Bẫy Tài Chính Của Tập Đoàn Hoàng Gia
Dòng chữ máu rỉ ra từ cuốn sổ nợ sẫm màu như một lời nguyền rủa đen tối, ghim chặt ánh mắt của hai người vào miệng vực sâu không đáy. Trên quầy lễ tân bằng gỗ mun cổ kính, những giọt chất lỏng đỏ tươi vẫn không ngừng trào ra từ thớ da thuộc cũ nát, tụ lại thành dòng rồi đông cứng thành dòng chữ lạnh lẽo: "Khoản nợ tiếp theo phải trả bằng máu tim gác cổng."
Lão Tiền, vong hồn thủ quỹ triều đình cũ, sợ hãi đến mức hai ống tay áo rộng thùng thình run cầm cập, chiếc bàn tính gỗ mun trên tay suýt chút nữa rơi bộp xuống sàn. Bạch diện thư sinh thì lùi lại ba bước, gương mặt nho nhã vốn đã trắng bệch nay lại càng thêm nhợt nhạt, hai tay run rẩy ôm khư khư cuốn sách thẻ tre cổ.
"Chủ... chủ trọ Lâm..." Lão Tiền lắp bắp, giọng nói thào thào đầy âm khí. "Cái này... cái này là điềm hung hiểm tột cùng! Cuốn sổ nợ này vốn mang huyết trận gác cổng của dòng họ Lâm, nay nó bộc phát yêu cầu hiến tế máu tim... Điều này nghĩa là kết giới đang rạn nứt đến mức không thể cứu vãn bằng oán khí thông thường được nữa!"
Lâm Trúc Chi nhìn chăm chằm vào dòng chữ máu, lồng ngực cô khẽ phập phồng dưới vạt áo bà ba linen xám cát giản dị. Vết sẹo khế ước máu trên cổ tay phải của cô nhói lên từng nhịp bỏng rát, đồng bộ hoàn hảo với luồng khí lạnh lẽo đang tỏa ra từ cơ thể của Thẩm Dạ Hiên đứng bên cạnh.
Dạ Hiên nhìn chằm chằm vào trang sách rỉ máu, đôi mắt phượng màu đỏ đậm híp lại đầy nguy hiểm. Anh mặc bộ đồng phục bồi bàn màu linen xám nhạt, bả vai rộng khẽ căng cứng. Dù linh lực vương tộc bị kết giới nhà trọ áp chế, nhưng uy áp sinh tử của một cựu Ma Vương vẫn khiến sương đỏ xung quanh sảnh lễ tân phải dạt ra xa.
"Một cuốn sổ rách nát mà cũng dám đòi máu tim của phàm nhân gác cổng sao?" Dạ Hiên lạnh lùng hừ một tiếng, giọng trầm thấp đầy sát khí. Anh vươn bàn tay thon dài ra định gấp mạnh cuốn sổ lại, nhưng Trúc Chi đã nhanh hơn một bước. Cô lấy vạt áo lau sạch những giọt máu thừa trên bàn, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ thực dụng sắt đá thường ngày.
"Đừng động vào," Trúc Chi khàn giọng nói, đôi mắt xám tro của cô lóe lên sự tỉnh táo lý trí. "Cuốn sổ này chỉ hoạt động theo quy luật trao đổi công bằng của Thiên đạo. Nó đòi máu tim gác cổng... nghĩa là kết giới đang chịu một áp lực khổng lồ từ bên ngoài mà chúng ta chưa biết. Nhưng trước khi lo đến chuyện máu tim, tôi phải giải quyết một rắc rối thực tế hơn nhiều."
Cô vừa dứt lời thì cánh cửa gỗ mun dày nặng của nhà trọ Vạn Quỷ đột ngột bị đẩy mạnh ra. Tiếng gió rít gào kéo theo sương mù lạnh giá từ trấn Phong Đô tràn vào sảnh lễ tân.
Một bóng người lảo đảo lao vào, quần áo ướt sũng nước mưa, hơi thở dồn dập đứt quãng. Đó là Tạ Hoài Nam, người bạn học đại học và cũng là luật sư trẻ tuổi của cô. Gương mặt thư sinh lịch lãm thường ngày của Hoài Nam giờ đây đầy vẻ hoảng loạn, chiếc kính gọng tròn dính đầy nước mưa suýt chút nữa tuột khỏi sống mũi.
