Trăm Ngày Sinh Tử
Sương mù lưu huỳnh kịt đặc của khu ổ chuột Smog-Town tràn qua những kẽ hở rỉ sét của cánh cửa hầm ngầm, quấn lấy bước chân loạng choạng của Đàm Trí như những dải băng xám tro đầy độc hại.
Đàm Trí ôm chặt lấy lồng ngực gồ ghề của mình. Dưới lớp áo sơ mi vải thô sờn rách bám đầy muội than, quả tim cơ khí Prototype-09 đang rít lên những tiếng vo vo chói tai của hệ thống pít-tông hơi nước mini hoạt động quá công suất. Tiếng tíc tắc lạnh lùng, đanh thép phát ra từ lồng ngực anh vang lên dồn dập giữa màn đêm tĩnh mịch của Phố Khói Đen. Trên da thịt anh, một luồng ánh sáng đỏ rực tù mù hắt ra từ màn hình thạch anh nhỏ cấy ghép trực tiếp vào xương ức, hiển thị những con số đếm ngược đang nhảy giây với tốc độ điên cuồng:
099:23:12:45...
099:23:11:15...
Nhịp tim sinh học của anh đang tăng vọt lên hơn một trăm bốn mươi nhịp mỗi phút do chấn động thể xác sau ca mổ cưỡng chế tàn nhẫn của Thợ cơ khí Tào. Thuật toán lỗi của quả tim Prototype-09 lập tức kích hoạt cơ chế trừng phạt: nhịp tim càng cao, bộ đếm ngược càng nhảy nhanh. Cứ mỗi một giây thực tế trôi qua, màn hình đỏ rực trên ngực anh lại nuốt chửng mất ba, bốn giây tuổi thọ.
"Khốn kiếp..." Đàm Trí khàn giọng rên rỉ, một ngụm máu tươi lẫn muội than nóng hổi trào ra nơi khóe miệng.
Cơn đau thắt ngực dội lên như một mũi khoan thép nung đỏ cắm sâu vào tim gan. Biến chứng đào thải sinh học (Biological Rejection) đang bùng phát dữ dội. Cơ thể sinh học thuần túy của anh đang điên cuồng phản ứng chống lại các khớp nối kim loại rỉ sét và các đường ống đồng mạ bạc vừa được hàn trực tiếp vào hệ tuần hoàn. Vùng da xung quanh mối mổ phanh chưa khâu bị sưng tấy đỏ rực, rò rỉ ra một thứ dịch mủ vàng nhạt pha lẫn váng dầu bôi trơn rẻ tiền sẫm màu. Cánh tay trái của anh hoàn toàn tê dại, lạnh ngắt như một thanh sắt nguội, trong khi bả vai trái — nơi vết bỏng điện từ roi hơi nước của Giám sát viên Triệu vẫn còn rộp da — liên tục co giật.
Đàm Trí nhìn xuống hai bàn tay mình. Những vết bỏng rộp nặng nề từ ca quay máy tính cơ học đêm trước đã nứt toác dưới áp lực của sợi xích đồng lúc bị trói trên bàn mổ. Máu tươi rỉ qua lớp băng vải thô xám xịt bám đầy bụi than, khiến anh không thể khép nổi các ngón tay. Mỗi bước đi là một cực hình tra tấn thể xác, nhưng bộ óc kiểm toán viên của anh vẫn lạnh lùng hoạt động. Anh nhẩm tính tốc độ tiêu hao: nếu không tìm cách hạ nhịp tim xuống dưới bảy mươi nhịp một phút trong vòng nửa giờ tới, quả tim Prototype-09 sẽ vắt kiệt một trăm ngày sống của anh chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày.
Anh phải sống. Anh phải bảo vệ Đàm Mỹ. Anh phải đưa Cố Trình và lũ tài phiệt hút máu của Ngân hàng Hoàng gia ra trước phiên tòa thép.
