Di Chúc Cổng Âm Phủ
Sương mù ở trấn Phong Đô chưa bao giờ tan hết. Nó tựa như một dải lụa liệm khổng lồ màu xám tro, lững lờ quấn quanh những rặng thông già của ranh giới Sóc Sơn, rồi tràn qua những mái ngói rêu phong của thị trấn, cuối cùng cô đặc lại thành một thứ hơi lạnh ẩm ướt bám chặt lấy những bức tường gỗ mun sẫm màu của nhà trọ Vạn Quỷ.
Lâm Trúc Chi ho nhẹ một tiếng, kéo lại chiếc áo bà ba bằng vải linen xám cát đã bạc màu. Trên vai cô dính một chút bụi đất từ tầng hầm, vạt áo hơi sờn rách ở mép. Tay phải cô siết chặt cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa rách nát – thứ di vật duy nhất cùng với ngôi nhà trọ ba tầng cũ kỹ này mà người cha nuôi quá cố, Lâm Mạnh, để lại cho cô sau một vụ tai nạn giao thông đầy bí ẩn nửa năm trước.
"Cha nuôi à cha nuôi, cha để lại cho con một sản nghiệp thật lớn lao." Trúc Chi lẩm bẩm, giọng nói mang theo sự tự giễu cợt đầy thực dụng. "Một ngôi nhà trọ nợ nần ngập đầu trên dương thế, thuế đất trễ hạn ba kỳ, lại còn tọa lạc ngay trên cái lối vào Địa ngục này. Con mà không đòi được nợ của đám vong hồn này để kiếm tiền đóng thuế, chính quyền dương thế sẽ niêm phong nhà trọ, mà kết giới cõi âm cũng sẽ nuốt chửng con mất thôi."
Cô thở dài, bước xuống những bậc thang gỗ mục nát dẫn vào nhà kho tầng hầm. Nơi này tối tăm, nồng nặc mùi gỗ mục, mùi nến thơm ngải cứu ẩm ướt và một thứ mùi tanh nhẹ rỉ ra từ lòng đất – mùi của âm khí cực thịnh. Dưới hông Trúc Chi, chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng đen rèn từ sắt đền cổ gõ nhịp cộc cộc vào thành đùi cô, phát ra thứ âm thanh khô khốc giòn giã.
Khi bước đến góc tối nhất của nhà kho, dưới những tấm ván sàn mục nát bị cô cạy lên, một bệ đá cổ xám xịt hiện ra. Đó chính là đàn tế hoán huyết – nơi tổ tiên họ Lâm ngàn năm trước từng ký kết khế ước ranh giới đầu tiên với Ma tộc. Trúc Chi nhìn bệ đá với ánh mắt phức tạp. Cô biết dòng máu chảy trong huyết quản mình mang theo ấn ký gác cổng ẩn giấu, thứ giúp cô có năng lực "Vạn Ma Bất Xâm", không bị âm khí ăn mòn cơ thể như phàm nhân thường, nhưng cũng chính là xiềng xích trói buộc cô vào mảnh đất quỷ dị này.
"Két... két..."
Một tiếng động lạ vang lên từ phía trên. Không phải ở tầng một, mà là từ tầng ba – nơi căn phòng 404 đặc biệt tọa lạc.
Trúc Chi khựng lại. Sống lưng cô đột ngột lạnh toát. Đó không phải cái lạnh của sương mù Phong Đô, mà là một thứ sát khí đậm đặc, sắc lẹm như lưỡi đao vừa được rút ra khỏi bao tuyết. Tiếng xích sắt trừ tà xích quanh cửa phòng 404 khua lên những tiếng lách cách dồn dập, tựa như có một con quái thú đang điên cuồng giãy giụa bên trong.
"Có kẻ đột nhập. Sát khí nặng như vậy... không phải vong hồn vãng lai bình thường."
