Khế Ước Đồng Thau
Ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn gas treo trên trần phòng biệt giam dưới tầng hầm chi nhánh Ngân hàng Thế chấp Tuổi thọ Smog-Town chập chờn theo từng nhịp dập dồn của hệ thống pít-tông hơi nước trung tâm. Bức tường đá mạ chì lạnh ngắt rỉ ra những giọt nước xám xịt, bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc đặc trưng của khu ổ chuột.
Đàm Trí ngồi trên chiếc ghế sắt rỉ sét, hai tay bị xích chặt vào bệ khóa đồng thau. Cơn đau từ bả vai trái — nơi vết bỏng điện từ chiếc roi hơi nước của Giám sát viên Triệu vẫn còn đỏ hỏn, rộp da — liên tục dội lên từng cơn buốt nhói. Nhưng đau đớn hơn cả là đôi bàn tay anh. Cả hai lòng bàn tay bị bỏng rộp nặng, da thịt đỏ hồng nứt nẻ, rỉ máu qua những lớp băng vải thô xám xịt bám đầy muội than. Đó là cái giá anh phải trả khi cố gắng kéo chiếc van xả áp bị hàn chết bằng chì để cứu cha mình trong vô vọng. Đôi tay ấy giờ đây run rẩy, mất đi khả năng vận động tối thiểu, ngay cả việc gõ nhịp ngón tay theo thói quen logic sáu mươi nhịp một phút cũng trở thành một cực hình.
Trên mặt bàn sắt trước mặt anh, chiếc kính một tròng kiểm toán mạ đồng — di vật duy nhất của mẹ anh — nằm trơ trọi, mặt thấu kính thạch anh bám đầy một lớp muội than đen kịt như một con mắt mù lòa.
*Cạch. Rít...*
Cánh cửa thép dày bản mở ra. Cố Trình bước vào, kéo theo bầu không khí nồng nặc mùi dầu bôi trơn thạch anh thượng hạng và mùi nước hoa quý tộc xa xỉ. Gã mập mạp, bọc mình trong bộ vest nhung đỏ mạ viền vàng dát đồng bóng loáng. Chiếc đồng hồ quả quýt bằng thạch anh lớn đeo trước ngực gã phát ra tiếng tíc tắc đều đặn, lạnh lùng. Theo sau gã là Thư ký Tần, kẻ đang ôm một khay gỗ sồi chứa những tấm thẻ đục lỗ mạ kẽm lạnh ngắt.
Cố Trình không nhìn Đàm Trí. Gã rút chiếc găng da cừu trắng ra, thong thả ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đặt hai tay lên bàn.
"Đàm Lương đã chết," Cố Trình cất giọng, chất giọng khàn khàn nhưng mang đầy vẻ uy quyền của kẻ nắm giữ sinh mệnh người khác. "Biên bản pháp lý của Viện Đo lường Hoàng gia đã hoàn tất. Cha mày, cựu phu lò Đàm Lương, bị kết tội cố ý phá hoại tài sản công — cụ thể là hệ thống lò hơi phụ số 4 — nhằm gây rối cuộc thanh tra của hoàng gia. Hành vi ngu xuẩn đó đã gây thiệt hại ước tính lên tới tám vạn giờ sống của chi nhánh."
"Ông ấy không phá hoại," Đàm Trí ngước lên, đôi mắt anh đỏ ngầu nhưng giọng nói vẫn duy trì một sự lạnh lùng đến đáng sợ. "Chính ông đã ra lệnh ép xung lò hơi lên hai trăm atmosphere để làm giả số liệu năng lượng trước mặt Nhan Như. Van xả áp khẩn cấp đã bị hàn chết bằng chì. Tôi đã nhìn thấy vết chì hàn bằng chính mắt mình. Đó là một vụ mưu sát được lập trình sẵn."
