Nhạc nềnDeep_Sea

Bản Đồ Hơi Nước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi thở của Đàm Trí hóa thành những cụm sương trắng buốt ngay khi anh bước ra khỏi lối hầm ngầm tối tăm của tiệm sửa đồng hồ. Đêm Smog-Town lạnh như một lưỡi dao gỉ sét cắm sâu vào da thịt. Trên bầu trời, vầng trăng nhạt nhòa bị che khuất hoàn toàn bởi những làn khói lưu huỳnh kịt đặc xả ra từ các ống khói khổng lồ của quận thượng lưu. Dưới mặt đất, những tấm thép lót đường Phố Khói Đen liên tục rung chuyển dưới nhịp đập của hệ thống pít-tông thủy lực chạy ngầm bên dưới, phát ra những tiếng u u trầm đục như tiếng gầm của một con quái thú bị giam cầm.


Đàm Trí kéo cao cổ chiếc áo khoác len sờn rách bám đầy váng dầu máy. Vết mổ phanh trước ngực anh — nơi quả tim cơ khí Prototype-09 đang ngự trị — nhói lên một cơn đau buốt lạnh. Tiếng tíc tắc đều đặn, đanh thép của bánh răng thạch anh vang lên trong lồng ngực anh: *tíc, tắc, tíc, tắc*. Trên màn hình thạch anh nhỏ lộ ra qua khe áo sờn, con số màu xanh lam nhạt vẫn hiển thị lạnh lùng: chín mươi bảy ngày sống.


Anh nhấc bàn tay trái lên. Vết bỏng rộp nứt nẻ do ca quay máy tính cơ học đêm trước rỉ ra những vệt máu đỏ tươi, thấm qua lớp băng gạc thô xám xịt. Mỗi lần co ngón tay, Đàm Trí đều phải nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Bả vai trái của anh, nơi từng hứng chịu luồng điện từ roi hơi nước của Giám sát viên Triệu, vẫn còn sưng tấy và nóng rát. Thể xác anh đang rệu rã, nhưng bộ óc của một kiểm toán viên logic thì chưa bao giờ sắc bén hơn thế. Anh đã giải mã được công thức tàn khốc của Tạ Đăng. Anh biết cha mình, ông Đàm Lương, đã bị giết hại để che giấu tội ác chưng cất tuổi thọ người nghèo thành 'Than Trắng'. Và để vạch trần âm mưu này, anh bắt buộc phải có được tệp thẻ master gốc trong rương sồi bọc chì của Cố Trình.


Nhưng đột nhập vào chi nhánh ngân hàng bọc đồng kiên cố kia không phải là việc có thể dùng vũ lực thô bạo. Đó là một phương trình an ninh phức tạp với hàng vạn biến số tuần tra của lính tuần bọc đồng và hệ thống máy quét tự động. Lối đi duy nhất khả thi là đường thông gió của hệ thống lò sưởi trung tâm dẫn thẳng lên văn phòng Cố Trình. Đó là một mê cung ống đồng chằng chịt, ngập tràn hơi nước nóng rực và khí nén áp suất cao. Chỉ cần đi lệch một bước vào vùng quá nhiệt, Đàm Trí sẽ bị luộc chín trong tích tắc.


Anh cần một sơ đồ phân bổ nhiệt độ hoàn chỉnh của tòa nhà ngân hàng. Một bản đồ hơi nước.


Đàm Trí rảo bước nhanh hơn, hướng về phía Trạm cấp nước áp suất công cộng nằm ở góc rìa phân khu Vành Đai Ba. Từ xa, trạm nước hiện ra như một pháo đài rỉ sét khổng lồ. Đó là một tháp thép cao sừng sững bám đầy muội than đen kịt, liên tục xả ra những luồng hơi nước trắng xóa kêu rít xé tai. Dưới chân tháp, hàng trăm cư dân nghèo khổ của khu ổ chuột đang co rúm người trong những chiếc áo măng tô rách nát, tay ôm những chiếc bình tông hoặc xô gỗ bọc đai đồng cũ kỹ. Họ đứng xếp hàng rồng rắn dưới trời đông giá rét, kiên nhẫn chờ đợi để quẹt thẻ đồng định mức, đổi lấy vài lít nước nóng sưởi ấm tối thiểu cho gia đình qua đêm đông.