"Trúc Chi! Có chuyện lớn rồi!" Hoài Nam hét lên, vội vã chạy đến quầy lễ tân, hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của Lão Tiền và Bạch diện thư sinh đang bay lơ lửng ngay cạnh đó nhờ kết giới ngụy trang nhân khí.
Trúc Chi vội vàng rót một chén trà gừng ấm đặt vào tay bạn mình: "Hoài Nam, bình tĩnh lại. Có chuyện gì thế? Tập đoàn Hoàng Gia lại giở trò gì sao?"
Hoài Nam hớp một ngụm trà nóng, lồng ngực phập phồng thở dốc, run rẩy rút từ trong cặp tài liệu da ướt sũng ra một tờ văn bản pháp lý có đóng dấu đỏ chói của Tòa án nhân dân huyện Phong Đô.
"Hoàng Hải Đăng... gã thiếu gia của tập đoàn bất động sản Hoàng Gia... gã đã điên cuồng thực hiện kế hoạch cưỡng chế đất của tập đoàn Hoàng Gia bằng một con đường khác tàn nhẫn hơn nhiều!" Hoài Nam nghiến răng nói, ánh mắt đầy giận dữ. "Sau khi thất bại trong vụ dùng máy xúc và côn đồ quấy phá sảnh trước hôm trước, gã đã cấu kết với cò đất lừa đảo Trần Đại Bản. Trần Đại Bản chính là kẻ đang giữ các giấy tờ nợ cũ của cha nuôi cậu, bác Lâm Mạnh ngày xưa."
Trúc Chi nhíu mày, ngón tay cô siết chặt lấy thành bàn gỗ mun: "Khoản nợ cũ của cha tớ? Nhưng cha tớ đã trả hết trước khi qua đời rồi mà?"
"Về mặt lý thuyết là thế, nhưng Trần Đại Bản đã lén lút thu mua lại toàn bộ các khoản nợ phụ thuộc, các khoản lãi phát sinh và giấy tờ vay mượn ngoài luồng của bác Lâm Mạnh từ mười năm trước," Hoài Nam giải thích, giọng đầy bất lực. "Hoàng Hải Đăng đã dùng thế lực tài chính khổng lồ của tập đoàn Hoàng Gia để hợp thức hóa đống giấy tờ đó thành một khoản nợ hợp pháp trị giá đúng năm trăm triệu đồng tiền mặt VND. Gã đã gửi tối hậu thư đòi siết nợ đất đai nhà trọ này ngay lập tức nếu cậu không thanh toán dứt điểm trong vòng hai mươi tư giờ!"
"Năm trăm triệu?" Trúc Chi thốt lên, trái tim cô thắt lại. Đối với một cô gái nghèo đang phải chật vật chạy từng đồng đóng thuế đất như cô, năm trăm triệu đồng tiền mặt VND là một con số không tưởng.
"Tớ đã cố gắng nộp đơn xin gia hạn nợ và phong tỏa tài sản tranh chấp tại tòa án địa phương," Hoài Nam đấm mạnh tay xuống bàn, gương mặt đầy vẻ căm phẫn. "Nhưng thư ký tòa án đã thẳng thừng bác bỏ đơn của tớ. Sức ảnh hưởng tiền bạc của tập đoàn Hoàng Gia quá lớn, họ đã mua chuộc và bít hết mọi kẽ hở pháp lý dương thế của chúng ta rồi. Trúc Chi, nếu ngày mai cậu không có đủ năm trăm triệu tiền mặt để trao cho Trần Đại Bản trước sự chứng kiến của cơ quan thi hành án, họ sẽ niêm phong toàn bộ khu đất này. Nhà trọ Vạn Quỷ... sẽ bị tịch thu vĩnh viễn!"
Không gian sảnh lễ tân rơi vào một sự im lặng chết chóc. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói cổ kính càng làm tăng thêm vẻ u ám.
Dạ Hiên đứng tựa lưng vào cột gỗ mun gần đó, đôi mắt phượng hờ hững nhìn tờ tối hậu thư pháp lý trên bàn. Anh khẽ nhếch môi, giọng nói lạnh lẽo mang theo sự tàn nhẫn của cõi chết: "Một lũ kiến hôi phàm trần mà cũng dám dùng mấy tờ giấy lộn này để siết đất của bổn vương sao? Lâm Trúc Chi, bổn vương đã nói rồi. Để ta ra ngoài, dùng ma hỏa bóp nát tim gã Hoàng Hải Đăng và tên Trần Đại Bản kia là xong chuyện. Mọi rắc rối sẽ biến mất vĩnh viễn."
