Dẹp Loạn Nghiệp Đoàn Vong Hồn
Tiếng gào thét của đám đông ngoài trấn Phong Đô dội vào sảnh lễ tân nhà trọ Vạn Quỷ như tiếng sóng gầm trước cơn bão lớn. Qua những ô cửa kính vỡ nát, ánh đuốc đỏ rực từ hàng trăm bàn tay cuồng tín của dân trấn phản chiếu lên những bức tường gỗ mun sẫm màu, biến không gian tối tăm của nhà trọ thành một bàn cờ âm dương đầy quỷ dị. Sự cố cúp điện cục bộ mười phút vẫn chưa kết thúc. Bóng tối đặc quánh lảng vãng quanh những góc nhà, chỉ được xua tan bởi ngọn lửa chu sa đỏ thẫm tỏa ra từ mười hai cây nến thơm ngải cứu xếp vòng tròn quanh Lâm Duy.
Lâm Duy vẫn nằm ngủ yên bình dưới tác dụng của hương ngải cứu tịnh hóa, hoàn toàn không biết rằng ranh giới giữa cõi sống và cõi chết ngoài kia đang rạn nứt đến mức báo động. Tần Minh đứng sát bên cạnh, tay trái ôm chặt chiếc la bàn phong thủy bằng đồng cổ, tay phải không ngừng kết ấn để giữ vững trận pháp sương mù ngụy trang đang bị hỏa khí bên ngoài làm bốc hơi nhanh chóng.
"Chị Trúc Chi, bọc muối hắc ám dưới gầm quầy... nó đang rỉ nước dữ dội hơn rồi!" Tần Minh hét lên qua tiếng ồn ào, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán cậu. "Sát khí của Ôn Thần từ ngoài trấn đang cộng hưởng với tà khí của bọc muối này. Nếu không phong tỏa ngay lập tức, oán khí sẽ ăn mòn toàn bộ kết giới gỗ của nhà trọ!"
Lâm Trúc Chi đứng vịn chặt vào thành quầy lễ tân bằng gỗ mun. Cơ thể phàm nhân của cô vẫn còn rất yếu sau trận dịch bệnh âm khí, ngực trái nhói lên từng cơn đau thắt. Nhưng ngay phía sau lưng cô, một luồng ma lực vương tộc ấm áp, dịu nhẹ đang liên tục truyền qua vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay phải. Thẩm Dạ Hiên đứng đó, bộ đồng phục linen cát xám giản dị khoác trên bả vai rộng không làm giảm đi uy áp thâm trầm của một vị Ma Vương. Bàn tay thon dài của anh khẽ đặt hờ cách cổ tay cô chưa đầy một tấc, dùng hơi ấm khế ước để giữ cho nhịp tim của cô không bị đóng băng trước hàn khí đang cuồn cuộn dâng lên.
"Bồi bàn Thẩm, anh có thể nén luồng oán khí dưới gầm quầy lại không?" Trúc Chi nghiến răng hỏi, cố chịu đựng cơn đau nhói ở lồng ngực.
Dạ Hiên hờ hững liếc nhìn bọc vải xám đang sủi bọt xám tro dưới gầm quầy, giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên bên tai cô: "Bổn vương đã nói rồi, ma lực của bổn vương một khi bộc phát ngoài phạm vi phòng 404 sẽ lập tức kích hoạt sự trừng phạt của Thiên đạo. Cô muốn bổn vương ra tay, đổi lại bằng việc cô phải gánh chịu thêm một lôi kiếp nữa sao? Phàm nhân thực dụng như cô, mạng sống còn lại tính bằng tháng, liệu có đủ thọ mệnh để trả cái giá này?"
Trúc Chi im lặng. Sự thực dụng sắc bén của cô tự động tính toán cái giá phải trả. Đúng vậy, cô không thể dựa dẫm vào sức mạnh của Dạ Hiên vô điều kiện. Khế ước hoán huyết này là một trò chơi cộng sinh tàn nhẫn, mỗi lần anh cứu cô bằng linh lực, thể xác cô lại phải trả giá bằng những cơn đau xé rách tâm can.
*Keng! Keng! Keng!*
Đột ngột, chiếc chuông gió đồng cổ treo trước hiên nhà trọ phát ra những tiếng kêu giòn giã nhưng đứt quãng. Vết nứt nhỏ trên thân chuông gió do trận chiến với Độc Giác đêm mưa bão (Ep 5) khiến linh lực tịnh hóa của nó bị sụt giảm nghiêm trọng. Âm thanh cảnh báo sớm không còn vang dội như trước, mà bị bóp nghẹt bởi một luồng oán khí khổng lồ khác đang thâm nhập từ phía sau.