Mùi mỡ động vật thô rẻ tiền dùng để bôi trơn các khớp cơ khí hóa của dòng người hòa lẫn với mùi than đá cháy dở tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, khó thở. Tiếng cọc cạch của những chân giả bằng gỗ lò xo và tiếng rít kẹt kẹt của những cánh tay bọc đồng thiếu dầu bảo trì vang lên khắp nơi. Ở thế giới này, người nghèo không có quyền được già đi một cách tự nhiên; ngay cả một giọt hơi sưởi ấm áp cũng phải đánh đổi bằng chính những giờ sống quý giá được trích thu trực tiếp từ thẻ thời gian.


Đàm Trí lách qua đám đông, đôi mắt dưới chiếc kính một tròng kiểm toán mạ đồng không ngừng dò xét. Anh tìm kiếm một dáng người gầy gò, mặc bộ quần áo bảo hộ thô sơ rách nát bám đầy xỉ than đen kịt.


Là A Sáng.


Chàng thanh niên mười tám tuổi kia đang đứng tựa lưng vào một đường ống xả áp lớn phía sau tháp nước. A Sáng là thợ thông lò hơi phụ tá của chi nhánh ngân hàng. Gương mặt cậu nhem nhuốc muội than, đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi và sợ hãi. Nhưng điều khiến Đàm Trí chú ý nhất là hai cánh tay của A Sáng: chúng đầy những vết bỏng rộp đỏ rực, loang lổ và rỉ dịch do hơi nước áp lực cao rò rỉ từ lò hơi ngân hàng. Cậu đang rụt rè xoa dịu vết thương bằng cách áp bả vai vào thân ống nước lạnh của trạm sưởi.


Đàm Trí bước lại gần, đứng khuất sau làn hơi nước mờ mịt tỏa ra từ tháp áp suất.


"Vết bỏng do hơi nước ngưng tụ ở áp lực hai trăm atmosphere không thể chữa lành bằng nước lạnh đâu, A Sáng," Đàm Trí trầm giọng nói.


A Sáng giật nảy mình. Cậu quay phắt lại, đôi mắt nhút nhát đầy cảnh giác nhìn chằm chằm vào Đàm Trí. Khi nhìn thấy chiếc kính một tròng kiểm toán mạ đồng đeo bên mắt phải của anh, gương mặt cậu lập tức biến sắc. Cậu lùi lại một bước, hai tay co rúm lại giấu sau lưng.


"Anh... anh là ai?" A Sáng lắp bắp, giọng run rẩy. "Tôi không biết anh. Có phải Giám sát viên Triệu phái anh đến không? Tôi thề là tôi không hề lười biếng! Tôi đã cạo sạch xỉ than ở lò hơi số hai rồi!"


"Tôi không phải người của Triệu," Đàm Trí điềm tĩnh bước lên một bước, giữ khoảng cách vừa đủ để không làm cậu thiếu niên hoảng sợ. "Tôi từng là kiểm toán viên tại chi nhánh. Tôi biết cậu, A Sáng. Tôi biết mỗi ngày cậu phải chui vào buồng đốt nóng trăm độ để dọn xỉ than cho những cỗ máy quét thẻ của gã Cố Trình. Và tôi biết... cậu đang nắm giữ sơ đồ phân bổ đường ống nhiệt của tòa nhà đó."


Nghe đến hai từ "sơ đồ", A Sáng tái mét mặt. Cậu nhìn dáo dác xung quanh, sợ hãi tột độ.