"Anh câm miệng cho tôi!" Trúc Chi quay ngoắt lại quát lớn, đôi mắt xám tro lóe lên tia lửa giận dữ. "Tôi đã cảnh cáo anh bao nhiêu lần rồi? Luật cấm ma tộc hành hung phàm nhân của kết giới cực kỳ nghiêm khắc. Anh đang bị thương nặng nguyên thần vương tộc, nếu cố tình dùng ma lực tấn công người thường trên dương thế, kết giới nhà trọ sẽ tự động kích hoạt lôi phạt cực đoan. Lúc đó, hai tay anh sẽ bị giật cháy đen như tên Khôi dưới tầng hầm, vết thương nguyên thần sẽ nổ tung, và tôi cũng sẽ bị phản phệ khế ước máu hoán huyết mà chết theo anh! Anh muốn chúng ta cùng chết chùm à?"
Dạ Hiên khựng lại, đôi mắt phượng đỏ đậm co rụt lại trước sự giận dữ của cô. Anh lạnh lùng quay mặt đi, siết chặt chiếc chổi tre trong tay, nhưng không hề lên tiếng phản bác. Anh biết cô nói đúng. Khế ước hoán huyết chết tiệt đang trói buộc sinh mệnh của hai người thành một, bất kỳ hành động nông nổi nào của anh cũng sẽ chuyển giao nỗi đau thể xác trực tiếp sang cơ thể phàm nhân yếu ớt của cô.
Trúc Chi hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh thực dụng thường ngày. Cô quay sang Hoài Nam, giọng nói kiên định: "Hoài Nam, cậu đã giúp tớ rất nhiều rồi. Cậu cứ về nghỉ ngơi đi. Ngày mai, đúng mười giờ sáng, hãy hẹn Trần Đại Bản đến đây nhận tiền. Tớ sẽ có đủ năm trăm triệu cho gã."
Hoài Nam nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc xen lẫn lo lắng: "Trúc Chi, cậu lấy đâu ra số tiền lớn thế trong vòng một ngày? Cậu định đi vay nặng lãi sao? Đừng làm thế, nguy hiểm lắm!"
"Tớ tự có cách của tớ. Tin tớ đi," Trúc Chi mỉm cười trấn an bạn mình, dù bàn tay cô dưới vạt áo đang run rẩy nhẹ.
Sau khi tiễn Hoài Nam ra cửa dưới màn mưa tầm tã, Trúc Chi lập tức quay lại quầy lễ tân. Cô không hề chần chừ, vỗ mạnh tay xuống cuốn sổ nợ cổ xưa, ra lệnh cho Lão Tiền: "Lão Tiền! Quy đổi toàn bộ số linh thạch sơ cấp chúng ta tích lũy được từ tiền phòng của khách trọ vong hồn từ trước đến nay. Chúng ta có tổng cộng bao nhiêu viên?"
Lão Tiền vội vã gõ bàn tính gỗ mun cộc cộc liên tục, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán vong hồn: "Thưa chủ trọ! Chúng ta tích lũy được tổng cộng mười lăm viên linh thạch sơ cấp tinh khiết thu hoạch từ oán khí tịnh hóa. Nhưng... nhưng đây là nguồn năng lượng dự trữ duy nhất để duy trì kết giới sảnh chính! Nếu cô quy đổi hết, kết giới sẽ bị suy yếu nghiêm trọng!"
"Không giữ được đất thì kết giới mạnh đến đâu cũng vô dụng!" Trúc Chi quyết đoán cắt lời. "Mười lăm viên linh thạch sơ cấp... Nếu quy đổi đúng tỷ giá trên dương thế, chúng ta hoàn toàn có thể thu về năm trăm triệu đồng tiền mặt VND. Tôi phải đi tìm Lý Thanh ngay lập tức."
Cô giật lấy chiếc túi gấm chứa mười lăm viên linh thạch sơ cấp phát ra ánh sáng đỏ nhạt từ tay Lão Tiền, giắt chiếc chìa khóa vạn năng bên hông, rồi chuẩn bị bước ra ngoài sương mù đỏ.
