Nhạc nềnMemories6

Ma Vương Làm Bồi Bàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù của trấn Phong Đô chưa bao giờ buông tha cho những kẻ còn thở. Nó luồn lách qua những khe hở của cánh cửa gỗ mun đã rạn nứt, bò vào phòng quản lý số 101 ở tầng một nhà trọ Vạn Quỷ, mang theo thứ mùi ẩm ướt của đất mùn cõi âm và hương ngải cứu cháy dở từ đêm qua.


Lâm Trúc Chi tỉnh dậy trong một cơn mê sảng tột độ. Cơ thể cô nóng rực như bị ném vào lò nung chu sa, lồng ngực co thắt dữ dội theo từng nhịp đập điên cuồng. Cơn sốt cao do phản phệ khế ước hoán huyết đang hành hạ thể xác phàm nhân của cô một cách tàn nhẫn.


"Khục..."


Trúc Chi ho khan một tiếng, một ngụm máu tươi trào ra nơi khóe môi, nhuộm đỏ vạt áo bà ba linen xám cát đã sờn cũ. Cô cúi xuống nhìn cổ tay phải của mình. Vết sẹo khế ước hình sợi xích máu đang rực sáng lên một màu đỏ thẫm ghê rợn, tựa như một dải sắt nung đỏ găm thẳng vào da thịt phàm trần. Cứ mỗi nhịp tim của cô đập lên, vết sẹo lại nhói buốt, truyền dẫn một luồng ma khí lạnh lẽo nhưng bỏng rát chạy dọc theo kinh mạch.


Đồng thời, ngực trái của cô đau thắt lại – một cơn đau nhói buốt, sâu hoắm. Trúc Chi biết, đó không phải vết thương của cô. Đó là vết thương của Thẩm Dạ Hiên ở phòng 404 tầng ba, kẻ vừa bị cô dùng chiếc chìa khóa vạn năng đâm trúng ngực đêm qua. Khế ước hoán huyết chết tiệt này đang bắt cô phải gánh chịu một nửa sát thương thể xác và oán khí từ vị Ma Vương kiêu ngạo kia.


"Muốn mạng người mà... Mình chưa kịp đòi nợ để trả thuế đất... thì đã sắp chết dưới tay cái khế ước này rồi sao?"


Trúc Chi lẩm bẩm, ánh mắt thực dụng của cô vẫn không mất đi sự tỉnh táo vốn có. Cô không thể chết. Nếu cô chết, em trai Lâm Duy sẽ bơ vơ, và ngôi nhà trọ này – di vật duy nhất của cha nuôi Lâm Mạnh – sẽ bị ngân hàng dương thế siết nợ, hoặc tệ hơn là bị vạn quỷ cõi âm nuốt chửng vĩnh viễn.


Cô gượng dậy, đôi chân run rẩy bước đến chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi cũ kỹ ở góc phòng. Trên bàn, chiếc két sắt bùa chú nhỏ bằng thép rỉ đang tỏa ra một luồng dương khí mỏng manh. Trúc Chi dùng ngón tay run rẩy, nhỏ một giọt máu tươi từ vết thương rách miệng trên cổ tay vào ổ khóa két sắt.


"Cạch."


Cửa két sắt mở ra. Bên trong, ngoài tờ Sổ đỏ Nhà trọ Vạn Quỷ cổ xưa được bao bọc bởi lớp huyết ấn họ Lâm, còn có một cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa rách nát và một bức thư tay đã ố vàng.


Trúc Chi cầm bức thư lên. Đó là nét chữ quen thuộc của lão đạo sĩ Trần Minh – bạn thân của cha nuôi cô, người duy nhất am hiểu cổ thư phong thủy của trấn Phong Đô.


"Trúc Chi, con gái ta," bức thư viết, "Nếu một ngày con phải kích hoạt khế ước máu với Ma tộc để sinh tồn, hãy nhớ kỹ: Nhà trọ Vạn Quỷ không chỉ là một ngôi nhà gỗ. Sổ đỏ của nhà trọ chính là tín vật đất đai được Thiên đạo chứng thực. Khi con nắm giữ Sổ đỏ và Cuốn sổ nợ cổ xưa, con sẽ có quyền 'Áp chế địa lý'. Trong phạm vi ranh giới đất nhà trọ, mọi linh lực, ma tính hay oán khí của bất kỳ ác quỷ nào, dù là Ma Vương tối cao, đều sẽ bị phong ấn và vô hiệu hóa hoàn toàn nếu con biết cách vận hành nó bằng huyết mạch gác cổng của mình."


