Nhạc nềnMemories6

Lửa Thiêu Nhà Kho

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù đỏ ranh giới bao phủ trấn Phong Đô chưa bao giờ cuộn sóng dữ dội đến thế. Trên mái ngói âm dương của nhà trọ Vạn Quỷ, Lâm Trúc Chi quỳ sụp xuống, hai tay bám chặt vào những viên ngói gỗ mun đã bắt đầu nóng rực. Phía chân trời hướng rừng thông Sóc Sơn, ngọn lửa hỏa sát của Trịnh Khánh Hùng rực lên như một con quái thú đỏ ngầu đang há miệng chực nuốt chửng ngôi nhà cổ. Mặt Gương bát quái đồng rỉ treo trước cổng chính rạn nứt thêm những vệt sâu hoắm, phát ra những tiếng "rắc, rắc" khô khốc dưới áp lực nhiệt lượng cực đoan của Huyền Hỏa Chân Kinh.


"Chủ trọ Lâm! Nguy rồi!" Tiếng Dạ Phong hét lên từ phía dưới hành lang, giọng nói khàn đặc đầy vẻ kinh hoàng. "Tên Trịnh Khánh Hùng không có ở đàn tế ngoại ô! Hắn đã dùng mật đạo ngầm thâm nhập trực tiếp vào lòng đất nhà trọ!"


Trúc Chi giật nảy mình, ngực trái của cô đột ngột thắt lại. Một luồng khí nóng bỏng rát từ sâu dưới lòng đất xộc thẳng lên kinh mạch, khiến cô suýt nữa ngã nhào khỏi mái nhà. Cô nghiến chặt hàm răng rớm máu, đôi mắt xám tro lóe lên sự tỉnh táo lý trí tột cùng trong cơn đau đớn.


"Lâm Tuấn Kiệt..." Trúc Chi nghiến răng lẩm bẩm. Đứa em họ ăn chơi lêu lổng của cô vì thèm tiền đã bán đứng bản đồ Mật đạo Vong Hồn cho Trừ Tà Hội. Mật đạo nối liền biệt thự họ Lâm bỏ hoang và nhà trọ Vạn Quỷ vốn là lối thoát hiểm bí mật, nay lại trở thành con đường tử thần dẫn kẻ thù thẳng vào tim nhà trọ.


"Dạ Phong! Mau xuống tầng hầm!" Trúc Chi hét lớn qua bộ đàm, đồng thời dùng hết sức lực phàm nhân bò nhanh xuống ban công tầng ba, lướt qua hành lang gỗ mun để lao xuống sảnh lễ tân.


Tại sảnh lễ tân, sương mù đỏ sậm lảng vãng bốc lên từ các khe ván sàn. Lâm Duy vẫn nằm ngủ yên bình trong vòng tròn mười hai cây nến thơm ngải cứu ở giữa sảnh. Nhờ mùi hương ngải cứu ấm áp tỏa ra tịnh hóa oán khí, cậu em trai phàm nhân vô căn khí của cô vẫn hoàn toàn vô thức trước hiểm họa đang cận kề. Nhưng lúc này, mười hai ngọn nến chu sa đang chao đảo điên cuồng, ngọn lửa màu đỏ nhạt bỗng chuyển sang màu xanh lam quỷ dị do âm khí và hỏa sát va chạm dữ dội dưới lòng đất.


*Ầm!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ dưới lòng đất, khiến toàn bộ những tấm ván sàn bằng gỗ mun trăm tuổi của nhà trọ rung chuyển dữ dội. Bụi gỗ và muội than rơi xuống lả tả.


Dưới Nhà kho âm u tầng hầm, Trịnh Khánh Hùng đã thâm nhập thành công. Hắn đứng trước đàn tế hoán huyết cổ xưa, khuôn mặt vặn vẹo vì hận thù rực lên dưới ánh lửa đỏ. Trên tay hắn, thanh kiếm đồng cổ khảm ngọc đỏ đang tỏa ra luồng Huyền Hỏa nóng bỏng rát.