"Không! Tôi không biết gì cả!" A Sáng nói nhỏ, giọng run lên vì sợ hãi. "Anh đi đi! Nếu lính tuần bọc đồng nhìn thấy tôi nói chuyện với một kẻ bị truy nã như anh, họ sẽ siết sạch tuổi thọ của tôi và ném tôi vào lò mổ cơ khí hóa vĩnh viễn!"


Đàm Trí không vội vã. Anh thọc tay vào túi áo khoác, rút ra một tấm Thẻ đồng định mức chứa số dư mười giờ sống — khoản tiền tệ sinh mệnh ít ỏi còn lại của anh. Anh đặt tấm thẻ lên mặt gờ thép của tháp nước.


"Mười giờ sống này là của cậu, A Sáng. Chỉ cần cậu vẽ cho tôi sơ đồ nhiệt độ và vị trí các van xả áp phụ của đường ống thông gió dẫn lên văn phòng Cố Trình."


A Sáng nhìn tấm thẻ đồng lấp lánh dưới ánh đèn gas, nuốt nước bọt một cách thèm khát. Mười giờ sống có thể giúp cậu mua được một lọ dầu bôi trơn thực vật tốt cho khớp chân giả của người mẹ già ở nhà. Nhưng nỗi sợ hãi hệ thống đã chiến thắng sự tham lam. Cậu rụt tay lại, lắc đầu lia lịa.


"Không! Tôi không thể nhận giao dịch bằng thẻ đồng!" A Sáng thì thầm đầy tuyệt vọng. "Mọi giao dịch thẻ đồng tại Smog-Town đều phải quẹt qua máy quét của ngân hàng. Nếu Cố Trình thấy số dư của tôi đột ngột tăng lên mười giờ mà không có lý do lao động, gã sẽ lập tức định vị và khép tôi vào tội nhận hối lộ của phiến quân. Ở cái Smog-Town này, tiền nợ của ngân hàng là xiềng xích, anh không hiểu sao?"


Đàm Trí im lặng thu hồi tấm thẻ đồng. Bộ óc kiểm toán viên của anh nhanh chóng phân tích tình hình. Đúng vậy. Trong một thế giới mà thời gian sống bị số hóa và độc quyền kiểm soát bởi ngân hàng hoàng gia, tiền nợ không thể mua được lòng tin của những kẻ khốn cùng. Họ sợ hãi thuật toán giám sát hơn cả cái chết. Muốn có được thông tin từ họ, anh phải giải quyết nỗi đau thực tế của họ bằng một thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của các máy quét tự động.


*Rítttttttt!*


Đột ngột, một tiếng rít chói tai xé toạc không gian vang lên từ đỉnh tháp nước công cộng. Đám đông đang xếp hàng hỗn loạn la hét, dạt ra xung quanh. Từ khớp nối của van xả áp chính của trạm nước nóng, một luồng hơi nước áp lực cao màu trắng đục phun ra điên cuồng, tạo ra một màn sương nóng bỏng rực bao phủ một góc quảng trường. Cánh tay đòn điều khiển van xả bằng đồng thau bị bó cứng, liên tục phát ra những tiếng kẹt kẹt chói tai do rỉ sét nặng nề.


"Tránh ra! Van xả bị kẹt rồi! Áp suất đang tăng vọt lên mức ba trăm atmosphere! Nó sắp nổ tung!" Tiếng gào thét của Lý Thiết, cựu lính tuần đang gác cổng trạm nước vang lên.


Nếu trạm nước nổ tung, hàng trăm người dân nghèo khổ đang xếp hàng sẽ bị bỏng chết hoặc đóng băng vĩnh viễn vì mất nguồn hơi sưởi duy nhất. A Sáng hoảng sợ, định bỏ chạy, nhưng Đàm Trí đã hành động.


Anh không hề do dự. Đàm Trí rút chiếc cờ-lê đa năng từ thắt lưng da ra. Anh xoay nhẹ viền đồng của chiếc kính một tròng kiểm toán mắt phải để kích hoạt Nhãn quan phân tích áp suất. Qua thấu kính thạch anh lọc đa lớp, luồng khí nén rò rỉ hiện ra trước mắt anh dưới dạng những dải màu đỏ rực nguy hiểm, tập trung xung quanh khớp pít-tông của van xả chính.


