Nhạc nềnMemories6

Kim Bạc Phong Kinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão ngoài trời vẫn gào rú qua những khe hở của mái ngói gỗ mun, mang theo tiếng gió rít buốt lạnh của trấn Phong Đô sương mù. Sảnh lễ tân của nhà trọ Vạn Quỷ chìm trong một bầu không khí u ám, ngột ngạt đến nghẹt thở. Trên sàn gỗ mun sẫm màu, Lâm Trúc Chi nằm bất động, gương mặt vốn thanh tú giờ đây trắng bệch không một giọt máu, khóe môi và mũi vẫn còn vương những vệt máu tươi đỏ thẫm đã bắt đầu đông cứng. Tiếng thở của cô yếu ớt, đứt quãng như một sợi tơ mỏng manh trước gió, kinh mạch phàm nhân trong cơ thể đang phải gánh chịu sự tàn phá khủng khiếp từ luồng phản phệ ma lực vương tộc.


Dạ Phong cõng Lâm Duy đặt nằm tạm trên chiếc ghế trường kỷ dài ở góc sảnh, gã cận vệ ma tộc lảo đảo quỵ xuống, giáp da sém đen vì hỏa sát trận pháp của Trịnh Khánh Minh liên tục tỏa ra những làn khói xám nhạt. Gã không kịp lau đi vết máu đen trên trán, đôi mắt đầy lo âu nhìn chằm chằm vào cô gái phàm nhân đang hôn mê sâu.


"Bác sĩ Tô! Mau lên!" Dạ Phong khàn giọng gọi.


Từ phía cầu thang, một bóng người mặc áo blouse trắng vội vã chạy xuống. Tô Mộc Vân, nữ bác sĩ duy nhất của trấn Phong Đô dám qua lại với nhà trọ Vạn Quỷ, nhanh chóng quỳ rạp xuống bên cạnh Trúc Chi. Gương mặt cô hiện rõ vẻ nghiêm túc và chuyên nghiệp, nhưng khi ngón tay cô vừa chạm vào mạch cổ của Trúc Chi, Mộc Vân không khỏi rùng mình thốt lên:


"Lạnh quá! Thân nhiệt của cô ấy đang sụt giảm kinh hoàng!"


Mộc Vân lập tức mở hộp y tế gia truyền, rút ra một ống tiêm thuốc giảm đau và trợ tim phàm nhân. Thế nhưng, một hiện tượng quỷ dị xảy ra khiến vị bác sĩ ngoài ba mươi tuổi vốn điềm tĩnh phải trợn tròn mắt kinh hãi. Ngay khi mũi kim vừa đâm vào làn da nhợt nhạt của Trúc Chi, dung dịch thuốc truyền trong ống nghiệm bỗng chốc đông cứng lại thành những tinh thể băng màu xanh nhạt. Luồng âm khí lạnh thấu xương rỉ ra từ huyết quản của Trúc Chi mạnh đến mức làm nứt toác cả ống tiêm thủy tinh trên tay Mộc Vân.


*Rắc!*


"Cái gì thế này?" Mộc Vân hốt hoảng lùi lại, nhìn bàn tay mình đang run rẩy vì bị nhiễm lạnh. "Đây không phải là bệnh lý của người thường! Âm khí trong người cô ấy quá nặng, lục phủ ngũ tạng đang bị đông cứng từ bên trong. Thuốc phàm nhân hoàn toàn bị đẩy ra ngoài!"


"Tránh ra!"


Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như từ vực sâu chín tầng địa ngục đột ngột vang lên từ phía cầu thang gỗ. Tiếng bước chân nặng nề bước xuống, kéo theo những tiếng va chạm loảng xoảng của xích sắt phong ấn rỉ sét. Thẩm Dạ Hiên bước xuống sảnh chính, chiếc áo sơ mi lụa đen hờ hững lộ ra lồng ngực săn chắc, nơi ngực trái của anh đang rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm. Gương mặt tuấn mỹ vô song của vị Ma Vương kiêu ngạo giờ đây đầy vẻ thâm trầm, đôi mắt phượng rực lên sắc đỏ đậm sâu thẳm.


Qua liên kết sinh mệnh tàn khốc của khế ước hoán huyết, Dạ Hiên đang phải gánh chịu một nửa nỗi đau thể xác cùng Trúc Chi. Lồng ngực anh co thắt dữ dội, từng nhịp tim đập loạn xạ như muốn nổ tung. Nhìn cô gái phàm nhân thực dụng hằng ngày luôn miệng đòi nợ anh giờ đây nằm thoi thóp, lòng tự tôn kiêu ngạo của Dạ Hiên bị một nỗi hoảng hốt hối hận vô hình đè nặng.