Bên dưới bức thư là một sơ đồ phong thủy vẽ chi tiết trận pháp bát quái đồng rỉ của sảnh chính nhà trọ, cùng cách thức kích hoạt quyền áp chế địa lý.


Trúc Chi hít một hơi thật sâu, đôi mắt xám tro lóe lên một tia sáng sắc bén. Cô gấp bức thư lại, cất tờ Sổ đỏ vào ngực áo, tay phải siết chặt cuốn sổ nợ bìa da rách nát.


"Muốn siết nợ ta? Để xem ai siết nợ ai trước."


Cô gượng dậy, bước ra khỏi phòng 101.


Sảnh lễ tân nhà trọ lúc này lạnh lẽo vô cùng. Sương mù dày đặc tràn qua cửa sổ mở toang, phủ một lớp màn trắng xóa lên những bộ bàn ghế gỗ mun cổ kính.


Từ trên cầu thang gỗ tầng ba, một bóng đen cao lớn đang chậm rãi bước xuống.


Thẩm Dạ Hiên mặc chiếc áo sơ mi lụa đen hờ hững, lồng ngực săn chắc để lộ vết thương ngực trái đã được băng bó sơ sài bằng vải xám, nhưng máu đen đỏ vẫn thấm đẫm lớp băng. Gương mặt tuấn mỹ vô song của anh tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn bão bọc bùa treo trên trần, đôi mắt phượng đỏ đậm sâu thẳm tỏa ra sát khí lạnh thấu xương.


Anh đang cố gắng bước ra phía cửa chính nhà trọ, hòng rời khỏi nơi quỷ dị này. Nhưng cứ mỗi bước anh tiến gần đến ngạch cửa, những sợi xích sắt vô hình của khế ước máu lại siết chặt lấy nguyên thần anh, đồng thời vết sẹo trên cổ tay Trúc Chi lại rách miệng chảy máu đỏ tươi.


"Đứng lại."


Giọng nói của Trúc Chi vang lên từ phía sau quầy lễ tân, lạnh lùng và thực dụng.


Dạ Hiên khựng lại, chậm rãi quay đầu. Ánh mắt anh nhìn cô đầy vẻ khinh miệt và giận dữ.


"Phàm nhân yếu ớt, ngươi dám ra lệnh cho ta? Ngươi có biết chỉ cần một cái búng tay, ta có thể thiêu rụi cả cái nhà trọ rách nát này của ngươi không?"


"Anh có thể thử," Trúc Chi bước ra ngoài quầy, đôi môi nhợt nhạt khẽ nhếch lên. "Nhưng trước khi ngọn lửa của anh kịp bén vào cột gỗ, trái tim anh sẽ nổ tung trước. Đừng quên, nhịp tim của chúng ta đang đập chung một nhịp. Tôi chết, anh cũng tiêu biến nguyên thần vĩnh viễn."


Dạ Hiên nghiến răng, sát khí xung quanh anh bùng phát dữ dội.


"Ngươi đang đe dọa ta bằng cái mạng rẻ rách của ngươi sao?"


"Không, tôi đang đàm phán một hợp đồng kinh tế sòng phẳng," Trúc Chi vỗ mạnh cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa xuống chiếc bàn gỗ mun giữa sảnh. Tiếng động khô khốc vang dội trong không gian yên ắng. "Thẩm Dạ Hiên, anh nợ tôi. Và ở nhà trọ Vạn Quỷ này, luật cấm bùng tiền phòng là tối thượng."


Ngay phía sau cô, một bóng người nhỏ bé đột ngột hiện ra từ trong sương mù. Đó là Tiểu Vô Diện – cậu bé vong hồn câm không mặt, mặc bộ yếm đỏ sờn cũ. Nó lém lỉnh nhảy lên chiếc ghế gỗ, tay ôm khư khư chiếc chổi tre nhỏ, đôi mắt vô hình nhìn chằm chằm vào Dạ Hiên như đang xem một trò vui.