"Ngươi định tự mình đi vào Phố cổ Phong Đô trong tình trạng suy kiệt này sao?"
Giọng nói trầm thấp của Dạ Hiên vang lên sau lưng cô. Anh đã đứng chặn ngay trước cửa chính từ lúc nào, bả vai rộng che khuất tầm nhìn ra màn sương đỏ sậm cuồn cuộn ngoài hiên. Ánh mắt anh nhìn cô đầy vẻ phức tạp, vết thương ngực trái của anh khẽ nhói lên qua lớp áo linen xám cát do cảm nhận được sự mệt mỏi thể xác của cô qua khế ước.
"Tránh ra, bồi bàn Thẩm," Trúc Chi lạnh lùng nói, mắt nhìn thẳng vào ngực anh. "Tôi đang đi kiếm tiền cứu cái nhà trọ này, cũng là cứu chỗ trú ẩn của anh đấy. Đừng có cản đường tôi."
"Bổn vương đi với ngươi," Dạ Hiên lạnh lùng nói, bàn tay thon dài của anh khẽ nắm lấy cổ tay phải của cô, nơi vết sẹo khế ước đang phát sáng đỏ rực. "Sương đỏ ranh giới ngoài kia đang rò rỉ âm khí cực mạnh do phong ấn giếng cổ bị nứt vỡ. Cơ thể phàm nhân của ngươi vừa mới hạ sốt, nếu tự ý bước vào sương mù mà không có ma lực bảo hộ của ta, ngươi sẽ bị âm khí đóng băng kinh mạch trong vòng mười bước."
Trúc Chi khựng lại, cảm nhận được luồng hơi ấm dịu nhẹ đang truyền từ lòng bàn tay lạnh lẽo của anh vào vết sẹo khế ước trên cổ tay mình, làm dịu đi cơn đau buốt bỏng rát. Sự thực dụng trong cô nhanh chóng tính toán: Có một vị Ma Vương đi theo làm hộ vệ miễn phí trong màn sương đỏ nguy hiểm rõ ràng là một giao dịch quá hời.
"Được thôi, nhưng anh phải nhớ kỹ quy tắc," Trúc Chi rút tay lại, giấu cổ tay dưới vạt áo bà ba. "Không được tự ý dùng linh lực tấn công phàm nhân. Mọi giao dịch kinh tế ngoài phố cổ đều do tôi quyết định. Đi thôi!"
Hai người cùng bước ra khỏi cửa nhà trọ, dấn thân vào màn sương đỏ sậm dày đặc của trấn Phong Đô.
Phố cổ Phong Đô vào buổi chiều tà bao phủ trong một bầu không khí u ám, quạnh quẽ đến rợn người. Con phố lát đá xanh trơn trượt do nước mưa, hai bên đường là những ngôi nhà cổ kính lụp xụp bán đồ vàng mã, nến thơm và các công cụ trừ tà tầm thấp. Những chiếc đèn lồng giấy đỏ treo dưới hiên nhà khẽ đung đưa trong gió lạnh, tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, ma quái xuyên qua màn sương đỏ ranh giới. Những bóng ma vong hồn vãng lai mờ nhạt lướt đi không tiếng động trên đường phố, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn Trúc Chi và Dạ Hiên bằng những ánh mắt trống rỗng.
Dạ Hiên bước đi bên cạnh Trúc Chi, bả vai rộng che chắn cho cô khỏi những luồng gió lạnh mang theo âm khí cực độc rò rỉ từ giếng cổ. Mỗi khi có vong hồn quá khích định tiến sát lại gần cô để hút sinh khí phàm nhân, đôi mắt phượng đỏ đậm của anh lại lóe lên sát khí vương tộc lạnh lẽo, khiến chúng kinh hoàng tháo chạy vào bóng tối.
Trúc Chi dẫn Dạ Hiên đi đến cuối con phố cổ sầm uất tâm linh, dừng lại trước một ngôi nhà gỗ cũ kỹ treo tấm biển hiệu sứt mẻ: "Tiệm tạp hóa Lý Thanh". Hương thơm của nến ngải cứu và mùi hăng hắc của chu sa đỏ tỏa ra từ bên trong cửa tiệm.