Bằng ý chí sinh tồn sắt đá, Đàm Trí bám chặt vào những bức tường gạch rêu phong bám đầy axit của Phố Khói Đen, lê bước chân loạng choạng hướng về phía góc phố tối tăm nhất, nơi có một cánh cửa gỗ bọc đồng thau cũ kỹ treo một chiếc bánh răng rỉ sét làm bảng hiệu.
*Tiệm sửa đồng hồ của Trịnh Kỳ.*
Đàm Trí đổ ập người vào cánh cửa gỗ. Đôi bàn tay bỏng rộp đau đớn không thể gõ cửa, anh dùng cả bả vai bọc đồng rỉ sét của mình tông mạnh vào tấm ván.
*Rầm! Két...*
Cánh cửa không khóa mở ra. Đàm Trí ngã nhào xuống nền sàn gỗ sồi bám đầy mạt đồng và dầu thạch anh. Không gian bên trong tiệm ngập tràn tiếng tích tắc của hàng trăm chiếc đồng hồ quả lắc treo tường và mùi dầu bôi trơn nồng nặc.
"Ai đó?" Một giọng nói già nua, khàn khàn nhưng mang đầy sự cảnh giác vang lên từ sau bức màn che bám bụi bồ hóng.
Một lão già tóc bạc phơ, lưng hơi còng bước ra. Trên mắt phải của ông đeo một chiếc kính hiển vi cơ khí nhiều thấu kính xếp tầng bằng thạch anh tinh khiết, ngón tay mỏng và thon dài bám đầy dầu máy màu xanh lục. Đó là Trịnh Kỳ, cựu kỹ sư hoàng gia bậc 7 đang sống ẩn dật dưới danh nghĩa thợ sửa đồng hồ.
Khi nhìn thấy Đàm Trí đang nằm co quắp dưới sàn, lồng ngực phát ra ánh sáng đỏ rực của màn hình thạch anh và tiếng rít pít-tông dồn dập, đồng tử của Trịnh Kỳ co thắt lại dưới lớp thấu kính.
"Đàm Trí? Trời đất ơi... quả tim đó..." Trịnh Kỳ thốt lên, chiếc kính hiển vi đeo mắt của ông lập tức xoay căn chỉnh tiêu cự để phân tích lồng ngực Đàm Trí. "Diệp Uyển! Mau ra đây! Thằng bé bị siết nợ cưỡng chế rồi!"
Bức màn phía sau tiệm bị vén lên vội vã. Diệp Uyển — nữ bác sĩ phẫu thuật cơ khí ngầm của Smog-Town — lao ra. Cô vẫn mặc chiếc áo choàng phẫu thuật bằng da bọc đồng thau bám đầy vết dầu máy dã chiến, tay đeo găng cao su cách điện.
"Áp suất ngực của gã đang vượt ngưỡng an toàn!" Diệp Uyển thốt lên khi nhìn thấy màn hình đếm ngược đang nhảy giây điên cuồng. "Cơ thể gã đang bị sốc áp suất và nhiễm độc chì cấp tính từ mối hàn rẻ tiền của Tào!"
"Khênh gã lên bàn thao tác! Mau lên!" Trịnh Kỳ hét lớn.
Đàm Trí cảm thấy cơ thể mình được nhấc bổng lên bởi đôi tay mạnh mẽ của Trịnh Kỳ và Diệp Uyển. Họ đặt anh nằm ngửa trên chiếc bàn thao tác bằng gỗ sồi bọc chì cách từ ở giữa phòng. Ánh đèn phốt pho xanh lam nhạt từ trần nhà chiếu xuống gương mặt nhợt nhạt, đầm đìa mồ hôi lạnh của Đàm Trí.