Trúc Chi không thèm để ý đến sự hiếu kỳ của Tiểu Vô Diện, cô lật mở cuốn sổ nợ cổ xưa. Những trang giấy da thuộc ố vàng tự động lật mở, dừng lại ở một trang trắng. Một dòng chữ máu đỏ tươi bắt đầu tự động hiện lên dưới ngòi bút vô hình của Thiên đạo:


*Khách trọ phòng 404: Thẩm Dạ Hiên. Chủng tộc: Ma tộc hoàng gia. Trạng thái: Nợ phòng vĩnh viễn. Khoản nợ tích lũy: Chi phí sửa chữa phòng 404 bị tàn phá: 50 linh thạch sơ cấp. Chi phí sửa chữa sảnh chính: 100 linh thạch sơ cấp. Tiền phòng tháng đầu tiên: 50 linh thạch sơ cấp. Tổng cộng: 200 linh thạch sơ cấp.*


"Linh thạch sơ cấp?" Dạ Hiên nhướng mày, nụ cười đầy vẻ chế giễu. "Ta không có thứ rác rưởi đó trên người. Và ta cũng không có ý định trả nợ cho một phàm nhân."


"Tôi biết anh không có tiền mặt cõi âm," Trúc Chi điềm tĩnh nói, cô lén rút tờ Sổ đỏ trong ngực áo ra, áp chặt lòng bàn tay phải đang rỉ máu của mình lên huyết ấn gia tộc họ Lâm ở góc tờ giấy. "Nhưng anh có sức lao động."


"Ngươi muốn ta làm gì?" Dạ Hiên nheo mắt, một luồng ma hỏa màu đỏ đen đột ngột bùng phát từ lòng bàn tay anh, tỏa ra sức nóng kinh người định thiêu rụi cuốn sổ nợ trên bàn.


"Kích hoạt! Áp chế địa lý!"


Trúc Chi quát khẽ, vỗ mạnh tờ Sổ đỏ dính máu lên mặt bàn gỗ mun.


"Oành!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất nhà trọ. Trận pháp bát quái đồng rỉ vẽ ẩn dưới sàn gạch sảnh chính đột ngột rực sáng lên một luồng hào quang màu vàng xám cổ kính. Luồng hào quang ấy dâng cao như những bức tường ánh sáng vô hình, bao bọc lấy toàn bộ không gian sảnh lễ tân.


Ngọn lửa ma hỏa màu đỏ đen trên tay Dạ Hiên lập tức bị dập tắt như một đốm lửa nhỏ gặp bão tuyết. Toàn bộ ma tính cuồn cuộn quanh người anh bị ép chặt lại, đông cứng trong không khí. Dạ Hiên trợn mắt kinh hoàng, anh cảm nhận được một luồng áp lực địa lý khủng khiếp từ mặt đất đang đè nặng lên vai mình, khóa chặt mọi kinh mạch và luồng ma lực hoàng gia bên trong cơ thể.


Anh không thể cử động nổi một ngón tay. Thực lực của anh, vốn chỉ còn mười phần trăm, nay bị quyền hạn địa giới của Sổ đỏ áp chế hoàn toàn xuống mức bằng không. Anh giờ đây yếu ớt không khác gì một phàm nhân thường.


"Cái... cái quỷ gì thế này?!" Dạ Hiên gầm lên trong bất lực, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương.


"Đây là đất của họ Lâm tôi," Trúc Chi đứng thẳng người, ánh mắt cô lạnh lùng và uy nghiêm như một vị vương hậu thực sự của mảnh đất này. "Trong phạm vi nhà trọ này, tôi mới là quy luật. Ma lực của anh đã bị kết giới hấp thụ và chuyển hóa thành năng lượng thắp sáng hệ thống đèn bão rồi."


Quả nhiên, những ngọn đèn bão bọc bùa treo quanh sảnh bỗng rực sáng lên một luồng ánh sáng đỏ ấm áp, xua tan bớt sương mù lạnh giá.


Phía sau quầy lễ tân, chiếc bàn tính gỗ cổ của Lão Tiền – vong hồn thủ quỹ triều đình cũ – tự động gõ vang lên những tiếng "cộc... cộc... cộc..." giòn giã liên tục, như đang cộng dồn những con số lãi suất nợ nần.