Bước vào tiệm, Trúc Chi nhìn thấy Lý Thanh - người đàn ông trung niên gầy gò mặc chiếc áo thun ba lỗ xám sờn cũ, miệng ngậm điếu thuốc lá tắt lửa, đang ngồi sau quầy gỗ dính đầy muội than. Trên tay gã là một chiếc bàn tính gỗ cổ kính, những quân tính bằng xương thú khẽ va vào nhau tạo ra tiếng "cạch, cạch" khô khốc.
"Ồ, chủ trọ Lâm đấy à?" Lý Thanh liếc mắt nhìn Trúc Chi qua làn khói sương đỏ ngoài cửa, rồi dừng ánh mắt lại trên người Dạ Hiên đứng phía sau. Gã khẽ rùng mình trước khí thế lạnh lẽo của vị bồi bàn mặc áo linen cát xám, vội vàng hạ bàn tính xuống. "Đêm qua nghe tiếng sấm chớp lôi phạt dữ dội bên nhà trọ của cô, ta cứ tưởng cô đã bị pháp sư Trịnh Khánh Minh thiêu rụi rồi chứ. Hôm nay đến đây mua muối hạt trừ tà hay nến thơm ngải cứu giá sỉ?"
"Tôi không đến mua đồ," Trúc Chi lạnh lùng bước tới quầy gỗ, đặt mạnh chiếc túi gấm chứa mười lăm viên linh thạch sơ cấp xuống bàn. "Tôi đến để quy đổi linh thạch sang tiền mặt VND. Tôi cần năm trăm triệu đồng tiền mặt ngay lập tức."
Lý Thanh trợn tròn mắt, vội vàng chộp lấy túi gấm, đổ mười lăm viên linh thạch sơ cấp ra lòng bàn tay. Những viên đá năng lượng màu đỏ nhạt tỏa ra luồng âm khí tinh thuần ấm áp, chiếu sáng cả gương mặt tham lam của gã chủ tiệm tạp hóa. Gã dùng ngón tay xương xẩu gõ nhẹ vào từng viên đá, rồi đặt chúng lên chiếc bàn tính gỗ cổ để kiểm tra độ tinh khiết.
Một tia xảo quyệt lóe lên trong mắt Lý Thanh. Gã tạch tạch vài quân tính trên bàn tính gỗ, rồi thở dài đầy vẻ tiếc nuối, giở giọng ép giá kinh tế:
"Chủ trọ Lâm ơi là chủ trọ Lâm... Cô cần tiền gấp quá rồi. Nhưng cô có biết thị trường linh thạch cõi âm đang biến động dữ dội không? Âm khí rò rỉ từ Giếng U Minh đêm qua làm loãng nguồn năng lượng ranh giới, khiến linh thạch sơ cấp mất giá thảm hại. Mười lăm viên đá này của cô... ta chỉ có thể quy đổi cho cô tối đa là ba trăm triệu đồng tiền mặt VND thôi. Không thể hơn được nữa!"
"Ba trăm triệu?" Trúc Chi nhíu mày, cơn giận dữ dâng lên trong lồng ngực. "Chú Lý, chú đang đùa với tôi đấy à? Tỷ giá quy đổi chuẩn của U Minh Các trên dương thế từ trước đến nay luôn là bốn mươi triệu đồng cho một viên linh thạch sơ cấp tinh khiết. Mười lăm viên này ít nhất phải trị giá sáu trăm triệu! Chú dám ép giá tôi xuống còn một nửa sao?"
"Ấy, đó là chuyện của tuần trước rồi cô bé ơi," Lý Thanh nhún vai, gương mặt trơ trẽn đầy vẻ keo kiệt. "Giờ ở trấn Phong Đô này, ngoài tiệm tạp hóa của ta ra, không ai có sẵn năm trăm triệu tiền mặt VND để giao ngay cho cô đâu. Cô không đổi thì cứ mang đống đá này đi nơi khác mà hỏi."
Dạ Hiên đứng phía sau Trúc Chi, đôi mắt phượng đỏ thẫm híp lại đầy nguy hiểm. Anh tiến lên một bước, bàn tay thon dài khẽ đặt lên chuôi đoản đao Hắc Ảnh bên hông, sát khí vương tộc lạnh thấu xương tủy bùng phát khiến nhiệt độ trong tiệm tạp hóa sụt giảm kinh hoàng. Những chiếc đèn lồng giấy đỏ trước cửa tiệm đồng loạt tắt lịm.