"A Sáng! Giữ chặt lấy bệ đỡ thủy lực phía dưới!" Đàm Trí hét lớn xuyên qua tiếng rít gầm của hơi nước.


"Anh điên rồi sao? Áp suất nóng lắm!" A Sáng hét trả, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Đàm Trí, cậu như bị thôi miên. Bản năng của một thợ lò hơi khiến cậu lao lên, dùng hai tay bọc vải bảo hộ thô sơ ghì chặt lấy bệ đỡ pít-tông đang rung lắc dữ dội.


Đàm Trí áp sát vào thân van nóng bỏng. Nhiệt độ tỏa ra từ ống đồng lên tới hơn một trăm độ C, khiến lớp da thịt trên bả vai trái của anh đau nhói như bị lửa đốt. Nhưng anh ép nhịp tim mình phải giữ ở mức sáu mươi nhịp một phút để quả tim Prototype-09 không tự động tăng tốc đếm ngược.


Anh dùng cờ-lê đa năng kẹp chặt lấy đai ốc hãm của van xả. Đai ốc bị bám đầy muội than và xỉ sắt cứng ngắc, không hề nhúc nhích.


"Thiếu chất bôi trơn..." Đàm Trí nhẩm tính lực kéo của cánh tay trái cơ khí mới ghép của mình. Khớp đồng thau ở vai trái rít lên kèn kẹt do ma sát thô.


Anh thọc tay vào túi bảo hộ đeo hông, rút ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa Dầu bôi trơn thực vật tái chế tinh khiết do Bùi Minh cung cấp. Đây là loại dầu chưng cất cao cấp cực kỳ khan hiếm, trị giá bằng năm giờ sống, giúp bảo vệ các khớp cơ khí khỏi bị rỉ sét và ngộ độc chì. Đàm Trí đổ dứt khoát năm mươi mililit dầu tinh khiết lên khe hở của đai ốc hãm và trục pít-tông.


Chất dầu thực vật màu vàng óng thấm nhanh qua lớp rỉ sét. Đàm Trí vận dụng toàn bộ lực kéo của bả vai bọc đồng trái, nghiến răng vặn mạnh chiếc cờ-lê.


*Rắc!*


Đai ốc hãm dịch chuyển. Trục pít-tông trượt trơn tru dưới tác động của dầu bôi trơn chất lượng cao. Đàm Trí gạt mạnh cánh tay đòn điều khiển van xả về vị trí mở khẩn cấp.


*Xoạtttttt!*


Luồng hơi nước áp lực cực đại được giải phóng hoàn toàn qua ống khói thoát hiểm trên đỉnh tháp, xịt thẳng lên bầu trời đen kịt. Tiếng rít xé tai dịu dần rồi tắt hẳn. Đồng hồ đo áp suất của trạm nước từ từ hạ từ vạch đỏ nguy hiểm về mức an toàn một trăm hai mươi atmosphere.


Đám đông xung quanh im lặng trong giây lát rồi bùng lên những tiếng thở phào nhẹ nhõm. Đàm Trí buông chiếc cờ-lê ra, lồng ngực anh phập phồng thở dốc. Cánh tay trái cơ khí của anh nóng rực, tỏa ra một làn khói dầu mỏng nhẹ.


A Sáng buông bệ đỡ thủy lực ra, ngồi bệt xuống đất, đôi mắt kinh ngạc nhìn Đàm Trí rồi nhìn xuống khớp pít-tông của van xả giờ đây đang hoạt động êm ái, không còn một tiếng động rít kẹt kẹt.


"Anh... anh đã sửa được nó?" A Sáng lẩm bẩm đầy sùng bái. "Ngay cả kỹ sư trưởng của Nghiệp đoàn cũng phải mất nửa giờ để tháo rời nó ra."


