Nhạc nềnMemories6

Dịch Bệnh Âm Khí Trấn Phong Đô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn hình chiếc laptop gaming của Lâm Duy nhấp nháy điên cuồng, phản chiếu đôi mắt kinh hoàng của cậu em trai qua lớp kính cận dày cộm. Bức tường lửa chu sa mà Tần Minh vừa thiết lập trên hệ thống mạng dây cáp đồng đột ngột nứt vỡ, hóa thành những vệt sáng màu tím sẫm rồi tắt lịm. Bóng tối bao trùm lấy sảnh lễ tân của nhà trọ Vạn Quỷ. Sự cố cúp điện cục bộ mười phút vẫn chưa kết thúc, biến không gian ba tầng gỗ mun thành một cái phễu hút trọn khí lạnh từ ngoài phố cổ Phong Đô tràn vào.


"Chị ơi... hệ thống sập rồi! Luồng sóng quét màu tím kia... nó không chỉ bẻ khóa camera, nó đang hút sạch nguồn điện dự phòng của máy em!" Lâm Duy gào lên, hai tay gõ điên cuồng lên bàn phím nhưng chiếc laptop chỉ phát ra những tiếng bíp bíp bất lực trước khi tắt ngấm hoàn toàn.


Lâm Trúc Chi siết chặt bả vai em trai, cảm giác lạnh lẽo từ sàn gỗ mun chạy thẳng lên dọc sống lưng. Dưới lớp vải áo bà ba linen xám cát giản dị, vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay phải của cô đột ngột nhói lên một nhịp bỏng rát. Nhưng lần này, nó không phát ra sắc đỏ rực lửa của ma hỏa, mà là một luồng nhiệt lượng hồng ấm áp, dịu nhẹ từ phía sau truyền tới.


Cô quay đầu lại. Thẩm Dạ Hiên đang đứng sát ngay sau lưng cô. Vị Ma Vương kiêu ngạo trong bộ đồng phục linen cát xám giản dị vẫn giữ vẻ mặt thâm trầm, lạnh lùng như băng đá ngàn năm, nhưng bàn tay thon dài của anh đang khẽ đặt hờ trên thành quầy lễ tân, chỉ cách dải lụa đỏ trên cổ tay cô chưa đầy một tấc. Luồng ma lực vương tộc ấm áp kia chính là do anh âm thầm truyền qua khế ước hoán huyết để giữ ấm cho cơ thể phàm nhân của cô trước cái lạnh đang đột ngột tăng lên trong sảnh.


"Bồi bàn Thẩm, anh cảm nhận được gì rồi?" Trúc Chi hạ thấp giọng, cố gắng không để Lâm Duy nghe thấy.


Dạ Hiên không nhìn cô, đôi mắt phượng màu đỏ đậm của anh híp lại, nhìn chằm chằm ra ngoài màn sương mù dày đặc ngoài hiên cửa chính: "Không phải truy binh của Thẩm Cao. Luồng sóng quét màu tím lúc nãy chỉ là một cái bẫy định vị tầm xa của kẻ khác. Kẻ đi săn thực sự... đang gieo rắc một thứ rác rưởi cực kỳ bẩn thỉu ngoài trấn kia."


Như để minh chứng cho lời nói của anh, từ phía con phố cổ Phong Đô sương mù ngoài kia, một tiếng ho khan xé lòng đột ngột vang lên, theo sau đó là những tiếng rên rỉ, khóc lóc thảm thiết của cư dân thị trấn. Tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mun không còn là tiếng gió rít thông thường, mà mang theo một thứ mùi tanh hôi, ẩm ướt và thối rữa – mùi của dịch bệnh âm khí.


"Lạ thật... sao tự nhiên nhiệt độ ngoài phố lại sụt giảm nhanh thế này?" Tần Minh bước tới, chiếc la bàn phong thủy bằng đồng cổ trên tay cậu đang xoay tròn điên cuồng, chiếc kim chỉ nam giật lắc liên tục rồi chỉ thẳng về phía gầm quầy lễ tân.


