Nhạc nềnDeep_Sea

Phương Trình Báo Thù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tích tắc phát ra từ lồng ngực Đàm Trí lúc này đều đặn một cách tàn nhẫn. Dưới ánh sáng xanh lam nhạt tù mù của ngọn đèn phốt pho trong căn hầm bọc chì dưới tiệm đồng hồ của Trịnh Kỳ, anh ngồi bất động trên chiếc bàn thao tác bằng gỗ sồi. Quả tim cơ khí Prototype-09 sau ca mổ cứu mạng của Diệp Uyển đã đi vào trạng thái ổn định tạm thời nhờ cảnh giới Đồng bộ hóa nhịp tim cấp 1. Nhưng mỗi nhịp đập của nó giờ đây không còn là tiếng gõ sinh học tự nhiên, mà là tiếng kim loại mài vào nhau, lạnh lùng đếm ngược từng giây sinh mệnh còn lại của anh: chín mươi bảy ngày.


Đôi bàn tay của Đàm Trí quấn chặt những dải băng vải thô xám xịt bám đầy mạt đồng. Vết bỏng rộp do việc quay tay quay của máy tính cơ học đêm trước và vết mổ phanh ngực vẫn còn nhói lên đau buốt sau mỗi hơi thở sâu. Tuy nhiên, đôi mắt anh dưới chiếc Kính một tròng kiểm toán mạ đồng không hề dao động. Anh đang tập trung toàn bộ nhãn lực vào những mảnh vụn của tấm thẻ đồng định mức ST-0012 — di vật cuối cùng của người cha quá cố Đàm Lương.


Những mảnh thẻ đồng bị cháy sém, bám đầy muội than đen kịt và những vết máu khô sẫm màu của cha anh. Đàm Trí dùng những đầu ngón tay run rẩy vì đau đớn, cẩn thận xếp từng mảnh vỡ lên chiếc bàn gỗ sồi bọc chì. Anh xoay nhẹ viền đồng thau của chiếc kính một tròng kiểm toán, căn chỉnh tiêu cự thấu kính thạch anh đa lớp để nhìn thấu qua lớp bồ hóng dầy đặc.


Là một kiểm toán viên tài chính đã quen làm việc với hàng vạn thẻ đục lỗ của Ngân hàng Hoàng gia, Đàm Trí biết rằng mỗi lỗ đục trên tấm thẻ này không đơn thuần là một ký hiệu vô nghĩa. Chúng là những thuật toán lưu trữ dòng chảy sinh mệnh. Anh bắt đầu dùng ngón tay gõ nhẹ xuống mặt bàn theo nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút để giữ cho nhịp tim không bị kích động tăng cao, đồng thời nhẩm tính các khoảng cách vi mô giữa các rãnh đục.


"Lệch hai phần mười milimet ở rãnh truyền động số bốn..." Đàm Trí lẩm bẩm, giọng anh khàn đặc sặc mùi khí lưu huỳnh rò rỉ từ vách đá ngầm của căn hầm. "Không phải do mài mòn cơ học. Đây là vết đục đè có chủ ý."


Anh lấy chiếc Máy tính thẻ đục lỗ cầm tay bằng đồng thau — bảo vật do ông nội Đàm Thất để lại — đặt bên cạnh. Đôi bàn tay bỏng rộp của anh đau đớn kịch liệt khi chạm vào tay quay cơ học của máy tính, nhưng anh vẫn cắn răng quay nhẹ. Trục truyền động của chiếc máy tính mini rít lên khe khẽ, một trăm hai mươi bánh răng đồng siêu nhỏ bên trong bắt đầu khớp vào nhau, phân tích các tọa độ lỗ đục trên mảnh thẻ ST-0012 mà anh vừa nhập liệu thủ công.


*Cạch. Tíc, tắc. Cạch.*


Kết quả hiển thị trên các con lăn số bằng ngà voi của máy tính khiến đồng tử của Đàm Trí co thắt lại. Sai số không chỉ dừng lại ở mức 1.8 lần bòn rút tuổi thọ ban đêm như anh đã phát hiện ở tập trước. Nằm sâu dưới lớp đục đè của Cố Trình là một chuỗi thuật toán mã hóa phức tạp hơn gấp vạn lần, mang chữ ký số của Thống đốc quận thượng lưu — Tạ Đăng.


Đó là Công thức khấu trừ tuổi thọ bí mật của Tạ Đăng. Một phương trình vĩ mô được thiết lập để tự động tăng tỷ số truyền bánh răng tim của tất cả người nghèo tại Smog-Town lên 1.5 lần vào ban đêm khi họ ngủ, biến thời gian sống bị đánh cắp của họ thành một dạng năng lượng chưng cất siêu việt mang tên 'Than Trắng' để dâng nộp cho giới tinh hoa hoàng gia bất tử.


