và chỉ chiếc cần câu tre về phía khoang thuyền trống rỗng, ra hiệu cho cô bước lên.
Trúc Chi bước lên chiếc thuyền tre fragile. Thuyền bắt đầu lướt đi trên mặt nước Hồ Vong Xuyên ranh giới đen ngòm không một tiếng động. Sương mù xung quanh dày đặc đến mức tầm nhìn của cô chưa đầy một thước. Cái lạnh thấu xương bắt đầu ăn mòn đôi ủng da của cô, luồn qua lớp vải áo bà ba để gặm nhấm sinh lực phàm nhân.
Để định vị phương hướng và phát hiện sát khí của sát thủ ẩn nấp, Trúc Chi rút chiếc gậy tre gõ nhịp của Trương Tiên Sinh ra, gõ nhẹ "cộc, cộc, cộc" xuống ván thuyền. Sóng âm tâm linh màu xám nhạt lan tỏa ra mặt hồ, phản hồi lại cấu trúc địa hình của Hang Huyết Tinh phía trước, giúp cô giữ thế chủ động định hướng mặc cho Lão Ngư ông làm chủ dòng nước.
Thế nhưng, khi chiếc thuyền tiến sâu vào thung lũng sương mù dày đặc nhất, cái lạnh bắt đầu làm ẩm lớp bột ngụy trang trên cổ tay cô. Nếu bột tro quỷ bị rửa trôi, nhân khí phàm nhân của cô sẽ lộ tẩy lập tức trước vạn quỷ dưới đáy hồ.
*Ấm áp...*
Một luồng nhiệt lượng đỏ rực đột ngột bùng phát từ vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay phải cô, truyền thẳng vào ngực trái, giữ ấm cho tim cô không bị đông cứng trước hàn khí cõi âm. Trúc Chi khẽ run lên – Dạ Hiên ở trên dương thế đang dùng nguyên thần rạn nứt của mình để liên tục truyền ma lực vương tộc bảo vệ cô qua liên kết sinh mệnh. Cơn đau thắt ngực dữ dội từ phản phệ khế ước dội vào tâm trí cô, khiến cô phải cắn chặt môi đến rớm máu tươi để giữ im lặng tuyệt đối, không được để bột ngụy trang bị hơi thở phàm nhân làm bay mất.
Chiếc thuyền tre khẽ rung lên, tiến sát vào ranh giới của Hang Huyết Tinh tối tăm.
Đột nhiên, tiếng gõ gậy tre của Trương Tiên Sinh phát ra âm thanh "két, két" chói tai, rung động dữ dội trong tay Trúc Chi. Mặt nước Hồ Vong Xuyên ranh giới đen ngòm bỗng chốc sủi bọt, cuộn sóng cuồng bạo.
Từ dưới lòng nước đen kịt lạnh buốt, một bàn tay xương trắng khổng lồ, phủ đầy oán khí đen ngòm và rít lên những tiếng gào thét của vong hồn, đột ngột trồi lên từ mặt nước đen ngòm, bám chặt lấy mạn thuyền tre cũ kỹ khiến chiếc thuyền nghiêng hẳn sang một bên!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!