Trúc Chi giật mình, cúi đầu nhìn xuống gầm quầy. Vòng tròn muối trắng Phong Đô mà Tần Minh vừa rải để phong tỏa bọc muối hạt tẩm oán khí hắc ám của Trần Đại Bản đột ngột chuyển sang màu đen xám. Bọc vải xám cũ nát bên trong bắt đầu phồng rộp lên, rỉ ra một thứ chất lỏng màu xám tro, tỏa ra làn khói độc nhạt màu.


"Không xong rồi!" Tần Minh biến sắc. "Tà khí từ bọc muối này đã kết nối với dòng chảy âm khí ngoài trấn. Có kẻ đang dùng nó làm vật dẫn để gieo rắc dịch bệnh âm khí vào long mạch của Phong Đô!"


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ gậy tre khô khốc đột ngột vang lên từ một góc tối sát bàn thờ gác cổng. Bóng tối vặn vẹo, và từ trong màn sương mù nhạt màu bước ra một ông lão lùn mập mạp, mặc bộ áo gấm đỏ thêu chữ thọ vàng đã sờn cũ, râu trắng dài chạm đất. Thổ Địa Công Phong Đô xuất hiện với gương mặt hớt hải, chiếc gậy gỗ đầu rồng trên tay ông run bần bật gõ liên tục xuống sàn gỗ mun.


"Chủ trọ Lâm! Đại họa rồi! Đại họa rồi!" Thổ Địa Công hổn hển gào lên, không còn màng đến vẻ ung dung thường ngày. "Trịnh Khánh Minh... gã trưởng lão điên cuồng của Trừ Tà Hội kia, vì hận thù con trai bị phế bỏ tu vi, đã cấu kết với tên Ngô pháp sư biến chất! Chúng dùng tà thuật Hắc Ám Phù Chú để giải phóng ác quỷ Ôn Thần từ Tháp Trấn Hồn đổ nát!"


Trúc Chi siết chặt cuốn sổ nợ bìa da thuộc cổ xưa giắt sau lưng, lạnh giọng hỏi: "Ôn Thần? Ác quỷ dịch hạch cõi âm?"


"Đúng thế!" Thổ Địa Công gật đầu lia lịa, râu tóc bay tứ tung. "Hắn đang bay lượn ngoài trấn, giải phóng khói xám dịch hạch ăn mòn sinh khí của phàm nhân. Cư dân trong trấn đã có hơn một nửa bị nhiễm bệnh, sốt cao co giật liên tục. Nhưng tồi tệ nhất là... Trịnh Khánh Minh đang phao tin đồn khắp nơi rằng chính nhà trọ Vạn Quỷ của cô là nguồn cơn tà ác, chính sự rò rỉ âm khí từ Giếng U Minh đã gây ra dịch bệnh này để hủy diệt trấn Phong Đô!"


"Cái gì?" Lâm Duy đứng bật dậy, gương mặt đầy phẫn nộ. "Chúng em vừa mới lắp đặt hệ thống sương mù ngụy trang để bảo vệ trấn, sao lão ta lại dám vu khống trắng trợn như thế?"


"Dân trấn đang hoảng loạn, Duy ạ," Trúc Chi lý trí cắt lời em trai, đôi mắt xám tro của cô lóe lên sự sắc sảo lạnh lùng. "Khi con người đối mặt với cái chết và dịch bệnh, họ sẽ bám vào bất kỳ lời giải thích nào dễ tin nhất, dù nó có điên rồ đến đâu. Trịnh Khánh Minh đang dùng nỗi sợ hãi của họ để biến nhà trọ thành bia đỡ đạn, ép chúng ta vào đường cùng."


Cô quay sang nhìn Dạ Hiên: "Bồi bàn Thẩm, anh có thể dùng ma lực để tiêu diệt Ôn Thần không?"


