Điều Khoản Ẩn Trong Sổ Nợ
Sương đỏ sậm ngoài hiên rò rỉ âm khí cực mạnh bắt đầu tấn công kết giới nhà trọ. Luồng khí sắc lạnh ấy len lỏi qua khe cửa phòng quản lý 101, mơn trớn lên làn da nhợt nhạt của Lâm Trúc Chi.
"Ưm..."
Trúc Chi khẽ rên rỉ một tiếng, mi mắt run rẩy rồi từ từ mở ra. Cảm giác đầu tiên ập đến là một cơn đau buốt chạy dọc sống lưng, nhưng ngay sau đó là sự ấm áp quen thuộc của dược trà Trầm Hương vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Cô nhìn lên trần nhà bằng gỗ mun sẫm màu, hít một hơi thật sâu. Ba cây kim bạc phong kinh vốn cắm trên các huyệt đạo của cô đã được rút ra từ lúc nào, chỉ còn lại những chấm đỏ nhỏ nhạy cảm trên da thịt.
Cô chống tay định ngồi dậy, nhưng toàn thân rã rời như vừa bị một cỗ xe tải nghiến qua. Đúng lúc này, một bàn tay lạnh lẽo nhưng vững chãi đột ngột đỡ lấy bả vai cô, đỡ cô tựa vào thành giường gỗ.
"Nếu không muốn kinh mạch vừa mới tịnh hóa bị đứt đoạn, tốt nhất ngươi nên nằm yên."
Giọng nói trầm thấp, độc miệng nhưng mang theo từ tính quen thuộc vang lên bên tai. Trúc Chi quay đầu, bắt gặp gương mặt tuấn mỹ vô song của Thẩm Dạ Hiên. Vị Ma Vương kiêu ngạo lúc này đang mặc bộ đồng phục linen cát xám giản dị của nhà trọ, mái tóc đen dài xõa hờ hững trên vai, che bớt lồng ngực săn chắc vẫn còn vương chút huyết băng từ vết thương chưa lành hẳn. Ánh mắt phượng màu đỏ đậm của anh nhìn cô đầy vẻ thâm trầm, vừa có sự tức giận lại vừa có một tia nhẹ nhõm thầm kín.
Trúc Chi khẽ cúi đầu nhìn xuống hông mình. Chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng đen đã được treo ngay ngắn trở lại bên sườn áo bà ba của cô. Trên cổ tay phải, vết sẹo khế ước hoán huyết hình sợi xích vẫn nhấp nháy luồng sáng đen sậm quỷ dị, đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim có phần dồn dập của Dạ Hiên.
"Anh... anh đã trả lại chìa khóa cho tôi?" Trúc Chi thào thào, giọng nói khàn đặc.
"Bổn vương không có thói quen ăn trộm đồ của phàm nhân," Dạ Hiên lạnh lùng hừ một tiếng, thu tay lại rồi đứng khoanh tay trước ngực. "Hơn nữa, nếu không có huyết mạch gác cổng của ngươi chứng nhận, bộ khóa đồng đen kia cũng chỉ là đống sắt vụn vô dụng. Ngươi nên cảm ơn vì bổn vương đã kịp thời khóa chặt phòng 404 trước khi ma khí hoàng gia làm nổ tung cái nhà trọ rách nát này."
Trúc Chi khẽ mỉm cười nhạt, sự thực dụng trong xương tủy lập tức trỗi dậy: "Khóa đồng đen... Chắc chắn là tốn không ít linh thạch của tôi rồi. A Phúc rèn đúc đâu có rẻ."
"Ngươi đúng là đồ điên vì tiền," Dạ Hiên độc miệng mắng, nhưng trong lòng lại khẽ thở phào khi thấy cô vẫn giữ được bản tính thực dụng thường ngày.
Trúc Chi không thèm để ý đến lời mắng của anh. Cô gượng dậy, bước chân vẫn còn lảo đảo nhưng ý chí gác cổng sắt đá không cho phép cô nằm yên một chỗ. Thuế đất dương thế đã trễ hạn, khoản nợ 500 linh thạch sơ cấp với tiệm trà Trầm Hương vẫn đang đè nặng trên đầu. Cô phải làm việc, phải đòi nợ!
