Nhạc nềnDeep_Sea

Phi Vụ Tráo Thẻ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên trong đường ống dẫn hơi nước áp lực cao phụ của Ngân hàng Thế chấp Tuổi thọ Hoàng gia, bóng tối đặc quánh như thể được trộn bằng muội than và dầu máy thải. Đàm Trí nằm sấp, áp sát lồng ngực bán cơ khí của mình vào bề mặt kim loại lạnh buốt của vách ống. Tiếng tíc tắc đều đặn, lạnh lùng từ quả tim cơ khí Prototype-09 vang lên sát bên tai anh: *tíc, tắc, tíc, tắc*. Màn hình thạch anh nhỏ dưới lớp áo len sờn rách vẫn hiển thị con số chín mươi bảy ngày sống, phát ra thứ ánh sáng xanh lam nhạt nhòa, phản chiếu lên những đường ống đồng chằng chịt xung quanh.


Đôi bàn tay quấn băng gạc thô của Đàm Trí run rẩy nhẹ. Vết bỏng rộp từ ca quay máy tính cơ học đêm trước nứt ra, rỉ những vệt máu đỏ sẫm thấm qua lớp vải xám. Mỗi lần co duỗi ngón tay để kéo lê cơ thể về phía trước, một cơn đau nhói như kim châm lại dội thẳng lên đại não. Tuy nhiên, anh không thể dừng lại. Anh xoay nhẹ viền đồng thau của chiếc kính một tròng kiểm toán đeo bên mắt phải, căn chỉnh tiêu cự thấu kính thạch anh đa lớp để nhìn rõ mảnh da cừu ghi sơ đồ nhiệt độ do A Sáng cung cấp.


"Lối rẽ phía trước... nhiệt độ bốn mươi hai độ C. Vẫn nằm trong giới hạn chịu đựng của mạch máu sinh học," Đàm Trí lẩm nhẩm tính toán, giọng anh khàn đặc sặc mùi lưu huỳnh. Anh gõ nhẹ ngón tay trỏ xuống vách ống theo đúng nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút, sử dụng kỹ thuật Đồng bộ hóa nhịp tim cấp 1 để cưỡng chế nhịp đập của quả tim Prototype-09 không tăng cao. Dưới áp lực của ca mổ cưỡng chế, quả tim này mang một bẫy thuật toán tàn nhẫn: chỉ cần nhịp tim tăng quá giới hạn, bộ đếm ngược sinh mệnh sẽ tự động tăng tốc gấp ba lần.


Phía sau anh, tiếng thở dốc rụt rè của Lâm Viễn vang lên qua ống truyền âm bằng đồng tự chế. "Anh Đàm Trí, anh có nghe thấy không? Tôi đang ở ngã ba thông gió phía trên sảnh chính. Theo đúng quy luật xả áp của máy quét cổng chính, Thư ký Tần sẽ có khoảng trống thời gian bốn mươi lăm giây khi di chuyển dọc hành lang tầng ba để giao sổ sách hằng ngày cho Cố Trình. Đó là cơ hội duy nhất của anh."


"Tôi nghe rõ, Lâm Viễn," Đàm Trí thì thầm vào ống truyền âm. "Hãy giữ đúng nhịp đồng hồ bấm giờ. Khi tiếng xả áp thủy lực của cổng chính vang lên, hãy bắt đầu đếm ngược."


Đàm Trí bò nhanh hơn, luồn lách qua các khớp nối chữ T của hệ thống thông gió. Nhờ bản đồ hơi nước của A Sáng, anh tránh được những luồng khí nén nóng rực lên tới hai trăm độ C đang rít gầm trong các đường ống chính. Cuối cùng, anh tiếp cận được tấm lưới sắt thông gió trần nhà của văn phòng Phó giám đốc Cố Trình.


Qua khe lưới sắt, Đàm Trí nhìn xuống. Văn phòng của Cố Trình rộng lớn, ngập tràn mùi hương xa xỉ của nước hoa quý tộc hòa lẫn với mùi dầu bôi trơn thạch anh thượng hạng. Sàn nhà lót gỗ sồi bọc chì cách từ, những đường ống đồng mạ vàng dát đồng dẫn hơi sưởi ấm áp chạy dọc vách tường. Ở góc phòng, chiếc bàn làm việc khổng lồ bằng gỗ gụ đứng sừng sững, và ngay bên cạnh nó là chiếc rương sồi hai đáy bọc chì — nơi Cố Trình cất giữ tệp thẻ mật chứa công thức bòn rút tuổi thọ của toàn khu Smog-Town.