Cố Trình khẽ mỉm cười, nụ cười méo mó trên gương mặt phúng phính. Gã gõ nhẹ ngón tay đeo nhẫn thạch anh xuống bàn.
"Logic của một kẻ tập sự thật đáng khen. Nhưng Đàm Trí ơi, mày quên mất một nguyên lý cơ bản của ngành kiểm toán rồi sao? Con số trên thẻ đục lỗ mới là sự thật duy nhất được luật pháp thừa nhận. Trên tấm thẻ ST-0012 của cha mày, rãnh đục ghi nhận hành vi tự ý can thiệp vào áp suất lò. Không có vết chì nào tồn tại trên giấy tờ cả. Và bây giờ, khi thủ phạm đã đền tội, khoản nợ khống khổng lồ tám vạn giờ sống đó... ai sẽ là người thanh toán đây?"
Thư ký Tần tiến lên một bước, đặt một tấm thẻ đồng định mức lớn bọc viền kẽm lên bàn. Những lỗ đục trên tấm thẻ được bố trí theo một thuật toán quỷ quyệt, biểu thị một khoản nợ khổng lồ mà một gia đình nghèo ở Smog-Town có đầu thai mười kiếp cũng không thể trả nổi.
"Theo Điều 7 Bộ luật Thế chấp Hoàng gia," Cố Trình tiếp tục, ánh mắt gã lóe lên sự tàn nhẫn. "Khi con nợ chính qua đời mà chưa hoàn tất nghĩa vụ, khoản nợ sẽ tự động chuyển giao sang cho người thừa kế hoặc người phụ thuộc có tên trong khế ước gốc. Và người đó... là em gái nuôi của mày, Đàm Mỹ."
Tim Đàm Trí như thắt lại. Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh.
"Đàm Mỹ mới mười bốn tuổi," Đàm Trí rít qua kẽ răng, cố gắng gồng mình lên khiến sợi xích đồng khua vào nhau loảng xoảng. "Theo Điều 14 Luật Đo lường Hoàng gia, trẻ vị thành niên dưới mười sáu tuổi không được phép gánh chịu các khế ước nợ thời gian vượt quá định mức sinh học tối thiểu! Ông đang vi phạm luật tối cao của đế quốc!"
"Ở cái xó Smog-Town ngập ngụa khói lưu huỳnh này, ngân hàng chính là luật tối cao," Cố Trình đứng dậy, gõ nhẹ chiếc đồng hồ quả quýt xuống mặt bàn sắt. "Tao đã cho người đưa con bé đến đây. Nếu mày không ký vào khế ước đồng thau này, em gái mày sẽ lập tức bị đưa vào Pháo đài Thu nợ Hoàng gia. Với thể trạng suy dinh dưỡng của nó, chưa đầy ba ngày làm việc trong phòng lò hơi độc hại, quả tim sinh học của nó sẽ vỡ vụn giống hệt như cha mày. Hoặc... nó sẽ bị cưỡng chế cơ khí hóa toàn bộ cơ thể thành một automaton không có ý thức để quét dọn cống ngầm."
Cánh cửa sắt lại mở ra. Hai tên lính tuần bọc đồng thô bạo đẩy Đàm Mỹ vào phòng.
Cô bé mười bốn tuổi gầy gò, nhỏ bé trong bộ đồ bảo hộ dệt sợi bông quá khổ bám đầy xơ vải trắng. Mái tóc màu tro bụi than xơ xác xõa xuống gương mặt nhợt nhạt vì sợ hãi và cái lạnh buốt giá của hầm ngầm. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé run rẩy dữ dội, ôm chặt lấy chiếc thoi dệt bằng đồng thau nhỏ — di vật cuối cùng mà cha tự tay chế tạo tặng cô bé.
"Anh hai!" Đàm Mỹ khóc nấc lên khi nhìn thấy Đàm Trí bị xích chặt, hai bàn tay quấn băng rỉ máu. Cô bé định lao về phía anh nhưng bị chiếc tay giáp đồng lạnh lùng của tên lính tuần giữ chặt lại.