Khi Trúc Chi lết bước ra đến sảnh lễ tân tầng một, tiếng bàn tính gỗ gõ "cạch, cạch, cạch" giòn giã đã vang vọng khắp không gian. Lão Tiền, vong hồn thủ quỹ triều đình cũ, đang đeo chiếc kính gọng tròn cổ, ngón tay xương xẩu gõ thoăn thoắt trên chiếc bàn tính gỗ mun cổ kính. Gương mặt nhăn nheo của lão đầy vẻ xót xa:
"Chủ trọ! Cô tỉnh rồi sao? Ôi trời đất ơi, cô mau nhìn xem! Bộ khóa hợp kim đồng đen mà bồi bàn Thẩm tự ý đặt làm đã ngốn sạch mười viên linh thạch sơ cấp tiền đặt cọc của chúng ta rồi! Đã thế, tên lực sĩ Khôi lại còn vi phạm luật cấm hành hung phàm nhân, bị kết giới lôi phạt giật cháy đen cả hai tay, hiện đang phải dùng tro tàn tịnh hóa dưới tầng hầm để chữa trị. Chi phí thuốc men, chi phí sửa chữa sảnh chính bị sứt mẻ... Ôi, ngân khố nhà trọ cạn kiệt rồi!"
Trúc Chi nghe mà xót xa từng khúc ruột. Cô vịn tay vào quầy lễ tân, nhìn Dạ Hiên bằng ánh mắt muốn đòi nợ ngay lập tức. Dạ Hiên chỉ lạnh lùng quay đi, vung chiếc chổi tre quét sương mù đỏ sậm đang lảng vãng ngoài cửa chính như thể không liên quan đến mình.
*Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ cửa lịch sự cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Từ ngoài sương mù đỏ, một bóng người thanh mảnh bước vào. Đó là Bạch diện thư sinh, vong hồn học giả phòng 301. Hôm nay, gã mặc bộ áo ngũ thân màu xanh ngọc nhã nhặn, đầu đội mũ mẫn đen, tay ôm khư khư một cuốn sách thẻ tre cổ và vài tờ giấy tuyên sờn cũ.
"Tiểu sinh bái kiến chủ trọ Lâm, bái kiến Thẩm tiên sinh," Bạch diện thư sinh lịch sự cúi đầu chào theo lễ nghi phong kiến.
"Thư sinh, phòng của anh đã được lắp khóa đồng đen mới chưa? Có chuyện gì thế?" Trúc Chi hỏi.
Gương mặt nho nhã của thư sinh lộ rõ vẻ hào hứng: "Thưa chủ trọ, tiểu sinh đến đây là để dâng lên một tin đại vui! Đêm qua, nghe tiếng sấm chớp của lôi phạt, tiểu sinh bỗng nhiên đốn ngộ, cuối cùng đã dịch thuật thành công một phần cổ tự ma tộc khắc trên trang bìa của Cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa! Chân tướng về khế ước máu của hai người đã được hé lộ!"
Lời vừa dứt, cả Trúc Chi và Dạ Hiên đều khựng lại. Dạ Hiên lập tức bước tới, luồng áp đảo vương tộc vô hình khiến sương mù xung quanh phải dạt ra. Anh nhìn chằm chằm vào những tờ giấy tuyên trên tay thư sinh:
"Ngươi nói cái gì? Ngươi dịch được cổ tự vương tộc?"
"Dạ, đúng vậy," Bạch diện thư sinh hơi run rẩy trước uy áp của Dạ Hiên, nhưng vẫn cung kính dâng tờ giấy lên bàn lễ tân. "Bản chất của khế ước hoán huyết giữa hai người thực chất không phải là một bản hợp đồng siết nợ phàm trần, mà nó chính là bản sao của Hiệp ước hòa bình cổ xưa được ký kết ngàn năm trước giữa tộc gác cổng họ Lâm và vương triều ma tộc cũ!"
Trúc Chi đón lấy tờ giấy dịch thuật, đôi mắt xám tro chăm chú đọc từng dòng chữ Nôm cổ được thư sinh dịch lại một cách tỉ mỉ. Đầu cô chợt nhói đau nhè nhẹ do cố gắng tiếp nhận nguồn năng lượng cổ xưa tỏa ra từ trang giấy, nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đựng.
