Khóa Sắt Đồng Đen
Sương mù buổi sớm ở trấn Phong Đô chưa bao giờ lạnh lẽo và đặc quánh đến thế. Nó giống như một tấm lụa xám ẩm ướt, lầm lũi bò qua những khe nứt của mái ngói gỗ mun trăm tuổi, mang theo mùi tanh nồng của âm khí rò rỉ từ Giếng U Minh sau vườn. Trong phòng quản lý 101 của Nhà trọ Vạn Quỷ, không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng sương đọng nhỏ giọt ngoài hiên. Trên chiếc giường gỗ mun sẫm màu, Lâm Trúc Chi vẫn nằm ngủ yên bình, gương mặt thanh tú đã có chút hồng hào trở lại sau đêm kinh hoàng tại đền hoang. Ba cây kim bạc phong kinh vẫn cắm sâu trên các huyệt vị Thần Khuyết, Nội Quan và Dũng Tuyền của cô, tỏa ra luồng sinh khí ấm áp dịu nhẹ để ngăn chặn ma độc ăn mòn.
Thẩm Dạ Hiên đứng bên cạnh giường, đôi mắt phượng màu đỏ đậm thâm trầm nhìn chằm chằm vào dung nhan đang ngủ say của cô gái phàm nhân. Lồng ngực trái của anh chợt nhói lên một cơn đau âm ỉ—vết thương cũ bị rách miệng đêm qua vẫn chưa hoàn toàn khép lại. Nhưng điều khiến anh bận tâm hơn cả là vết sẹo khế ước hoán huyết hình sợi xích trên cổ tay phải của Trúc Chi. Lúc này, nó đang nhấp nháy một luồng ánh sáng đen sậm quỷ dị, phát ra những tia sáng âm u lạnh lẽo.
Đó là điềm báo phong ấn phòng 404 đang rạn nứt.
Do hao tổn quá nhiều nguyên thần vương tộc để cưỡng chế dùng ma lực vượt phong ấn cứu mạng Trúc Chi đêm qua, linh lực của Dạ Hiên đang sụt giảm nghiêm trọng. Một khi phong ấn phòng 404 bị phá vỡ hoàn toàn, luồng ma khí hoàng gia tinh thuần của anh sẽ rò rỉ ra ngoài dương thế, biến nhà trọ này thành một ngọn hải đăng thu hút mọi ác quỷ khát máu cõi âm và cả những truy binh cấm vệ quân của Thẩm Cao. Trong lúc Trúc Chi còn đang yếu ớt dưỡng thương, anh không thể để bất kỳ mối đe dọa nào xâm phạm đến ranh giới này.
"Dạ Phong," Dạ Hiên khẽ gọi, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Từ trong bóng tối góc phòng, một luồng hắc phong khẽ dao động. Dạ Phong hiện thân, quỳ một gối xuống sàn gỗ mun, giáp da sém đen vì hỏa sát trận pháp đêm qua vẫn chưa kịp sửa chữa.
"Có thuộc hạ! Chủ thượng có điều chi sai bảo?"
"Nguyên thần của ta đang suy kiệt, phong ấn phòng 404 không thể duy trì bằng ma lực được nữa," Dạ Hiên bóp chặt ngực trái, ánh mắt đỏ rực nhìn ra cửa sổ sương mù. "Ngươi lập tức ra ngoài trấn, tìm thợ rèn A Phúc. Bảo hắn dùng hợp kim đồng đen đúc gấp cho ta một bộ khóa vạn năng kháng ma. Chúng ta phải phong tỏa toàn bộ các phòng trọ từ 101 đến 404 bằng vật lý trước khi ma khí hoàng gia rò rỉ."
Dạ Phong khựng lại, gương mặt lộ vẻ lo lắng: "Nhưng chủ thượng, hợp kim đồng đen cực kỳ nặng nề và kỵ ma tính. Nếu đúc thành khóa, ngay cả thuộc hạ cũng khó lòng vận hành nếu không có Chìa khóa vạn năng của chủ trọ Lâm. Hơn nữa, việc đúc khóa đồng đen đòi hỏi phải có dương khí cực thịnh để dập tắt oán khí dính trên sắt đền cổ..."
"A Phúc có dương khí hộ thể, hắn tự biết cách xử lý," Dạ Hiên lạnh lùng cắt lời. "Mang theo mười viên linh thạch sơ cấp làm tiền đặt cọc. Ta muốn bộ khóa phải được lắp đặt xong trước khi mặt trời lặn."
