Thương Hội Vào Cuộc
Cơn bão tuyết âm khí từ đêm qua đã tạnh, nhưng sương mù đỏ sậm vẫn lảng vảng như những dải lụa máu quấn chặt lấy từng cây cột gỗ mun của nhà trọ Vạn Quỷ. Sảnh lễ tân hoang tàn sau trận hỏa hoạn ma pháp, mùi gỗ cháy khét lẹt trộn lẫn với cái lạnh buốt của nước giếng U Minh tịnh hóa tạo thành một thứ chướng khí xám xịt, lờ lững ngang tầm ngực.
Trong phòng quản lý 101, Lâm Trúc Chi khẽ mở mắt. Cơn đau từ tận sâu trong tủy xương khiến cô rên rỉ một tiếng nhỏ. Lồng ngực trái của cô thắt chặt lại, nhịp tim đập nặng nề như có một tảng đá đè nặng. Cô cố nhấc cánh tay phải lên, lớp vải linen cát xám của chiếc áo bà ba sờn cũ trượt xuống, lộ ra cổ tay mảnh khảnh. Vết sẹo khế ước hoán huyết hình sợi xích hồng nhạt thường ngày giờ đây đã hóa thành một màu đen sậm quỷ dị, u ám như mực đặc, thi thoảng lại nhấp nháy luồng sáng lạnh lẽo.
"Đã bảo là nằm yên rồi cơ mà."
Một giọng nói trầm thấp, lạnh buốt nhưng mang theo từ tính quen thuộc vang lên từ góc tối của căn phòng.
Trúc Chi quay đầu lại. Thẩm Dạ Hiên đang ngồi trên chiếc ghế gỗ mun bên cạnh giường. Gương mặt tuấn mỹ vô song của vị Ma Vương lúc này tái nhợt đến mức gần như trong suốt, đôi mắt phượng màu đỏ đậm sẫm lại, ẩn chứa một luồng sát khí thâm trầm. Bộ đồng phục linen cát xám giản dị của nhà trọ trên người anh đã rách nát vài chỗ, lộ ra lồng ngực săn chắc vẫn còn vương vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ vết thương cũ rách miệng.
Anh vươn bàn tay thon dài, lạnh buốt của mình ra, thô bạo nhưng không kém phần cẩn trọng nắm lấy cổ tay phải của cô. Ngay khi lòng bàn tay anh chạm vào vết sẹo đen sậm, một luồng ma lực vương tộc dịu nhẹ, ấm áp chạy dọc theo kinh mạch của Trúc Chi, xoa dịu đi cơn bỏng lạnh đang gặm nhấm lục phủ ngũ tạng của cô.
"Dạ Hiên... ngực anh vẫn đang chảy máu kìa," Trúc Chi thào thào, giọng nói khàn đặc do cổ họng bị âm khí ăn mòn. Cô cố gắng rụt tay lại, nhưng sức lực phàm nhân lúc này của cô chẳng khác nào một sợi tơ trước gió. "Đừng truyền linh lực cho tôi nữa. Nguyên thần của anh đã rạn nứt đến mức này, nếu phong ấn phòng 404 vỡ hoàn toàn, truy binh của Thẩm Cao sẽ tìm tới mất."
"Câm miệng đi, phàm nhân thực dụng," Dạ Hiên hừ lạnh một tiếng, đôi lông mày kiếm nhíu chặt. Anh gia tăng lực siết trên cổ tay cô, ép luồng ấm áp khế ước đi sâu vào tâm mạch cô. "Bổn vương chưa cho phép cô chết. Cô còn chưa đòi hết nợ phòng của bổn vương, sao có thể dễ dàng bỏ mạng như vậy?"
Trúc Chi khẽ nhếch môi cười khổ. Sự thực dụng của cô đã ăn sâu vào máu, nhưng nhìn vị Ma Vương kiêu ngạo này vì cứu cô mà chấp nhận gánh chịu một nửa nỗi đau phản phệ thể xác qua khế ước hoán huyết, lồng ngực cô bỗng dâng lên một cảm xúc phức tạp, ấm áp đến lạ kỳ.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ bàn tính gỗ mun dồn dập và hoảng hốt của Lão Tiền từ ngoài sảnh lễ tân đột ngột vang lên, cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng trong phòng.