*Xèèèè... rítttt...*


Tiếng xả áp thông khí khổng lồ từ cổng chính ngân hàng vang dội qua các đường ống, báo hiệu chu kỳ xả áp bắt đầu.


"Bắt đầu đếm ngược! Bốn mươi lăm giây!" Giọng Lâm Viễn vang lên gấp gáp qua ống truyền âm.


Đàm Trí lập tức dùng cờ-lê đa năng tháo nhanh bốn chốt định vị của tấm lưới sắt. Đôi tay rỉ máu của anh hoạt động với sự chính xác tuyệt đối của một thợ rèn đồng cổ. Anh nhẹ nhàng nhấc tấm lưới ra, thả mình trượt xuống sàn gỗ sồi một cách không tiếng động.


Anh lao thẳng đến chiếc rương sồi hai đáy. Chiếc rương được lót một lớp chì dày năm milimet ở giữa hai đáy để cách ly hoàn toàn mọi sóng dò tìm từ trường. Đàm Trí thọc tay vào túi áo, rút ra khuôn sáp vân tay giả do Tiểu Muội lén thu thập từ ly trà sứ của Cố Trình. Anh áp khuôn sáp vào bộ quét vân tay cơ học của khóa rương, đồng thời dùng ngón tay gõ nhịp *cọc, cọc, cọc* để giữ bình tĩnh.


*Tạch. Cọc... rắc.*


Khóa cơ học xoay chuyển dưới áp lực thủy lực nhỏ. Nắp rương mở ra, lộ ra những khay gỗ sồi chứa các tấm thẻ đục lỗ mạ kẽm lạnh ngắt. Đàm Trí dùng Kính một tròng kiểm toán quét nhanh qua các nhãn thẻ. Con mắt phải của anh co thắt nhẹ dưới thấu kính lọc thạch anh, định vị chính xác tấm thẻ đồng mạ kẽm lớn nhất nằm ở trung tâm: Thẻ đục lỗ mật của Cố Trình.


"Giây thứ hai mươi," tiếng Lâm Viễn đếm ngược vang lên trong đầu anh.


Đàm Trí rút tấm thẻ mật ra, đút nó vào khe đọc của chiếc Máy tính thẻ đục lỗ cầm tay bằng đồng thau đeo bên hông. Anh dùng tay quay cơ học bên hông máy tính, truyền động hệ thống một trăm hai mươi bánh răng đồng siêu nhỏ bên trong. Máy tính bắt đầu giải mã và phân tích các dãy lỗ đục trên tấm thẻ mật.


Để tăng tốc độ giải mã, Đàm Trí áp dụng thuật toán đối chiếu từ thẻ ST-9042 của Lão Cát mà anh đã phân tích đêm trước. Chiếc kính một tròng kiểm toán phản chiếu những ký tự số nhấp nháy trên màn hình thạch anh nhỏ của máy tính cầm tay.


*Cọc, cọc, cọc, cọc...*


Bánh răng máy tính quay điên cuồng. Công thức khấu trừ tuổi thọ bí mật của Tạ Đăng hiện ra trước mắt anh dưới dạng các phương trình vi phân phức tạp. Đúng như anh dự đoán: ngân hàng hoàng gia đã cài đặt một thuật toán ngầm, tự động tăng tỷ số truyền bánh răng tim của người nghèo lên 1.5 lần vào ban đêm khi họ ngủ, âm thầm rút ngắn tuổi thọ của họ để chưng cất thành 'Than Trắng'.


"Giây thứ ba mươi lăm! Anh Đàm Trí, nhanh lên! Thư ký Tần đang đi ngược lại hành lang!" Giọng Lâm Viễn run lên bần bật.


Đàm Trí nghiến chặt răng, đôi bàn tay bỏng rộp của anh chuyển động nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh mờ dưới ánh đèn gas. Anh sử dụng kỹ thuật Tráo thẻ đục lỗ chớp nhoáng: một tay rút tấm thẻ mật thật ra khỏi máy tính, tay kia đồng thời đút một phôi thẻ kẽm giả chưa đục lỗ do Lâm Viễn chế tạo vào đúng vị trí cũ trong rương sồi, đảm bảo độ dày và trọng lượng không sai lệch một micro-gram để tránh kích hoạt cảm biến trọng lượng cơ học của rương.


*Cạch.*


Anh sập nắp rương sồi hai đáy, xoay khóa bánh răng về vị trí niêm phong cũ.


"Giây thứ bốn mươi hai... Bốn mươi ba..."