"Đó là Quy tắc bảo trì áp suất lò hơi cơ bản," Đàm Trí cất chiếc cờ-lê vào thắt lưng, lau vệt dầu bám trên kính một tròng. "Van xả của các cậu bị kẹt không phải do quá tải áp suất, mà do muội than và việc sử dụng mỡ động vật thô bẩn để bôi trơn. Mỡ bẩn chứa nhiều axit hữu cơ, gặp nhiệt độ cao sẽ bị cháy khét và ăn mòn bề mặt kim loại, tạo ra các vết rỉ sét siêu nhỏ bám chặt lấy đai ốc. Nếu cậu muốn tự bảo vệ mình và lò hơi của ngân hàng không bị nổ tung, cậu phải bảo trì định kỳ bằng cách cạo sạch xỉ than và tuyệt đối không dùng mỡ động vật thô bẩn để bôi trơn các khớp van."


Đàm Trí cúi xuống, lấy chai dầu thực vật tái chế còn lại một nửa đưa cho A Sáng.


"Cầm lấy cái này. Loại dầu bôi trơn thực vật này không chứa tạp chất chì. Thoa nó lên các vết bỏng rộp trên cánh tay cậu mỗi ca trực đêm, nó sẽ ngăn ngừa hoại tử sinh học lồng ngực và giúp các khớp cơ khí của cậu không bị bó cứng."


A Sáng run rẩy nhận lấy chai dầu nhỏ từ tay Đàm Trí. Cánh tay cậu bám đầy xỉ than đang rát bỏng bỗng cảm nhận được hơi ấm nhân tính phát ra từ người đàn ông bán cơ khí trước mặt. Cậu nhìn quanh đám đông đang tản ra xếp hàng trở lại, rồi cúi đầu gạt nước mắt muội than trên má.


"Cha tôi... cũng từng là phu lò súp," A Sáng nghẹn ngào nói, giọng nhỏ như tiếng gió rít qua khe cửa. "Ông ấy đã chết vì phổi bị lấp đầy bụi than đen, và ngân hàng đã siết sạch tuổi thọ của ông ấy ngay trên giường bệnh để bù đắp khoản nợ khế ước cũ. Họ coi chúng tôi như những đống than thô để đốt lò..."


Cậu thiếu niên lau tay vào chiếc tạp dề da bò rách nát, rồi cúi người, lén rút từ sâu trong chiếc ủng da cũ kỹ của mình ra một mảnh da cừu mỏng dính, xếp nếp cẩn thận. Cậu dúi nhanh mảnh da vào tay Đàm Trí.


"Đây là sơ đồ phân bổ nhiệt độ nội bộ của tòa nhà chi nhánh ngân hàng," A Sáng thì thầm sát tai Đàm Trí. "Mỗi tuần tôi phải đi kiểm tra các đường dẫn hơi nước áp lực cao chạy dọc vách tường để báo cáo hiệu suất cho Thư ký Tần. Bản đồ hơi nước này ghi lại chính xác các van xả áp phụ và những điểm yếu cấu trúc có nhiệt độ dưới năm mươi độ C — những kẽ hở an toàn duy nhất để anh có thể bò qua mà không bị bỏng hơi."


Đàm Trí cảm nhận được độ nhám của mảnh da cừu trong lòng bàn tay. Đôi mắt anh rực lên một tia sáng lạnh lùng của sự chiến thắng logic. Sơ đồ nhiệt độ của chi nhánh ngân hàng đã nằm trong tay anh. Biến số nguy hiểm nhất của đường ống thông gió đã được giải quyết.


"Cảm ơn cậu, A Sáng," Đàm Trí nói, cẩn thận cất bản đồ hơi nước vào ngăn bí mật dưới lớp áo khoác len.


Nhưng gương mặt của A Sáng không hề giãn ra. Cậu níu chặt lấy vạt áo của Đàm Trí, đôi mắt nhút nhát bỗng rực lên sự sợ hãi tột độ.