"Tuân mệnh!" Dạ Phong cúi đầu, hóa thành một luồng hắc khí biến mất vào màn sương mù dày đặc ngoài cửa sổ.
***
Nằm sâu trong một con ngõ hẹp rợp bóng tre già ở phía bắc trấn Phong Đô, lò rèn của A Phúc là nơi duy nhất luôn đỏ lửa bất kể ngày đêm. Tiếng búa nện xuống đe sắt "Xoảng! Xoảng! Xoảng!" giòn giã vang lên, đều đặn như nhịp đập của một trái tim khổng lồ bằng thép nung.
A Phúc là một người đàn ông lực lưỡng ngoài bốn mươi tuổi, cởi trần lộ ra lồng ngực cuồn cuộn cơ bắp đen bóng dính đầy muội than và mồ hôi. Hắn sở hữu một nguồn dương khí cực thịnh, nóng bỏng như lò lửa rèn, khiến mọi oán khí hay vong hồn lảng vãng quanh ngõ đều phải dạt ra xa. Trên tay hắn, chiếc búa rèn đúc khổng lồ liên tục quật mạnh xuống một khối kim loại màu đen xám đang rực lửa đỏ.
*Xèo! Xèo!*
Dạ Phong hiện thân ngoài cửa lò rèn, giữ một khoảng cách an toàn để tránh bị dương khí của A Phúc làm bỏng rát làn da ma tộc. Gã hắng giọng, ném một túi vải nhỏ chứa mười viên linh thạch sơ cấp lên bàn gỗ:
"A Phúc thợ rèn, chủ thượng của ta muốn đặt đúc một bộ khóa vạn năng bằng hợp kim đồng đen. Yêu cầu đúc từ sắt rỉ đền cổ hoang kết hợp với tro tàn trừ tà cực đoan để kháng ma tuyệt đối."
A Phúc ngừng búa, dùng mu bàn tay lau đi mồ hôi trên trán, ánh mắt sắc bén nhìn túi linh thạch rực sáng đỏ nhạt. Hắn khẽ cười khẩy, giọng nói oang oang như sấm rền:
"Bộ khóa đồng đen để khóa chặt phòng trọ Vạn Quỷ sao? Các ngươi đang lo sợ điều gì? Chủ trọ Lâm của các ngươi hằng ngày đanh đá đòi nợ thế mà cũng có lúc phải dùng đến khóa sắt để bảo vệ mình à?"
"Chủ trọ của chúng ta đang dưỡng thương," Dạ Phong lạnh lùng đáp, tay đặt lên chuôi đoản đao Hắc Ảnh bên hông. "Ngươi chỉ cần làm đúng việc của mình. Nhớ kỹ, phải tẩm máu chó mực và tro tàn trừ tà vào hợp kim để tăng độ bền tâm linh. Chủ thượng ta cần gấp trước khi trời lặn."
"Được thôi, tiền trao cháo múc," A Phúc chộp lấy túi linh thạch, ném khối kim loại đồng đen vào lò nung rực lửa. "Đồng đen đền cổ dính máu người gác cổng thế hệ trước ta vẫn còn một ít. Thêm tro tàn trừ tà cực đoan nhặt từ đền hoang đêm qua, bộ khóa này sẽ là lá chắn vật lý mạnh nhất trấn Phong Đô này. Nhưng bảo quỷ lực sĩ của các ngươi khi lắp đặt phải cẩn thận, đồng đen nặng lắm đấy."
***
Đến giữa trưa, Dạ Phong mang theo một chiếc hòm gỗ nặng trịch trở về Nhà trọ Vạn Quỷ. Bên trong hòm là mười bộ ổ khóa bằng hợp kim đồng đen xám xịt, lạnh ngắt và tỏa ra một luồng dương khí tịnh hóa nhẹ khiến Dạ Phong phải dùng vải xám cõi âm bọc kín tay mới có thể bưng vào.
Dạ Hiên đứng ở sảnh lễ tân, sắc mặt vẫn còn chút nhợt nhạt. Anh nhìn bộ khóa, khẽ gật đầu, rồi quay sang góc tối của sảnh:
"Khôi, ra đây."