"Nhịp tim một trăm sáu mươi! Áp suất buồng ngưng tụ trong ngực gã đang lên tới một trăm năm mươi atmosphere!" Diệp Uyển nhanh chóng tháo các nút áo sơ mi của Đàm Trí, để lộ ra vết mổ phanh loang lổ máu sinh học và dầu đen. Quả tim Prototype-09 gồ lên dưới da ngực anh như một con quái vật cơ khí đang điên cuồng đập phá khung xương sườn. "Chúng ta phải hạ áp suất và trung hòa độc chất ngay lập tức, nếu không các mạch máu sinh học xung quanh vết mổ sẽ bị sôi lên và hoại tử!"
Diệp Uyển nhanh chóng quay người lại phía tủ thuốc cơ khí, rút ra một ống tiêm bằng thạch anh tinh khiết chứa một thứ dung dịch màu xám tro lấp lánh. Đó là hóa chất trung hòa chì (Lead Neutralizer) — loại dược phẩm sinh học quý giá được cô tự tay pha chế dưới hầm ngầm địa nhiệt.
"Đàm Trí, nghe tôi nói không?" Diệp Uyển áp sát gương mặt lạnh lùng nhưng đầy lo âu của mình vào sát mặt anh. "Tôi sẽ tiêm hóa chất giải độc trực tiếp vào hệ tuần hoàn quanh quả tim của anh. Cơn đau sẽ rất khủng khiếp vì hóa chất này sẽ trung hòa các ion chì rò rỉ từ mối hàn của Tào, nhưng anh phải cố gắng chịu đựng và không được gồng cơ bắp!"
Đàm Trí không thể nói, anh chỉ khẽ gật đầu, đôi bàn tay quấn băng rỉ máu siết chặt lấy thành bàn gỗ sồi.
*Phập!*
Diệp Uyển cắm mũi kim thạch anh vào vùng da sưng tấy đỏ rực sát vết mổ lồng ngực Đàm Trí, từ từ đẩy pít-tông ống tiêm. Hóa chất trung hòa chì màu xám tro lạnh ngắt tràn vào các mạch máu sinh học đang nóng rực.
"A... hự..." Đàm Trí trợn tròn mắt, lồng ngực anh ưỡn cong lên một cách vô thức.
Cơn đau từ hóa chất giải độc giống như hàng ngàn cây kim châm cứu bằng đồng đang cắm sâu vào các dây thần kinh tim, cạo sạch những vết rỉ sét và cặn chì công nghiệp bám dọc theo thành mạch máu. Dòng máu sinh học của anh sôi sục lên, bốc ra một luồng hơi nước áp suất thấp mang mùi khét của chì hàn qua khe hở vết mổ. Vùng da sưng tấy quanh ngực dần xẹp xuống, bớt đỏ rực, nhưng quả tim cơ khí Prototype-09 vẫn chưa chịu dừng lại. Tiếng bánh răng mài vào nhau kèn kẹt vẫn vang lên dồn dập.
"Hóa chất giải độc chỉ cứu được mạch máu của gã, nhưng thuật toán lỗi của quả tim vẫn đang ép bánh răng quay vượt công suất!" Diệp Uyển hét lên dưới tiếng ồn cơ khí. "Bộ đếm ngược đã tụt xuống còn chín mươi bảy ngày rồi! Nó đang nuốt chửng tuổi thọ của gã!"
Trịnh Kỳ bước đến bên bàn mổ, tay cầm chiếc kính hiển vi cơ khí đeo mắt đa tròng. Ông cúi xuống sát lồng ngực Đàm Trí, lắng nghe tiếng vo vo phát ra từ bên trong quả tim bằng thính giác cơ học dã chiến đã được rèn luyện hơn ba mươi năm.