"Đừng chạm vào em ấy!" Đàm Trí gầm lên. Cơn phẫn nộ tột cùng dâng trào trong lồng ngực anh, nóng rực như một lò nung sắp nổ. Nhưng bộ óc kiểm toán viên của anh vẫn hoạt động điên cuồng. Anh nhìn vết bỏng rỉ máu trên tay mình, nhìn bả vai trái bị thương, nhìn chiếc kính một tròng bị muội than bám phủ. Anh hiểu rằng, trong phương trình sinh tử này, anh không có bất kỳ quân bài vật lý nào để lật ngược thế cờ. Sức mạnh cơ bắp là con số không. Luật pháp địa phương là con số không.
Lối thoát duy nhất để bảo toàn mạng sống cho Đàm Mỹ là anh phải tự mình gánh chịu toàn bộ biến số bất lợi này.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để nén cơn giận dữ vào sâu trong tim. Khi mở mắt ra, đôi mắt anh đã lấy lại sự lạnh lùng, chính xác của một kẻ chuyên làm việc với những con số.
"Tôi ký," Đàm Trí nói, giọng anh trầm xuống, không một chút gợn sóng. "Tôi sẽ đứng ra gánh nhận toàn bộ khoản nợ của cha tôi. Hãy thả Đàm Mỹ ra. Để em ấy trở lại nhà máy dệt sợi bông."
Cố Trình nở một nụ cười thỏa mãn. Gã ra hiệu cho Thư ký Tần đưa tấm khế ước bằng đồng thau mỏng ra trước mặt Đàm Trí.
"Khôn ngoan lắm, Đàm Trí. Mày luôn biết cách đưa ra quyết định logic nhất," Cố Trình đưa một chiếc bút máy có kim chọc thẻ bằng thạch anh cho Đàm Trí.
Đàm Trí cắn răng chịu đựng cơn đau xé thịt, dùng đôi bàn tay bỏng rộp quấn băng đầy máu gượng gạo cầm lấy chiếc bút. Anh dùng đầu kim thạch anh chọc mạnh vào đầu ngón tay trỏ của mình, để giọt máu tươi đỏ rực nhỏ xuống rãnh đục định danh của tấm khế ước đồng thau. Dòng máu sinh học của anh lập tức bị hút vào các khe rãnh vi mô, kích hoạt thuật toán thế chấp thời gian sống.
"Anh hai! Đừng mà!" Đàm Mỹ gào khóc thảm thiết, cô bé điên cuồng giãy giụa nhưng vô ích. Tên lính tuần bọc đồng lạnh lùng xách cô bé lên, lôi ra khỏi phòng biệt giam theo lệnh của Cố Trình.
"Hãy đưa con bé trở lại phân xưởng dệt sợi bông số 3," Cố Trình ra lệnh cho lính tuần, rồi quay lại nhìn Đàm Trí với ánh mắt đầy quỷ quyệt. "Còn bây giờ, để đảm bảo mày không trốn nợ và có đủ hiệu suất làm việc để trả nợ cho ngân hàng... mày phải chấp nhận biện pháp bảo đảm kỹ thuật của chúng tao."
Cố Trình quay sang phía bóng tối ở góc phòng.
"Thợ cơ khí Tào, đến lượt ông rồi."
Từ trong góc tối ngập tràn hơi nước rò rỉ, một bóng người cao lớn bước ra. Thợ cơ khí Tào mặc một chiếc tạp dề da bò dày bản bám đầy vết máu khô sẫm màu và váng dầu bôi trơn rẻ tiền. Gương mặt gã xám xịt như tro bếp, đôi mắt ti hí lạnh lùng vô cảm dưới chiếc mũ da bọc đồng. Hai cánh tay gã đeo găng tay bọc đồng thau thô kệch, tích hợp các mũi khoan nhỏ và tua-vít cơ khí tự động liên tục phát ra tiếng vo vo rợn người.