"Chủ trọ Lâm! Có... có khách lớn đến! Là người của U Minh Các cõi âm! Họ mang theo giấy tờ siết nợ đất đai đến đòi gặp cô!" Giọng nói khàn đặc, run rẩy của vong hồn thủ quỹ triều đình cũ lọt qua khe cửa gỗ.
Trúc Chi biến sắc. Cô biết rõ sự rò rỉ âm khí cực mạnh từ Giếng U Minh sau vườn đêm qua chắc chắn đã thu hút sự chú ý của bầy kền kền tài chính dưới cõi chết. Chúng luôn rình rập sơ hở để thâu tóm nhà trọ Vạn Quỷ – chìa khóa duy nhất giữ vững phong ấn ranh giới âm dương.
"Tôi phải ra ngoài," Trúc Chi quyết đoán bật dậy, bất chấp cơ thể lảo đảo vì kiệt sức.
"Cô muốn tự sát sao?" Dạ Hiên đứng bật dậy, luồng ma khí đen nhạt vô thức bùng phát xung quanh bả vai rộng của anh, nhưng ngay lập tức bị kết giới nhà trọ áp chế khiến anh phải khẽ hộc ra một tiếng rên rỉ đau đớn, vết thương nơi ngực trái lại rỉ máu đỏ tươi.
"Nếu tôi không ra, chúng sẽ niêm phong nhà trọ. Lúc đó, cả tôi và anh đều không còn chỗ dung thân," Trúc Chi quay lại nhìn anh, ánh mắt xám tro lóe lên sự tỉnh táo lý trí tột cùng. Cô giắt Cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa sau lưng, chỉnh lại vạt áo bà ba linen xám cát rồi bước thẳng ra cửa. "Anh cứ ở trong phòng 404 đi. Ở đây, tôi mới là chủ trọ."
Khi Trúc Chi bước ra sảnh lễ tân, làn sương mù đỏ sậm dường như càng đậm đặc hơn. Ngồi ngay giữa bàn lễ tân bằng gỗ mun charred là một nam tử khoảng hai mươi lăm tuổi, dáng vẻ lịch lãm, mặc áo dài gấm đen thêu chỉ bạc sang trọng. Hắn thong thả gõ chiếc quạt giấy xếp trên tay xuống mặt bàn dính đầy muội than, nụ cười bí ẩn của một thương nhân hiện rõ trên gương mặt trắng bệch không chút huyết sắc.
Đó chính là Quách Hoài Nam, đại diện giao dịch của thương hội U Minh Các cõi âm.
Phía sau hắn, hai gã sát thủ bóng ma mặc áo choàng đen đứng im lìm như những bức tượng, tỏa ra luồng âm khí lạnh thấu xương. Trên mặt bàn lễ tân, một chiếc cân đồng cổ màu xanh rỉ sét được đặt ngay ngắn bên cạnh một xấp parchment dày cộp thêu huyết ấn của triều đình Thẩm Cao.
Lão Tiền đứng nép một góc, đôi tay trong suốt run rẩy gõ bàn tính gỗ cộc cộc liên tục để tính toán các khoản thuế ranh giới, gương mặt vong hồn hiện rõ vẻ bất lực.
"Chủ trọ Lâm, cuối cùng cô cũng chịu xuất hiện," Quách Hoài Nam khẽ nhếch môi, ánh mắt xảo quyệt lướt qua gương mặt nhợt nhạt và cổ tay quấn dải lụa đỏ che vết khế ước của Trúc Chi. "Nghe danh chủ trọ Vạn Quỷ trẻ tuổi, thực dụng sắc sảo, hôm nay gặp mặt quả danh bất hư truyền. Tiếc là... nhà trọ của cô dường như sắp sụp đổ rồi."
Trúc Chi điềm tĩnh bước đến phía sau quầy lễ tân, kéo chiếc ghế gỗ sồi ngồi xuống. Cô tựa lưng vào ghế, dù cơ thể mệt mỏi đến mức muốn lịm đi, nhưng phong thái đanh đá, sắc sảo hằng ngày vẫn không giảm đi nửa phần.
"Quách đại diện đường đột ghé thăm vào sáng sớm thế này, lại còn mang theo cả truy binh hoàng gia, không biết là muốn thuê phòng hay muốn đòi nợ?" Trúc Chi nhạt giọng hỏi, ngón tay gõ nhịp đều đặn trên mặt bàn gỗ mun.