Anh quỳ xuống bên cạnh Trúc Chi, bàn tay tuấn mỹ run nhẹ khi chạm vào gò má lạnh toát của cô. Kinh mạch của cô đang bị tàn phá bởi chính 5% ma lực vương tộc mà anh đã truyền qua khế ước để cứu cô ở đền hoang. Thân thể phàm nhân yếu ớt của cô giống như một chiếc bình gốm mỏng manh, hoàn toàn không chịu nổi dòng chảy năng lượng cuồng bạo của Ma Vương.


"Dạ Phong, đi gọi lão già ở phòng 204 xuống đây!" Dạ Hiên gầm lên một tiếng khàn đặc.


"Chủ thượng! Ngài định dùng ma lực cưỡng chế vong hồn sao? Nguyên thần của ngài đang suy kiệt cực hạn, nếu tiếp tục thi triển ma pháp vượt qua phong ấn của phòng 404, ngài sẽ..." Dạ Phong hốt hoảng ngăn cản.


"Ta bảo ngươi đi gọi!" Luồng sát khí đỏ thẫm bùng phát quanh người Dạ Hiên khiến những tấm ván gỗ mun xung quanh rung lên bần bật. Dạ Phong không dám cự tuyệt, lập tức lao vút lên tầng hai.


Chỉ trong chớp mắt, một bóng ma lão nhân mặc đồ ngự y triều Nguyễn màu lam sậm, tay đeo bao tay da mỏng xuất hiện tại sảnh lễ tân. Đó chính là Quỷ y châm cứu, khách trọ đặc biệt ở phòng 204, người đã tá túc tại nhà trọ Vạn Quỷ nhiều năm để tránh sự truy quét của pháp sư. Nhìn thấy Dạ Hiên đang bừng bừng sát khí, Quỷ y run rẩy quỳ sụp xuống đất:


"Bái... bái kiến Ma Vương đại nhân!"


"Mau khám cho cô ấy! Nếu cô ấy chết, ta sẽ khiến linh hồn ngươi tan biến vĩnh viễn!" Dạ Hiên bóp chặt bả vai Quỷ y, giọng nói lạnh thấu xương tủy.


Quỷ y châm cứu lật đật bò đến bên cạnh Trúc Chi. Lão đưa ngón tay xương xẩu dính đầy âm khí vuốt nhẹ lên cổ tay phải của cô, nơi vết sẹo khế ước hoán huyết hình sợi xích đang rực sáng đỏ một cách bất ổn. Sắc mặt của Quỷ y biến đổi liên tục, lão thở dài đầy ái ngại:


"Báo cáo Ma Vương đại nhân, kinh mạch phàm nhân của chủ trọ Lâm đang bị bóp nghẹt hoàn toàn bởi luồng ma khí vương tộc cực hạn của ngài. Ma tính đang ăn mòn tế bào phàm trần của cô ấy. Nếu không phong tỏa các huyệt đạo chính ngay lập tức, trong vòng nửa canh giờ nữa, tim cô ấy sẽ ngừng đập vĩnh viễn do quá tải oán khí."


"Dùng kim châm của ngươi cứu cô ấy!" Dạ Hiên ra lệnh.


Quỷ y châm cứu đổ mồ hôi lạnh, lắc đầu quầy quậy: "Không được! Lão già này là vong hồn, châm kim chứa âm khí của lão vào người cô ấy lúc này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Chủ trọ Lâm mang huyết mạch gác cổng họ Lâm, cơ thể cô ấy có tính năng tịnh hóa ngầm, nhưng lúc này cô ấy đang hôn mê sâu, ý thức không thể tự vận hành tịnh hóa. Chỉ có tự tay cô ấy, hoặc một người mang dương khí phàm nhân cực thịnh mới có thể dùng kim bạc châm cứu phong kinh để tự cứu mạng."


"Dương khí phàm nhân?" Dạ Hiên quay sang nhìn Tô Mộc Vân đang đứng run rẩy bên cạnh. "Ngươi! Mau dùng bộ kim bạc này châm cứu cho cô ấy!"


Quỷ y châm cứu vội can ngăn: "Càng không được! Kỹ thuật châm cứu phong kinh đòi hỏi phải thấu hiểu dòng chảy âm dương khí cực kỳ tỉ mỉ. Bác sĩ phàm nhân này chỉ biết y học hiện đại, châm sai một huyệt vị sẽ khiến ma khí bùng phát làm nổ tung kinh mạch của chủ trọ ngay lập tức!"