Trúc Chi siết chặt chiếc chìa khóa vạn năng bên hông. Bản năng thực dụng của một kẻ gác cổng nghèo khổ trỗi dậy: phòng 404 đã bị khóa kín bằng xích sắt trừ tà từ lâu, nếu kẻ bên trong phá hủy căn phòng gỗ mun cổ xưa này, chi phí sửa chữa sẽ là một con số thiên văn. Cô không thể để mất thêm một đồng cắc nào nữa.
Cô bước nhanh lên cầu thang gỗ. Mỗi bước đi, tiếng kót két của sàn nhà như hòa vào nhịp tim đang đập dồn dập của cô. Khi lên đến hành lang tầng ba, sương mù từ cửa sổ mở toang đã tràn vào, nhuộm trắng xóa cả lối đi. Trước cửa phòng 404, những sợi xích sắt trừ tà tẩm máu chó mực đang rung lên bần bật, rỉ sét rơi lả tả xuống sàn gỗ.
Trúc Chi hít một hơi thật sâu, dùng chiếc chìa khóa vạn năng tra vào ổ khóa hợp kim đồng đen.
"Cạch."
Cánh cửa phòng 404 mở ra. Một luồng gió lạnh buốt mang theo ma khí màu đen đỏ đậm đặc ùa thẳng vào mặt cô, khiến Trúc Chi lùi lại nửa bước.
Trong bóng tối của căn phòng, một nam tử đang nửa quỳ dưới sàn gỗ. Mái tóc đen dài xõa tung che nửa khuôn mặt tuấn mỹ vô song nhưng tái nhợt không một giọt máu. Anh mặc một chiếc áo sơ mi lụa đen hờ hững lộ lồng ngực săn chắc, nhưng ngay giữa ngực trái là một vết thương ghê rợn đang rỉ ra thứ máu màu đen đỏ phát sáng ma quái. Đôi mắt phượng của anh chậm rãi ngước lên, đồng tử màu đỏ đậm sâu thẳm tỏa ra ánh sáng khát máu tột độ.
Đó là Thẩm Dạ Hiên. Vị Ma Vương kiêu ngạo đang bị trọng thương nguyên thần, thực lực bị phong ấn chỉ còn mười phần trăm.
"Phàm nhân... dâng hiến sinh khí của ngươi cho ta!"
Giọng nói của Dạ Hiên trầm thấp, khàn đặc nhưng mang theo uy áp vương tộc khủng khiếp khiến không khí trong phòng như đông cứng lại. Chưa đầy một chớp mắt, bóng đen của anh đã áp sát. Một bàn tay lạnh giá như băng tinh bóp chặt lấy chiếc cổ mảnh mai của Trúc Chi, nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất.
"Khục... thả... thả ra!"
Trúc Chi nghẹt thở, hai chân vùng vẫy giữa không trung. Cô cảm nhận được một luồng lực hút vô hình đang điên cuồng rút đi sinh khí phàm nhân từ các lỗ chân lông của mình. Da thịt cô bắt đầu lạnh đi, tầm nhìn mờ dần. Ma khí của Dạ Hiên như những sợi xích vô hình khóa chặt lấy kinh mạch cô. Trong cơn hoảng loạn, Trúc Chi cố gắng vung tay, rút lá bùa bình an thông thường từ trong túi áo ra dán vào trán anh, nhưng lá bùa chưa kịp chạm vào đã bị ma khí hoàng gia của Dạ Hiên thiêu rụi thành tro bụi.
Sức mạnh của Ma Vương, dù chỉ còn mười phần trăm, vẫn không phải thứ bùa chú tầm thường có thể khắc chế.
"Ngươi thật ồn ào." Dạ Hiên lạnh lùng nói, đôi mắt đỏ đậm nhìn cô như nhìn một con mồi hiến tế hiền lành. Lực tay anh siết chặt hơn, sinh khí của Trúc Chi rò rỉ ra ngoài hóa thành những luồng sáng trắng nhạt bị vết thương trên ngực anh hấp thụ.
Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết cận kề, đầu óc thực dụng của Trúc Chi bỗng trở nên tỉnh táo tột độ. Cô nhận ra mình không thể dùng bạo lực hay bùa chú để đối đầu với vị Ma Vương này, cô phải dùng đến quyền hạn tối cao của mảnh đất này – quyền gác cổng của dòng họ Lâm.
Tay phải cô, vốn đang tự do, lén mò xuống hông, nắm chặt lấy chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng đen rèn từ sắt đền cổ dính máu người gác cổng thế hệ trước. Đầu chìa khóa nhọn hoắt, tỏa ra một luồng dương khí hộ thể mỏng manh nhưng sắc bén.
"Ta bảo ngươi... thả ta ra!"
Trúc Chi nghiến răng, dùng hết chút sức tàn cuối cùng, đâm mạnh chiếc chìa khóa vạn năng thẳng vào vết thương đang rỉ máu trên ngực trái của Thẩm Dạ Hiên.
"Phập!"
Đầu đồng đen nhọn hoắt cắm sâu vào da thịt anh. Dạ Hiên gầm lên một tiếng đau đớn, đồng tử đỏ đậm co rụt lại. Ma lực bảo hộ của anh bộc phát, hất văng Trúc Chi ra xa. Cô ngã rầm xuống sàn gỗ mun, ho sặc sụa, lồng ngực phập phồng hít thở luồng không khí lạnh giá.
Nhưng biến cố chưa dừng lại ở đó.
Máu tươi mang huyết mạch gác cổng của Trúc Chi từ lòng bàn tay cô bị trầy xước đã dính chặt vào chiếc chìa khóa vạn năng, hòa lẫn với thứ máu đen đỏ vương tộc của Dạ Hiên đang rỉ ra từ vết thương ngực. Thứ hỗn hợp máu ấy dọc theo thân chìa khóa, nhỏ giọt xuống sàn gỗ mun của phòng 404.
"Tách... tách..."
Ngôi nhà trọ Vạn Quỷ này được xây dựng ngay trên đường thẳng trục dọc nối liền với đàn tế hoán huyết dưới lòng đất. Khi những giọt máu hòa hợp ấy xuyên qua các kẽ hở của sàn gỗ, rơi thẳng xuống bệ đá cổ sâu dưới tầng hầm, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ lòng đất.
Một luồng sáng đỏ rực rỡ đột ngột bùng phát từ dưới chân họ, xuyên qua sàn nhà, dâng cao thành những sợi xích năng lượng màu huyết sắc quấn chặt lấy cả Trúc Chi và Thẩm Dạ Hiên.
Khế ước hoán huyết cổ xưa đã tự động kích hoạt.
"Cái gì thế này?!" Dạ Hiên kinh hoàng nhận ra ma lực của mình đang bị một thứ quy luật vô hình khóa chặt. Vết thương trên ngực anh bỗng bùng cháy một ngọn lửa đỏ rực rỡ, nhưng đau đớn ấy không chỉ dừng lại ở anh.
"Á!"
Trúc Chi hét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Trên cổ tay phải của cô, một vết sẹo hình sợi xích máu dần dần hiện rõ, rực sáng đỏ như sắt nung găm thẳng vào da thịt. Cơn đau thắt ngực dữ dội ập đến, tựa như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy trái tim cô. Cô ngã quỵ xuống sàn gỗ, cơ thể co rúm lại, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Ở phía đối diện, Dạ Hiên cũng gục xuống, lồng ngực phập phồng đau đớn. Anh trợn mắt nhìn Trúc Chi, nhận ra một sự thật tàn khốc: mỗi một nhịp thở yếu ớt của anh, mỗi một cơn đau từ vết thương ngực của anh, giờ đây đang truyền dẫn hoàn toàn sang cơ thể phàm nhân của cô gái trước mắt.
Sự liên kết sinh mệnh sống còn đã được thiết lập. Kẻ đi săn và con mồi, giờ đây đã hòa làm một.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!