Cha anh, Đàm Lương, không phải chết vì một tai nạn lò hơi ngẫu nhiên. Ông đã phát hiện ra sự tồn tại của công thức tàn khốc này khi cố gắng bảo trì lò hơi phụ của ngân hàng mười năm trước, và Cố Trình đã lập mưu ép chết ông dưới danh nghĩa một con nợ phá hoại tài sản để bịt đầu mối.


Một cơn giận dữ tột cùng dâng lên trong lồng ngực Đàm Trí, khiến quả tim Prototype-09 đột ngột rít lên dồn dập. Màn hình thạch anh trên ngực anh bắt đầu chuyển từ sắc xanh lam dịu nhẹ sang màu đỏ cảnh báo nguy hiểm.


"Bình tĩnh... phải bình tĩnh..." Đàm Trí tự nhủ, anh nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở theo đúng phương pháp nghe tiếng mài bánh răng mà Trịnh Kỳ đã truyền dạy. Anh ép luồng khí nén trong phổi đi chậm lại, đồng bộ nhịp thở sinh học với khoảng trễ 0.02 mili-giây của bánh răng thạch anh tim để cưỡng chế hạ nhịp đập lồng ngực xuống mức sáu mươi nhịp một phút. Ánh sáng đỏ nhạt dần, nhường chỗ cho sắc xanh lam tĩnh lặng.


Sự báo thù không thể thực hiện bằng bạo lực mù quáng. Đối thủ của anh là cả một định chế tài chính khổng lồ bọc đồng dát vàng. Để đòi lại công lý cho cha và hàng triệu lao động nghèo khổ, anh phải dùng chính thứ vũ khí sắc bén nhất của mình: tư duy logic kiểm toán.


Cánh cửa gỗ hầm ngầm khẽ rít lên một tiếng nhỏ. Lâm Viễn, cậu bé học việc mồ côi mười hai tuổi của tiệm sửa đồng hồ, lẻn vào trong. Cậu mặc một bộ quần yếm kaki bám đầy dầu mỡ quá khổ, vai đeo một túi vải thô cũ kỹ kêu lách cách.


"Anh Đàm Trí!" Lâm Viễn thì thầm, mắt cậu sáng lên sự lanh lợi nhưng không giấu nổi vẻ lo lắng. Cậu bé đặt lên bàn mổ một xấp phôi thẻ kẽm chưa đục lỗ bám đầy bụi đồng và một chiếc hộp sắt nhỏ đựng các linh kiện cơ khí vụn nhặt được từ bãi rác hoàng gia.


"Em có bị ai bám đuôi không?" Đàm Trí hỏi, mắt vẫn không rời khỏi những mảnh thẻ vỡ.


"Không ạ. Em đã đi vòng qua ba ngõ hẻm của Phố Khói Đen và rải mỡ động vật thô ở ngõ cụt để làm nhiễu la bàn từ tính của lũ thợ săn tiền thưởng," Lâm Viễn tự hào nói, cậu bé trèo lên chiếc ghế đẩu bên cạnh Đàm Trí. "Nhưng tình hình bên ngoài đang căng thẳng lắm. Cố Trình đã ra lệnh thắt chặt an ninh toàn bộ chi nhánh ngân hàng quận Smog-Town. Lính tuần bọc đồng trang bị súng hơi nước áp lực cao đang tuần tra dày đặc quanh các lối ra vào."


Đàm Trí nhìn xấp phôi thẻ kẽm trống rỗng trên bàn. "Lâm Viễn, em có sợ không? Nếu chúng ta tiếp tục, em sẽ trở thành đồng phạm của một kẻ đào tẩu mang án tử hình."


Cậu bé mồ côi mím môi, đôi bàn tay nhỏ nhắn bám đầy dầu máy siết chặt lấy chiếc kim gẩy bánh răng đồng thau giắt bên hông. "Sư phụ Trịnh Kỳ đã dạy em rằng, một thợ sửa đồng hồ lương thiện không bao giờ để các bánh răng bị méo mó hoạt động. Ngân hàng hoàng gia đã giết chết cha anh, và họ cũng đang vắt kiệt tuổi thọ của những đứa trẻ ở viện mồ môi bằng các khế ước nợ khống. Em muốn giúp anh bẻ gãy các bánh răng lỗi của chúng!"


Sự kiên định của đứa trẻ mười hai tuổi như một luồng hơi ấm truyền vào lồng ngực đang cơ khí hóa lạnh lùng của Đàm Trí. Anh khẽ đặt bàn tay quấn băng gạc lên vai Lâm Viễn.


