Nhạc nềnMemories6

Mạng Lưới Sương Mù Công Nghệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sảnh lễ tân của nhà trọ Vạn Quỷ vào buổi trưa muộn chìm trong một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Làn sương đỏ ranh giới lảng vãng ngoài hiên gỗ mun, thỉnh thoảng lại thò những vệt khói uốn lượn qua khe cửa như muốn dò thám sinh khí bên trong. Trên chiếc ghế tựa bằng gỗ sồi cũ kỹ sau quầy lễ tân, Lâm Trúc Chi khẽ tựa lưng, gương mặt thanh tú vẫn còn vương nét nhợt nhạt sau chuỗi biến cố dồn dập của ngày hôm qua. Cổ tay phải của cô được quấn một dải lụa đỏ thẫm dính chút bụi đất, che đi vết sẹo khế ước hoán huyết hình sợi xích đang âm ỉ tỏa ra những nhịp nóng rát, đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim trầm ổn nhưng yếu ớt của vị khách trọ đặc biệt ở phòng 404.


Bên cạnh cô, tiếng gõ bàn tính gỗ mun của Lão Tiền vang lên "cạch, cạch, cạch" đều đặn. Vong hồn thủ quỹ triều đình cũ đang chau mày, những quân tính bằng xương thú trượt qua trượt lại dưới ngón tay khẳng khiu của ông ta.


"Chủ trọ Lâm, khoản nợ năm trăm triệu đồng tiền mặt VND của tập đoàn Hoàng Gia tuy đã được thanh toán dứt điểm," Lão Tiền vừa gõ vừa lẩm bẩm bằng giọng nói khàn đặc mang theo âm khí lạnh lẽo, "nhưng mười lăm viên linh thạch sơ cấp tích lũy của chúng ta đã cạn kiệt hoàn toàn. Hiện tại, kết giới sảnh chính đang ở trạng thái mỏng manh nhất từ trước đến nay. Nếu có thêm bất kỳ ác quỷ cấp cao hay pháp sư cực đoan nào tấn công, ngôi nhà gỗ mun này sẽ không chịu nổi một đòn."


Trúc Chi không đáp. Cô khẽ vuốt ve dải lụa đỏ trên cổ tay, đôi mắt xám tro lóe lên sự tỉnh táo lý trí thường ngày. Cô hiểu rõ tình thế hiểm nghèo của mình. Cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa đặt trên bàn vẫn còn vương vệt máu khô thẫm, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về điều khoản ẩn đòi hỏi "máu tim gác cổng" để gia cố phong ấn.


Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía cầu thang gỗ. Lâm Duy - cậu em trai hai mươi tuổi của cô - ôm khư khư chiếc laptop gaming đang nhấp nháy đèn LED đỏ rực, vội vã chạy xuống sảnh. Gương mặt cậu thanh niên đeo kính cận trắng bệch, mồ hôi hột rỉ ra trên trán dính bết vào làn tóc rối.


"Chị ơi! Hệ thống quét sóng hồng ngoại em lắp đêm qua vừa báo động đỏ!" Duy lắp bắp, đặt mạnh chiếc laptop lên quầy lễ tân. Cậu nhanh tay gõ một chuỗi lệnh, hiển thị một bản đồ nhiệt ba chiều của sảnh chính. "Nhìn này! Có một đốm năng lượng màu đen kịt, tỏa ra nhiệt lượng âm độ cực kỳ bất thường ngay dưới chân chị!"


Trúc Chi giật mình, lập tức cúi đầu nhìn xuống gầm quầy lễ tân. Trong góc tối tăm dính đầy muội than, một bọc nhỏ bằng vải xám cũ nát đang tỏa ra những luồng khói đen mỏng manh như sợi chỉ. Luồng khói đen này đang bò dọc theo chân quầy bằng gỗ mun, hướng thẳng về phía vết sẹo khế ước trên cổ tay cô.


"Đây là..." Trúc Chi nhíu mày, nhanh chóng nhận ra thứ tà vật này. Đó chính là bọc muối hạt tẩm oán khí hắc ám mà Trần Đại Bản - gã cò đất lừa đảo của tập đoàn Hoàng Gia - đã lén để lại trước khi tháo chạy ngày hôm qua. Độc tố oán khí từ bọc muối đang ngầm gặm nhấm kết giới sảnh chính, biến nơi này thành một ổ dịch bệnh âm khí thu nhỏ.