Căn phòng rơi vào trạng thái bế tắc tuyệt vọng. Tô Mộc Vân bất lực nhìn nhịp tim trên máy đo cầm tay của Trúc Chi đang sụt giảm liên tục: 45... 40... 35 nhịp mỗi phút. Thân nhiệt của cô đã giảm xuống dưới 34 độ C, làn da bắt đầu xuất hiện những vệt tím tái do ma độc ăn mòn.


Dạ Hiên bóp chặt nắm tay đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi đỏ thẫm nhỏ xuống sàn gỗ mun. Anh cảm thấy lồng ngực mình đau đớn như bị xé rách làm đôi, hơi thở nghẹt nghẹn. Khế ước hoán huyết đang truyền nỗi đau cận tử của Trúc Chi trực tiếp sang cơ thể anh.


"Lâm Trúc Chi... ngươi không được chết..." Dạ Hiên ghé sát tai cô, khàn giọng thì thầm. "Ngươi còn chưa đòi hết nợ của ta... Ngôi nhà trọ này sẽ thế nào nếu không có ngươi gác cổng?"


Trong cơn mê man tăm tối, linh hồn của Lâm Trúc Chi đang lơ lửng giữa một khoảng không gian xám xịt bao phủ bởi sương mù dày đặc. Cô nhìn thấy bóng dáng hiền hậu của cha nuôi Lâm Mạnh đang đứng ở cuối con đường sương mù, mỉm cười vẫy tay gọi cô.


"Cha..." Trúc Chi định bước tới, nhưng vết sẹo khế ước trên cổ tay phải đột ngột nhói lên một nhịp bỏng rát kinh hoàng. Tiếng bàn tính gỗ gõ "cạch, cạch, cạch" giòn giã của Lão Tiền vang vọng bên tai cô, cùng với giọng nói trầm thấp, đầy dằn vặt của Dạ Hiên: *"Ngươi còn chưa đòi hết nợ của ta..."*


"Phải... mình còn chưa đòi nợ... thuế đất còn chưa đóng... Lâm Duy vẫn chưa an toàn... Mình không thể chết dễ dàng thế này được!"


Ý chí sinh tồn sắt đá của một cô gái phàm nhân thực dụng bùng cháy dữ dội. Ý thức gác cổng tiềm ẩn trong huyết mạch họ Lâm đột ngột thức tỉnh nhẹ. Lâm Trúc Chi run rẩy mở mắt ra, đôi đồng tử xám tro trong giây lát hóa thành màu xám bạc lộng lẫy.


"Kim... kim bạc..." Trúc Chi thào thào, bàn tay mảnh mai của cô run rẩy đưa lên không trung.


Quỷ y châm cứu mừng rỡ hét lớn: "Ý thức gác cổng của cô ấy đã thức tỉnh! Mau đưa bộ kim bạc phong kinh cho cô ấy!"


Dạ Hiên nhanh như cắt chộp lấy hộp gấm chứa bộ kim bạc gia truyền của mẹ ruột Trúc Chi để lại trên bàn trang điểm, mở ra và đặt vào bàn tay đang run rẩy của cô. Trúc Chi dùng chút sức tàn cuối cùng, ngón tay kẹp chặt lấy cây kim bạc dài ba tấc mảnh mai. Dưới sự chỉ dẫn khẩn cấp của Quỷ y châm cứu, cô gượng dậy, đôi mắt mờ đục định vị các huyệt vị chính trên cơ thể mình.


"Châm vào huyệt Thần Khuyết trước để giữ lại chân khí phàm nhân!" Quỷ y hô lớn.


*Phập!*


Cây kim bạc đầu tiên cắm sâu vào da thịt Trúc Chi. Một luồng khói đen oán khí lập tức rít lên xèo xèo, thoát ra dọc theo thân kim bạc. Gương mặt Trúc Chi co rúm lại vì đau đớn tột cùng, nhưng cô không dừng lại.


"Tiếp theo là huyệt Nội Quan ở cổ tay để phong tỏa ma khí vương tộc đang xâm nhập tim!"


*Phập!*


Cây kim bạc thứ hai cắm thẳng vào sát vết sẹo khế ước máu trên cổ tay phải của cô. Hào quang đỏ rực của sợi xích khế ước đột ngột bị dập tắt, thay vào đó là luồng khí xám nhạt của tịnh tịnh hóa bắt đầu lan tỏa. Kinh mạch phàm nhân bị bóp nghẹt bấy lâu nay bỗng chốc được giải phóng, nhịp tim của Trúc Chi bắt đầu tăng dần lên: 50... 60 nhịp mỗi phút.


"Cuối cùng là huyệt Dũng Tuyền dưới lòng bàn chân để tống xuất âm độc ra ngoài!"