"Anh Đàm Trí, anh phải cẩn thận," A Sáng nói, giọng run rẩy dữ dội. "Cố Trình đã phát hiện ra việc có kẻ đang dòm ngó phòng hồ sơ mật. Gã vừa cho lắp đặt một hệ thống máy quét tần số thạch anh mới hoàn toàn xung quanh toàn bộ lối vào phòng hồ sơ trên tầng ba. Đó là thiết bị do Dương Thần — thiên tài chế tác thạch anh của quận thượng lưu — đặc chế. Nó sử dụng sóng thạch anh tần số cao để quét định dạng sinh học của mọi quả tim cơ khí cấy ghép. Chỉ cần nhịp tim của anh lệch khỏi tần số chuẩn của nhân viên ngân hàng, hệ thống cửa sập thủy lực sẽ tự động rơi xuống khóa chặt lối thoát hiểm của anh trong vòng ba giây!"


Đàm Trí khựng lại. Một hệ thống máy quét tần số thạch anh mới.


Đây là một chướng ngại vật kỹ thuật nằm ngoài dự tính ban đầu của anh. Quả tim Prototype-09 của anh vốn mang tần số thạch anh đặc thù bị lỗi thuật toán, liên tục đập dồn dập. Nếu bước vào phạm vi quét của hệ thống mới này, anh sẽ tự nộp mình vào rọ thủy lực của Cố Trình mà không có bất kỳ cơ hội tráo thẻ nào.


Đàm Trí chưa kịp đưa ra phân tích logic tiếp theo thì đột ngột, chiếc La bàn dò tìm đồng thau giắt bên hông anh bắt đầu run rẩy dữ dội. Kim chỉ nam thạch anh của chiếc la bàn xoay tròn điên cuồng, rồi dừng lại, chỉ thẳng về phía làn sương mù lưu huỳnh dày đặc đang cuồn cuộn thổi qua cây cầu xích sắt nối liền Phố Khói Đen.


Một luồng từ trường cơ học mạnh mẽ đang tiếp cận trạm nước công cộng.


Đàm Trí giật mình, tay phải lập tức áp chặt vào lồng ngực để cảm nhận nhịp đập của quả tim Prototype-09. Tiếng tíc tắc của bánh răng tim đột nhiên bị nhiễu loạn bởi một lực hút từ tính vô hình từ xa.


Qua màn sương mù màu xanh lục kịt đặc của khí lưu huỳnh, một bóng đen cao gầy đang từ từ tiến lại gần. Kẻ đó mặc một chiếc áo choàng rách rưới màu tro bụi than, gương mặt che kín sau chiếc mặt nạ phòng độc bọc đồng thau thô kệch có tích hợp hai thấu kính lọc màu đỏ rực như mắt quỷ. Lưng gã đeo một khẩu súng bắn lưới điện hơi nước nặng nề, và trên tay gã là một chiếc la bàn từ tính nhạy cảm với đồng thau cỡ lớn.


Là Thợ săn Hôi.


Gã thợ săn tiền thưởng tàn nhẫn của ngân hàng đang đi tuần tra quanh khu vực Vành Đai Ba. Gã dừng bước ngay bên cạnh rào chắn của trạm nước nóng, nâng chiếc mặt nạ phòng độc lên, hít hà một hơi thật sâu vào bầu không khí lạnh giá.


Mùi của loại dầu bôi trơn thực vật tái chế tinh khiết không lẫn tạp chất chì — thứ dầu mà Đàm Trí vừa dùng để sửa van xả áp — đang tỏa ra ngào ngạt trong không khí, hoàn toàn tương phản với mùi mỡ động vật thô bẩn thỉu của khu ổ chuột. Sắc hương tinh khiết ấy đã vô tình để lại một dấu vết không thể xóa nhòa trong đêm đông.


Thợ săn Hôi khẽ mỉm cười sau lớp mặt nạ đồng thau, con mắt đỏ rực của gã hướng thẳng về phía bóng tối nơi Đàm Trí đang đứng ẩn nấp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!