"Tránh xa nó ra, Duy!" Trúc Chi khàn giọng quát, định vươn tay giật lấy chiếc chìa khóa vạn năng bên hông để áp chế tà khí. Thế nhưng, cơ thể suy kiệt sau trận sốt phản phệ khế ước khiến cô lảo đảo, suýt ngã quỵ.


"Để em!" Một giọng nói điềm tĩnh vang lên từ phía cửa chính. Tần Minh - chàng thầy phong thủy trẻ hai mươi lăm tuổi - bước vào sảnh. Cậu mặc chiếc áo sơ mi đũi trắng giản dị, tay cầm chiếc la bàn phong thủy bằng đồng cổ truyền thừa từ Trần Minh. Chiếc kim la bàn đang xoay tròn điên cuồng như mất phương hướng.


Tần Minh nhanh nhẹn rút từ trong túi ra một nắm muối hạt trừ tà Phong Đô tinh khiết, rải một vòng tròn bao bọc lấy bọc vải xám dưới gầm quầy. Ngay khi muối trắng chạm vào khói đen, những tiếng "xèo xèo" chói tai vang lên, luồng khói độc tạm thời bị phong tỏa trong vòng tròn muối.


"Chị Trúc Chi, tà khí từ bọc muối này đã ăn mòn một góc long mạch của nhà trọ," Tần Minh nghiêm túc nói, gương mặt đầy lo ngại. "Trịnh Khánh Minh và Ngô pháp sư đang dùng tà thuật để định vị chúng ta từ xa. Kết giới sương mù tự nhiên của nhà trọ đã bị phá vỡ một phần. Nếu không có biện pháp ngụy trang mới, flycam tâm linh và vệ tinh của Trừ Tà Hội sẽ quét sạch mọi ngóc ngách của nơi này trong vòng vài giờ nữa."


Lâm Duy đẩy gọng kính cận, ánh mắt ngây thơ thường ngày đột ngột lộ ra sự quyết đoán bướng bỉnh. Cậu nhìn chị gái đang yếu ớt vịn tay vào thành quầy, lồng ngực phập phồng đau đớn vì phản phệ khế ước. Biến cố bị bắt cóc hụt ở đền Thành Hoàng hoang dã ngoại đã hoàn toàn đập tan thế giới quan khoa học thực nghiệm của cậu, nhưng nó không làm cậu gục ngã. Ngược lại, nó đánh thức ý chí bảo vệ gia đình của cậu thanh niên phàm nhân vô căn khí này.


"Em không biết pháp thuật, cũng không có linh lực như các anh chị," Duy nghiến răng, ngón tay gõ phím tanh tách trên laptop. "Nhưng em có công nghệ! Chị Trúc Chi, anh Tần Minh, em đã thiết kế ra một sơ đồ mạng lưới an ninh mới. Chúng ta sẽ kết hợp công nghệ hiện đại và phong thủy cổ xưa để tạo ra một 'Mạng Lưới Sương Mù Công Nghệ' bất khả xâm phạm!"


Trúc Chi kinh ngạc nhìn em trai: "Công nghệ kết hợp phong thủy? Em định làm thế nào?"


"Rất đơn giản!" Duy xoay màn hình laptop về phía Tần Minh. "Anh Tần Minh, anh có thể dùng la bàn định vị chính xác tám điểm rò rỉ âm khí chính quanh ranh giới đất Sổ đỏ của nhà trọ không? Em sẽ đi dây cáp đồng và cáp quang kết nối tám chiếc camera hồng ngoại quét dị thường khí đến đúng tám điểm đó. Cáp đồng sẽ đóng vai trò như các đường dẫn truyền linh lực vật lý, khuếch đại trận pháp phong thủy của anh lên gấp mười lần!"


Tần Minh nghe xong, đôi mắt sáng lên nể phục trước đầu óc sáng tạo điên rồ của cậu sinh viên công nghệ: "Ý tưởng này... hoàn toàn khả thi! Linh lực truyền thống vốn bị giới hạn bởi khoảng cách vật lý của bùa chú giấy. Nếu dùng cáp đồng làm chất dẫn truyền, chúng ta có thể bao phủ toàn bộ ranh giới đất nhà trọ một cách hoàn hảo!"


"Nhưng ai sẽ chịu trách nhiệm đấu nối mạch điện nguồn và bùa chú tịnh hóa vào hệ thống dây cáp?" Trúc Chi ho nhẹ, hỏi một câu thực tế. "Hệ thống điện của ngôi nhà cổ này cực kỳ kỵ ma khí, nếu làm sai sót sẽ gây cháy nổ lập tức."


