Mị Ảnh Ly Gián
Làn sương đỏ ranh giới cuồn cuộn tràn qua khe nứt của kết giới sảnh sau, mang theo cái lạnh thấu xương tủy của cõi u minh. Lâm Trúc Chi cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, giống như một chiếc lá khô bị cuốn trôi giữa dòng nước lũ âm khí. Nhưng cô không rơi xuống nền đất bùn nhão nhoét của vườn bỉ ngạn. Một vòng tay rắn chắc, mang theo hơi ấm kỳ lạ và mùi hương trầm hương thanh khiết, đã kịp thời siết chặt lấy bả vai cô, kéo cô áp sát vào lồng ngực rộng của Thẩm Dạ Hiên. Qua lớp áo bà ba linen cát xám mỏng manh dính đầy bụi đất, cô có thể nghe thấy tiếng nhịp tim trầm hùng của vị Ma Vương đang đập mạnh mẽ, từng nhịp, từng nhịp đồng bộ hoàn hảo với lồng ngực đang co thắt đau đớn của chính mình.
"Phàm nhân thực dụng..." Giọng nói trầm thấp của Dạ Hiên vang lên bên tai cô, mang theo một tia khàn đặc và sự giận dữ ngầm không thể che giấu. "Bổn vương đã cảnh báo cô bao nhiêu lần rồi? Huyết mạch gác cổng của cô chưa thức tỉnh hoàn toàn, dùng máu tim để gia cố địa giới lúc này chẳng khác nào tự sát. Cô muốn bổn vương phải chôn cùng cô trên cái mảnh đất rách nát này sao?"
Trúc Chi không thể trả lời. Đôi môi cô tái nhợt, rớm máu tươi do chính cô tự cắn chặt để duy trì tỉnh táo lúc nãy. Vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay phải của cô nhấp nháy luồng ánh sáng đen sậm quỷ dị, nóng bỏng như một sợi xích sắt nung găm thẳng vào xương tủy. Mỗi lần Dạ Hiên dùng ma lực để nén luồng oán khí rò rỉ từ Giếng U Minh, nỗi đau phản phệ lại truyền thẳng vào cơ thể cô qua khế ước cộng sinh.
Dạ Hiên bế xốc cô lên. Thân hình cao lớn của vị Ma Vương trong bộ đồng phục linen cát xám của nhà trọ khẽ lướt đi trong sương mù. Anh đưa cô trở lại phòng quản lý 101 ở tầng một, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống chiếc giường gỗ mun sẫm màu.
Ngoài sảnh lễ tân, sự cố cúp điện cục bộ mười phút đã kết thúc. Ánh đèn điện vàng vọt của nhà trọ chớp tắt vài nhịp rồi sáng rực trở lại, xua tan bớt màn đêm u ám. Lâm Duy vẫn nằm ngủ yên bình trong vòng tròn mười hai cây nến thơm ngải cứu ở trung tâm sảnh, hơi thở đã ổn định trở lại sau trận dịch bệnh âm khí. Dạ Phong đang ngồi tựa vào cột gỗ mun ở góc sảnh, gã cận vệ ma tộc trung thành đang im lặng vận công điều trị vết thương ở ngực do Thiết Giáp gây ra, thanh đoản đao Hắc Ảnh đặt ngang đùi vẫn còn vương chút oán khí màu xám tro chưa tan hết.
Nhưng sự bình yên mỏng manh ấy không kéo dài được lâu.
Từ phía bức tường rào gỗ mun ở sân sau, sương mù đỏ ranh giới bỗng nhiên vặn vẹo một cách bất thường. Một mùi hương ngọt lịm, nồng nàn của hoa đào xuân đột ngột lan tỏa trong không khí, nhanh chóng lấn át mùi ngải cứu thanh khiết của nến thơm. Mùi hương ấy không mang theo sự ấm áp của mùa xuân dương thế, mà chứa đựng một luồng âm hàn lạnh buốt, khiến người ta ngửi vào liền cảm thấy đầu óc mụ mị, thần trí điên đảo.