"Được. Vậy chúng ta sẽ lập một phương trình báo thù," Đàm Trí lấy một mẩu than nhỏ, bắt đầu vẽ sơ đồ mặt bằng của chi nhánh Ngân hàng Thế chấp Tuổi thọ Smog-Town trực tiếp lên mặt bàn gỗ sồi bọc chì. "Mục tiêu của chúng ta là tệp thẻ đục lỗ master chứa toàn bộ công thức gian lận của Tạ Đăng. Tệp thẻ đó được Cố Trình cất giữ trong chiếc rương sồi hai đáy bọc chì đặt tại văn phòng tối mật của gã trên tầng ba tòa nhà chi nhánh."


Lâm Viễn chăm chú nhìn những đường nét vẽ bằng than của Đàm Trí. "Cổng chính của ngân hàng có lắp đặt máy quét tự động quét tần số thạch anh liên tục 24/7. Nếu anh bước qua đó, quả tim Prototype-09 của anh sẽ kích hoạt hệ thống báo động đỏ ngay lập tức."


"Anh sẽ không đi qua cổng chính," Đàm Trí chỉ tay vào một đường vẽ mảnh chạy dọc bên hông tòa nhà. "Đường thông gió của hệ thống lò sưởi trung tâm dẫn thẳng từ phòng lò hơi dưới hầm lên văn phòng của Cố Trình. Đó là con đường duy nhất không có máy quét thạch anh. Nhưng nhiệt độ khí nén trong đường ống luôn ở mức tám mươi độ C, và hệ thống pít-tông luân chuyển hộp thư đồng hoạt động liên tục mỗi phút."


"Em có thể bò qua đường ống đó!" Lâm Viễn lập tức đề xuất. "Thân hình em nhỏ, em có thể tránh được các pít-tông truyền động."


"Không, quá nguy hiểm cho em," Đàm Trí lạnh lùng lắc đầu. "Áp suất hơi nước trong đường ống có thể tăng vọt bất ngờ nếu lò hơi phụ bị ép xung. Anh sẽ là người đột nhập. Nhưng anh cần em làm tai mắt ở sảnh chính để đánh lạc hướng hệ thống máy quét tự động."


Đàm Trí bắt đầu tính toán tốc độ di chuyển của bản thân dưới ảnh hưởng của quả tim cơ khí. Bộ óc toán học của anh phân tích các biến số: bả vai trái bị bỏng điện từ roi hơi nước của Triệu làm giảm 30% lực kéo của cánh tay trái; hai bàn tay bị bỏng rộp nặng khiến anh không thể thực hiện các thao tác cạy khóa cơ học quá năm mươi giây liên tục; quả tim Prototype-09 chỉ có thể duy trì trạng thái ổn định nếu nhịp tim dưới tám mươi nhịp mỗi phút.


"Chúng ta cần một khoảng trống thời gian hoàn hảo," Đàm Trí nhíu mày tính toán. "Khoảng thời gian mà lực lượng lính tuần bọc đồng đổi ca trực và hệ thống máy quét tự động thực hiện chu kỳ xả áp thông khí."


Trịnh Kỳ từ sau bức màn bước vào căn hầm, ông mang theo chiếc kính hiển vi cơ khí đeo mắt đa thấu kính. Gương mặt già nua của cựu kỹ sư hoàng gia lộ rõ vẻ lo ngại sâu sắc.


"Đàm Trí, kế hoạch của mày có một biến số cực kỳ nguy hiểm mà mày chưa tính đến," Trịnh Kỳ trầm giọng nói, ông đặt lên bàn một vòng đồng nhỏ tích hợp nam châm vĩnh cửu — Khớp nối từ tính. "Cố Trình đã yêu cầu thủ đô điều động Đặc vụ Sắt (Số hiệu 09) xuống Smog-Town để bảo vệ kho hồ sơ mật trước ngày bàn giao báo cáo tài chính cho Thanh tra Nhan Như. Đó là một automaton sát thủ bằng thép sinh học hoạt động hoàn toàn theo thuật toán định vị thạch anh. Nó không có cảm xúc, không biết mệt mỏi, và nó có thể đánh hơi thấy tần số đặc thù của quả tim mày trong phạm vi mười mét."


Đàm Trí nhìn chiếc vòng đồng nhỏ lấp lánh từ tính trên bàn. "Khớp nối từ tính này có thể giúp tôi che giấu tần số tim chứ, thưa sư phụ?"


"Nó chỉ có thể làm chậm tạm thời tốc độ quay của bánh răng đếm ngược từ hai đến ba lần và gây nhiễu sóng từ trường yếu trong vòng năm phút," Trịnh Kỳ giải thích. "Nếu mày sử dụng nó quá thời gian đó, thạch anh dao động trong ngực mày sẽ bị lệch tần số vĩnh viễn, khiến quả tim rơi vào trạng thái đóng băng khẩn cấp. Mày phải chế tạo một thiết bị gây nhiễu sóng đeo cổ tay để bổ trợ, và quan trọng nhất, mày phải hoàn thành phi vụ tráo thẻ trong vòng chưa đầy bốn mươi lăm giây."