Quách Hoài Nam cười lớn, tiếng cười khô khốc vang vọng trong sảnh vắng: "U Minh Các chúng tôi chỉ làm ăn lương thiện. Hôm nay tôi đến là để giúp cô giải quyết rắc rối tài chính. Trận chiến hỏa hoạn đêm qua đã làm Giếng U Minh sau vườn rò rỉ âm khí nghiêm trọng, vi phạm nghiêm trọng Điều 14 của Hiệp ước ranh giới âm dương. Giá trị phong thủy của mảnh đất này đã sụt giảm nghiêm trọng. Đây là bản hợp đồng siết nợ đất đai do U Minh Các phát hành, được Thẩm Cao hoàng đế bảo trợ."
Hắn đẩy xấp parchment dày cộp về phía cô.
"Chỉ cần cô ký tên, chuyển nhượng quyền sở hữu sổ đỏ nhà trọ Vạn Quỷ cho U Minh Các, chúng tôi sẽ xóa bỏ toàn bộ khoản nợ năm trăm linh thạch sơ cấp của cô với tiệm trà Trầm Hương, đồng thời bảo đảm an toàn cho em trai Lâm Duy của cô trên dương thế. Bằng không..." Quách Hoài Nam khẽ híp mắt, luồng âm khí từ chiếc cân đồng cổ bỗng chốc bùng phát, khiến nhiệt độ sảnh lễ tân giảm xuống mức đóng băng.
Lão Tiền hốt hoảng lao lên, dùng bàn tính gỗ chắn trước mặt Trúc Chi: "Quách đại diện! Thuế đất ranh giới của chúng tôi vẫn đóng đủ hằng kỳ! Khoản nợ với tiệm trà Trầm Hương vẫn chưa quá hạn ba tháng! Các người không có quyền cưỡng chế đất đai hợp pháp của người gác cổng dòng họ Lâm!"
"Câm miệng, gã vong hồn phong kiến kia!" Quách Hoài Nam phất tay, một luồng hắc phong từ chiếc quạt giấy xếp đánh văng Lão Tiền lùi lại phía sau, bàn tính gỗ mun rơi xuống sàn kêu lách cách. "Ở đây không có chỗ cho thuộc hạ lên tiếng."
Trúc Chi nhìn Lão Tiền bị thương, ánh mắt cô lạnh đi. Vết sẹo khế ước trên cổ tay phải bỗng nhói lên một nhịp nóng rát – cô cảm nhận được sát khí tột đỉnh của Dạ Hiên đang khóa chặt lấy Quách Hoài Nam từ căn phòng 404 trên tầng ba. Vị Ma Vương đang bị thương nặng kia sẵn sàng bộc phát ma lực để nghiền nát gã thương nhân này nếu cô ra hiệu, nhưng cô biết, nếu Dạ Hiên ra tay trên dương thế lúc này, lôi phạt của Thiên đạo sẽ giáng xuống tiêu biến cả hai vĩnh viễn.
Cô phải tự mình giải quyết bằng luật chơi của phàm nhân.
"Quách đại diện ra tay hào phóng thật," Trúc Chi khẽ cười mỉa, cô vươn tay cầm lấy bản hợp đồng siết nợ, lật qua vài trang. "Nhưng U Minh Các các người dường như quên mất một điều. Sổ đỏ của nhà trọ Vạn Quỷ là do Thiên đạo chứng thực từ ngàn năm trước cho dòng họ Lâm. Thẩm Cao dù có ngồi trên ngai vàng cõi âm, cũng không có quyền lực pháp lý vượt qua Thiên quy để tịch thu đất đai của người gác cổng khi chưa có sự đồng ý của tôi."
Quách Hoài Nam nhướng mày, khẽ cười nhạt: "Luật pháp là do kẻ mạnh viết ra, chủ trọ Lâm ạ. Cô lấy gì để chứng minh mảnh đất này vẫn còn giá trị phong thủy ổn định? Nhìn xem, những viên linh thạch sơ cấp cô thu hoạch được từ khách trọ vong hồn..."
Hắn chỉ tay vào chiếc cân đồng cổ trên bàn.
