Huyết Chiến Đêm Bão
Cột lửa Huyền Hỏa khổng lồ rực cháy như một con hỏa long điên cuồng giáng xuống từ đỉnh đền hoang đổ nát, xé toạc màn sương mù xám xịt của đêm Phong Đô. Sức nóng kinh hoàng từ thanh kiếm đồng cổ khảm bảy viên ngọc đỏ của Trịnh Khánh Minh tỏa ra khiến không khí xung quanh vặn vẹo, thiêu rụi những dải cỏ dại cuối cùng trên đài tế đá cổ. Tiếng rít xé gió của ngọn lửa chu sa cực đoan gầm rú bên tai Lâm Trúc Chi, mang theo mùi tàn tro nồng nặc và sát khí vô biên của một pháp sư cao cấp đang điên cuồng vì hận thù.
Trúc Chi đứng đó, bộ áo bà ba bằng vải linen màu xám cát dính đầy bụi đất bay phần phật dưới áp lực của luồng hỏa phong. Cánh tay phải bị bỏng rát đỏ ửng của cô khẽ run lên, nhưng đôi mắt xám tro vẫn nhìn thẳng vào cột lửa đang lao xuống mà không hề có một tia dao động. Phía sau cô, Dạ Phong đang cõng Lâm Duy trên lưng, giáp da của gã cận vệ ma tộc đã sém đen, ma khí xung quanh gã liên tục bị hỏa sát trận pháp ăn mòn rít lên những tiếng xèo xèo đau đớn. Lâm Duy vẫn hôn mê sâu, hơi thở yếu ớt rỉ ra từ lồng ngực phàm nhân vô căn khí hoàn toàn không biết gì về thảm họa đang cận kề.
"Chủ trọ Lâm! Mau tránh ra!" Dạ Phong gầm lên, gã cố gắng vung đoản đao Hắc Ảnh lên để chắn đòn nhưng luồng dương khí cực đoan của Huyền Hỏa trận pháp lập tức đánh văng gã lùi lại, ma lực trong cơ thể gã bị áp chế đến mức nghẹt thở.
Trúc Chi biết cô không thể tránh. Nếu cô bước lệch đi dù chỉ một bước, cột lửa Huyền Hỏa kia sẽ thiêu rụi Lâm Duy thành tro bụi trong nháy mắt. Cô siết chặt chiếc gậy tre cũ kỹ của Trương Tiên Sinh trong tay trái, đầu ngón tay rướm máu tươi do dùng lực quá mạnh. Vết sẹo khế ước máu hình sợi xích trên cổ tay phải của cô đột ngột bùng phát một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, nóng bỏng như một sợi sắt nung găm thẳng vào xương tủy.
Cùng lúc đó, cách đền hoang vạn dặm, tại căn phòng 404 nằm sâu cuối hành lang tầng ba của nhà trọ Vạn Quỷ.
Thẩm Dạ Hiên đang ngồi xếp bằng trên sàn gỗ mun sẫm màu, những sợi xích sắt phong ấn rỉ sét quấn quanh lồng ngực anh đột ngột rung lên bần bật, phát ra những tiếng va chạm loảng xoảng khô khốc. Đột nhiên, lồng ngực trái của vị Ma Vương kiêu ngạo co thắt dữ dội. Một cơn đau buốt nhói, sâu hoắm như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua tim khiến anh gục xuống sàn gỗ, bàn tay tuấn mỹ bóp chặt lấy ngực áo sơ mi lụa đen.
"Trúc Chi..."
Dạ Hiên lẩm bẩm, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng cô độc giờ đây bỗng co rụt lại, chuyển sang màu đỏ đậm sâu thẳm như máu. Qua liên kết sinh mệnh tàn khốc của khế ước hoán huyết, anh cảm nhận được rõ rệt hơi thở của cô gái phàm nhân kia đang lịm dần dưới sức nóng của ngọn lửa Huyền Hỏa cực đoan. Sợi chỉ đỏ sinh mệnh kết nối giữa hai người đang rung lên bần bật, rạn nứt và có nguy cơ đứt đoạn vĩnh viễn.
Quy luật của khế ước hoán huyết vô cùng vô tình: Trúc Chi chết, nguyên thần đang trọng thương của anh cũng sẽ lập tức tiêu biến vào hư vô cõi chết. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí của vị Ma Vương bất tử, nỗi sợ hãi lúc này không phải là cái chết của chính mình, mà là hình ảnh cô gái phàm nhân thực dụng, đanh đá thường ngày – kẻ luôn gõ bàn tính gỗ đòi nợ anh từng đồng tiền phòng – đang nhắm mắt chờ chết dưới lưỡi kiếm của Trịnh Khánh Minh.
"Ta không cho phép ngươi chết dưới tay một kẻ phàm trần rác rưởi!"
Dạ Hiên gầm lên một tiếng trầm thấp, luồng ma khí hoàng gia cực hạn trong cơ thể anh bùng phát dữ dội, cuốn phăng những làn sương mù xung quanh phòng 404. Anh bất chấp sự rạn nứt kinh hoàng của nguyên thần vương tộc, bất chấp nỗi đau phản phệ thể xác đang xé rách lồng ngực, quyết đoán kích hoạt Đồng bộ hóa khế ước. Anh cắn chặt đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu vương tộc xuống vết sẹo khế ước phát sáng trên cổ tay mình, cưỡng chế truyền dẫn 5% linh lực Ma Vương trực tiếp qua khoảng cách không gian vạn dặm.