Từ trong bóng tối dưới gầm cầu thang, một bóng người khổng lồ cao hơn hai mét lầm lũi bước ra. Khôi—vong hồn đô vật khổng lồ, bảo vệ lực sĩ của nhà trọ—cởi trần lộ ra cơ bắp xám ngoét dính đầy những vết sẹo xăm trổ cổ xưa. Trên cổ tay gã quấn những sợi xích sắt rỉ sét nặng nề, khuôn mặt hung dữ dữ tợn nhưng lúc này lại đầy vẻ khúm núm trước uy áp của Ma Vương.
"Chủ... chủ thượng sai bảo..." Giọng Khôi ồm ồm như tiếng đá lở.
"Mang bộ khóa này lên, lắp đặt chặt chẽ lên toàn bộ các cửa phòng trọ từ 101 đến 404," Dạ Hiên ra lệnh, chỉ tay vào hòm gỗ. "Dùng sức mạnh vật lý của ngươi để đóng đinh lắp khóa, tuyệt đối không được dùng linh lực ma pháp để tránh làm động đến kết giới gỗ của nhà trọ."
Khôi gật đầu, gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng rồi dùng đôi bàn tay khổng lồ bưng chiếc hòm gỗ lên một cách dễ dàng. Gã bắt đầu công việc lắp đặt từ tầng một. Tiếng búa nện cộc cộc vang lên dọc hành lang gỗ mun sẫm màu. Khôi dùng những cây đinh sắt tẩm máu chó mực để cố định các ổ khóa đồng đen khổng lồ lên khung cửa gỗ cổ kính.
Sự xuất hiện của bộ khóa đồng đen khiến các vong hồn khách trọ đang tá túc xôn xao lo sợ. Bạch Lộ (phòng 202) lén mở hé cửa nhìn ra ngoài, gương mặt u buồn dịu dàng đầy vẻ hoang mang khi thấy Khôi đang đóng khóa lên cửa phòng mình. Cô thầm thì hỏi:
"Anh Khôi... chủ trọ Lâm có chuyện gì sao? Sao lại phải khóa chặt chúng tôi thế này?"
"Lệnh của chủ thượng," Khôi lầm lì đáp, không thèm nhìn Bạch Lộ, đôi tay khổng lồ tiếp tục nện búa sầm sầm lên ổ khóa phòng 202. "Yên lặng ở trong phòng, không được tự ý ra ngoài vào ban đêm."
Việc lắp đặt diễn ra suôn sẻ cho đến khi Khôi tiến lên tầng ba để lắp khóa cho phòng 404 của Dạ Hiên. Đúng lúc này, ở sảnh lễ tân tầng một bỗng vang lên tiếng bước chân lén lút của con người.
Một gã đàn ông trung niên gầy gò, mặc áo khoác gió màu xám, đội mũ sụp che nửa mặt đang lén lút bước qua cửa chính nhà trọ. Trên tay gã cầm một chiếc máy ảnh kỹ thuật số nhỏ, liên tục chụp ảnh những mảng tường gỗ mun bị sém đen và sàn nhà bị nứt vỡ sau trận chiến đêm qua.
Gã này chính là Trần Đại Bản, kẻ môi giới bất động sản dương thế, tay sai đắc lực của Hoàng Hải Đăng thuộc tập đoàn Hoàng Gia. Hắn lén thâm nhập vào sảnh nhà trọ hòng thu thập bằng chứng về việc "công trình bị hư hại nghiêm trọng, không an toàn" để tạo áp lực pháp lý ép Trúc Chi phải bán đất.
*Tách! Tách!*
Tiếng màn trập máy ảnh vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch của sảnh chính. Khôi, đang đứng ở hành lang tầng hai, với bản năng bảo vệ nhà trọ cực cao và thính giác nhạy bén của một quỷ lực sĩ, lập tức phát hiện ra kẻ đột nhập.
Gương mặt hung dữ của Khôi tối sầm lại. Gã gầm lên một tiếng kinh hoàng xé rách sương mù, nhảy vút từ lan can tầng hai xuống sảnh chính.
*Rầm!*
Sàn gỗ mun rung chuyển dữ dội dưới sức nặng khổng lồ của quỷ lực sĩ. Trần Đại Bản giật nảy mình, mặt cắt không còn một giọt máu khi nhìn thấy một gã khổng lồ cao hơn hai mét, da xám ngoét, đôi mắt trợn ngược đầy sát khí đang đứng chắn trước mặt mình.
"Kẻ phàm nhân hèn hạ! Dám đột nhập phá hoại nhà trọ!" Khôi gầm gừ, đôi bàn tay khổng lồ quấn đầy xích sắt rỉ sét vươn ra, tóm chặt lấy cổ áo của Trần Đại Bản nhấc bổng lên không trung.