"Ngươi dám lừa gạt nàng sao?" Giọng nói của Dạ Hiên trầm thấp như tiếng sấm rền từ Địa ngục, khiến Lý Thanh sợ hãi rụng rời tay chân, chiếc bàn tính gỗ suýt chút nữa tuột khỏi tay.
"Dạ Hiên, lùi lại!" Trúc Chi quát khẽ, ngăn cản hành động bạo lực của anh. Cô biết nếu Dạ Hiên dùng linh lực tấn công Lý Thanh lúc này, kết giới nhà trọ sẽ phản phệ lôi phạt cực đoan lên cả hai. Cô phải dùng đúng luật chơi thực dụng để đánh bại gã chủ tiệm tham lam này.
Trúc Chi bước sát vào quầy gỗ, đôi mắt xám tro khóa chặt lấy gương mặt lấm lét của Lý Thanh. Cô đột ngột vươn tay ra, nắm chặt lấy chiếc bàn tính gỗ cổ kính dính đầy muội than trên tay gã.
Ngay khi lòng bàn tay cô tiếp xúc với thớ gỗ cổ của chiếc bàn tính, năng lượng huyết mạch gác cổng trong cơ thể cô tự động kích hoạt. Năng lực đặc thù *Chạm thấu ức* bùng phát tột độ.
*Oong!*
Đồng tử của Trúc Chi hóa xám tro hoàn toàn. Sương mù ký ức màu xám nhạt hiện ra xung quanh cô, tái hiện lại một phân cảnh diễn ra tại chính cửa tiệm này chỉ mười phút trước khi cô bước vào.
Trong ký ức mờ ảo, Lý Thanh đang cung kính cúi đầu trước một thương nhân mặc áo gấm đen thêu chỉ bạc sang trọng của U Minh Các - Quách Hoài Nam. Quách Hoài Nam đặt lên bàn một chiếc cân đồng cổ, giọng nói xảo quyệt vang lên:
*"Lý Thanh, ta vừa nhận được mật lệnh từ hoàng gia cõi âm của Thẩm Cao. Kết giới Giếng U Minh của nhà trọ Vạn Quỷ đã nứt vỡ, Lâm Trúc Chi chắc chắn sẽ phải quy đổi linh thạch để cứu nhà trọ. Ta ra lệnh cho ngươi phải ép giá thu mua linh thạch của cô ta xuống mức thấp nhất, không được quá hai mươi triệu một viên. Số tiền chênh lệch, U Minh Các sẽ bù đắp cho ngươi bằng mỏ linh thạch đen cõi âm. Nếu cô ta không có đủ tiền mặt trả nợ cho tập đoàn Hoàng Gia, đất đai nhà trọ sẽ tự động bị tịch thu vĩnh viễn!"*
Ký ức biến mất, đồng tử của Trúc Chi trở lại màu xám tro sắc sảo thường ngày. Cô buông chiếc bàn tính gỗ ra, khẽ nhếch môi cười lạnh lùng, ánh mắt đầy vẻ mưu trí thực dụng:
"Chú Lý à chú Lý... Chú cấu kết với Quách Hoài Nam của U Minh Các để ép giá tôi, hòng nhận được mỏ linh thạch đen cõi âm từ Thẩm Cao sao? Chú có biết hành vi tự ý thao túng tỷ giá quy đổi ranh giới mà không thông qua tổng hội U Minh Các là vi phạm nghiêm trọng Luật thương mại âm dương không? Nếu tôi mang chiếc bàn tính dính oán khí giả mạo này của chú lên báo cáo với các trưởng lão U Minh Các, chú nghĩ cái mạng phàm nhân của chú có còn giữ được trước sự trừng phạt của cõi âm không?"
Lý Thanh nghe xong, gương mặt xám ngoét như tro tàn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Gã run rẩy lùi lại, chiếc bàn tính gỗ rơi bộp xuống quầy: "Cô... sao cô biết chuyện giao dịch giữa ta và Quách đại diện? Cô... cô không phải là phàm nhân thường!"