*Ầm!*
Một tiếng nổ lớn vang lên từ khu vực vườn bỉ ngạn ở sân sau. Tiếng gỗ mun gãy vụn kèm theo tiếng gầm rú hoang dã xé rách màn đêm sương mù.
"Có kẻ đột nhập từ Giếng U Minh!" Tần Minh biến sắc, chiếc kim chỉ nam trên la bàn xoay tròn điên cuồng rồi chỉ thẳng về phía hành lang dẫn ra sân sau.
"Dạ Phong!" Dạ Hiên khẽ gọi, giọng nói trầm xuống đầy nguy hiểm.
Bóng tối ở góc sảnh vặn vẹo, Dạ Phong mặc giáp da đen bó sát lập tức hiện hình. Gã cận vệ ma tộc trung thành cúi đầu nhận lệnh, thanh đoản đao Hắc Ảnh rèn từ sắt đen Địa ngục bên hông khẽ run lên bộc phát sát khí. "Chủ nhân, tôi sẽ ra sân sau chặn chúng!"
Nói rồi, thân ảnh Dạ Phong hóa thành một luồng hắc phong lướt nhanh ra phía sân sau. Thế nhưng, gã vừa mới bước chân vào hành lang gỗ mun thì một luồng oán khí màu xám tro cực mạnh từ phía vườn bỉ ngạn bùng phát, dựng lên một bức tường sắt đen khổng lồ chặn đứng lối đi.
*Rầm!*
Dạ Phong vung đoản đao chém mạnh vào bức tường sắt, hỏa tinh bắn ra tung tóe nhưng bức tường không hề sứt mẻ. Ngược lại, một chấn động vật lý cực mạnh hất văng gã cận vệ ma tộc lùi lại vài mét.
Từ trong màn sương đỏ ranh giới đang tràn vào từ sân sau, một thân ảnh khổng lồ cao hơn hai mét, phủ đầy lớp giáp sắt gỉ sét nặng nề bước ra. Mỗi bước chân của hắn khiến sàn gỗ mun trăm tuổi của nhà trọ rung lên bần bật. Trên đôi vai hộ pháp của hắn là một chiếc búa tạ khổng lồ rèn từ sắt rỉ dưới đáy vực sâu cõi âm, tỏa ra luồng oán khí cuồng bạo lạnh thấu xương.
Đó chính là Thiết Giáp – ác quỷ cuồng bạo được thế lực Hắc Lân phái lên dương thế để phá hoại kết giới vật lý của nhà trọ.
"Thẩm Dạ Hiên!" Thiết Giáp gầm lên qua khe hở của chiếc mặt nạ sắt gỉ sét, giọng nói ồm ồm như tiếng kim loại va chạm dưới đáy mộ cổ. "Ngươi đang trốn chui trốn nhủi ở đây như một con rùa rụt đầu sao? Vương triều cũ đã sụp đổ, ngươi chỉ là một kẻ phế nhân đang chờ chết! Hãy giao nộp Huyết tinh thạch và đầu của con mụ phàm nhân gác cổng kia ra đây, Lord Hắc Lân sẽ cho ngươi một con đường siêu thoát!"
Dạ Hiên đứng tựa vào cột gỗ mun, đôi mắt phượng màu đỏ đậm khẽ híp lại, nụ cười nhạt trên môi đầy vẻ khinh miệt: "Một con chó săn của Hắc Lân mà cũng dám sủa trước mặt bổn vương? Ai cho ngươi cái gan bước qua ranh giới Giếng U Minh để đến đây làm loạn?"
Thiết Giáp không thèm đáp lời Dạ Hiên. Hắn quay ngoắt chiếc búa tạ khổng lồ, hướng về phía những bóng ma đang run rẩy ẩn nấp trong các góc tối của sảnh lễ tân. Đó chính là Nghiệp đoàn Vong Hồn Vạn Quỷ – những vong hồn đang lao động phục dịch trừ nợ phòng cho Trúc Chi, bao gồm Tứ cô nương, A Vượng, Lão Mã, Lão Canh và Lão Tiền.
Lúc này, do hệ thống điện bị cúp và bọc muối hắc ám dưới quầy lễ tân đang rò rỉ oán khí hắc ám, thần trí của các vong hồn trong Nghiệp đoàn bắt đầu bị lung lay. Nỗi sợ hãi hỏa sát trận pháp của Trịnh Khánh Minh ngoài hiên kết hợp với độc tố âm khí của Ôn Thần khiến họ trở nên điên cuồng, oán hận dâng cao.