"Á! Quỷ! Cứu tôi với!" Trần Đại Bản sợ hãi tột độ, chiếc máy ảnh trên tay rơi xuống sàn gỗ kêu bộp một tiếng. Hắn giãy giụa điên cuồng, đôi chân phàm nhân đạp loạn xạ trong không khí.
Khôi nổi giận lôi đình. Trong đầu gã quỷ lực sĩ đơn giản này, bất kỳ kẻ nào đột nhập nhà trọ lúc Trúc Chi dưỡng thương đều là kẻ thù cần phải bị tiêu diệt vĩnh viễn. Gã vung nắm đấm khổng lồ quấn xích sắt lên, định đập nát đầu tên phàm nhân quấy rối để trừ họa.
Thế nhưng, gã đã quên mất một quy tắc tối cao bất di bất dịch của Nhà trọ Vạn Quỷ.
*Luật cấm ma tộc hành hung phàm nhân.*
Bất kỳ ma tộc hay vong hồn nào dùng linh lực hoặc bạo lực tấn công con người trong ranh giới đất nhà trọ sẽ bị kết giới phản phệ lập tức để bảo vệ phàm nhân.
Ngay khi nắm đấm của Khôi chỉ còn cách mặt Trần Đại Bản một gang tay, Sổ đỏ Nhà trọ Vạn Quỷ giấu trong ngực áo của Trúc Chi đang ngủ sâu ở phòng 101 đột ngột tỏa ra luồng nhiệt lượng cực mạnh. Huyết ấn phong ấn của tổ tiên Lâm Bá Thiên lập tức được kích hoạt tự động.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Một luồng lôi phạt màu đỏ rực rỡ đột ngột giáng xuống từ những thanh xà gồ gỗ mun trên trần nhà sảnh chính. Sét đánh thẳng vào cánh tay khổng lồ của Khôi, bùng phát ra những tia lửa điện đỏ rực xé rách không khí.
"Gào... gào!"
Khôi hét lên một tiếng đau đớn kinh hoàng. Sức mạnh lôi phạt của kết giới địa lý vô cùng khủng khiếp, trực tiếp thiêu cháy đen thui đôi bàn tay khổng lồ của gã. Luồng điện đỏ rực chạy dọc khắp cơ thể quỷ lực sĩ, khiến gã giật nảy người, twitching liên tục như một kẻ bị động kinh.
Sức mạnh phản phệ hất văng thân hình khổng lồ nặng nề của Khôi bay ra xa hơn năm mét, đập rầm vào chiếc cột gỗ mun giữa sảnh rồi ngã sụp xuống đất, khói đen bốc lên nghi ngút từ cơ thể xám ngoét. Đôi bàn tay của gã bị bỏng nặng, cháy đen thui và bốc mùi khét lẹt của oán khí bị tịnh hóa.
Trần Đại Bản bị rơi bịch xuống sàn gỗ mun, ho sặc sụa. Chứng kiến cảnh tượng gã khổng lồ xám ngoét bị sét đánh cháy đen ngay trước mắt, hắn sợ hãi đến mức tè ra quần. Không kịp nhặt lại chiếc máy ảnh rơi trên sàn, Trần Đại Bản lồm cồm bò dậy, điên cuồng lao ra cửa chính, biến mất vào màn sương mù dày đặc ngoài trấn như một con chó hoang bị săn đuổi.
***
Từ phía cầu thang, Thẩm Dạ Hiên bước xuống sảnh chính, đôi mắt phượng híp lại đầy vẻ thâm trầm. Lồng ngực trái của anh chợt thắt lại một nhịp đau nhói—cơn đau phản phệ từ kết giới vừa kích hoạt đã truyền sang anh qua khế ước hoán huyết, báo hiệu Trúc Chi đang ngủ sâu cũng bị chấn động nhẹ kinh mạch.
Anh bước đến bên cạnh Khôi đang nằm co giật dưới đất, khói đen vẫn bốc lên từ đôi tay cháy xém của gã. Dạ Phong cũng từ trong bóng tối hiện thân, vội vã đỡ quỷ lực sĩ dậy.
"Chủ... chủ thượng... Khôi biết lỗi... Khôi quên mất luật lệ..." Khôi thào thào đau đớn, giọng nói run rẩy vì sợ hãi kết giới lôi phạt.