Theo bản dịch, khế ước hoán huyết là một hiệp ước cộng sinh sinh mệnh. Khi người gác cổng phàm nhân và Ma Vương hoàng tộc liên kết máu, họ chia sẻ sinh mệnh cho nhau để cùng duy trì phong ấn ranh giới u minh. Đặc biệt, trong hiệp ước có một điều khoản ẩn cực kỳ quan trọng liên quan đến việc vận hành nhà trọ:
*"Kẻ nắm giữ sổ nợ có quyền sử dụng Kế toán tài chính tâm linh để quy đổi oán khí đã tịnh hóa của vong hồn thành năng lượng cấn trừ nợ phòng vĩnh viễn. Nếu có sự hỗ trợ từ ma lực hoàng gia tinh thuần để thắp sáng Đèn bão bọc bùa, tốc độ tịnh hóa oán khí sẽ tăng lên gấp bội, giúp kết giới nhà trọ được gia cố tự động mà không cần tiêu hao thọ mệnh của người gác cổng."*
Đôi mắt Trúc Chi sáng rực lên như nhìn thấy một mỏ vàng. Cô đập mạnh tay xuống bàn:
"Tôi hiểu rồi! Điều khoản ẩn này cho phép chúng ta dùng oán khí của khách trọ để trừ nợ phòng cho họ, đồng thời biến oán khí đó thành năng lượng tịnh hóa để tự động sửa chữa kết giới nhà trọ! Nhưng quan trọng nhất... bồi bàn Thẩm, anh chính là chìa khóa!"
Dạ Hiên nhíu mày, sắc mặt tối sầm lại khi nghe đến tên mình: "Lâm Trúc Chi, ngươi lại đang tính toán âm mưu gì trên người bổn vương?"
"Anh nhìn xem," Trúc Chi chỉ vào dòng chữ dịch thuật trên bàn. "Nếu anh dùng ma lực hoàng gia của mình để thắp sáng các ngọn Đèn bão bọc bùa quanh nhà trọ vào ban đêm, oán khí của khách trọ sẽ được tịnh hóa nhanh hơn 40%. Điều này có nghĩa là chúng ta sẽ thu được nhiều Âm thạch hơn để trả nợ cho tiệm trà Trầm Hương, mà kết giới nhà trọ cũng sẽ tự hồi phục, giúp vết rạn nứt nguyên thần của anh mau lành hơn!"
"Nực cười!" Dạ Hiên kiêu ngạo hừ lạnh, tay siết chặt chiếc chổi tre. "Bổn vương là Ma Vương tôn quý của U Minh Giới, làm bồi bàn quét rác cho ngươi đã là sự sỉ nhục tột cùng! Giờ ngươi còn muốn bổn vương phải dùng ma lực hoàng gia cao quý để đi thắp đèn dầu cho lũ vong hồn hạ đẳng kia sao? Tuyệt đối không đời nào!"
*Cạch! Cạch! Cạch!*
Tiếng gõ bàn tính của Lão Tiền lại vang lên cắt ngang lời từ chối của Dạ Hiên. Lão kế toán đẩy gọng kính tròn, nhìn Dạ Hiên bằng ánh mắt chi li của một kẻ giữ hòm chìa khóa:
"Thẩm tiên sinh, xin ngài hãy nhìn vào các con số thực tế. Hiện tại ngài đang nợ nhà trọ tổng cộng hai trăm linh thạch sơ cấp chi phí sửa chữa sảnh và tiền phòng. Với mức lương bồi bàn hai linh thạch một ngày, ngài phải làm việc một trăm ngày mới trả xong. Nhưng nếu ngài đồng ý hợp tác thắp đèn bão theo điều khoản ẩn này, mỗi đêm ngài sẽ được cấn trừ thêm hai linh thạch chi phí hao tổn ma lực. Tổng cộng một tháng ngài sẽ tiết kiệm được ít nhất năm mươi linh thạch! Ngài sẽ trả sạch nợ phòng và lấy lại tự do sớm hơn một nửa thời gian đấy!"