Trúc Chi cầm cuốn sổ nợ cổ lên, chỉ ngón tay vào dòng chữ máu vừa hiện ra bên dưới:


*Phương thức thanh toán thay thế: Lao động phục dịch trừ nợ. Chức vụ: Bồi bàn sảnh lễ tân nhà trọ Vạn Quỷ. Mức lương: 2 linh thạch sơ cấp mỗi ngày. Thời hạn hợp đồng: Cho đến khi thanh toán hết khoản nợ 200 linh thạch sơ cấp (tương đương 100 ngày làm việc liên tục).*


"Bồi bàn?" Dạ Hiên nhìn ba chữ đó như nhìn một trò hề tột cùng xúc phạm danh dự vương tộc của mình. "Ngươi bắt một vị hoàng tử Ma tộc, cựu chủ nhân của U Minh Giới, phải làm việc hầu hạ đám vong hồn dơ bẩn dương thế sao? Ta thà tự hủy nguyên thần còn hơn chịu sự sỉ nhục này!"


"Anh tự hủy đi," Trúc Chi thản nhiên nhún vai, cô khẽ chạm tay vào vết sẹo khế ước trên cổ tay phải. "Anh tự hủy, tôi chết theo. Nhưng trước khi tôi chết, tôi sẽ dùng quyền gác cổng ném xác anh xuống Giếng U Minh sau vườn để vạn quỷ cắn xé. Anh nghĩ Thẩm Cao dưới Địa ngục sẽ làm gì với cái tàn hồn vỡ nát của anh khi nó trôi xuống sông Vong Xuyên?"


Câu nói của Trúc Chi đánh trúng tử huyệt của Dạ Hiên.


Anh im lặng. Ánh mắt đỏ đậm của anh co rút lại đầy dằn vặt. Anh chưa thể chết. Mối thù gia tộc bị tàn sát, ngai vàng bị cướp đoạt bởi tên Diêm Vương giả mạo Thẩm Cao vẫn chưa được trả. Anh phải sống để hồi phục nguyên thần, và nhà trọ Vạn Quỷ này, dù rách nát và có cô chủ trọ điên khùng thực dụng này, lại là nơi an toàn nhất giúp anh trốn tránh sự truy quét của cấm vệ quân hoàng gia nhờ kết giới bảo vệ.


"Hơn nữa," Trúc Chi dịu giọng hơn, nhưng lời nói vẫn sắc bén như dao. "Làm bồi bàn ở đây không chỉ để trừ nợ phòng. Khế ước máu bắt buộc anh không được rời xa tôi quá mười mét mà không gây đau đớn cho cả hai. Anh làm bồi bàn ở sảnh lễ tân, vừa vặn có thể ở bên cạnh tôi để duy trì sự ổn định của khế ước, lại vừa có thể dùng dương khí của nhà trọ để xoa dịu vết thương nguyên thần. Đây là cách duy nhất giúp anh hồi phục an toàn."


Dạ Hiên nhìn chăm chằm vào Trúc Chi. Lần đầu tiên, anh nhận ra cô gái phàm nhân này không hề yếu đuối hay ngu ngốc. Sự thực dụng sắc sảo và đầu óc tính toán chi ly của cô là một thứ vũ khí đáng sợ, đủ để bẻ gãy mọi lòng tự tôn kiêu ngạo của một vị Ma Vương.


Tiểu Vô Diện lém lỉnh từ trên ghế nhảy xuống, chạy nhanh vào phòng kho tầng hầm. Chỉ một lát sau, nó khệ nệ bê ra một chiếc khay gỗ, trên đó đặt một bộ đồng phục bằng vải linen cát xám giản dị dính chút bụi đất – bộ đồ cũ của cha nuôi Lâm Mạnh để lại – và một chiếc chổi tre nhỏ quét dọn.


Nó dâng chiếc khay lên trước mặt Dạ Hiên, khuôn mặt không ngũ quan khẽ nghiêng qua một bên đầy vẻ trêu chọc.


Trúc Chi siết chặt cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa trong tay, huyết ấn trên Sổ đỏ dưới lòng bàn tay cô khẽ phát sáng đỏ nhạt đầy uy áp địa giới.


"Ký huyết ấn vào đây, hoặc là chịu áp chế đóng băng nguyên thần vĩnh viễn ở đây," Trúc Chi ra điều kiện cuối cùng.


Dạ Hiên nhìn bộ đồng phục linen cát giản dị với ánh mắt lạnh thấu xương, nhưng buộc phải cầm chiếc chổi tre khi Trúc Chi siết chặt cuốn sổ nợ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!