Dạ Hiên nhìn cô với ánh mắt lạnh nhạt, khẽ nhếch môi: "Tiêu diệt một con quỷ dịch hạch hạ cấp đối với bổn vương dễ như trở bàn tay. Nhưng cô nên nhớ, bổn vương đang bị kết giới Sổ đỏ của cô áp chế lực lượng. Hơn nữa, nếu bổn vương bộc phát ma lực tấn công ngoài phạm vi nhà trọ, quy luật Thiên đạo sẽ giáng lôi phạt xuống đầu cô ngay lập tức qua khế ước hoán huyết này. Cô... chịu nổi mấy tia sét của Thiên đạo?"


Trúc Chi khựng lại. Vết sẹo trên cổ tay cô nhói lên như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá phải trả bằng thọ mệnh và thể xác phàm nhân. Cô hiểu rõ luật chơi tàn nhẫn của khế ước hoán huyết: không có sự cứu rỗi miễn phí nào từ Ma Vương mà cô không phải trả giá bằng chính xương máu của mình.


"Chị Trúc Chi! Ngoài cửa... có tiếng người!" Tần Minh hét lên, chỉ tay ra phía cửa chính.


Qua cửa kính của sảnh lễ tân, một luồng ánh sáng đỏ rực từ hàng trăm ngọn đuốc thắp sáng cả màn sương mù xám xịt ngoài hiên. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng la hét phẫn nộ của đám đông dân trấn vang lên rầm rập như sóng thần đổ ập vào nhà trọ.


"Đóng cửa giếng cổ lại! Đuổi con mụ chủ nợ điên khùng đi!"


"Nhà trọ Vạn Quỷ là ổ dịch ma quỷ! Đốt chết bọn chúng để cứu trấn Phong Đô!"


Đám đông dân trấn bị kích động bởi Trịnh Khánh Minh và Ngô pháp sư đứng sau giật dây, đang cầm đuốc, cuốc xẻng và gậy gộc tiến sát hàng rào gỗ mun của nhà trọ. Gương mặt của họ biến dạng vì sốt cao, đôi mắt đỏ ngầu oán khí dịch bệnh, hơi thở tỏa ra làn khói xám nhạt của Ôn Thần.


"Chị ơi, để em ra giải thích với họ!" Lâm Duy lo lắng định lao ra cửa.


"Không được ra ngoài!" Trúc Chi quyết đoán kéo giật em trai lại. "Họ đã bị dịch bệnh ăn mòn lý trí, lại bị Trịnh Khánh Minh thôi miên tâm lý. Em ra ngoài lúc này chỉ làm mồi cho họ trút giận thôi."


*Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa dữ dội vang lên, làm rung chuyển cả cánh cửa gỗ mun sẫm màu. Một hòn đá lớn đột ngột bay xuyên qua màn sương đỏ, đập vỡ toang một ô cửa kính sảnh lễ tân. Mảnh kính vỡ vụn rơi lả tả xuống sàn gỗ mun, kéo theo một luồng khói xám dịch bệnh tràn vào sảnh.


"Khụ! Khụ!" Lâm Duy vừa hít phải làn khói liền ho sặc sụa, gương mặt lập tức đỏ bừng, trán nóng lên như lửa đốt. Cậu ngã quỵ xuống bên cạnh laptop, cơ thể phàm nhân vô căn khí hoàn toàn bất lực trước độc tố âm khí.


"Duy!" Trúc Chi hét lên, lao đến đỡ em trai.


Tần Minh nhanh tay rút một lá bùa bình an màu vàng, định dán lên ngực Lâm Duy để tịnh hóa âm khí: "Để em dùng bùa tịnh hóa cho cậu ấy!"


Thế nhưng, lá bùa vàng vừa mới tiếp xúc với làn khói xám dịch bệnh xung quanh Duy liền phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Chỉ trong vòng ba giây, lá bùa bị oán khí dịch bệnh ăn mòn hoàn toàn, hóa thành một nhúm tro đen rụng xuống sàn gỗ.


"Không được!" Tần Minh kinh hoàng thốt lên. "Oán khí dịch bệnh của Ôn Thần quá mạnh, bùa bình an thông thường hoàn toàn bị vô hiệu hóa!"