"Ngươi..." Dạ Hiên nghẹn giọng trước những con số chi li của Lão Tiền. Lòng tự tôn Ma Vương của anh đang bị sỉ nhục bởi một chiếc bàn tính gỗ.
Trúc Chi bước đến gần Dạ Hiên, khoảng cách gần gũi khiến anh có thể ngửi thấy mùi hương thảo dược ngải cứu nhẹ nhàng từ cơ thể cô. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ đậm của anh, giọng nói mềm mỏng nhưng đầy tính thuyết phục kinh tế:
"Bồi bàn Thẩm, anh hãy thực tế chút đi. Thể diện vương tộc có mài ra ăn được không? Có trả được nợ phòng không? Làm việc này, anh vừa giảm nợ nhanh hơn, vừa giúp kết giới ổn định để anh dưỡng thương một cách an toàn nhất mà không bị Thẩm Cao phát hiện. Đôi bên cùng có lợi, anh còn dằn vặt điều gì nữa?"
Sự căng thẳng lãng mạn và thực dụng đan xen giữa hai người khiến không khí trong sảnh lễ tân như ngưng đọng lại. Dạ Hiên nhìn sâu vào đôi mắt xám tro kiên cường của cô gái phàm nhân trước mặt. Anh biết cô nói đúng, nhưng lòng tự tôn của một vị vua không cho phép anh cúi đầu quá dễ dàng.
"Bổn vương không chấp nhận sự sắp đặt của cái khế ước chết tiệt này!"
Dạ Hiên nổi giận, bàn tay phải đột ngột bùng phát một luồng thệ huyết ma hỏa màu đen kịt. Anh vung tay định thiêu hủy tờ giấy dịch thuật của Bạch diện thư sinh để chấm dứt cuộc đàm phán.
"Không được!" Trúc Chi hét lên, định lao vào cản.
Thế nhưng, ngay khi ngọn lửa đen tàn bạo của Dạ Hiên vừa chạm vào tờ giấy tuyên, Cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa đang đặt trên bàn lễ tân bỗng nhiên tự động mở ra. Một luồng hào quang đỏ thẫm từ huyết trận gác cổng bùng phát, giống như một cái miệng khổng lồ hút trọn ngọn lửa đen của Dạ Hiên vào trong trang sách vĩnh viễn. Tờ giấy dịch thuật hoàn toàn không hề bị tổn hại một góc nhỏ nào.
*Hự!*
Sự phản phệ đột ngột của cuốn sổ nợ khiến Trúc Chi bị chấn động nhẹ thần kinh. Cô ôm lấy đầu, lảo đảo khuỵu gối xuống. Do khế ước hoán huyết liên kết, Dạ Hiên cũng cảm thấy ngực trái nhói đau một nhịp dữ dội. Anh nhíu mày, phản ứng cơ thể tự động khiến anh bước tới, vươn tay đỡ lấy bờ vai mảnh mai của cô trước khi cô ngã xuống sàn.
"Lâm Trúc Chi! Ngươi lại tự làm khổ mình rồi," Dạ Hiên độc miệng mắng, nhưng bàn tay đang đỡ cô lại vô thức siết nhẹ, truyền một luồng sinh khí dịu nhẹ để xoa dịu cơn đau đầu của cô.
Khi hai bàn tay của họ vô tình chạm vào nhau trên mặt bàn gỗ mun, vết sẹo khế ước trên cổ tay cả hai đồng loạt rực sáng đỏ như lửa thiêu.
*Rung! Rung!*
Cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa đặt cạnh đó bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những trang sách trắng tự động lật mở điên cuồng dưới sức gió vô hình. Cuối cùng, cuốn sổ dừng lại ở một trang giấy hoàn toàn trống trơn.
Trước sự chứng kiến kinh hoàng của Bạch diện thư sinh và Lão Tiền, từ giữa trang sách trắng, những giọt máu tươi đỏ thẫm bắt đầu rỉ ra từ hư không. Máu tụ lại thành dòng, tự động vẽ nên những nét chữ cổ quỷ dị, tỏa ra sát khí lạnh thấu xương tủy.
Một dòng chữ máu đỏ rực, tươi rói hiện rõ trên trang sách:
"Khoản nợ tiếp theo phải trả bằng máu tim gác cổng."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!