"Hahaha! Lâm Trúc Chi, Thẩm Dạ Hiên! Hôm nay bổn đạo sẽ thiêu rụi cái ổ quỷ này, xem hai đứa bay trốn đi đâu!"


Trịnh Khánh Hùng gầm lên điên cuồng. Hắn vung kiếm, ném hàng loạt lá bùa đỏ chu sa tẩm máu thú cổ vào đống di vật của cha nuôi Lâm Mạnh cất giữ trong kho. Lửa ma pháp Huyền Hỏa bùng phát dữ dội, nhanh chóng liếm vào những cuốn cổ thư phong thủy, những chiếc chuông đồng cũ kỹ và cuốn di chúc huyết ấn của Lâm Mạnh.


*HÙNG!*


Ngọn lửa đỏ rực bốc cao vút, thiêu rụi những kỷ vật thiêng liêng duy nhất mà người cha nuôi quá cố để lại cho Trúc Chi. Khi tro tàn của cuốn di chúc bay lơ lửng trong không khí, kết giới Vạn Quỷ của nhà trọ phát ra một tiếng rên rỉ vô hình. Sự hủy diệt của di vật mang huyết ấn gác cổng đã trực tiếp làm rạn nứt kết giới gỗ mun từ bên trong.


Ngay trong khoảnh khắc đó, tại sảnh lễ tân, Trúc Chi vừa chạy đến chân cầu thang thì đột ngột khựng lại.


"Á..."


Một tiếng thét đau đớn nghẹn ứ nơi cổ họng Trúc Chi. Cô ngã quỵ xuống sàn gỗ mun, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực trái. Vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay phải của cô đột ngột bùng cháy đỏ rực như một sợi xích sắt nung đỏ găm thẳng vào xương tủy. Cơn đau co thắt kinh hoàng ập đến, nóng rát như thể có ai đó đang đổ sắt nóng chảy trực tiếp vào tim cô. Qua khế ước hoán huyết liên kết sinh mệnh sống còn, toàn bộ sát thương hỏa hoạn và nỗi đau bị thiêu rụi của di vật dưới tầng hầm đang truyền thẳng vào cơ thể phàm nhân yếu ớt của cô.


Ngực trái Trúc Chi rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, thấm đẫm vạt áo bà ba linen xám cát. Nhịp tim cô đập loạn xạ rồi đột ngột ngừng đập tạm thời. Mặt cô trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt xám tro trợn trừng, hơi thở đứt quãng trong sự nghẹt thở tột độ.


"Trúc Chi!"


Từ căn phòng 404 tầng ba, một tiếng gầm rú điên cuồng xé rách không gian. Thẩm Dạ Hiên quỳ sụp dưới sàn phòng, ngực trái của anh cũng rỉ máu đỏ tươi đồng bộ với nỗi đau của cô. Nhìn vết sẹo khế ước trên cổ tay mình đang rách miệng chảy máu ròng ròng, vị Ma Vương kiêu ngạo mất đi hoàn toàn sự điềm tĩnh vốn có. Nỗi sợ hãi tột cùng khi cảm nhận được sinh mệnh của vương hậu phàm nhân đang lụi tàn khiến ma tính hoàng gia trong anh bùng phát dữ dội.


*CHOẢNG! COONG!*


Sức mạnh cuồng bạo của nguyên thần vương tộc bộc phát cực hạn, giật đứt phăng những sợi xích sắt trừ tà quấn quanh cửa phòng 404. Dạ Hiên trong bộ đồng phục linen cát xám giản dị dính máu ở ngực lao thẳng xuống cầu thang như một luồng hắc phong lạnh thấu xương. Anh lướt qua sảnh chính, chỉ kịp liếc nhìn Trúc Chi đang nằm run rẩy co giật trên sàn, rồi lao thẳng xuống Nhà kho âm u dưới tầng hầm.


"Dạ Phong! Khôi! Mau dập lửa!" Dạ Hiên gầm lên.