Tại đền Thành Hoàng hoang, cột lửa Huyền Hỏa chỉ còn cách đầu Trúc Chi chưa đầy một gang tấc. Sức nóng kinh hoàng đã làm cháy sém vài sợi tóc đen của cô, da mặt cô bỏng rát như muốn nứt ra.
Nhưng ngay trong tích tắc ấy, vết sẹo khế ước máu trên cổ tay phải của Trúc Chi đột ngột bùng phát một luồng hào quang đỏ thẫm rực rỡ như hoàng hôn rỉ máu. Một luồng ma lực vương tộc lạnh lẽo, uy nghiêm tột đỉnh cuồn cuộn tràn vào kinh mạch phàm nhân của cô. Trúc Chi cảm thấy toàn bộ mạch máu trong cơ thể mình như bị một dòng thác băng nung nóng xé rách, đau đớn tột cùng khiến cô muốn hét lên, nhưng đồng thời, một nguồn sức mạnh vượt thiên quy chưa từng có bộc phát từ sâu trong huyết mạch gác cổng của cô.
Trúc Chi vung cánh tay phải lên, vết sẹo rực sáng rực rỡ. Cô không có võ lực, nhưng bản năng gác cổng kết hợp với 5% ma lực của Dạ Hiên giúp cô ngưng tụ luồng ma khí đen thẫm thành một chiếc khiên chắn ma lực vương tộc khổng lồ, che phủ toàn bộ đài tế đá cổ.
*UỲNH!!!*
Cột lửa Huyền Hỏa cực đoan đâm sầm vào chiếc khiên ma hỏa đen. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động toàn bộ khu rừng thông Sóc Sơn. Luồng sóng xung kích ma lực khổng lồ từ tâm vụ nổ quét sạch mọi sương mù đỏ ranh giới trong phạm vi trăm mét, hất văng Trịnh Khánh Minh lùi lại hơn mười bước, thanh kiếm đồng cổ khảm bảy viên ngọc đỏ trên tay lão rung lên bần bật, ngọn lửa chu sa bị dập tắt hoàn toàn.
Đài tế đá cổ nứt nẻ dưới chân Trúc Chi không chịu nổi áp lực khủng khủng, vỡ vụn thành ngàn mảnh đá hộc bay tứ tán. Bụi đất và tàn tro Huyền Hỏa bốc lên mù mịt.
"Ngươi... Ngươi rốt cuộc là thứ quái thai gì?" Trịnh Khánh Minh trợn trừng đôi mắt cuồng tín đầy vết sẹo bỏng, nhìn Trúc Chi bằng ánh mắt kinh hoàng. Lão không thể tin một con mụ phàm nhân lại có thể ngưng tụ ra luồng ma hỏa đen mang hơi thở uy nghiêm của hoàng tộc Địa ngục để chặn đứng sát chiêu mạnh nhất của lão.
Ma lực vương tộc nhanh chóng rút đi khỏi cơ thể Trúc Chi như thủy triều xuống, để lại một sự tàn phá kinh hoàng trong kinh mạch phàm nhân của cô. Trúc Chi lảo đảo quỵ xuống đất bùn, lồng ngực co thắt dữ dội, máu tươi đỏ thẫm lập tức trào ra từ mũi và khóe miệng, nhuộm đỏ cả vạt áo linen xám cát. Cơ thể phàm nhân gác cổng của cô hoàn toàn không chịu nổi sức ép của 5% ma lực Ma Vương, lục phủ ngũ tạng bị chấn động rớm máu đau đớn tột cùng.
"Chủ trọ Lâm!" Dạ Phong lao đến, nhanh như cắt đỡ lấy Trúc Chi. Gã nhìn thấy vết thương rớm máu của cô liền hiểu ngay cái giá tàn khốc mà cô và chủ nhân gã vừa phải trả qua khế ước hoán huyết.
"Duy... cõng Duy... chạy mau..." Trúc Chi thào thào, giọng cô khàn đặc và yếu ớt đến mức gần như vô thanh. Cô dùng chút sức tàn cuối cùng, điều hòa hơi thở theo phương pháp điều tức giữ mạng để giữ cho nhịp tim không bị ngừng đập hoàn toàn.
Dạ Phong không dám chậm trễ, gã một tay cõng Lâm Duy, một tay bế xốc Trúc Chi đang lịm đi, dùng tốc độ di chuyển cực nhanh của ma tộc thuần huyết lao thẳng vào lối vào mật đạo Vong Hồn ngầm dưới đài tế đổ nát.
Phía sau họ, Trịnh Khánh Minh nhìn thấy con trai Trịnh Gia Bảo đang nằm co quắp dưới đất bùn với đan điền bị phế hoàn toàn, lại nhìn thấy Trúc Chi trốn thoát, lão điên cuồng gầm lên một tiếng xé lòng:
"Lũ yêu ma cõi âm! Ta sẽ san phẳng cái nhà trọ Vạn Quỷ kia! Ta sẽ dùng máu của các ngươi để tế cho tu vi của con trai ta!"
Tiếng gầm rú điên cuồng của Trịnh Khánh Minh vang dội khắp khu rừng thông sương mù, báo hiệu một cơn bão lửa hủy diệt sắp sửa giáng xuống nhà trọ Vạn Quỷ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!