Nhạc nềnMemories6

Hậu Quả Của Huyết Thệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù đỏ sậm cuồn cuộn tràn qua khe cửa gỗ mun của phòng quản lý 101, mang theo cái lạnh buốt xương tủy từ Giếng U Minh sau vườn. Căn phòng vốn là nơi trú ngụ an toàn nhất của Lâm Trúc Chi trên dương thế, giờ đây đang dần bị biến thành một hầm băng lạnh lẽo. Trên chiếc giường gỗ mun sẫm màu, Trúc Chi nằm bất động. Gương mặt cô nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt, đôi môi rách rưới vương vệt máu khô thẫm, hàng mi dài đã phủ một lớp sương muối trắng xóa. Bản hiến tế máu tim gác cổng để cứu lấy Sổ đỏ Nhà trọ Vạn Quỷ trong đêm hỏa hoạn vừa qua đã rút cạn kiệt sinh mệnh lực phàm nhân của cô, khiến thọ mệnh vốn đã ngắn ngủi bị tổn hao thêm một năm tàn nhẫn.


Bên cạnh giường, Thẩm Dạ Hiên ngồi lặng câm như một bức tượng đá. Vị Ma Vương kiêu ngạo thường ngày luôn khoác lên mình vẻ lạnh lùng, độc miệng, giờ đây gương mặt tuấn mỹ vô song lại tràn ngập một luồng sát khí thâm trầm xen lẫn sự hoảng hốt hối hận tột cùng. Bộ đồng phục linen cát xám giản dị trên người anh đã rách nát vài chỗ, lồng ngực trái vẫn rỉ ra những giọt máu đỏ tươi. Cơn đau khế ước phản phệ từ vết thương của Trúc Chi đang liên tục dội vào tim anh, nóng rát như lửa thiêu, nhưng anh không hề nhúc nhích. Bàn tay thon dài, lạnh buốt của anh siết chặt lấy bàn tay phàm nhân nhỏ bé, run rẩy của cô, cố gắng tìm kiếm một nhịp đập dù là yếu ớt nhất.


"Lâm Trúc Chi... cô không được chết." Giọng nói của Dạ Hiên khàn đặc, trầm thấp vang lên trong không gian u tối. "Bổn vương chưa cho phép, kẻ phàm nhân thực dụng như cô sao có thể dễ dàng bỏ mạng như vậy? Cô còn chưa đòi hết nợ phòng của bổn vương kia mà?"


Thế nhưng, đáp lại lời gọi của anh chỉ có tiếng gió rít gào lạnh lẽo từ phía sân sau và tiếng ván sàn gỗ mun rên rỉ dưới áp lực của âm khí rò rỉ. Nhiệt độ cơ thể của Trúc Chi đang sụt giảm với tốc độ kinh hoàng. Dòng máu gác cổng trong người cô đang tự động co cụm lại để bảo vệ tâm mạch, nhưng không có linh lực hỗ trợ, lục phủ ngũ tạng của cô đang dần bị đóng băng bởi hàn khí cõi âm.


*Cạch.*


Cửa phòng 101 khẽ mở, Dạ Phong bước vào trong sự vội vã. Giáp da trên người gã cận vệ sém đen, gương mặt mệt mỏi đầy muội than sau trận chiến dập lửa dưới tầng hầm. Gã quỳ một gối xuống sàn, giọng nói run rẩy báo cáo:


"Chủ thượng! Thuộc hạ đã cố gắng dùng mười lăm viên linh thạch sơ cấp thu hoạch được từ chợ đêm để truyền năng lượng tịnh hóa vào kết giới nhà trọ và cơ thể của chủ trọ Lâm. Thế nhưng... kết giới đất đai của nhà trọ hoàn toàn từ chối hấp thụ. Nó chỉ nhận năng lượng mang huyết mạch gác cổng nguyên thủy, hoặc... ma lực tinh thuần từ khế ước máu của ngài."