Trên tay gã ôm một chiếc hộp gỗ sồi bọc chì cách từ. Khi gã mở chiếc hộp ra, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt tỏa ra, soi sáng gương mặt kinh hoàng của Đàm Trí.
Nằm bên trong chiếc rương là một thiết bị cơ khí tinh xảo nhưng đáng sợ: *Quả tim đếm ngược 100 ngày (Prototype-09)*. Đó là một khối bánh răng đồng thau và thép sinh học phức tạp, trung tâm là một viên thạch anh dao động liên tục phát ra tiếng tíc tắc lạnh lùng. Trên bề mặt quả tim, một màn hình thạch anh nhỏ đang hiển thị ba con số màu đỏ rực rỡ: 100:00:00.
"Mày có biết đây là gì không, Đàm Trí?" Cố Trình cúi xuống, thì thầm vào tai anh. "Đây là nguyên mẫu thử nghiệm của dự án 'Trái Tim Vĩnh Cửu' bị lỗi thuật toán từ thủ đô thải xuống. Khi quả tim này được cấy vào ngực mày, bộ đếm ngược thạch anh của nó sẽ chạy liên tục từ một trăm ngày về không. Mỗi khi nhịp tim mày tăng lên do sợ hãi, tức giận hay hoạt động quá sức, thuật toán lỗi của nó sẽ tự động tăng tốc độ đếm ngược lên gấp hai, gấp ba lần. Nếu mày không kiếm đủ giờ sống để nạp vào thẻ đồng định mức của ngân hàng trước khi bộ đếm về không... bánh răng tim của mày sẽ tự động khóa chặt, và mày sẽ chết."
Đàm Trí lạnh lùng nhìn quả tim cơ khí đang phát ra tiếng tíc tắc trong hộp chì. Anh không sợ hãi. Bộ óc logic của anh lập tức nhận ra đây là một cái bẫy chết người, một thuật toán tự hủy được thiết lập để vắt kiệt sức lao động của anh trong vòng một trăm ngày. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.
"Trói gã lên bàn mổ," Thợ cơ khí Tào ra lệnh bằng chất giọng khàn đục vô cảm.
Hai tên lính tuần bọc đồng thô bạo nhấc bổng Đàm Trí lên, ném anh nằm sấp xuống chiếc bàn mổ bằng sắt rỉ sét đặt ở góc hầm. Những sợi xích đồng thau khổng lồ lập tức được siết chặt quanh cổ tay, cổ chân và lồng ngực anh, khóa chặt anh vào tấm sắt lạnh ngắt. Đôi bàn tay bỏng rộp của anh bị kéo căng ra hai bên, máu tươi rỉ qua lớp băng vải nhuộm đỏ cả mặt bàn sắt.
Thợ cơ khí Tào bước đến, gạt chiếc cần gạt của chiếc máy khoan hơi nước khổng lồ treo trên trần nhà.
*Rít... rít... rít...*
Chiếc máy khoan chạy bằng áp lực hơi nước gầm rú lên dữ dội, xả ra một luồng khói đen kịt sực mùi dầu mỡ bẩn. Đầu mũi khoan bằng thép carbon sắc nhọn quay tròn với tốc độ hàng ngàn vòng một phút, phát ra tiếng rít chói tai xé rách màng nhĩ.
"Không dùng thuốc tê hoàng gia sao?" Thư ký Tần rụt rè hỏi.
"Thuốc tê hoàng gia chỉ dành cho giới quý tộc phố tài chính," Cố Trình sneer, gã lùi lại đứng sau tấm chắn chì bảo vệ. "Đối với lũ rác rưởi Smog-Town, một giọt thuốc tê cũng là sự lãng phí tài nguyên của ngân hàng."