Dạ Hiên thở dài một hơi đầy lạnh lẽo, ánh mắt nhìn ra phía cửa chính nơi Trần Đại Bản vừa chạy trốn:
"Ngươi không sai khi muốn bảo vệ nhà trọ, nhưng ngươi đã quên rằng kết giới đất đai này được chứng thực bởi Thiên đạo. Luật lệ của nó là tuyệt đối, không thiên vị bất kỳ ai, kể cả khi ngươi đang hành động vì chủ nhân của nó. Lần sau, nếu còn dùng bạo lực với phàm nhân trong phạm vi nhà trọ, kết giới sẽ thiêu rụi linh hồn ngươi thành tro bụi vĩnh viễn."
"Khôi... Khôi nhớ kỹ rồi..." Quỷ lực sĩ run rẩy cúi đầu.
"Dạ Phong, đưa hắn xuống nhà kho tầng hầm, dùng tro tàn tịnh hóa để xoa dịu vết bỏng lôi phạt cho hắn," Dạ Hiên ra lệnh.
"Rõ!" Dạ Phong đỡ Khôi lầm lũi đi xuống tầng hầm.
Dạ Hiên đứng một mình giữa sảnh lễ tân vắng lặng, ánh mắt nhìn xuống chiếc máy ảnh kỹ thuật số của Trần Đại Bản rơi trên sàn gỗ. Anh nhặt nó lên, dùng đầu ngón tay thon dài bóp nát vụn chiếc máy ảnh thành những mảnh nhựa và kim loại vô hại.
Anh nhận ra một chân lý tàn khốc: luật lệ nhà trọ của Trúc Chi là một lá chắn bảo hộ tuyệt đối, nhưng nó cũng là một xiềng xích vô hình hạn chế mọi hành động bạo lực của ma tộc. Để vận hành hệ thống khóa mới một cách hợp pháp và an toàn mà không kích hoạt lôi phạt của kết giới, anh buộc phải dùng đến công cụ chính thống của người gác cổng.
Dạ Hiên bước vào phòng quản lý 101. Nhìn Trúc Chi vẫn đang ngủ say, anh nhẹ nhàng tiến đến bên giường, vươn bàn tay tuấn mỹ gạt nhẹ chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng đen đang giắt bên hông chiếc áo bà ba linen xám cát của cô.
Sự tiếp xúc nhẹ nhàng này khiến vết sẹo khế ước trên cổ tay cả hai khẽ ấm lên một nhịp dịu nhẹ. Dạ Hiên siết chặt chiếc chìa khóa vạn năng trong lòng bàn tay lạnh lẽo của mình, cảm nhận được luồng năng lượng gác cổng nguyên thủy chảy dọc theo thân khóa.
Anh bước lên tầng ba, đứng trước cánh cửa gỗ mun của căn phòng đặc biệt 404. Ổ khóa bằng hợp kim đồng đen mới đúc của A Phúc đã được lắp đặt chặt chẽ lên khung cửa, tỏa ra luồng dương khí tịnh hóa xám nhạt chống lại ma tính.
Dạ Hiên đưa Chiếc chìa khóa vạn năng vào ổ khóa đồng đen, xoay ngược chiều kim đồng hồ một cách dứt khoát.
*Cạch. Rắc.*
Tiếng cơ cấu khóa kim loại nặng nề ăn khớp vào nhau vang lên giòn giã trong hành lang vắng. Luồng ma khí hoàng gia tinh thuần đang rò rỉ từ phòng 404 lập tức bị khóa chặt hoàn toàn bên trong không gian phòng gỗ, không còn rò rỉ ra ngoài một tia nhỏ nào.
Dạ Hiên thở hắt ra một hơi, bóp chặt lồng ngực trái đang dần dịu bớt cơn đau thắt. Hệ thống khóa mới đã được vận hành hoàn tất một cách hợp pháp dưới sự chứng nhận của chìa khóa vạn năng gác cổng.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Ngay khi tiếng khóa vừa dứt, một luồng gió lạnh thấu xương thình lình thổi mạnh từ phía sân sau vườn bỉ ngạn, tràn dọc theo hành lang tầng ba. Sương mù dày đặc đang bao phủ ngoài hiên nhà trọ bỗng chốc biến đổi một cách quỷ dị.
Nó không còn mang màu xám ẩm ướt thông thường nữa.
Ổ khóa phòng 404 vừa được khóa lại bằng chìa khóa vạn năng thì sương mù ngoài hiên bỗng chuyển sang màu đỏ sậm rùng rợn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!