"Mị thuật..." Dạ Phong đang nhắm mắt dưỡng thương đột ngột mở phắt mắt ra. Gã định gượng dậy vung đao nhưng vết thương ở ngực nứt ra, khiến gã rên rỉ một tiếng rồi ngã quỵ xuống sàn.
Dạ Hiên đứng bên cạnh giường của Trúc Chi, đôi mắt phượng màu đỏ đậm híp lại đầy nguy hiểm. Anh cảm nhận được một luồng linh lực lả lướt, xảo quyệt đang len lỏi qua các khe hở của cửa sổ phòng 101.
Cùng lúc đó, ở phía hành lang tối dẫn ra cổng chính, một thân ảnh mảnh mai khác cũng đang âm thầm tiếp cận. Tiêu Bích Hà – em gái của lão đạo sĩ Tiêu Dao Tử, đồng thời là nữ truyền nhân bùa chú trẻ tuổi – đang lén lút nấp sau một cây cột gỗ. Gương mặt xinh đẹp của cô ta tràn ngập sự đố kỵ và điên cuồng. Từ khi nhìn thấy vẻ tuấn mỹ vô song của Dạ Hiên khi anh ngụy trang thành phàm nhân đi tuần đêm, cô ta đã bị vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của anh hớp hồn.
"Anh ta là của tôi... Một con mụ phàm nhân nghèo nàn, thực dụng như Lâm Trúc Chi không có tư cách đứng bên cạnh anh ấy!" Tiêu Bích Hà nghiến răng lẩm bẩm. Cô ta lén rút từ trong hộp phấn trang điểm ra một lá bùa yêu màu tím sẫm thêu hoa đào xuân – lá bùa tẩm bột hoa bỉ ngạn có khả năng thôi miên cực mạnh. Cô ta định dùng mị thuật bùa yêu này lên Dạ Hiên để độc chiếm anh, bắt anh phải rời bỏ nhà trọ Vạn Quỷ để đi theo cô ta.
Nhưng Tiêu Bích Hà không biết rằng, cô ta chỉ là một con cờ nhỏ vô tình bước vào bẫy rập của một kẻ săn mồi thực sự từ cõi chết.
*Phần Phật!*
Tiếng gió rít nhẹ của một chiếc quạt lụa xé rách màn sương đỏ.
Ngay giữa sảnh lễ tân, một nữ tử ma tộc lả lướt quyến rũ xuất hiện từ trong hư vô. Ả mặc một bộ váy lụa mỏng màu hồng đào lộ bả vai trần trắng muốt, mái tóc đen dài uốn lượn như những dải lụa mềm mại. Khuôn mặt ả tuyệt mỹ nhưng nụ cười lại đầy mị lực khêu gợi và tàn nhẫn. Trên tay ả cầm một chiếc quạt lụa hồng tỏa ra luồng khói hồng nhạt thơm ngát hương đào.
Ả chính là Mị Ảnh – sát thủ mị thuật chuyên nghiệp do Quỷ vương Hắc Lân phái lên dương thế.
"Ôi chao, vị Ma Vương tôn quý của chúng ta lại cam chịu làm bồi bàn thắp đèn cho một con mụ phàm nhân sao?" Mị Ảnh che miệng cười khúc khích, giọng nói của ả như tiếng chuông bạc ngân vang, đi thẳng vào thần trí của mọi sinh linh trong nhà trọ. "Thật là một trò cười cho cả U Minh Giới. Lord Hắc Lân bảo ta gửi lời chào đến ngươi, Thẩm Dạ Hiên."
Nói rồi, Mị Ảnh vung mạnh chiếc quạt lụa hồng. Kỹ năng "Mị thuật ảo ảnh tình ái" lập tức được kích hoạt. Luồng khói hồng nhạt hương đào bùng phát, bao phủ toàn bộ sảnh lễ tân và tràn vào phòng 101.