"Đàm Trí! Hãy nghe tôi nói!" Giọng Trịnh Kỳ đanh thép, vang dội bên tai Đàm Trí như tiếng búa rèn gõ vào đe sắt. "Quả tim Prototype-09 này thực chất là nguyên mẫu thử nghiệm bị lỗi thuật toán của dự án 'Trái Tim Vĩnh Cửu' từ thủ đô thải xuống. Nó hoạt động dựa trên sự đồng bộ giữa nhịp thở sinh học và tần số dao động của viên thạch anh trung tâm. Cố Trình muốn dùng mày làm vật thí nghiệm thực tế để kiểm tra giới hạn chịu đựng áp suất của cơ thể người nghèo!"
Đàm Trí trừng mắt nhìn Trịnh Kỳ, hơi thở anh dồn dập, đứt quãng.
"Mày là con trai của Đàm Lương, mày mang dòng máu của gia tộc rèn đồng cổ họ Đàm!" Trịnh Kỳ siết chặt bả vai phải sinh học của Đàm Trí. "Mày có đôi bàn tay khéo léo và bộ óc nhạy bén với các khớp răng. Mày không được phép dùng lực cơ bắp để kìm hãm quả tim này! Sức mạnh cơ bắp chỉ làm tăng áp suất lò sinh học lồng ngực và khiến quả tim nổ tung! Mày phải dùng tư duy logic toán học để thuần phục nó!"
"Tôi... phải làm thế nào..." Đàm Trí khàn giọng hỏi, hơi thở nóng rực xịt ra qua kẽ răng.
"Hãy lắng nghe tiếng mài bánh răng trong ngực mày!" Trịnh Kỳ ra lệnh, ông gõ nhẹ ngón tay gầy guộc bám đầy dầu thạch anh vào lồng ngực Đàm Trí theo một nhịp điệu đều đặn: *tịch, tạc, tịch, tạc*. "Viên thạch anh dao động trong tim mày đang chạy ở tần số ba vạn hai ngàn bảy trăm sáu mươi tám héc. Mỗi nhịp gõ của bánh răng đếm ngược tương thích với một chu kỳ áp suất hơi nước. Mày phải điều hòa nhịp thở sinh học của mình trùng khớp hoàn hảo với nhịp gõ của bánh răng thạch anh tim! Đó là kỹ nghệ Đồng bộ hóa nhịp tim cấp 1 (Heart Gear Sync - Tier 1)!"
Đàm Trí nhắm mắt lại. Anh cố gắng loại bỏ tiếng ồn tích tắc của hàng trăm chiếc đồng hồ xung quanh, tập trung toàn bộ thính giác cơ học vào sâu trong lồng ngực mình.
*Kèn kẹt... rít... kèn kẹt...*
Đó là tiếng mài của những bánh răng thạch anh siêu nhỏ đang quay điên cuồng dưới áp lực hơi nước nóng 80 độ C. Tiếng rít cơ khí ấy thô ráp, hỗn loạn và đầy sự hủy hoại. Đàm Trí bắt đầu nhẩm tính tốc độ quay của bánh răng đếm giây trong đầu.
*Tám mươi vòng một phút... không, chín mươi vòng...*
Anh cố gắng hít vào một hơi thật sâu.
*Phập!*
Một cơn đau thắt ngực dữ dội dội lên, khiến Đàm Trí run rẩy dữ dội, suýt chút nữa ngất đi.
"Sai rồi! Mày thở sai nhịp rồi!" Trịnh Kỳ hét lên cảnh báo. "Mỗi lần mày thở sai nhịp, áp suất ngược cực từ quả tim sẽ dội thẳng vào mạch máu phổi, gây vỡ phế nang! Hãy lắng nghe! Không được dùng lực ép thở, hãy để nhịp thở trôi theo tiếng mài!"
Mồ hôi lạnh pha lẫn máu chảy dọc thái dương Đàm Trí. Anh hiểu ra sai lầm của mình. Anh đang cố tình cưỡng ép nhịp thở của mình theo một con số cố định, trong khi tần số dao động của thạch anh tim đang biến thiên liên tục do cơn sốt đào thải sinh học. Đây không phải là một phép tính tĩnh, đây là một phương trình vi phân động lực học chất lỏng!