"Chiếc cân đồng này là bảo vật định giá của U Minh Các. Chỉ cần đặt linh thạch của cô lên đây, nếu độ tinh khiết không đạt chuẩn, nghĩa là cô không có khả năng thanh toán nợ nần bằng tài nguyên cõi âm. Lúc đó, hợp đồng siết nợ đất đai sẽ tự động kích hoạt theo luật thương mại ranh giới."
Hắn phất tay, một gã sát thủ bóng ma ném ba viên linh thạch sơ cấp màu đỏ nhạt – nguồn thu phí phòng ít ỏi còn lại của nhà trọ – lên đĩa cân bên phải.
*KENG... XOẠCH!*
Chiếc cân đồng cổ lập tức nghiêng hẳn về bên trái, đĩa cân bên phải chứa linh thạch sụt xuống đáy, tỏa ra luồng khói đen oán khí nồng nặc.
"Nhìn xem," Quách Hoài Nam cười đắc ý, gương mặt xảo quyệt hiện rõ vẻ săn mồi tàn nhẫn. "Linh thạch của cô chứa quá nhiều tạp chất oán khí, độ tinh khiết chưa đầy 10%. Với thứ rác rưởi này, cô có tích lũy cả đời cũng không đủ trả tiền lãi thuế đất. Ký tên đi, Lâm Trúc Chi. Đừng để bổn các chủ phải dùng đến biện pháp mạnh."
Lão Tiền nhìn đĩa cân sụt xuống, mặt xám ngoét: "Không thể nào... Linh thạch của chúng ta thu từ Bạch Lộ và các vong hồn ôn hòa đều đã được tịnh hóa bằng nến thơm ngải cứu... Làm sao có thể chứa nhiều oán khí đến thế?"
Trúc Chi nhìn chằm chằm vào chiếc cân đồng cổ. Đôi mắt xám tro của cô khẽ nheo lại. Là một cô gái nghèo gánh nợ thay cha tại trấn Phong Đô sương mù này, cô đã quá quen với các mánh khóe lừa đảo tài chính của đám cò đất dương thế. Gã thương nhân cõi âm này, bản chất cũng chẳng khác gì lũ kền kền kia.
Cô khẽ vươn bàn tay mảnh mai ra, chạm trực tiếp vào thành chiếc cân đồng cổ rỉ sét.
*HÙNG!*
Ngay khi đầu ngón tay cô tiếp xúc với kim loại lạnh giá, năng lực đặc thù "Chạm thấu ức" của huyết mạch gác cổng lập tức kích hoạt. Đồng tử của Trúc Chi hóa thành một màu xám tro không hồn, sương mù ký ức xung quanh vặn vẹo, kéo cô vào một mảnh không gian quá khứ mờ ảo.
Trong mộng cảnh ký ức, cô nhìn thấy Quách Hoài Nam đang đứng trong một mật thất tối tăm dưới cõi âm. Trước mặt hắn là một gã pháp sư bùa chú hắc ám mặc đạo bào vàng rách rưới – chính là Ngô pháp sư, kẻ đã cung cấp bùa chú cấm cho Trịnh Khánh Minh.
*"Quách các chủ, trận pháp ngầm 'Hắc Sa Trọng Lực' đã được tôi khắc dấu tinh vi dưới đáy chiếc cân đồng cổ này," Ngô pháp sư cười gớm ghiếc, bàn tay rỗ sẹo vuốt ve thành cân. "Chỉ cần kích hoạt bằng một chút âm khí hắc ám, đĩa cân bên phải tự động bị hút nặng thêm gấp mười lần, khiến mọi linh thạch đặt lên đều bị định giá là chứa đầy oán khí tạp chất. Kẻ phàm nhân gác cổng kia làm sao phát hiện ra được mánh khóe này?"*
*"Tốt lắm," Quách Hoài Nam nhếch môi, ném cho Ngô pháp sư một túi linh thạch trung cấp. "Thẩm Cao đại đế đã ra mật lệnh, bằng mọi giá phải dùng bẫy tài chính để siết nợ nhà trọ Vạn Quỷ trước khi chúng ta dùng đến binh lực quân sự. Việc này mà thành, phần thưởng của ông sẽ không nhỏ."*
*VÚT!*
Sương mù ký ức tan rã, Trúc Chi giật mình tỉnh lại, tầm nhìn trở lại sảnh lễ tân hoang tàn. Trán cô rỉ ra một lớp mồ hôi lạnh, vết sẹo khế ước trên cổ tay phải nhói đau dữ dội do phản phệ tinh thần lực, nhưng đôi mắt cô lúc này lại rực sáng lên một luồng ánh sáng lý trí, sắc bén tột đỉnh.