Trúc Chi đang nằm trên giường bỗng cảm thấy đầu óc quay cuồng. Không gian xung quanh cô vặn vẹo, biến đổi thành một mộng cảnh đầy rùng rợn. Cô thấy mình đang đứng giữa sảnh lễ tân tối đen như mực. Trước mặt cô, Thẩm Dạ Hiên đang đứng đó, đôi mắt phượng màu đỏ đậm không còn chút ấm áp nào mà đầy vẻ tàn bạo dã thú. Bàn tay thon dài của anh đang bóp chặt lấy cổ của em trai cô – Lâm Duy.
"Chị ơi... cứu em..." Lâm Duy mặt mũi tím tái, giãy giụa bất lực.
"Lâm Trúc Chi, ngươi chỉ là một con cờ phàm nhân rẻ mạt," Dạ Hiên trong ảo ảnh lạnh lùng cười lớn, tay kia cầm cuốn sổ đỏ nhà trọ đã bị xé rách một nửa. "Ngươi nghĩ bổn vương thực sự quan tâm đến ngươi sao? Bổn vương ở lại đây chỉ để lợi dụng huyết mạch gác cổng của ngươi để hồi phục nguyên thần. Giờ đây, khi sổ đỏ đã nằm trong tay bổn vương, mạng sống của chị em ngươi không còn giá trị gì nữa!"
Nỗi đau đớn tột cùng xé rách lồng ngực Trúc Chi. Nước mắt cô trào ra, cô định lao đến cứu em trai nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn gỗ mun. Sự phản bội của người mình tin tưởng nhất kết hợp với nỗi sợ hãi mất đi người thân khiến thần trí cô như muốn sụp đổ vĩnh viễn.
Nhưng Lâm Trúc Chi là ai? Cô là một nữ chủ trọ phàm nhân thực dụng đến xương tủy, một kẻ luôn tính toán chi phí cơ hội và xác suất tài chính trong mọi tình huống sinh tử.
Ngay trong khoảnh khắc đau đớn nhất, lý trí sắc bén của cô đột ngột trỗi dậy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mộng cảnh.
"Khoan đã..." Trúc Chi nhíu mày, suy nghĩ trong đầu xoay chuyển cực nhanh. "Dạ Hiên kiêu ngạo tột đỉnh, nếu anh ta muốn cướp sổ đỏ, anh ta chỉ cần dùng khế ước hoán huyết ép buộc mình giao ra là xong, mắc gì phải tốn công bóp cổ Lâm Duy? Hơn nữa, anh ta là Ma Vương bị thương nặng, nếu giết Lâm Duy thì ai sẽ là người lập trình hệ thống camera kháng ma và sửa chữa mạch điện nhà trọ cho anh ta? Chi phí nhân sự công nghệ cao ở dương thế đắt đỏ thế nào anh ta thừa biết. Giết Duy là một quyết định đầu tư hoàn toàn lỗ vốn!"
Một khi lý trí thực dụng tìm ra kẽ hở tài chính của ảo ảnh, mộng cảnh lập tức xuất hiện những vết rạn nứt.
Trúc Chi nghiến răng, quyết đoán tự cắn mạnh vào môi mình. Vị tanh ngọt của máu tươi trào ra, cơn đau vật lý dữ dội lập tức kéo thần trí cô thoát khỏi sự thôi miên của mị thuật. Đôi mắt xám tro của cô lấy lại sự tỉnh táo sắc sảo thường ngày.
Cô bật dậy khỏi giường, nhìn ra phía sảnh chính.
Lúc này, ở sảnh chính, Thẩm Dạ Hiên đang đứng đối diện với Mị Ảnh. Gương mặt anh căng cứng, đôi mắt phượng đỏ đậm hằn lên những tia máu đáng sợ. Tiêu Bích Hà từ trong góc tối đã lén ném lá bùa yêu màu tím sẫm vào lưng anh. Lá bùa dính chặt vào vai áo Dạ Hiên, tỏa ra luồng khói tím bám lấy lồng ngực anh, cố gắng xâm nhập vào nguyên thần đang bị rạn nứt của Ma Vương để khống chế ý chí của anh.