Dạ Hiên siết chặt nắm tay, đốt ngón tay kêu răng rắc. Anh nhìn vệt máu tươi đang rỉ ra từ vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay phải của Trúc Chi. Vết sẹo hình sợi xích hồng nhạt thường ngày giờ đây đang nhấp nháy luồng sáng đen sậm quỷ dị, lạnh lẽo. Đó là điềm báo phong ấn phòng 404 đang lỏng lẻo dần do anh đã hao tổn quá nhiều nguyên thần vương tộc để bộc phát thệ huyết ma hỏa cứu cô trong đêm mưa bão.


"Chủ thượng, ngài không thể dùng nguyên thần vương tộc được nữa!" Dạ Phong như đọc được ý nghĩ của chủ nhân, hốt hoảng lên tiếng ngăn cản. "Nguyên thần của ngài vốn đã bị rạn nứt nghiêm trọng sau cuộc đảo chính của Thẩm Cao dưới Địa ngục. Nếu lúc này ngài tiếp tục cưỡng chế truyền sinh lực qua khế ước hoán huyết, ma lực cuồng bạo của ngài sẽ va chạm với huyết mạch gác cổng của cô ấy. Lúc đó... cả hai người đều sẽ bị phản phệ tiêu biến nguyên thần vĩnh viễn!"


"Câm miệng!" Dạ Hiên quát lạnh, ánh mắt phượng rực đỏ đậm phát ra uy áp đáng sợ của một Ma Vương bị thương nhưng tôn nghiêm bất hoại. "Bổn vương là Ma Vương cõi chết, nếu ngay cả một phàm nhân ký khế ước cộng sinh sinh mệnh với mình cũng không giữ nổi, thì lấy tư cách gì để lật đổ Thẩm Cao, giành lại vương quyền?"


Anh đứng dậy, bước đến sát mép giường. Dạ Hiên biết rõ rủi ro. Khế ước hoán huyết là một sợi dây xích hai chiều tàn nhẫn: mọi tổn thương thể xác và linh lực của người này đều phản chiếu lập tức lên người kia dưới dạng đau đớn vật lý tương đương. Nhưng lúc này, anh không còn lựa chọn nào khác. Nếu không có nguồn năng lượng tinh thuần của anh sưởi ấm kinh mạch, Trúc Chi sẽ chết vì đóng băng lạnh lẽo trong vòng ba canh giờ.


Dạ Hiên vươn bàn tay thon dài, áp lòng bàn tay lạnh buốt trực tiếp vào ngực trái của Trúc Chi – ngay vị trí tim phàm nhân của cô đang đập những nhịp yếu ớt. Anh nhắm mắt lại, vận chuyển luồng ma lực vương tộc cuồn cuộn từ sâu trong đan điền, cưỡng chế truyền dẫn qua khế ước hoán huyết.


*HÙNG!*


Một luồng hào quang màu đỏ thẫm, tinh thuần và cuồng bạo như huyết dịch hoàng gia bùng phát từ lòng bàn tay Dạ Hiên, thâm nhập thẳng vào lồng ngực Trúc Chi. Ngay lập tức, một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ đôi môi nhợt nhạt của cô gái phàm nhân. Dòng ma lực lạnh giá, mang theo ma tính vương tộc điên cuồng càn quét qua các kinh mạch phàm nhân chưa từng được khai mở của cô, gây ra một cơn sốt cao lập tức.


"Ư... nóng... nóng quá..." Trúc Chi mê sảng lẩm bẩm, cơ thể cô bắt đầu co giật nhẹ, làn da trắng bệch đột ngột ửng hồng một cách bất thường. Cơn đau co thắt kinh hoàng từ các mạch máu bị ma lực nong rộng khiến cô đau đớn tột cùng.


Cùng lúc đó, cơn đau khế ước phản phệ lập tức dội ngược lại cơ thể Dạ Hiên. Lồng ngực trái của anh rách miệng rộng hơn, máu tươi tuôn ra thấm đẫm vạt áo linen cát xám. Gương mặt anh vặn vẹo vì đau đớn, mồ hôi lạnh rỉ ra dọc theo thái dương. Ma lực cuồng bạo của anh khi va chạm với huyết mạch gác cổng "Vạn Ma Bất Xâm" trong cơ thể Trúc Chi đã tạo ra một phản ứng đẩy lùi tự nhiên. Huyết mạch gác cổng của cô đang tự động kích hoạt, dùng chút ý thức gác cổng cuối cùng để đẩy lùi ma tính ăn mòn kinh mạch.