*Phập!*


Cây kim bạc thứ ba cắm sâu vào huyệt vị cuối cùng. Trúc Chi thở hắt ra một hơi dài, toàn thân cô run rẩy kịch liệt. Từ các đầu kim bạc, những giọt mồ hôi màu đen sậm dính đầy oán khí bắt đầu rỉ ra, tỏa ra mùi tanh nồng của ma độc hoàng gia đang bị trục xuất khỏi cơ thể phàm nhân.


Cô ngã quỵ xuống gối, hơi thở dần trở nên ổn định nhưng cơ thể vẫn còn run rẩy vì lạnh. Ma khí đã bị phong tỏa tạm thời bằng kim bạc phong kinh, nhưng âm hàn khí tích tụ trong lục phủ ngũ tạng vẫn chưa được thanh lọc hoàn toàn.


Dạ Hiên nhìn bọc mồ hôi đen tống xuất ra ngoài, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Anh lập tức quay sang Dạ Phong:


"Trà Trầm Hương Kháng Ma đâu? Mau mang ra đây!"


Dạ Phong vội vã bưng đến một chén dược trà màu đỏ bỉ ngạn bốc khói nghi ngút, hương trầm ấm áp lập tức lan tỏa khắp căn phòng 101, xua tan đi phần nào âm hàn khí lạnh lẽo. Thế nhưng, Trúc Chi lúc này đã hoàn toàn kiệt sức sau màn tự châm cứu cứu mạng, đôi môi cô mím chặt, hàm răng nghiến chặt vì lạnh, hoàn toàn không thể tự uống trà.


Tô Mộc Vân cố gắng dùng thìa để đút trà cho cô nhưng dịch trà vừa chạm vào môi Trúc Chi liền bị đẩy ra ngoài do cơ thể cô đang trong trạng thái phòng thủ tự động chống lại mọi tác động ngoại lai.


"Để ta!"


Dạ Hiên gạt Mộc Vân ra, chộp lấy chén trà Trầm Hương Kháng Ma ấm áp. Anh không hề do dự, ngụm một ngụm trà lớn vào miệng, rồi cúi người áp đôi môi mỏng lạnh lẽo của mình lên đôi môi đang run rẩy của Trúc Chi.


Tô Mộc Vân kinh ngạc che miệng lùi lại, trong khi Dạ Phong khẽ cúi đầu tránh đi chỗ khác.


Dạ Hiên dùng lưỡi khẽ cạy hàm răng đang nghiến chặt của cô ra, nhẹ nhàng truyền dẫn dòng nước trà ấm áp mang dược tính tịnh hóa chạy dọc xuống cổ họng cô. Sự tiếp xúc xúc giác đầy thân mật và bất ngờ này khiến vết sẹo khế ước trên cổ tay cả hai bỗng chốc rực sáng một luồng ấm áp dịu nhẹ. Dòng dược tính của trà Trầm Hương nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể Trúc Chi, tịnh hóa hoàn toàn những tàn dư ma độc còn sót lại trong lục phủ ngũ tạng.


Trúc Chi khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, cơ thể cô dần ấm trở lại, vệt tím tái trên làn da nhợt nhạt biến mất hoàn toàn. Cô chìm vào một giấc ngủ sâu, yên bình và không còn đau đớn.


Dạ Hiên gượng dậy, lau đi vệt nước trà còn vương trên khóe môi. Gương mặt anh bỗng chốc trở nên trắng bệch, anh lảo đảo bước lùi lại một bước, bàn tay phải bóp chặt lấy ngực trái đang nhói đau dữ dội. Việc cưỡng chế phá vỡ phong ấn phòng 404 để sử dụng ma lực cứu mạng Trúc Chi đã khiến nguyên thần vương tộc đang bị thương nặng của anh tổn hao nghiêm trọng.


Ngay trong khoảnh khắc ma khí trong cơ thể Trúc Chi vừa được phong tỏa hoàn toàn bởi ba cây kim bạc, vết sẹo khế ước hoán huyết hình sợi xích trên cổ tay phải của cô đột ngột nhấp nháy một luồng ánh sáng đen sậm quỷ dị, phát ra những tia sáng âm u lạnh lẽo.


Dạ Hiên nhìn luồng ánh sáng đen ấy, đôi mắt phượng co rụt lại đầy cảnh giác. Anh biết, đây chính là điềm báo tồi tệ: nguyên thần vương tộc của anh đang tiếp tục suy kiệt nghiêm trọng vì cứu cô, và những sợi xích sắt phong ấn ma khí tại căn phòng 404 tầng ba đang bắt đầu lỏng lẻo dần, đe dọa giải phóng toàn bộ ma tính hoàng gia ra ngoài dương thế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!