Trúc Chi siết chặt nắm tay, nhìn em trai đang co giật nhẹ vì sốt cao, lòng cô đau như cắt. Cô biết, nếu không dập tắt dịch bệnh này ngay lập tức, không chỉ Lâm Duy mà toàn bộ cư dân trấn Phong Đô sẽ biến thành những vong hồn oán hận dưới đáy Giếng U Minh. Cô không thể dùng bạo lực để xua đuổi những người dân vô tội đang bị lợi dụng.


Cô phải dùng trí tuệ thực dụng và tài nguyên của nhà trọ để phản công.


"Lão Tiền!" Trúc Chi đứng bật dậy, giọng nói đanh thép vang dội khắp sảnh tối. "Mang toàn bộ số nến thơm ngải cứu dự trữ trong kho ra đây cho tôi!"


Vong hồn thủ quỹ Lão Tiền giật mình, chiếc bàn tính gỗ mun trên tay ông khựng lại: "Chủ trọ Lâm! Số nến thơm ngải cứu đó là tài sản tích lũy của chúng ta để tiếp đón vong hồn mới chết, mỗi cây nến trị giá nửa viên linh thạch sơ cấp đấy! Nếu dùng hết lúc này, chúng ta sẽ thâm hụt tài chính nghiêm trọng!"


"Đốt hết cho tôi!" Trúc Chi gắt lên, đôi mắt xám tro lóe lên sự quyết đoán tột cùng. "Đất nhà trọ còn thì tiền còn! Nếu nhà trọ bị thiêu rụi, số nến đó cũng chỉ là tro bụi! Mau lên!"


Lão Tiền không dám cãi lệnh, nhanh chóng lướt vào bóng tối tầng hầm. Chỉ trong chốc lát, ông cùng Tiểu Vô Diện ôm ra ba thùng gỗ lớn chứa đầy những cây nến thơm màu đỏ sẫm kết hợp từ ngải cứu khô và chu sa đỏ.


Trúc Chi nhanh nhẹn xếp mười hai cây nến thơm ngải cứu thành một trận pháp vòng tròn ngay tại trung tâm sảnh lễ tân, bao bọc lấy Lâm Duy. Cô rút chiếc bật lửa, đánh lửa châm ngọn nến đầu tiên.


*Xèo!*


Ngọn lửa màu đỏ chu sa bùng lên, tỏa ra một mùi hương ngải cứu ấm áp, nồng nàn nhưng có vị đắng nhẹ của thảo dược tâm linh. Luồng khói trắng tinh khiết từ nến thơm ngải cứu bắt đầu lan tỏa ra xung quanh, va chạm trực tiếp với làn khói xám dịch bệnh của Ôn Thần đang rò rỉ qua ô cửa kính vỡ.


Những tiếng nổ lép bép nhỏ vang lên liên tục trong không khí. Làn khói xám dịch bệnh khi chạm vào hương ngải cứu tịnh hóa liền bị tiêu融 hoàn toàn, chuyển hóa thành một luồng hơi ấm xua tan đi cái lạnh lẽo âm u của sảnh chính. Sắc mặt Lâm Duy dần bớt đỏ bừng, nhịp thở của cậu bắt đầu ổn định trở lại.


"Có hiệu quả!" Tần Minh mừng rỡ hét lên. "Hương ngải cứu và chu sa đang tịnh hóa hoàn toàn oán khí dịch bệnh!"


Thế nhưng, ngoài hiên cửa chính, đám đông phẫn nộ vẫn đang điên cuồng đập phá. Ngô pháp sư ẩn nấp trong đám đông, tay cầm một chiếc chuông đồng đen liên tục lắc mạnh, phát ra những âm thanh kích thích oán khí dịch hạch trong cơ thể dân trấn, ép họ phải dùng búa tạ và gậy gộc đập nát bậu cửa sổ gỗ mun.


"Đốt chết bọn ma quỷ! Đập phá nhà trọ!"


Một gã đàn ông lực lưỡng bị oán khí che mờ mắt, vung chiếc búa tạ khổng lồ định đập nát cánh cửa chính bằng gỗ mun cổ kính.