"Chủ thượng! Mau dừng lại! Ngài đang tự hủy hoại nguyên thần của mình!" Dạ Phong gào lên, gã định lao vào can thiệp nhưng kết giới Vạn Quỷ xung quanh giường của Trúc Chi lập tức bùng phát luồng hào quang đỏ thẫm đẩy gã văng ra xa.


Dạ Hiên cắn chặt môi đến mức rỉ máu tươi, dùng ý chí vương tộc áp chế hoàn toàn phản phệ thể xác. Anh nhận ra nếu tiếp tục dùng ma lực thô bạo để cưỡng chế truyền dẫn, huyết mạch gác cổng của cô sẽ tự bạo để chống cự, dẫn đến cái chết của cả hai. Anh phải thay đổi chiến thuật.


*Hít vào... thở ra...*


Dạ Hiên bắt đầu điều hòa nhịp thở theo phương pháp điều tức giữ mạng – kỹ thuật hít thở sâu theo nhịp bùa chú mà Linh Cơ tiên tử từng truyền dạy cho Trúc Chi trong giấc mơ. Anh điều chỉnh tần số dao động ma lực của mình trùng khớp với nhịp tim đập yếu ớt của cô. Thay vì cuồn cuộn như thác lũ, anh biến ma lực vương tộc thành những dòng chảy nhỏ nhẹ, dịu mát như sương sớm, từ từ thấm sâu vào các huyệt đạo chính.


Nhờ sự thay đổi chiến thuật kịp thời, phản ứng đẩy lùi của huyết mạch gác cổng nhạt dần. Máu tim gác cổng trong ngực Trúc Chi bắt đầu tự động tịnh hóa luồng ma tính điên loạn trong ma lực của anh, chuyển hóa nó thành một dòng ấm áp, tinh khiết chạy dọc theo các kinh mạch để bảo vệ tim cô. Thân nhiệt của cô bắt đầu ổn định trở lại, lớp sương muối trên lông mi dần tan chảy thành những giọt nước trong suốt.


Thế nhưng, cái giá phải trả là vô cùng tàn khốc. Dạ Hiên cảm thấy nguyên thần vương tộc của mình xuất hiện thêm một vết rạn nứt sâu hoắm, linh lực sụt giảm nghiêm trọng xuống mức thấp nhất từ trước đến nay. Anh hộc ra một ngụm máu đen, đầu gối khuỵu xuống bên cạnh mép giường, nhưng bàn tay vẫn giữ nguyên vị trí trên ngực cô cho đến khi nhịp thở của cô hoàn toàn đều đặn.


"Chủ thượng..." Dạ Phong từ dưới sàn gượng dậy, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng và lo lắng khi nhìn thấy vết sẹo khế ước trên cổ tay Dạ Hiên đang nhấp nháy luồng ánh sáng đen sậm rùng rợn.


Đột nhiên, vết sẹo khế ước trên cổ tay phải của Trúc Chi cũng thay đổi sắc độ. Luồng hào quang đỏ thẫm của huyết khế biến mất, thay vào đó là một màu đen sậm quỷ dị, u ám như mực đặc. Đó là điềm báo phong ấn phòng 404 đã bị phá vỡ hoàn toàn do Dạ Hiên hao tổn quá nhiều nguyên thần.


*UỲNH... OÀNG!*


Một tiếng nổ kinh hoàng vang dội từ phía sân sau nhà trọ. Mặt đất rung chuyển dữ dội, khiến những tấm ván sàn bằng gỗ mun của căn phòng 101 nứt toác. Từ sâu dưới lòng đất, Giếng U Minh phát ra những tiếng gầm rú điên cuồng của vạn quỷ cõi âm. Dòng thác oán khí đen ngòm, đậm đặc gấp mười lần thường ngày đang cuồn cuộn phun trào lên dương thế, đe dọa nuốt chửng toàn bộ ranh giới Phong Đô Trấn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!