Dạ Phong đang kiệt sức dưới tầng hầm, cố gắng dùng xô múc nước giếng U Minh sau vườn để dập lửa. Thế nhưng, nước giếng cổ chứa âm khí cực nặng và oán khí tà ác chưa được tịnh hóa khi chạm vào Huyền Hỏa cực đoan của Trịnh Khánh Hùng liền xảy ra phản ứng ngược.


*BÙNG!*


Nước giếng chứa oán khí đóng vai trò như chất dẫn dầu, khiến ngọn lửa hỏa sát bùng phát mạnh mẽ và dữ dội hơn gấp mười lần. Cột lửa đỏ rực liếm thẳng lên trần nhà kho, khói đen nồng nặc chu sa tràn ngập không gian, suýt chút nữa thiêu rụi cả Dạ Phong và Khôi.


"Không được dùng nước giếng!" Dạ Phong hét lên trong tuyệt vọng, gã bị hỏa sát đẩy lùi, giáp da sém đen rách nát.


Trịnh Khánh Hùng đứng giữa biển lửa cười vang điên cuồng: "Lũ quỷ rác rưởi! Huyền Hỏa của bổn đạo là khắc tinh của ma tộc các ngươi! Hôm nay tất cả phải chết!"


"Ngươi câm miệng cho bổn vương!"


Dạ Hiên xuất hiện ở lối vào nhà kho. Gương mặt tuấn mỹ vô song của vị Ma Vương lúc này tràn ngập sát khí thâm trầm, đôi mắt phượng rực đỏ đậm sâu thẳm phát ra luồng hào quang đáng sợ. Anh vươn bàn tay thon dài, giải phóng thệ huyết ma hỏa đen ngòm từ nguyên thần vương tộc đang bị thương nặng.


*HÙNG!*


Luồng ma hỏa đen cuồn cuộn lao ra, bao phủ lấy toàn bộ nhà kho, tạm thời ép chế và nuốt chửng ngọn lửa Huyền Hỏa đỏ rực của Trịnh Khánh Hùng. Sự va chạm giữa hai luồng hỏa lực cực hạn tạo ra những tiếng nổ chói tai. Dạ Hiên nghiến răng chịu đựng, lồng ngực anh rách miệng rỉ máu liên tục do cưỡng chế dùng linh lực vượt phong ấn. Mỗi nhịp ma hỏa bộc phát là một lần nguyên thần của anh bị rạn nứt thêm, và nỗi đau bỏng rát ấy lại tiếp tục truyền ngược sang Trúc Chi ở phía trên.


Trên sảnh lễ tân, Trúc Chi nằm trên sàn gỗ, lồng ngực co thắt dữ dội. Cô cảm nhận được ma lực của Dạ Hiên đang suy kiệt cực hạn để bảo vệ cô dưới tầng hầm.


"Dạ... Hiên..." Trúc Chi thào thào, nước mắt sinh mệnh rỉ ra từ khóe mắt.


Cô biết, nếu Dạ Hiên tiếp tục dùng nguyên thần để dập lửa, anh sẽ tiêu biến vĩnh viễn, và cô cũng sẽ chết theo khế ước hoán huyết. Cô là chủ trọ gác cổng, cô không thể để con nợ lớn nhất của mình biến mất, càng không thể để ngôi nhà của cha nuôi bị hủy hoại. Sự thực dụng sắc bén và ý chí sắt đá của dòng họ Lâm trỗi dậy trong xương tủy cô.


Trúc Chi dùng chút sức lực cuối cùng, vươn tay rút từ trong túi áo ra bộ Kim bạc châm cứu phong kinh. Gương mặt cô nhợt nhạt, run rẩy cầm cây kim bạc dài nhất, không ngần ngại đâm thẳng vào ngực trái của mình, ngay sát tim phàm nhân.