"Cái đó cứ để bổn sư lo!"


Một giọng nói oang oang, mang theo tiếng điện giật nhẹ vang lên từ phía góc sảnh. Vong hồn kỹ sư điện lực trẻ tuổi Lão Khoa hiện hình. Gã mặc bộ đồ bảo hộ màu cam sờn cũ dính đầy muội than, hông đeo chiếc túi dụng cụ sửa điện rỉ sét, tay xoay xoay chiếc kìm cách điện. Lão Khoa là vong hồn phục dịch tại nhà trọ để trừ nợ phòng, cực kỳ lém lỉnh và đam mê chế tạo mạch điện.


"Cậu nhóc Lâm Duy này khá đấy!" Lão Khoa cười híp mắt, nhe hàm răng trắng nhởn. "Bổn sư chết vì tai nạn giật điện mười năm trước, nhưng kiến thức bảo trì lưới điện thì chưa quên đâu. Ta sẽ giúp cậu nhóc đấu nối bùa chú tịnh hóa của thầy phong thủy vào mạch điện nguồn của tám chiếc Đèn bão bọc bùa. Khi dòng điện dương thế chạy qua bùa chú, nó sẽ kích hoạt năng lượng tịnh hóa, giải phóng sương mù ngụy trang dày đặc từ Giếng U Minh chạy dọc theo dây cáp!"


"Được! Chúng ta hành động ngay lập tức!" Duy hào hứng đứng bật dậy.


Quá trình thiết lập trận pháp phòng thủ công nghệ bắt đầu trong sự khẩn trương tột độ. Lâm Duy ôm cuộn cáp đồng lớn chạy phăm phăm khắp các góc tường sảnh chính và sân sau, mồ hôi nhễ nhại. Cậu khéo léo đi dây cáp dọc theo các dầm gỗ mun cổ kính, kết nối tám chiếc camera hồng ngoại tự chế vào hệ thống máy chủ laptop của mình.


Tần Minh bước đi bên cạnh Duy, tay cầm la bàn đồng, liên tục điều chỉnh hướng đặt của camera đến đúng các điểm rò rỉ âm khí. Cứ mỗi điểm kết nối, Tần Minh lại dùng bút lông chấm chu Sa đỏ tẩm máu gác cổng của Trúc Chi (được trích từ vệt máu khô trên sổ nợ) để vẽ trực tiếp các ký tự bát quái lên vỏ bọc cáp đồng. Sợi cáp đồng màu đỏ gạch sau khi được vẽ bùa bỗng lóe lên những tia sáng vàng nhạt, dẫn truyền dòng linh lực ấm áp chạy dọc khắp ngôi nhà.


Trong khi đó, dưới sự hướng dẫn chuyên nghiệp của Lão Khoa, Lâm Duy lột vỏ dây điện nguồn của các chiếc Đèn bão bọc bùa. Lão Khoa dùng đôi bàn tay mờ ảo mang theo những tia điện xám nhạt để giúp Duy đấu nối các lá bùa tịnh hóa của Tần Minh vào mạch điện nguồn 220V.


"Cẩn thận chỗ mối nối này, nhóc!" Lão Khoa nhắc nhở, ngón tay gõ nhẹ vào sợi dây đồng. "Phải bọc băng keo cách điện tẩm bột chu sa vào, nếu không ma khí từ Giếng U Minh rò rỉ ra sẽ làm chập mạch toàn bộ hệ thống camera của cậu đấy."


Trúc Chi ngồi tựa vào quầy lễ tân, lặng lẽ quan sát cảnh tượng bận rộn đầy hài hước đen tối này. Một cậu sinh viên công nghệ phàm nhân, một thầy phong thủy trẻ tuổi và một vong hồn kỹ sư điện lực đang cùng nhau bò toài dưới sàn gỗ để chế tạo một hệ thống phòng thủ siêu nhiên bằng cáp đồng và code lập trình. Sự sáng tạo độc đáo này khiến cô khẽ mỉm cười, vơi đi phần nào nỗi đau thể xác.


Đột nhiên, một luồng khí lạnh thấu xương từ cầu thang tầng ba tràn xuống sảnh lễ tân.