Dạ Hiên gầm lên một tiếng trầm thấp, anh không dùng ma lực tấn công Tiêu Bích Hà để tránh kích hoạt lôi phạt của kết giới nhà trọ (Luật cấm ma tộc hành hung phàm nhân). Anh dùng chính thệ huyết ma hỏa đen tự thiêu đốt vai áo mình để tiêu hủy lá bùa yêu. Nhưng hành động cưỡng chế dùng ma lực tự vệ này khiến nguyên thần của anh bị chấn động dữ dội, vết thương ngực trái rách miệng rỉ máu tươi.
*Hự!*
Trúc Chi vừa bước ra cửa phòng 101 liền ngã quỵ xuống, tay ôm chặt lấy ngực trái. Khế ước hoán huyết truyền toàn bộ nỗi đau thiêu đốt và chấn động nguyên thần của Dạ Hiên sang cơ thể phàm nhân của cô. Lồng ngực cô đau nhói như bị ngàn mũi kim nung đâm thẳng vào tim, hơi thở nghẹn lại.
"Trúc Chi!" Dạ Phong hét lên, cố gắng lết thân mình bị thương đến cứu cô nhưng bị luồng khói hồng của Mị Ảnh chặn đường.
"Ha ha ha! Vị Ma Vương tôn quý của chúng ta bị một lá bùa yêu tầm thường của phàm nhân làm khó dễ thế này sao?" Mị Ảnh cười lả lướt, vung chiếc quạt lụa hồng tiến sát lại gần Dạ Hiên. "Để ta giúp ngươi kết liễu con mụ phàm nhân gác cổng kia, giải phóng khế ước hoán huyết cho ngươi nhé."
Trong tình thế sinh tử, Trúc Chi nhìn thấy chiếc vòng tay thạch anh hồng trên cổ tay phải của mình đang tỏa ra một luồng hào quang đỏ nhạt ấm áp. Hơi ấm từ chiếc vòng do Dạ Hiên tặng giúp xoa dịu đi cơn đau thắt ngực của cô, giữ cho thần trí cô không bị ngất xỉu.
"Muốn lấy mạng bà chủ trọ này để bùng nợ phòng sao?" Trúc Chi nghiến răng, ánh mắt xám tro lóe lên tia lạnh lùng cực hạn. "Nằm mơ đi!"
Cô quyết đoán dùng tay trái bấm mạnh vào vết sẹo khế ước phát sáng trên cổ tay phải, kích hoạt kỹ năng "Đồng bộ hóa khế ước". Cô chấp nhận cái giá phải trả bằng thọ mệnh phàm nhân bị hao tổn, mượn tạm 5% ma lực vương tộc của Dạ Hiên để tự vệ.
Một luồng ma khí màu đỏ nhạt bùng phát bao quanh cơ thể mảnh mai của Trúc Chi. Cô lướt nhanh như một bóng ma, lao thẳng về phía Mị Ảnh đang mất cảnh giác.
*Vút!*
Mị Ảnh giật mình quay lại, chỉ kịp nhìn thấy một bóng người phàm nhân mang theo hào quang đỏ nhạt áp sát. Ả vung chiếc quạt lụa hồng định tạo thêm ảo ảnh thôi miên, nhưng Trúc Chi đã nhanh hơn một bước. Cô vươn tay chộp chặt lấy chiếc quạt lụa hồng của Mị Ảnh.
Ngay khi lòng bàn tay cô chạm vào chất liệu lụa mỏng của chiếc quạt, kỹ năng đặc thù "Chạm thấu ức" lập tức tự động kích hoạt.