Cô khẽ thu tay lại, nở một nụ cười lạnh lùng đầy khinh miệt.
"Quách đại diện, mánh khóe của U Minh Các các người... thật sự khiến tôi mở mang tầm mắt," Trúc Chi chậm rãi đứng dậy.
Cô đưa tay ra sau lưng, rút Cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa ra, đập mạnh xuống mặt bàn lễ tân gỗ mun.
*RẦM!*
Tiếng động vang dội khiến chiếc cân đồng cổ nảy lên. Trang sách bìa da thuộc cổ xưa tự động lật mở, hiện lên những dòng chữ máu rực sáng đỏ của huyết trận gác cổng gia tộc họ Lâm. Luồng uy áp địa lý tối cao từ Sổ đỏ trong ngực áo cô cộng hưởng với cuốn sổ nợ, lập tức khóa chặt hoàn toàn dòng chảy âm khí của hai gã sát thủ bóng ma đứng phía sau Quách Hoài Nam, khiến chúng khựng người lại, linh lực bị đóng băng hoàn toàn.
Quách Hoài Nam biến sắc, chiếc quạt giấy xếp trên tay khẽ run rẩy: "Lâm Trúc Chi! Cô muốn làm gì? Định dùng bạo lực chống lại thương hội U Minh Các sao?"
"Bạo lực? Không, tôi là người kinh doanh lương thiện, chỉ nói chuyện bằng luật pháp và chứng cứ," Trúc Chi khẽ cúi người, ghé sát mặt vào Quách Hoài Nam, giọng nói sắc lẻm như dao cạo. "Trận pháp ngầm 'Hắc Sa Trọng Lực' do Ngô pháp sư khắc dưới đáy chiếc cân này... có cần tôi dùng huyết ấn của cuốn sổ nợ này để kích hoạt ngược lại, phơi bày toàn bộ cấu trúc tà thuật lận lọng của ông trước mặt ban quản lý Chợ đêm âm dương Phong Đô không?"
Hình ảnh Ngô pháp sư và mật ước tài chính bị cô đọc vanh vách khiến Quách Hoài Nam trợn tròn mắt kinh hãi. Gương mặt trắng bệch của hắn đổ mồ hôi hột dọc theo thái dương, nụ cười xảo quyệt hoàn toàn tắt ngấm.
"Cô... làm sao cô biết được chuyện này?" Quách Hoài Nam lắp bắp, giọng run bắn lên. Hắn biết rõ nếu hành vi gian lận định giá bị báo cáo lên tổng hội U Minh Các và ban quản lý chợ đêm, giấy phép kinh doanh liên cõi của hắn sẽ bị tước đoạt vĩnh viễn, chưa kể đến việc bị các gia tộc ma tộc ôn hòa tẩy chay.
"Tôi mang huyết mạch gác cổng của dòng họ Lâm, mảnh đất này là của tôi, mọi hành vi dối trá bước qua ranh giới này đều không qua nổi mắt tôi," Trúc Chi lạnh lùng gõ ngón tay lên cuốn sổ nợ cổ. "Bây giờ, chúng ta đàm phán lại chứ, Quách đại diện?"
Quách Hoài Nam nuốt nước bọt cái ực, vội vã thu hồi bản hợp đồng siết nợ đất đai gạt sang một bên. Hắn khom lưng, giọng điệu chuyển sang cầu hòa nhún nhường cực hạn:
"Chủ trọ Lâm... bớt giận. Chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thương mại mà thôi. Cô... cô muốn thế nào để giữ kín bí mật này?"
Trúc Chi nhếch môi, ánh mắt thực dụng của cô lướt qua chiếc túi gấm dắt bên hông của Quách Hoài Nam. Cô biết rõ chuyến đi xuống Giếng U Minh sắp tới đầy rẫy nguy hiểm, oán khí lạnh thấu xương dưới đáy giếng có thể ăn mòn sinh khí phàm nhân của cô trong nháy mắt. Cô cần một vật bảo mệnh.