"Lũ vong hồn ngu muội kia!" Thiết Giáp dùng chiếc búa tạ chỉ thẳng vào mặt Lão Tiền và Tứ cô nương, gầm lên kích động. "Các ngươi cam chịu làm nô dịch, quét dọn bưng bê cho một con mụ phàm nhân yếu ớt để trừ nợ phòng trọ sao? Nhìn ra ngoài kia đi! Pháp sư Trừ Tà Hội sắp thiêu rụi cái nhà trọ rách nát này rồi! Nếu các ngươi không nổi loạn cướp lấy cuốn sổ nợ cổ xưa và sổ đỏ để phá vỡ kết giới, tất cả các ngươi sẽ bị lửa Huyền Hỏa thiêu rụi thành tro bụi cùng với con mụ gác cổng kia! Hãy theo ta, Lord Hắc Lân sẽ giải phóng cho các ngươi vĩnh viễn!"
Lời kích động của Thiết Giáp như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng.
Oán khí dịch bệnh từ bọc muối rò rỉ dưới quầy lễ tân lập tức xâm nhập vào thần trí của các vong hồn. Đôi mắt nhợt nhạt của Tứ cô nương đột ngột chuyển sang màu xám tro điên dại. Mái tóc đen dài quét đất của cô ta bắt đầu dựng ngược lên, uốn lượn như những con rắn độc trong không khí.
"Đúng thế... chúng ta làm việc cật lực nhưng vẫn phải trả tiền phòng..." Tứ cô nương rên rỉ, giọng nói tràn ngập oán hận. "Đốt nhà trọ đi! Cướp lấy sổ nợ! Chúng ta muốn tự do!"
"Cướp lấy sổ nợ! Bùng tiền phòng!" A Vượng – quỷ đầu bếp mập mạp – vung chiếc vá gỗ sồi cổ dính đầy vết dầu mỡ, đôi mắt ngập tràn oán khí cuồng bạo.
Cả Nghiệp đoàn Vong Hồn Vạn Quỷ bị kích động, điên cuồng gào thét. Họ bắt đầu đập phá bàn ghế sảnh chính, vứt tung tóe những chén trà, lật đổ các tủ gỗ mun cổ kính. Sảnh lễ tân vừa được dọn dẹp sạch sẽ nay chìm trong cảnh hoang tàn đổ nát chỉ trong chớp mắt.
"Lũ vong hồn phản loạn! Các ngươi dám phạm vào nội quy nhà trọ!" Lão Tiền gào lên, cố gắng dùng chiếc bàn tính gỗ mun gõ cộc cộc liên tục để tính toán phạt tiền linh lực của họ, nhưng tiếng bàn tính bị tiếng gầm rú của Thiết Giáp nuốt chửng hoàn toàn.
Thiết Giáp vung chiếc búa tạ khổng lồ đập mạnh xuống sàn gỗ mun sảnh chính.
*Ầm!*
Sàn nhà nứt toác, những mảnh gỗ mun bay tứ tung. Lực chấn động cực mạnh hất văng Tần Minh và chiếc la bàn phong thủy lùi lại phía sau. Vòng tròn nến thơm ngải cứu quanh Lâm Duy bị gió lốc oán khí thổi tắt mất ba cây, khiến hắc khí dịch bệnh lập tức tràn vào gặm nhấm sinh khí của cậu thiếu niên.
"Lâm Duy!" Trúc Chi hét lên, định lao đến châm lại nến thơm nhưng Thiết Giáp đã vung búa tạ chặn trước mặt cô. Luồng oán khí lạnh buốt từ chiếc búa tạ ép sát khiến làn da phàm nhân của cô rát bỏng như bị bỏng lạnh.
"Dạ Phong! Cản hắn lại!" Dạ Hiên lạnh lùng ra lệnh.
Dạ Phong từ phía sau bức tường sắt đen lướt ra, thân ảnh như một bóng ma vô hình nhập vào bóng tối dưới chân Thiết Giáp. Gã vung thanh đoản đao Hắc Ảnh chém liên hoàn ba đao nhắm thẳng vào các khớp nối giáp sắt của gã khổng lồ.