*Cạch. Rít...*


Cánh cửa văn phòng đột ngột mở ra trước khi Đàm Trí kịp leo trở lại đường ống thông gió.


Thư ký Tần bước vào. Gã gầy gò, mặc bộ vest xám nhạt bọc viền đồng thau chỉnh chu, cặp kính cận dày cộp bọc viền kẽm phản chiếu ánh sáng lạnh lùng. Trên tay gã là chiếc máy quét thẻ cầm tay bằng đồng thau có độ nhạy cực cao do Dương Thần chế tạo.


Tần khựng lại ngay cửa sảnh. Gã ngửi thấy mùi dầu bôi trơn thực vật tái chế tinh khiết phản phất trong không khí — thứ mùi không thể trộn lẫn của Đàm Trí.


"Có kẻ đột nhập!" Tần hét lên, lập tức nâng chiếc máy quét cầm tay lên và kích hoạt nút quét tần số phòng. Sóng từ trường màu đỏ rực phát ra từ thấu kính thạch anh của máy quét bắt đầu quét quét dọc theo các góc tối của văn phòng, hướng thẳng về phía gầm bàn gụ nơi Đàm Trí đang ẩn nấp.


Nếu luồng sóng quét trúng quả tim cơ khí Prototype-09 trong ngực Đàm Trí, tần số đặc thù của nó sẽ lập tức báo động đỏ lên hệ thống trung tâm.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Đàm Trí không hề hoảng loạn. Anh lén rút thiết bị Wrist-Jammer đeo ở cổ tay trái ra. Anh dùng ngón tay cái gạt mạnh lò xo lên dây cót của thiết bị. Các lá đồng mỏng bên trong Wrist-Jammer bắt đầu gõ liên tục vào nhau với tốc độ cực đại, tạo ra một vùng xung từ trường cơ học yếu xung quanh cơ thể anh.


*Cạch, cạch, cạch, cạch!*


Sóng quét màu đỏ của Thư ký Tần vừa chạm đến gầm bàn gụ thì chiếc máy quét cầm tay của gã đột ngột phát ra tiếng rít chập mạch kèn kẹt. Kim đo tần số thạch anh nhảy loạn xạ, màn hình thạch anh của máy quét tối sầm lại trong vòng ba giây.


"Cái gì? Máy quét bị nhiễu từ tính?" Thư ký Tần kinh ngạc, lùi lại một bước và điên cuồng vỗ mạnh vào thân máy quét bằng đồng.


Nhưng ba giây là quá đủ để một kiểm toán viên logic đưa ra quyết định tiếp theo. Đàm Trí biết cuộn dây đồng cót của Wrist-Jammer đang nóng lên kịch liệt do quá tải tần số gây nhiễu, mùi khét của kim loại cháy bắt đầu bốc lên từ cổ tay anh. Thiết bị này sắp tự hủy.


Tần không tìm thấy sóng tần số tim cơ khí, nhưng đôi mắt mẫn cán sau cặp kính cận dày của gã bỗng chú ý đến chiếc cửa sổ thông gió trần nhà đang mở hé, và chiếc kim đo áp suất không khí trên vách tường đang chỉ vạch lệch áp.


"Kẻ đột nhập đang ở trần nhà!" Thư ký Tần hét lên đầy xảo quyệt. Gã lao thẳng đến bảng điều khiển trung tâm trên tường và dùng hết sức đập mạnh tay vào nút báo động đỏ khẩn cấp bằng đồng thau.


*Bùng! Xoạttttt!*


Cuộn dây đồng của Wrist-Jammer trên cổ tay Đàm Trí chính thức bị cháy nổ với một tiếng 'bụp' nhỏ, dòng điện hơi nước ngược cực làm tê dại toàn bộ cánh tay trái bọc đồng của anh.


Ngay lập tức, một tiếng còi hơi nước báo động khổng lồ gầm rú vang dội toàn bộ chi nhánh ngân hàng, chấn động đến mức làm rung chuyển cả những đường ống đồng chạy dọc tòa nhà.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Những tấm cửa thép tự động dày bản hoạt động bằng áp lực thủy lực khổng lồ từ trên trần nhà đồng loạt rơi xuống với những tiếng động đinh tai nhức óc, khóa chặt mọi lối thoát hiểm của văn phòng Cố Trình. Đàm Trí bị giam hãm hoàn toàn bên trong căn phòng bọc thép cách từ, tiếng bước chân rầm rập của Đội trưởng Lôi và lính tuần bọc đồng bắt đầu vang lên dồn dập từ phía đầu hành lang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!