"Thứ nhất, ba viên linh thạch sơ cấp của tôi phải được định giá lại với độ tinh khiết chuẩn 100%, quy đổi thành một ngàn Âm thạch bồi thường danh dự cho nhà trọ," Trúc Chi chậm rãi đưa ra điều kiện. "Thứ hai... tôi muốn bọc 'Bột che giấu nhân khí' thượng hạng do mụ phù thủy cõi âm điều chế đang giấu trong túi gấm của ông."
Quách Hoài Nam nghe thấy điều kiện thứ hai liền biến sắc: "Bột che giấu nhân khí? Đó là bảo vật bảo mệnh dành cho phàm nhân tiếp cận ranh giới cõi chết! Trị giá của nó bằng cả một mỏ linh thạch thô..."
*RẠCH...*
Cuốn sổ nợ cổ xưa trên bàn bỗng rỉ ra một vệt máu tươi rực đỏ, luồng hào quang bát quái của kết giới nhà trọ bắt đầu rít lên tiếng sấm sét ngầm dưới ván sàn mun, sẵn sàng trừng phạt.
"Ký tên bồi thường, hoặc mất giấy phép kinh doanh vĩnh viễn. Chọn đi," Trúc Chi nhạt giọng, đôi mắt xám tro lạnh lùng không chút dao động.
Trước uy áp sinh tử của khế ước gác cổng và mối đe dọa hủy diệt sự nghiệp, Quách Hoài Nam run rẩy thò tay vào túi gấm, rút ra một chiếc hũ gốm nhỏ màu xám tro tỏa ra làn khói lạnh nhạt – chính là bọc Bột che giấu nhân khí bảo mệnh. Hắn đặt hũ gốm lên bàn cùng với một túi nặng trĩu đồng Âm thạch rục rịch phát ra tiếng leng keng.
"Đây... đây là bột ngụy trang nhân khí thượng hạng, có tác dụng biến hơi thở phàm nhân thành vong hồn trong vòng ba giờ... và một ngàn Âm thạch bồi thường," Quách Hoài Nam nghiến răng nói, lòng đau như cắt khi phải dâng nộp bảo vật.
Trúc Chi nhanh như chớp gạt hũ gốm và túi Âm thạch về phía mình, giắt gọn gàng bên hông. Cô khẽ gật đầu với Lão Tiền, gã thủ quỹ lập tức ôm bàn tính lao lên thu dọn sổ sách.
Quách Hoài Nam gượng dậy, vội vã thu hồi chiếc cân đồng cổ bị nứt rỉ sét. Hắn ra hiệu cho hai gã sát thủ bóng ma lùi lại, gương mặt xảo quyệt lúc này hiện lên một luồng khí âm u, độc ác.
Hắn bước giật lùi ra phía cửa chính sảnh lễ tân, sương mù đỏ sậm cuộn lên quanh chân hắn. Ngay trước khi biến mất vào màn sương, Quách Hoài Nam khẽ dừng bước, ngoảnh đầu lại nhìn Trúc Chi bằng ánh mắt thâm hiểm đầy đe dọa:
"Lâm Trúc Chi, cô thắng trận chiến tài chính hôm nay. Nhưng đừng vội mừng. Trận đại chiến đêm qua đã làm rách nát hoàn toàn kết giới Giếng U Minh sau vườn. Nếu trong vòng ba ngày tới, cô không tìm được viên Huyết tinh thạch tinh khiết nhất dưới đáy vực sâu để gia cố phong ấn... dòng oán khí cõi âm sẽ nổ tung, nuốt chửng toàn bộ nhà trọ này. Lúc đó, U Minh Các chúng tôi sẽ đơn phương tịch thu mảnh đất này theo luật ranh giới tự nhiên, và cả cô lẫn vị Ma Vương bị thương kia đều sẽ phải chôn thây dưới cõi chết!"
*VÚT!*
Bóng dáng Quách Hoài Nam và hai gã sát thủ bóng ma biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc ngoài trấn Phong Đô, để lại một khoảng không gian lạnh lẽo thấu xương và lời tối hậu thư đe dọa tính mạng đầy nghẹt thở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!