"Tôi là chủ trọ Vạn Quỷ, người gác cổng hợp pháp của ranh giới này!" Trúc Chi đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói đanh thép đầy uy áp. "Đổi đúng tỷ giá cho tôi! Năm trăm triệu đồng tiền mặt VND sạch sẽ, hợp pháp của dương thế. Số linh thạch sơ cấp dư ra coi như tiền hoa hồng cho chú giữ kín miệng. Nếu không, ngày mai tiệm tạp hóa này sẽ biến thành một đống tro tàn dưới lôi phạt của kết giới nhà trọ! Chú chọn đi!"
Sự sắc sảo, thực dụng tột đỉnh của Trúc Chi đã hoàn toàn đè bẹp sự tham lam hèn nhát của Lý Thanh. Gã chủ tiệm không dám do dự thêm một giây nào, vội vã mở chiếc két sắt sắt rỉ sét dưới quầy, lôi ra một chiếc vali da màu đen nặng trịch, bên trong chứa đầy những xấp tiền mặt VND mệnh giá năm trăm nghìn đồng mới cứng.
"Đây! Đúng năm trăm triệu tiền mặt VND của cô!" Lý Thanh run rẩy đẩy chiếc vali về phía Trúc Chi. "Linh thạch sơ cấp ta nhận. Xin cô... xin cô đừng báo cáo chuyện này lên tổng hội U Minh Các!"
Trúc Chi kiểm tra vali tiền mặt, xác nhận toàn bộ là tiền VND hợp pháp, sạch sẽ của dương thế. Cô hài lòng khóa vali lại, khẽ gật đầu: "Giao dịch công bằng. Chúc chú Lý kinh doanh phát đạt."
Dạ Hiên nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt phượng đỏ thẫm khẽ lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Lần đầu tiên, vị Ma Vương kiêu ngạo phải nể phục sự gan lỳ, mưu trí thực dụng của cô gái phàm nhân này. Cô không cần dùng đến một giọt linh lực, chỉ bằng trí tuệ và sự sắc sảo của một nhà quản lý bất động sản, cô đã hoàn toàn bẻ gãy âm mưu tài chính của cả một thế lực cõi âm.
Trúc Chi xách chiếc vali tiền nặng trịch, cùng Dạ Hiên bước ra khỏi tiệm tạp hóa, trở về nhà trọ Vạn Quỷ dưới màn mưa sương đỏ lạnh giá. Quá trình di chuyển liên tục trong âm khí cực thịnh khiến cơ thể phàm nhân của cô kiệt sức hoàn toàn, vết sẹo khế ước trên cổ tay phải nhói đau liên tục, nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đựng, siết chặt chiếc vali trong tay.
Sáng hôm sau, đúng mười giờ sáng.
Sương mù Phong Đô vẫn bao phủ dày đặc quanh nhà trọ Vạn Quỷ. Trần Đại Bản - gã cò đất lừa đảo của tập đoàn Hoàng Gia - dẫn theo hai tên vệ sĩ lực lưỡng mặc vest đen bước vào sảnh lễ tân với vẻ mặt vô cùng đắc ý. Hắn ngậm điếu thuốc lá xấc xược, tay cầm tập hồ sơ nợ nần dày cộm, nhìn Trúc Chi đang ngồi sau quầy lễ tân với ánh mắt khinh miệt:
"Sao hả, chủ trọ Lâm? Đã hết hai mươi tư giờ rồi. Năm trăm triệu tiền mặt VND đâu? Hay là cô định ký vào bản thỏa thuận chuyển nhượng quyền sử dụng đất nhà trọ này để gán nợ cho tập đoàn Hoàng Gia của thiếu gia Hoàng Hải Đăng đây? Ta khuyên cô nên ký sớm đi, đỡ phải để cơ quan thi hành án đến niêm phong, mất mặt lắm!"
Tạ Hoài Nam đứng bên cạnh Trúc Chi, gương mặt đầy vẻ căng thẳng, mồ hôi hột rỉ ra trên trán.
Trúc Chi khẽ mỉm cười lạnh lùng. Cô không hề nói một lời nào, thản nhiên nhấc chiếc vali da màu đen từ dưới gầm bàn lên, slam mạnh xuống mặt quầy gỗ mun trước mặt Trần Đại Bản.