"Bốn mươi lăm giây..." Đàm Trí siết chặt nắm tay quấn băng gạc. Đó là một khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi đối với một ca đột nhập bẻ khóa rương chì. Chỉ cần một sai số một phần mười giây trong việc tráo thẻ đục lỗ, anh sẽ bị nghiền nát bởi hệ thống automaton bảo vệ.


Lâm Viễn bất ngờ đứng bật dậy, cậu bé thò tay vào trong túi vải thô, rút ra một bản in mực chì sờn rách bám đầy dầu mỡ mỏ than. Cậu bé trải rộng bản in lên trên sơ đồ vẽ bằng than của Đàm Trí.


"Em đã có câu trả lời cho phương trình của anh rồi!" Lâm Viễn nói, giọng cậu bé run lên vì phấn khích. "Đây là sơ đồ tuần tra mới nhất của lính tuần bọc đồng mà em lén sao chép được từ phòng bảo vệ nhà máy dệt ca chiều nay. Thư ký Tần có một thói quen cố định: cứ đúng mười một giờ bốn mươi lăm phút đêm, gã sẽ mang khay gỗ sồi chứa các thẻ báo cáo tài chính từ phòng kiểm toán xuống sảnh chính để đối chiếu với máy quét tự động."


Đàm Trí cúi xuống, chiếc kính một tròng kiểm toán mạ đồng phản chiếu các đường kẻ mực chì trên bản in của Lâm Viễn. Đầu ngón tay anh gõ nhanh xuống mặt bàn gỗ sồi: *cọc, cọc, cọc*.


"Khi Thư ký Tần di chuyển dọc theo hành lang tầng hai xuống sảnh chính," Đàm Trí nhẩm tính tốc độ di chuyển của Tần, khoảng cách hành lang và thời gian truyền động của thang máy hơi nước. "Gã sẽ phải đi qua buồng ngưng tụ của trạm sưởi trung tâm tòa nhà. Tại thời điểm đó, áp suất hơi nước xả thải từ lò hơi phụ sẽ tạo ra một tiếng rít lớn kéo dài đúng bốn mươi lăm giây, che lấp hoàn toàn tiếng động cơ học từ đường ống thông gió."


"Và đó cũng là lúc máy quét tự động ở cổng chính thực hiện chu kỳ xả áp thông khí kéo dài bốn mươi lăm giây để làm mát thấu kính thạch anh!" Lâm Viễn chỉ tay vào điểm giao nhau giữa hành lang tầng hai và đường ống thông gió chính. "Hệ thống automaton tuần tra sẽ bị gián đoạn tín hiệu quét định vị trong đúng khoảng thời gian trống này!"


Đàm Trí đứng thẳng người lên, ánh sáng xanh lam từ quả tim Prototype-09 rực sáng rực rỡ dưới lớp áo sơ mi vải thô, phản chiếu gương mặt sắc lạnh, đầy quyết tâm của anh.


"Bốn mươi lăm giây thời gian trống của Thư ký Tần," Đàm Trí nói, giọng anh lạnh lùng như một phán quyết toán học không thể đảo ngược. "Đây chính là kẽ hở duy nhất trong phương trình an ninh của Cố Trình. Lâm Viễn, em hãy dùng các phôi thẻ kẽm chưa đục lỗ này để chế tạo một tấm thẻ định danh giả có độ dày chính xác đến một phần trăm milimet để chuẩn bị tráo đổi. Anh sẽ chuẩn bị khớp nối từ tính và thiết bị gây nhiễu đeo cổ tay."


Anh quay sang nhìn Trịnh Kỳ và Diệp Uyển đang đứng trong bóng tối căn hầm. "Đêm mai, khi tiếng rít của lò hơi phụ vang lên tại chi nhánh ngân hàng Smog-Town, tôi sẽ lấy lại khế ước nợ gốc của cha tôi và bóc trần công thức bòn rút tuổi thọ của Tạ Đăng."


Bên ngoài cửa sổ căn hầm bọc chì, tiếng còi hơi nước từ các nhà máy dệt sợi bông vẫn gầm rú vang dội giữa màn đêm đông lạnh giá của Smog-Town, mang theo những luồng khói lưu huỳnh kịt đặc che phủ toàn bộ vương quốc rỉ sét. Phương trình báo thù của Đàm Trí đã chính thức được thiết lập, và cái giá phải trả cho mỗi giây sai số sẽ là chính sinh mạng của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!