Thợ cơ khí Tào không nói một lời. Gã nâng chiếc máy khoan hơi nước lên, hướng mũi khoan thẳng vào lồng ngực sinh học của Đàm Trí.
"Hãy giữ chặt gã," Tào lạnh lùng nói.
*Phập! Rắc... rắc... rắc...*
Mũi khoan thép xoáy mạnh vào xương quai xanh và xương ức của Đàm Trí.
Cơn đau đớn tột cùng bùng nổ, xé rách mọi giới hạn chịu đựng của hệ thần kinh sinh học. Đàm Trí trợn trừng mắt, lồng ngực anh ưỡn cong lên dưới sức kéo của xích đồng. Anh muốn gào thét, nhưng áp lực nén từ mũi khoan và cơn đau thắt nghẹt cổ họng khiến anh chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ khàn đục từ sâu trong lồng ngực.
Máu tươi đỏ rực phun trào ra từ vết mổ, hòa quyện với dòng nước thải rỉ sét trên bàn mổ và muội than đen kịt trong không khí. Nhãn quan phân tích áp suất của anh — dù không đeo kính một tròng — vẫn bị kích hoạt cưỡng bức bởi cơn đau tột độ. Trong tâm trí mờ mịt của anh, những đường ống dẫn máu sinh học hiện lên như những dải lụa màu đỏ đang co thắt điên cuồng, phun trào áp lực dưới tác động của mũi khoan.
Thợ cơ khí Tào sử dụng đôi găng tay bọc đồng thau thô bạo banh rộng vết mổ lồng ngực của Đàm Trí. Tiếng xương ức rạn nứt dưới sức kéo của kẹp sắt vang lên khô khốc, rợn người. Gã luồn tay vào trong, cắt đứt các mạch máu kết nối với quả tim sinh học tự nhiên của Đàm Trí.
*Phựt. Phựt...*
Đàm Trí cảm thấy một khoảng trống rỗng lạnh ngắt bùng phát ngay giữa lồng ngực mình. Trái tim sinh học của anh — nguồn sống tự nhiên duy nhất còn lại của anh — đã bị Tào lạnh lùng nhấc ra ngoài. Gã ném quả tim đỏ hồng vẫn còn đang co bóp yếu ớt của anh vào một chiếc bình dung dịch bảo quản bằng đồng mạ bạc, chuẩn bị mang đi bán đấu giá cho giới thượng lưu quận thượng lưu cần thay thế nội tạng trẻ trung.
"Lắp quả tim đếm ngược vào," Cố Trình đứng sau tấm chắn chì lên tiếng thúc giục.
Thợ cơ khí Tào nhấc quả tim Prototype-09 ra khỏi hộp chì. Gã đặt khối bánh răng đồng thau lạnh ngắt ấy vào khoảng trống rỗng trong lồng ngực Đàm Trí.
Cảm giác kim loại lạnh buốt chạm vào các mô thịt sinh học bên trong khiến Đàm Trí co rúm người lại. Tào bắt đầu sử dụng chiếc tua-vít cơ khí tự động để siết chặt các chốt đồng định vị quả tim vào khung xương sườn bọc thép của anh.
*Xoạch. Xoạch. Xoạch...*
Mỗi vòng siết của tua-vít là một lần Đàm Trí cảm nhận thấy những chiếc đinh ốc đồng đang cắm sâu vào xương tủy mình. Tiếp theo, Tào sử dụng mỏ hàn hơi nước áp lực thấp để nối các đường ống dẫn đồng mạ bạc của quả tim với hệ tuần hoàn máu sinh học của anh.
*Xèo... xèo... xèo...*
Mùi thịt cháy khét lẹt quyện với mùi dầu bôi trơn thạch anh nóng bốc lên nồng nặc. Đàm Trí rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, ý thức anh chao đảo giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Trong bóng tối mờ mịt của tiềm thức, anh nhìn thấy bóng dáng người cha quá cố Đàm Lương đang đứng bên lò rèn cổ xưa, ánh mắt ông buồn bã nhưng tràn đầy hơi ấm.