Thẩm Dạ Hiên bước xuống. Vị Ma Vương kiêu ngạo mặc bộ đồng phục linen cát xám giản dị của nhà trọ, mái tóc đen dài xõa hờ hững trên vai che đi lồng ngực săn chắc vẫn còn vương vết thương ngực trái rỉ máu nhẹ. Đôi mắt phượng màu đỏ đậm của anh nhìn đám phàm nhân đang "bày trò nghịch ngợm" dưới sàn với vẻ mặt vô cùng thâm trầm, lạnh lùng.


"Một lũ kiến hôi phàm trần... lại dám dùng mấy sợi dây đồng rách nát này để chống lại đại trận truy quét của hoàng gia sao?" Dạ Hiên lạnh lùng hừ một tiếng, giọng nói trầm thấp vang dội khắp sảnh vắng.


Trúc Chi ngước mắt nhìn anh, đôi mắt xám tro không hề có sự sợ hãi: "Bồi bàn Thẩm, nếu anh không muốn bị cấm vệ quân của Thẩm Cao phát hiện ra vị trí nguyên thần đang suy kiệt của mình, thì tốt nhất hãy im lặng và để em trai tôi làm việc. Công nghệ phàm nhân đôi khi còn hiệu quả hơn cái lòng tự tôn kiêu ngạo của anh đấy."


Dạ Hiên khựng lại, đôi mắt phượng đỏ đậm co rụt lại. Anh nhìn gương mặt nhợt nhạt và bờ vai khẽ run rẩy vì lạnh của cô gái phàm nhân thực dụng kia. Vết thương ngực trái của anh khẽ nhói lên một nhịp đau đớn qua khế ước hoán huyết liên kết sinh mệnh. Anh biết, cơ thể phàm nhân của cô đang gánh chịu một nửa sự suy kiệt nguyên thần của anh sau đêm đại chiến.


Không một tiếng động, Dạ Hiên tiến sát lại gần quầy lễ tân, đứng ngay sau lưng Trúc Chi. Anh vươn bàn tay thon dài ra, khẽ lướt qua bả vai cô. Một luồng ma lực vương tộc ấm áp, dịu nhẹ được anh lén truyền qua liên kết khế ước máu hoán huyết.


Vết sẹo khế ước dưới dải lụa đỏ trên cổ tay phải của Trúc Chi đột ngột rực sáng lên một sắc hồng ấm áp. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương dọc kinh mạch cô lập tức biến mất, thay vào đó là một luồng nhiệt lượng dễ chịu sưởi ấm khắp cơ thể phàm nhân của cô. Trúc Chi khẽ giật mình, quay đầu nhìn anh. Dạ Hiên lập tức quay mặt đi chỗ khác, gương mặt tuấn mỹ vẫn giữ vẻ lạnh lùng kiêu ngạo vô tình như cũ, nhưng bàn tay anh vẫn đặt hờ trên thành quầy sát cạnh vai cô.


"Xong rồi! Hệ thống đã sẵn sàng kích hoạt!" Lâm Duy hét lên đầy phấn khích, đập tay ăn mừng với Tần Minh.


Lâm Duy gõ phím Enter trên laptop để chạy đoạn code ngụy trang tự viết. Tám chiếc camera hồng ngoại đồng loạt khởi động, thấu kính phát ra ánh sáng đỏ nhạt quét dọc theo ranh giới đất Sổ đỏ.


"Lão Khoa! Đóng cầu dao điện nguồn của Đèn bão bọc bùa đi!" Duy ra lệnh.


Lão Khoa vung kìm cách điện, gạt mạnh chiếc cầu dao tổng dưới gầm quầy.


*Rắc! Bùm!*


Hệ thống điện của nhà trọ Vạn Quỷ đột ngột bị quá tải nghiêm trọng. Một tiếng nổ nhỏ vang lên từ hộp cầu dao chính, kéo theo một làn khói khét lẹt. Toàn bộ sảnh lễ tân chìm vào bóng tối hoàn toàn do sự cố cúp điện cục bộ.


"Duy! Có chuyện gì thế?" Trúc Chi lo lắng hỏi trong bóng tối.


"Không sao, không sao! Chỉ là quá tải điện áp dương thế trong mười phút thôi!" Giọng Lâm Duy vang lên đầy tự tin. "Nhưng nhìn ra ngoài hiên sảnh trước kìa chị!"


Trúc Chi và Dạ Hiên cùng nhìn ra ngoài cửa chính.


Ngay khi dòng điện quá tải chạy qua các lá bùa tịnh hóa của Tần Minh vẽ trên cáp đồng, năng lượng tịnh hóa cực mạnh từ tám chiếc Đèn bão bọc bùa đã được kích hoạt hoàn toàn. Dòng âm khí rò rỉ từ Giếng U Minh ở sân sau bị hút mạnh vào hệ thống dây cáp, chuyển hóa thành một bức tường sương mù dày đặc, trắng xóa như sữa bùng phát ra xung quanh nhà trọ.