Đồng tử của Trúc Chi hóa thành màu xám tro đờ đẫn. Sương mù ký ức hiện ra xung quanh cô, tái hiện lại quá khứ của Mị Ảnh. Cô nhìn thấy ả từng là một nữ tỳ ma tộc thấp kém dưới Địa ngục, bị các quý tộc ma tộc bóc lột, hành hạ dã man cho đến khi hóa điên, tự nguyện hiến tế linh hồn cho Hắc Lân để học mị thuật ảo ảnh nhằm trả thù đời. Cô nhìn thấy điểm yếu trận nhãn của mị thuật ảo ảnh tình ái chính là viên ngọc đào hồng gắn ở chuôi chiếc quạt lụa – nơi tích tụ oán khí cốt lõi của ả.
Trúc Chi thoát khỏi ký ức trong nháy mắt. Cô nở một nụ cười lạnh lùng, tay trái rút cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa giắt sau lưng ra, vỗ mạnh cuốn sổ nợ xuống chuôi chiếc quạt lụa hồng.
"Phá cho tôi!" Trúc Chi hét lớn.
*RẮC!*
Cuốn sổ nợ cổ xưa mang theo quyền áp chế địa lý tối cao của Sổ đỏ Nhà trọ Vạn Quỷ đập nát viên ngọc đào hồng ở chuôi quạt.
*HÙNG!*
Một tiếng nổ năng lượng vang dội. Mị thuật ảo ảnh tình ái bị phá vỡ hoàn toàn, luồng khói hồng hương đào biến mất không dấu vết. Mị Ảnh hét lên một tiếng đau đớn tột cùng khi oán khí cốt lõi bị phá hủy. Sự phản phệ của mị thuật cực mạnh thiêu rụi kinh mạch của ả.
Cơ thể lả lướt của Mị Ảnh bùng cháy trong ngọn lửa ma hỏa đen rò rỉ từ kết giới nhà trọ. Chỉ trong vài giây, ả hóa thành một đống tro bụi màu xám tro rơi lả tả xuống sàn gỗ mun sảnh lễ tân.
Trúc Chi ngã quỵ xuống sàn, miệng thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Chiếc vòng tay thạch anh hồng trên tay cô phát ra một tiếng *tách* nhỏ, xuất hiện một vết nứt mỏng do gánh chịu sát thương quá tải từ vụ nổ mị thuật.
Dạ Hiên cũng thoát khỏi sự vây hãm của bùa yêu. Anh lướt đến bên cạnh Trúc Chi, đỡ lấy bả vai cô, ánh mắt phượng đỏ thẫm dâng lên sự lo lắng và tức giận tột cùng khi thấy cô bị rách môi rỉ máu tươi để tự cứu mình.
Nhưng ngay lúc đó, từ sau cây cột gỗ mun ở góc sảnh, một tiếng thở dốc kinh hoàng vang lên.
Tiêu Bích Hà run rẩy bước ra từ bóng tối, gương mặt xinh đẹp trắng bệch không còn một giọt máu. Cô ta nhìn chằm chằm vào vết sẹo khế ước máu hình sợi xích đang rực sáng đỏ trên cổ tay phải của Trúc Chi, rồi nhìn sang lồng ngực trái đang rỉ máu tươi đồng bộ của Dạ Hiên.
"Khế ước máu... Khế ước hoán huyết cộng sinh sinh mệnh..." Tiêu Bích Hà lắp bắp, đôi mắt ngập tràn sự kinh hoàng tột độ. "Mạng sống của hai người... liên kết với nhau! Hóa ra đây là lý do Ma Vương phải bảo vệ con mụ phàm nhân này!"
Phát hiện ra bí mật chí mạng này, Tiêu Bích Hà hoảng loạn tột độ. Cô ta biết nếu Dạ Hiên ra tay, cô ta sẽ chết không có chỗ chôn. Không kịp suy nghĩ thêm, cô ta vứt bỏ hộp phấn trang điểm, điên cuồng quay đầu tháo chạy ra khỏi sảnh chính nhà trọ, biến mất vào màn sương mù dày đặc ngoài trấn Phong Đô.
Sương đỏ ranh giới từ sân sau lại lướt nhẹ qua tà áo linen cát xám của Dạ Hiên, bóng tối sảnh chính vặn vẹo báo hiệu một mối đe dọa mới đang hình thành từ thông tin rò rỉ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!