*Phập!*


Một cơn đau buốt nhói xé rách lồng ngực, nhưng dòng máu tươi mang năng lượng phong ấn nguyên thủy của dòng họ Lâm – Máu tim gác cổng – lập tức trào ra dọc theo thân kim bạc. Trúc Chi run rẩy rút Sổ đỏ Nhà trọ Vạn Quỷ từ trong ngực áo ra, dùng bàn tay dính đầy máu tim tươi rói bôi mạnh lên tờ giấy chứng nhận cổ xưa được Thiên đạo chứng thực.


"Huyết trận gác cổng... Khởi!" Trúc Chi hét lên bằng tất cả sinh mệnh lực còn sót lại.


*HÙNG... OÀNG!*


Tờ Sổ đỏ dính máu tim gác cổng đột ngột bùng phát một luồng hào quang đỏ thẫm rực rỡ, tinh khiết vô ngần. Luồng hào quang ấy mang theo quyền hạn địa lý tối cao của người gác cổng, lan tỏa từ sảnh chính quét thẳng xuống Nhà kho âm u dưới tầng hầm.


Sóng năng lượng tịnh hóa đi qua đến đâu, ngọn lửa Huyền Hỏa cực đoan của Trịnh Khánh Hùng liền bị dập tắt hoàn toàn như gặp phải bão tuyết. Trận pháp bùa chú hỏa công đỏ rực xung quanh nhà trọ vỡ vụn thành những mảnh tro bụi vô hại. Trịnh Khánh Hùng bị luồng hào quang đỏ thẫm đánh trúng ngực, hộc ra một ngụm máu tươi, thanh kiếm đồng cổ rạn nứt nghiêm trọng.


"Cái gì? Huyết ấn gác cổng... Không thể nào!" Trịnh Khánh Hùng kinh hoàng gào thét. Nhận thấy kết giới gác cổng đã thức tỉnh hoàn toàn, hắn biết không thể phản kháng, liền ôm ngực hốt hoảng tháo chạy ngược theo lối mật đạo ngầm để thoát thân.


Ngọn lửa Huyền Hỏa đã tắt hoàn toàn. Nhà trọ Vạn Quỷ được cứu thoát khỏi thảm họa hỏa hoạn trong gang tấc.


Thế nhưng, cái giá phải trả là vô cùng tàn khốc. Nhà kho âm u dưới tầng hầm bị tàn phá hoàn toàn, di vật của cha nuôi Lâm Mạnh đã hóa thành tro bụi. Thọ mệnh phàm nhân của Trúc Chi bị rút ngắn đi một năm do dùng máu tim gác cổng để kích hoạt đại trận.


Tại sảnh lễ tân, luồng hào quang đỏ thẫm từ Sổ đỏ nhạt dần rồi biến mất. Sức lực của Trúc Chi hoàn toàn cạn kiệt, mí mắt cô nặng trĩu, ý thức dần chìm vào bóng tối đen ngòm.


Ngay khi cơ thể mảnh mai của cô đổ gục xuống sàn gỗ, một bàn tay thon dài dính máu đã kịp thời đỡ lấy bả vai cô. Dạ Hiên xuất hiện, gương mặt tuấn mỹ của anh nhợt nhạt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Anh bế xốc cô vào lòng, ôm chặt lấy cơ thể đang dần lạnh toát của cô gái phàm nhân thực dụng này. Đôi mắt phượng màu đỏ đậm của vị Ma Vương dâng lên một luồng cảm xúc hoảng hốt, lo lắng thầm kín đến tột cùng.


*RẮC... RẮC...*


Đột nhiên, từ phía sân sau, một tiếng nổ trầm đục vang lên. Phong ấn của Giếng U Minh sau vườn nhà trọ đã bị nứt vỡ nghiêm trọng sau vụ hỏa hoạn ma pháp. Làn sương đỏ ranh giới lạnh giá mang theo dòng chảy âm khí cuồn cuộn bắt đầu rò rỉ trực tiếp lên dương thế, rít lên những tiếng gầm rú ghê rợn của vạn quỷ cõi âm dưới đáy vực sâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!