Anh phải tìm ra điểm cộng hưởng từ tính giữa dòng máu sinh học và áp suất hơi nước cơ khí.
Đàm Trí thở xả ra toàn bộ dưỡng khí trong phổi, để lồng ngực xẹp xuống hoàn toàn. Anh để mặc cho quả tim Prototype-09 tự do rít lên những tiếng kèn kẹt tàn nhẫn. Anh không chống cự nữa. Anh lắng nghe nhịp gõ thạch anh:
*Tíc-tắc-tắc... tíc-tắc-tắc...*
Nhịp dao động có một khoảng trễ cực nhỏ ở cuối mỗi chu kỳ quay — khoảng 0.02 mili-giây. Đó chính là lỗi thuật toán mà Cố Trình đã cài cắm để bòn rút thời gian sống của anh!
Đàm Trí khẽ mỉm cười trong đau đớn. Anh đã tìm ra biến số ẩn.
Anh bắt đầu hít vào thật chậm, thật nhẹ, điều phối luồng khí nén chạy dọc qua khí quản trùng khớp hoàn hảo với khoảng trễ 0.02 mili-giây của bánh răng thạch anh tim.
*Hít vào... một, hai, ba... ngưng thở ở khoảng trễ... thở ra... bốn, lăm, sáu...*
Lồng ngực anh khẽ run lên. Tiếng rít kèn kẹt của bánh răng đột ngột dịu xuống. Luồng ánh sáng đỏ rực rỡ của màn hình thạch anh trên ngực anh bắt đầu nhạt dần, chuyển sang một sắc xanh lam nhạt ổn định.
*Tíc, tắc... Tíc, tắc... Tíc, tắc...*
Nhịp đập của quả tim cơ khí giảm dần tiếng ồn, nhịp điệu quay của các bánh răng thạch anh siêu nhỏ trở nên êm ái, nhịp nhàng. Đàm Trí cảm nhận được một luồng hơi ấm nhẹ lan tỏa từ lồng ngực ra bốn chi, xua tan đi cái lạnh buốt giá và sự tê dại của cánh tay trái cơ khí hóa.
Màn hình hiển thị bộ đếm ngược đỏ rực đột ngột ngừng nhảy giây điên cuồng, quay trở về trạng thái đếm ngược 1x ổn định theo thời gian thực tế:
097:12:05:42...
097:12:05:41...
097:12:05:40...
Anh đã thành công đưa bộ đếm ngược về nhịp đập ổn định, đạt đến cảnh giới *Đồng bộ hóa nhịp tim cấp 1 (Heart Gear Sync - Tier 1)*. Anh đã giành lại được chín mươi bảy ngày sống lý thuyết từ tay tử thần.
Diệp Uyển thở phào nhẹ nhõm, cô dùng khăn lau sạch những giọt mồ hôi pha lẫn dầu máy trên trán Đàm Trí.
"Áp suất ngực đã giảm xuống còn bảy mươi atmosphere. Nhịp tim ổn định ở mức sáu mươi lăm nhịp một phút," Diệp Uyển nói, giọng cô run lên vì nhẹ nhõm. "Cơn sốt đào thải sinh học đã tạm thời được khống chế nhờ hóa chất trung hòa chì và kỹ thuật đồng bộ nhịp thở của anh. Anh sống rồi, Đàm Trí."
Đàm Trí từ từ mở mắt ra. Anh ngồi dậy trên bàn mổ bọc chì, bả vai trái vẫn còn đau nhức nhưng lồng ngực đã không còn cảm giác bị bóp nghẹt. Anh nhìn xuống bả vai trái bị thương nặng bọc băng gạc trắng của mình, rồi nhìn quả tim cơ khí đang đập đều đặn, phát ra ánh sáng xanh lam nhạt dưới lớp áo sơ mi sờn cũ.