*Keng! Keng! Keng!*
Đoản đao chém trúng giáp sắt phát ra những tiếng va chạm kim loại chói tai, bắn ra những tia lửa xám nhạt. Thế nhưng, lớp giáp sắt rèn từ đáy vực sâu cõi âm của Thiết Giáp là giáp sắt bất hoại vật lý. Đòn tấn công của Dạ Phong hoàn toàn bị cản phá, không để lại bất kỳ vết xước nào trên người hắn.
"Hừ! Sức mạnh của một Ma tướng bị áp chế địa lý như ngươi mà cũng đòi phá giáp của ta sao?" Thiết Giáp vung búa tạ quét ngang một vòng cực mạnh.
Lực gió từ chiếc búa tạ tạo thành một luồng oán khí hình bán nguyệt đánh văng Dạ Phong lùi lại sát tường gỗ mun, miệng gã rỉ ra một vệt máu đen sậm. Gã cận vệ ma tộc mệt mỏi quỳ rạp xuống sàn, linh lực bị áp chế đến mức không thể đứng vững.
Trong tình thế nguy cấp, khi Thiết Giáp chuẩn bị vung búa đập nát quầy lễ tân để cướp lấy cuốn sổ nợ cổ xưa, hai thân ảnh vong hồn già nua bước ra chắn trước mặt hắn.
Đó là Lão Canh gác đêm và Lão Mã phu xe.
Lão Canh gầy gò mặc áo dài đen sờn cũ, hông đeo chiếc mõ gỗ sồi đen rỉ sét. Ông bước lên một bước, gương mặt trầm lặng không chút sợ hãi trước gã khổng lồ Thiết Giáp. Ông nhấc thanh tre gõ mạnh lên mõ gỗ sồi theo nhịp ba ngắn một dài – kỹ năng "Gõ mõ định hồn tê liệt" gia truyền.
*Cộc! Cộc! Cộc... TOÀNG!*
Tiếng mõ gỗ vang lên không hề chói tai, nhưng âm thanh của nó phát ra một vòng sóng âm màu xám lan tỏa khắp sảnh lễ tân. Sóng âm đi qua đến đâu, hệ thần kinh của các ác quỷ đang điên cuồng nổi loạn liền bị đông cứng lại đến đó.
Tứ cô nương đang vung mái tóc dài định siết cổ Tần Minh bỗng khựng lại giữa không trung, đôi mắt xám tro đờ đẫn. A Vượng đang giơ cao chiếc vá gỗ cũng bị đóng băng hoàn toàn tư thế, cơ thể run rẩy bất lực.
Ngay cả thân hình khổng lồ của Thiết Giáp cũng bị sóng âm định hồn làm khựng lại trong vòng mười giây. Lớp giáp sắt bất hoại của hắn không thể ngăn chặn được sóng âm tâm linh đi thẳng vào nguyên thần.
"Lão Mã! Mau ra tay!" Lão Canh khàn giọng hét lên, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán do tiêu tốn quá nhiều tinh thần lực để duy trì nhịp gõ mõ tê liệt.
Lão Mã phu xe lầm lì bước lên, tay cầm chiếc roi da sắt rỉ sét dính máu ma thú cổ ranh giới – Roi sắt gia truyền Lão Mã. Ông vung roi quất mạnh vào không khí tạo ra một tiếng nổ vang dội như sấm sét.
*CHÁT!*
Sợi roi sắt quấn chặt lấy cơ thể Tứ cô nương, phát ra những tia sét xám nhạt gột rửa oán khí dịch bệnh. Độc tố khói xám bám trên người cô ta bị roi sắt phục ma làm phân rã hoàn toàn, bốc lên thành những luồng khói trắng vô hại. Tứ cô nương rên rỉ một tiếng, thần trí lập tức tỉnh táo trở lại, đôi mắt xám tro chuyển về màu nhợt nhạt bình thường.
*CHÁT! CHÁT!*
Lão Mã liên tục vung roi quất mạnh vào A Vượng và các vong hồn phục dịch khác trong Nghiệp đoàn. Sức mạnh phục ma của roi sắt dính máu ma thú gột rửa oán khí cực mạnh, giúp dẹp loạn nhanh chóng sự điên cuồng của các vong hồn nổi loạn, đưa họ trở lại trạng thái tỉnh táo.
"Chúng tôi... chúng tôi vừa làm gì thế này?" A Vượng bàng hoàng nhìn chiếc vá gỗ trên tay mình, vội vã quỳ sụp xuống sàn tạ lỗi với Trúc Chi.
Thế nhưng, thời gian mười giây tê liệt của Lão Canh đã hết.