"Bổn thần không cho phép các ngươi làm loạn trên đất gác cổng!"


Một tiếng quát uy nghiêm vang lên từ dưới lòng đất sảnh chính. Thổ Địa Công Phong Đô bước ra trước cửa, gương mặt già nua đầy vẻ giận dữ. Ông vung chiếc gậy gỗ đầu rồng, gõ mạnh xuống sàn gỗ mun một nhịp vang dội.


*Ầm!*


Một trận địa chấn cục bộ nhẹ xảy ra ngay trước hiên nhà trọ Vạn Quỷ. Mặt đất nứt ra một khe nhỏ, giải phóng một luồng dương khí thổ địa ấm áp, hất văng gã đàn ông cầm búa tạ và đám đông hung hãn lùi lại vài mét, ngăn cản không cho họ tiến sát vào phạm vi sảnh chính.


"Là Thần thổ địa!"


"Thần thổ địa đang bảo vệ nhà trọ Vạn Quỷ sao? Không thể nào! Trịnh trưởng lão nói nơi này là ổ quỷ mà!"


Đám đông dân trấn hoang mang, xôn xao bàn tán trước hiện tượng kỳ bí vừa xảy ra.


Trúc Chi nhân cơ hội này, gạt dải lụa đỏ trên cổ tay, để lộ vết sẹo khế ước đang phát sáng hồng ấm áp. Cô dũng cảm bước ra sát ô cửa kính vỡ, đứng đối diện trực diện với đám đông dân trấn đang cầm đuốc ngoài hiên. Giọng nói của cô thanh tao, dõng dạc và tràn đầy sự sắc sảo thực dụng truyền khắp không gian sương mù:


"Cư dân trấn Phong Đô! Hãy nhìn cho kỹ! Nếu nhà trọ Vạn Quỷ của tôi là ổ dịch ma quỷ, tại sao hương ngải cứu tịnh hóa của tôi lại có thể cứu sống em trai tôi và xua tan làn khói dịch bệnh đang hành hạ các người? Trịnh Khánh Minh và Ngô pháp sư đứng sau giật dây mới là kẻ giải phóng Ôn Thần để gieo rắc cái chết cho các người, hòng đổ tội cho tôi để cướp đoạt mảnh đất này!"


Cô chỉ tay về phía góc tối ngoài rừng thông, nơi Trịnh Khánh Minh đang mặc đạo bào đen thêu bát quái chỉ vàng rực rỡ, đứng quan sát với ánh mắt cuồng tín, lạnh lùng.


"Các người muốn thiêu rụi nhà trọ của tôi, hay muốn tôi dùng toàn bộ số nến thơm tịnh hóa này để chữa trị dịch bệnh, cứu sống gia đình các người? Hãy tự mình đưa ra lựa chọn kinh tế khôn ngoan nhất đi!"


Lời tuyên bố sắc bén, thực dụng của Trúc Chi đánh thẳng vào tâm lý sinh tồn của đám đông. Họ nhìn những cây nến thơm ngải cứu đang tỏa hương ấm áp trong sảnh, rồi nhìn lại làn khói xám dịch bệnh đang ăn mòn cơ thể mình. Sự dao động bắt đầu lan rộng.


Thế nhưng, Trịnh Khánh Minh đứng ngoài rừng thông bỗng nở một nụ cười tàn nhẫn. Lão ta vung thanh kiếm đồng cổ khảm bảy viên ngọc đỏ tỏa hỏa khí cực mạnh lên trời, gào lên một tiếng cuồng tín:


"Lũ ngu dân cứng đầu! Đừng nghe lời dụ dỗ của con mụ chủ nợ ma quỷ! Đốt chết nó cho ta!"


Kích động bởi tiếng quát của Trịnh Khánh Minh, đám đông dân trấn bị oán khí dịch hạch khống chế hoàn toàn lý trí một lần nữa cầm đuốc tiến sát hàng rào nhà trọ, gào thét đòi thiêu rụi ngôi nhà cổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!