"Cảm ơn hai người," Đàm Trí khàn giọng nói, đôi bàn tay quấn băng rỉ máu khẽ gõ nhịp xuống mặt bàn sắt theo đúng tần số sáu mươi nhịp một phút. "Trịnh sư phụ... quả tim này..."
Trịnh Kỳ tháo chiếc kính hiển vi cơ khí đeo mắt ra, gương mặt già nua của ông lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sáng quắc đầy nghiêm nghị.
"Đừng vội mừng, Đàm Trí," Trịnh Kỳ trầm giọng nói, ông chỉ ngón tay gầy guộc vào tâm quả tim Prototype-09. "Mày mới chỉ giải quyết được phần thuật toán điều tốc của nó bằng nhịp thở. Nhưng quả tim này hoạt động dựa trên cơ chế cơ học cổ điển. Những bánh răng thạch anh siêu nhỏ bên trong buồng ngưng tụ đang phải chịu lực ma sát cực lớn dưới áp suất hơi nước bảy mươi atmosphere. Hiện tại, chúng đang khô khốc do thiếu chất bảo trì chất lượng cao."
Đàm Trí khẽ biến sắc: "Ý ông là..."
"Chất dầu bôi trơn rẻ tiền mà Tào dùng trong ca mổ chứa quá nhiều tạp chất chì công nghiệp, nó sẽ nhanh chóng mài mòn các khớp răng thạch anh của mày chỉ trong vòng vài ngày," Trịnh Kỳ thở dài, ông bước lại phía tủ kính bám bụi, lấy ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa vài hạt bột màu xanh lam lấp lánh như những ngôi sao nhỏ. "Mày cần phải nạp bụi vàng Aether thô (Aether gold dust) tinh khiết vào khe nạp năng lượng của quả tim để duy trì hoạt động ổn định cho viên thạch anh dao động. Nếu không có bụi vàng Aether bôi trơn và kích hoạt tần số, các bánh răng thạch anh siêu nhỏ bên trong ngực mày sẽ bị bó cứng hoàn toàn chỉ sau mười ngày, bất kể nhịp thở của mày có đồng bộ đến đâu."
Đàm Trí nhìn những hạt bột màu xanh lam lấp lánh trong lọ thủy tinh của Trịnh Kỳ, rồi nhìn màn hình đếm ngược đang nhảy từng giây lạnh lùng trên ngực mình.
*Chín mươi bảy ngày sống...*
Anh hiểu rằng, cuộc chạy đua giành giật sự sống từ tay Ngân hàng Hoàng gia chỉ mới bắt đầu. Anh không chỉ cần sống sót qua một trăm ngày đếm ngược, mà anh phải liên tục tìm kiếm nguồn tài nguyên khan hiếm nhất của đế quốc Aetheria để nuôi sống quả tim cơ khí rỉ sét trong ngực mình.
"Bụi vàng Aether thô..." Đàm Trí lẩm bẩm, đôi mắt anh rực lên một quyết tâm lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao thép dã chiến. "Tôi có thể tìm thấy nó ở đâu trong cái xó Smog-Town này?"
Trịnh Kỳ nhìn ra ngoài cửa sổ tiệm sửa đồng hồ, nơi màn đêm đông của Smog-Town đang buông xuống, mang theo những luồng khói lưu huỳnh đen kịt và tiếng rít gầm rú từ các nhà máy dệt sợi bông hơi nước lân cận.
"Chợ đen linh kiện đồng thau ở hầm ngầm địa nhiệt," Trịnh Kỳ trầm giọng trả lời. "Đó là nơi duy nhất mày có thể tìm thấy bụi vàng Aether lậu ngoài tầm kiểm soát của ngân hàng hoàng gia. Nhưng hãy cẩn thận, Đàm Trí... Thống đốc Tạ Đăng đã bắt đầu phái các thợ săn tiền thưởng và đặc vụ sắt xuống khu ổ chuột này để săn tìm quả tim của mày rồi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!