"Lũ rác rưởi dai nhách! Các ngươi dám phá hỏng kế hoạch của Lord Hắc Lân!" Thiết Giáp gầm lên điên cuồng, thoát khỏi trạng thái đông cứng.
Hắn vung chiếc búa tạ khổng lồ đập mạnh vào ngực Lão Mã. Mặc dù Lão Mã đã cố gắng dùng roi sắt để chắn đòn, nhưng sức mạnh vật lý vô song của Thiết Giáp vẫn đánh vỡ nát chiếc roi sắt gia truyền, hất văng phu xe già nua lùi lại phía sau, chiếc áo tơi lá sờn cũ bị rách nát hoàn toàn.
Lão Canh bị phản phệ sóng âm, mõ gỗ sồi đen rạn nứt thêm một vết sâu, ông ngã quỵ xuống sàn lễ tân, miệng phun ra một ngụm oán khí nhạt màu.
"Chết đi! Con mụ phàm nhân gác cổng!" Thiết Giáp gầm lên, vung chiếc búa tạ giáng thẳng xuống đầu Lâm Trúc Chi đang đứng sau quầy lễ tân.
Dạ Hiên đứng sau lưng cô, đôi mắt phượng đỏ đậm bùng phát sát khí tột đỉnh. Anh vươn tay định giải phóng thệ huyết ma hỏa đen để thiêu rụi Thiết Giáp bất chấp lôi kiếp Thiên đạo.
"Dạ Hiên! Đừng ra tay!" Trúc Chi hét lên, giọng nói khàn đặc nhưng kiên quyết.
Cô biết, nếu anh bộc phát linh lực lúc này, cơ thể phàm nhân của cô đang cực kỳ yếu ớt sẽ lập tức bị phản phệ khế ước máu thiêu rụi thành tro bụi trước khi kịp dập tắt dịch bệnh. Cô phải tự mình giải quyết bằng quyền hạn gác cổng hợp pháp của mình.
Trúc Chi cắn chặt môi đến mức rướm máu tươi, dùng hơi ấm ma lực cuối cùng của Dạ Hiên truyền sang để ép cơ thể gượng dậy. Cô vươn bàn tay mảnh mai mang vết sẹo khế ước phát sáng đỏ rực, chộp lấy Cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa đặt trên quầy lễ tân.
*RẦM!*
Trúc Chi vỗ mạnh cuốn sổ nợ cổ xưa xuống mặt bàn gỗ mun, phát ra một tiếng động chấn động tâm linh vang dội khắp sảnh chính. Đồng thời, cô nhỏ một giọt máu tươi từ đôi môi bị cắn rách trực tiếp xuống trang bìa da thuộc cổ xưa.
"Nhà trọ Vạn Quỷ có luật nghiêm! Trên đất gác cổng, vạn quỷ phải cúi đầu!" Trúc Chi hét lớn, giọng nói mang theo uy áp phong ấn nguyên thủy của huyết mạch gác cổng dòng họ Lâm.
*HÙNG!*
Một trận pháp bát quái màu vàng đỏ khổng lồ đột ngột bùng phát dưới chân Thiết Giáp, tỏa ra hào quang rực rỡ của Sổ đỏ Nhà trọ Vạn Quỷ được kích hoạt toàn diện. Quyền sở hữu đất hợp pháp được Thiên đạo chứng thực lập tức vô hiệu hóa hoàn toàn dòng chảy âm khí của gã khổng lồ giáp sắt.
"Áp chế địa lý! Đóng băng linh lực địa giới!" Trúc Chi tuyên bố điều khoản trừng phạt nghiêm khắc.
Luồng hào quang bát quái khóa chặt cơ thể Thiết Giáp, dập tắt hoàn toàn khói đen oán khí tỏa ra từ chiếc búa tạ của hắn. Lớp giáp sắt bất hoại vật lý cõi âm bỗng chốc trở nên nặng nề gấp trăm lần khi mất đi linh lực nâng đỡ.
*Ầm!*
Thiết Giáp không thể chịu nổi sức nặng của chính bộ giáp sắt của mình, đầu gối hắn đập mạnh xuống sàn gỗ mun, chiếc búa tạ khổng lồ rơi khỏi tay, vỡ nát thành những mảnh sắt vụn gỉ sét. Hắn quỳ rạp dưới sàn, cơ thể bị đông cứng hoàn toàn, không thể di chuyển dù chỉ một ngón tay.