*Cha... con phải sống... con phải bảo vệ Đàm Mỹ...* Ý chí sinh tồn sắt đá của anh bùng cháy từ đống tro tàn của nỗi đau thể xác.
"Nối nguồn áp suất hơi nước chính!" Thợ cơ khí Tào ra lệnh.
Gã gạt chiếc van xả áp phụ đeo bên hông quả tim cơ khí, đấu nối một ống dẫn mềm dẫn dòng hơi nước nóng 80 độ C từ hệ thống ngưng tụ của phòng khám vào buồng đốt mini trong ngực Đàm Trí.
*Rít... Rít... rít...*
Dòng năng lượng hơi nước đầu tiên chạy qua các khớp nối đồng thau, kích hoạt bộ dao động thạch anh trung tâm của quả tim Prototype-09.
*Tíc, tắc... Tíc, tắc... Tíc, tắc...*
Tiếng gõ cơ khí lạnh lùng, đanh thép bùng phát từ lồng ngực Đàm Trí, vang vọng khắp căn hầm biệt giam tối tăm. Viên thạch anh dao động rực sáng lên một màu xanh lam thuần khiết, rọi qua những khe hở của vết mổ chưa khâu trên ngực anh.
Đàm Trí mở bừng mắt ra.
Toàn bộ cơ thể anh run rẩy dữ dội khi dòng máu sinh học bị cưỡng bức tuần hoàn qua hệ thống bánh răng đồng thau lạnh lẽo. Anh cảm nhận rõ rệt sự hiện diện của một cỗ máy xa lạ đang đập liên tục ngay giữa ngực mình, nặng nề, thô ráp và vô cảm. Anh đã chính thức bước vào trạng thái *Cơ thể bán cơ khí (Semi-Mechanical State)*.
Màn hình thạch anh nhỏ trên ngực anh bắt đầu hiển thị các con số đếm ngược, rực rực ánh đỏ:
099:23:59:59...
099:23:59:58...
Nhưng ngay khi Đàm Trí vừa tỉnh lại, nhịp tim sinh học của anh tăng vọt lên do cú sốc phẫu thuật và sự phẫn nộ tột cùng.
*Tíc-tắc-tíc-tắc-tíc-tắc!*
Tiếng gõ cơ khí đột ngột tăng tốc độ lên gấp đôi. Màn hình đếm ngược bắt đầu nhảy giây nhanh một cách điên cuồng, các con số chạy vùn vụt như một chiếc đồng hồ cát bị vỡ đáy.
099:23:58:30...
099:23:56:15...
"Nhìn xem, Đàm Trí," Cố Trình bước lại gần, cúi xuống nhìn màn hình đếm ngược đang chạy loạn nhịp trên ngực anh với vẻ đắc ý tột cùng. "Nhịp tim mày đang quá cao. Cứ với tốc độ này, một trăm ngày sống của mày sẽ bị vắt kiệt chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi ngày. Muốn sống sót, mày phải học cách giữ cho trái tim mình lạnh lùng như sắt đá của ngân hàng chúng tao. Còn bây giờ... cút về khu ổ chuột Vành Đai Ba của mày và tìm cách kiếm giờ sống để nạp nợ đi!"
Thợ cơ khí Tào dùng kìm cắt đứt các sợi xích đồng giữ chặt Đàm Trí. Đàm Trí loạng choạng ngã xuống sàn đá lạnh ngắt bám đầy máu và muội than. Anh dùng đôi bàn tay bỏng rộp quấn băng đầy máu gượng dậy, ôm chặt lấy lồng ngực đang gồ lên dữ dội, nơi quả tim cơ khí Prototype-09 đang liên tục phát ra tiếng tíc tắc đếm ngược điên cuồng của án tử hình trăm ngày.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!