*Bộp!*
Chiếc vali da bật mở, lộ ra những xấp tiền mặt VND mệnh giá năm trăm nghìn đồng đỏ rực rỡ, được xếp ngay ngắn chỉnh tề.
"Tiền của các người đây," Trúc Chi thản nhiên nói, giọng đanh thép và đầy kiêu hãnh. "Đúng năm trăm triệu đồng tiền mặt VND sạch sẽ, hợp pháp của dương thế. Luật sư Tạ Hoài Nam, phiền cậu kiểm tra giấy tờ xóa nợ và yêu cầu gã ký biên nhận ngay lập tức."
Trần Đại Bản trợn tròn mắt kinh ngạc, điếu thuốc lá trên miệng rơi bộp xuống sàn gỗ. Hắn nhìn chăm chằm vào vali tiền mặt, gương mặt xấc xược bỗng chốc trở nên xám ngoét. Hắn hoàn toàn không thể tin được một cô gái nghèo kiệt quệ gánh nợ thay cha như Trúc Chi lại có thể kiếm ra năm trăm triệu tiền mặt chỉ trong vòng một đêm.
"Cô... cô lấy đâu ra nhiều tiền mặt thế này?" Trần Đại Bản lắp bắp, giọng run bắn lên. "Không thể nào! Tập đoàn Hoàng Gia đã phong tỏa mọi nguồn vay của cô rồi mà!"
"Đó không phải là việc của gã cò đất như ngươi," Dạ Hiên từ trong bóng tối bước ra, bả vai rộng căng cứng dưới bộ đồng phục linen cát xám giản dị. Ánh mắt phượng đỏ đậm của anh nhìn thẳng vào Trần Đại Bản đầy sát khí, khiến gã cò đất hèn nhát phải run rẩy lùi lại ba bước, nhớ lại chiếc máy ảnh đắt tiền của mình bị vị bồi bồi này bóp nát thành tro bụi hôm trước.
Tạ Hoài Nam nhanh chóng đẩy bản hợp đồng xóa nợ về phía Trần Đại Bản: "Trần Đại Bản, tiền mặt đã được giao đủ trước sự chứng kiến của luật sư hợp pháp. Nếu ông không ký giấy nhận tiền và xóa nợ ngay lập tức, tôi sẽ lập hồ sơ khởi kiện tập đoàn Hoàng Gia về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và cưỡng đoạt đất đai bất hợp pháp!"
Trần Đại Bản cắn răng căm phẫn, biết bẫy tài chính của Hoàng Hải Đăng đã bị phá vỡ hoàn toàn. Hắn run rẩy đặt bút ký vào giấy biên nhận xóa nợ, rồi ra hiệu cho hai tên vệ sĩ xách vali tiền mặt rút lui trong sự nhục nhã tột cùng.
"Lâm Trúc Chi... cô cứ đợi đấy! Thiếu gia Hoàng Hải Đăng sẽ không bỏ qua chuyện này dễ dàng đâu!" Trần Đại Bản nghiến răng đe dọa trước khi bước ra cửa.
Tuy nhiên, ngay khi quay lưng đi sát cửa chính, lợi dụng lúc Tạ Hoài Nam đang kiểm tra giấy tờ và Trúc Chi khẽ lảo đảo vì kiệt sức, Trần Đại Bản đã lén lút thò tay vào túi áo, rút ra một bọc nhỏ bằng vải xám cũ nát. Hắn nhanh như cắt ném bọc nhỏ đó vào góc tối dưới gầm quầy lễ tân bằng gỗ mun, rồi vội vã chạy trốn vào màn sương mù ngoài hiên.
Bọc nhỏ rơi xuống góc tối gầm quầy, lớp vải xám sờn rách khẽ bung ra, để lộ những hạt muối hạt trừ tà Phong Đô màu trắng đục. Thế nhưng, những hạt muối này không hề mang dương khí tịnh hóa, mà chúng đã bị Ngô pháp sư tẩm đầy oán khí hắc ám cực độc của cõi âm.
Ngay khi chạm vào sàn gỗ mun trăm tuổi của nhà trọ Vạn Quỷ, bọc muối hạt tẩm oán khí bắt đầu tỏa ra những luồng khói đen nhỏ quỷ dị, gặm nhấm kết giới bảo vệ từ bên trong và gieo rắc dịch bệnh âm khí lạnh thấu xương tủy khắp không gian nhà trọ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!