Sự oai nghiêm, lạnh lùng của Trúc Chi khi cầm cuốn sổ nợ áp chế vạn quỷ khiến toàn bộ Nghiệp đoàn Vong Hồn và cả Dạ Phong phải nín thở nể sợ. Vị chủ trọ phàm nhân thực dụng thường ngày nay tỏa ra phong thái của một Vương hậu gác cổng thực thụ.
"Khôi! Lão Mã!" Trúc Chi hơi thở dốc, giọng nói yếu ớt nhưng đầy quyền lực. "Trói gã phản loạn này lại, ném xuống Giếng U Minh cho tôi!"
Khôi – quỷ bảo vệ lực sĩ khổng lồ – cùng Lão Mã phu xe lập tức bước tới. Khôi vung xích sắt quấn chặt lấy Thiết Giáp đang bị đóng băng linh lực, cùng Lão Mã lôi xềnh xệch gã khổng lồ ra phía sân sau vườn bỉ ngạn.
Dạ Phong lảo đảo gượng dậy, lướt theo để hỗ trợ mở phong ấn giếng cổ.
Trúc Chi và Dạ Hiên bước nhanh ra sân sau, đứng bên cạnh miệng Giếng U Minh cổ kính. Sương đỏ ranh giới vẫn đang lảng vãng quanh miệng giếng, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
Khôi vung tay, ném mạnh thân hình khổng lồ của Thiết Giáp xuống miệng giếng cổ tối tăm không thấy đáy.
Thế nhưng, khi cơ thể Thiết Giáp vừa mới rơi xuống nửa miệng giếng, lớp giáp sắt gỉ sét của hắn va chạm vào thành đá phát ra những tiếng rít chói tai. Hắn vươn bàn tay sắt bám chặt lấy thành giếng, ngước gương mặt sắt gớm ghiếc lên nhìn chằm chằm vào Trúc Chi với đôi mắt đỏ ngầu oán hận.
Hắn nở một nụ cười điên cuồng, gầm lên một tiếng vang dội xé rách màn sương đỏ ranh giới:
"Lâm Trúc Chi! Con mụ phàm nhân gác cổng ngu xuẩn! Ngươi nghĩ dẹp loạn được Nghiệp đoàn là đã thắng rồi sao? Lord Hắc Lân đã biết bí mật khế ước máu của ngươi và Thẩm Dạ Hiên! Ngài ấy đã phái sát thủ mị thuật mạnh nhất Địa ngục – Mị Ảnh – thâm nhập nhà trọ của ngươi! Đêm nay... mị thuật ảo ảnh tình ái của Mị Ảnh sẽ lấy mạng phàm nhân của ngươi và kéo nguyên thần của Thẩm Dạ Hiên xuống đáy vực thẳm vĩnh viễn! Hãy tận hưởng những giờ phút sống sót cuối cùng của ngươi đi! Ha ha ha!"
*UỲNH!*
Tiếng mõ gỗ của Lão Canh gõ mạnh xuống thành giếng, cắt đứt hoàn toàn lực bám của Thiết Giáp. Thân hình khổng lồ của gã ác quỷ cuồng bạo rơi thẳng xuống dòng xoáy oán khí đen ngòm cuồn cuộn dưới đáy Giếng U Minh, tiếng cười điên cuồng của hắn nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn dưới đáy vực sâu.
Lời đe dọa tử vong của Thiết Giáp như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sảnh sau nhà trọ, khiến bầu không khí sương mù càng thêm ngột ngạt, căng thẳng tột độ.
Vết sẹo khế ước máu trên cổ tay phải của Trúc Chi đột ngột nháy lên một luồng ánh sáng đen sậm quỷ dị, đồng bộ với nhịp tim đang đập loạn xạ của Dạ Hiên. Cơ thể phàm nhân yếu ớt của cô sau khi dùng máu tim hiến tế và áp chế địa lý cực hạn đã hoàn toàn quá tải.
Trúc Chi lảo đảo thối lui hai bước, đôi mắt xám tro mờ đi, toàn thân lạnh toát ngã quỵ xuống.
Nhưng cô không rơi xuống đất bùn lạnh giá của vườn bỉ ngạn.
Một vòng tay rộng, ấm áp và mang theo mùi hương trầm hương dịu nhẹ đã kịp thời đỡ lấy bả vai cô, kéo cô sát vào lồng ngực săn chắc của Dạ Hiên. Vị Ma Vương kiêu ngạo cúi đầu nhìn cô gái phàm nhân đang hôn mê trong lòng mình, ánh mắt phượng đỏ đậm dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp, vừa giận dữ lại vừa lo lắng thầm kín đến tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!