Bức tường sương mù này nhanh chóng bao phủ toàn bộ ngôi nhà ba tầng bằng gỗ mun, tạo thành một kết giới ngụy trang hoàn hảo. Từ bên ngoài nhìn vào, nhà trọ Vạn Quỷ hoàn toàn biến mất khỏi không gian vật lý, chỉ còn lại một khu rừng thông Sóc Sơn hoang vu sương mù dày đặc.


Cùng lúc đó, trên Đồi Sương Mù cách nhà trọ nửa dặm.


Ba đạo sĩ mặc đạo bào vàng rách rưới của phái Mao Sơn Vãng Lai đang đứng quanh một chiếc bàn thờ dã chiến. Kẻ dẫn đầu cầm chiếc điều khiển từ xa, đang điều khiển một chiếc flycam tâm linh khảm gương bát quái mini bay lượn trên bầu trời để thám thính âm khí rò rỉ từ nhà trọ Vạn Quỷ.


"Sư huynh! Kìa nhìn xem!" Một tên đệ tử trẻ tuổi chỉ tay vào màn hình bộ đàm hiển thị hình ảnh camera của flycam. "Nhà trọ Vạn Quỷ vừa mới hiện rõ trên radar âm khí... bỗng nhiên biến mất hoàn toàn rồi! Camera của flycam chỉ quét được một vùng sương mù trắng xóa, không hề có bất kỳ tín hiệu dị thường khí nào!"


Tên sư huynh kinh ngạc, điên cuồng điều chỉnh nút bấm: "Không thể nào! Thiết bị dò tìm của chúng ta được khảm bùa chú dò tìm cực nhạy của Mao Sơn tông, sao có thể bị đánh lừa bởi sương mù thông thường được?"


Họ không hề biết rằng, luồng sóng quét tâm linh phát ra từ flycam của họ khi chạm vào bức tường sương mù ngụy trang của Lâm Duy đã bị bùa tịnh hóa trong Đèn bão bọc bùa bẻ gãy hoàn toàn tần số dao động, chuyển hóa ngược lại thành sương mù dày đặc để che giấu vị trí nhà trọ.


Trong sảnh lễ tân tối tăm của nhà trọ Vạn Quỷ, Lâm Duy nhìn màn hình laptop gaming (đang chạy bằng nguồn pin dự phòng) hiển thị tín hiệu flycam của Mao Sơn Vãng Lai bị nhiễu sóng hoàn toàn và rơi rụng ngoài rừng thông. Cậu thanh niên khẽ thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán:


"Thành công rồi! Hệ thống 'Mạng Lưới Sương Mù Công Nghệ' đã hoạt động hoàn hảo. Nhà trọ của chúng ta đã biến mất khỏi bản đồ thám thính của ngoại bang..."


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


*Tít! Tít! Tít!*


Tiếng còi cảnh báo đỏ lòm từ chiếc laptop gaming đột ngột vang lên điên cuồng, xé rách sự im lặng của sảnh tối. Màn hình máy tính của Lâm Duy nhấp nháy liên tục, hiển thị một dòng chữ cảnh báo hệ thống bảo mật bị xâm nhập từ xa.


Trên bản đồ quét mạng hồng ngoại ba chiều của nhà trọ, một luồng sóng âm cực mạnh màu tím sẫm, mang theo sát khí ma pháp kinh hoàng, đang điên cuồng tấn công vào địa chỉ IP của máy chủ laptop.


Luồng sóng âm màu tím sẫm này di chuyển với tốc độ kinh hoàng, dễ dàng bẻ gãy từng lớp tường lửa bùa chú của Tần Minh vẽ trên dây cáp, cố gắng chiếm quyền điều khiển toàn bộ hệ thống camera an ninh của nhà trọ từ một khoảng cách vô cùng xa xôi.


Lâm Duy nhìn chằm chằm vào luồng sóng âm màu tím đang gặm nhấm màn hình, đôi mắt sau cặp kính cận trợn tròn kinh hoàng, cậu hét lên thất thanh:


"Chị ơi! Có kẻ đang hack hệ thống từ xa! Luồng sóng quét màu tím này... nó quá mạnh! Nó đang bẻ khóa toàn bộ camera của chúng ta!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!