Nhạc nềnDeep_Sea

Nhịp Đập Cuối Cùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa thép bọc đồng dày ba tấc của sảnh chính chi nhánh ngân hàng sập lại trước mắt Đàm Trí với một tiếng *ầm* nặng nề, dập tắt chút ánh sáng gas vàng vọt cuối cùng dội ra từ sảnh khánh tiết. Luồng khí lạnh buốt của đêm đông Smog-Town lập tức ập tới, mang theo những bông tuyết lưu huỳnh xám xịt bám đầy trên bờ vai áo len sờn rách của anh. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi độc từ các lò cao xung quanh xộc thẳng vào mũi, khiến Đàm Trí ho khan một tiếng khan khốc.


Anh đứng ngoài thềm đá mạ chì, hai tên lính tuần bọc đồng vẫn lăm lăm khẩu súng bắn đinh hơi nước chĩa thẳng vào lồng ngực anh. Lớp giáp đồng thau của chúng xì ra những luồng hơi nước áp suất thấp từ khớp vai, tạo thành một màn sương trắng mờ đục bao quanh cơ thể đồ sộ vô hồn ấy.


"Cút đi, đồ tập sự," một tên lính tuần gầm gừ qua lớp mặt nạ phòng độc bọc sắt rỉ. "Phó giám đốc Cố đã tước quyền kiểm toán của mày. Còn lảng vảng ở đây, tao sẽ đóng đinh mày vào tường gỗ."


Đàm Trí không trả lời. Anh lùi lại nửa bước, cúi đầu giả vờ phục tùng, nhưng đôi bàn tay giấu dưới vạt áo đã siết chặt đến mức các đầu ngón tay quấn băng vải thô rỉ máu nhói lên đau buốt. Những vết bỏng rộp từ ca quay máy tính cơ học đêm qua bắt đầu nứt ra, máu tươi rỉ qua lớp vải thô xám xịt. Nhưng cơn đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với nỗi kinh hoàng đang thiêu đốt tâm trí anh: Cha anh, ông Đàm Lương, đang bị nhốt dưới hầm lò hơi trung tâm.


Theo thuật toán mà anh giải mã được từ tấm thẻ ST-0012, quả tim sinh học của cha anh chỉ có thể chịu đựng tần số quay 60 nhịp một phút. Việc Cố Trình ép xung lò hơi phụ lên mức 200 atmosphere để làm giả dữ liệu năng lượng trước mặt Thanh tra Nhan Như sẽ đẩy áp suất buồng đốt lên mức hủy diệt. Trong vòng chưa đầy mười lăm phút, nhịp tim của cha anh sẽ bị cưỡng bức tăng tốc lên gấp 1.8 lần. Bánh răng tim sinh học của ông sẽ vỡ vụn dưới áp lực nén.


*Mình không thể bỏ cuộc. Logic của một kiểm toán viên không cho phép mình chấp nhận một phương trình có kết quả là cái chết của cha.* Đàm Trí tự nhủ, nhịp ngón tay trỏ vẫn gõ đều đặn vào hông theo thói quen máy móc. Anh quan sát hai tên lính tuần. Chúng là những cỗ máy cơ bắp bọc trong giáp đồng nặng nề, di chuyển chậm chạp và phụ thuộc hoàn toàn vào tầm nhìn của thấu kính mặt nạ. Nếu đi cổng chính là bất khả thi, anh phải tìm một lối đi ngầm.


Đàm Trí lùi sâu vào màn sương lưu huỳnh kịt đặc, cắt đuôi tầm quét của lính tuần. Anh men theo bức tường gạch bám đầy muội than phía sau tòa nhà ngân hàng, nơi những đường ống xả thải địa nhiệt khổng lồ đang run rẩy dữ dội dưới áp lực cực đại. Tiếng rít gầm của hơi nước rò rỉ vang lên chói tai từ các khớp nối bị rạn nứt.


Anh dừng lại trước một ô cửa thông gió lò hơi nằm sát mặt đất, được bảo vệ bởi một tấm lưới thép bọc chì dày bản. Bên trong ô cửa, luồng khí nóng rực sực mùi than đá và dầu bôi trơn rẻ tiền phả ra hầm hập. Đàm Trí quỳ xuống bùn đất nhiễm axit, rút từ thắt lưng ra chiếc *Dao cạo xỉ than gia cố* — dụng cụ lao động bằng thép carbon dày bản mà anh đã lén mài sắc cạnh lưỡi.


*Cạch. Rít...*


Đàm Trí luồn lưỡi dao vào khe hở của chốt khóa cửa thông gió. Đầu ngón tay rỉ máu của anh bấu chặt vào chuôi dao bọc da cách nhiệt, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để bẩy mạnh. Tiếng kim loại mài vào nhau kin kít bị tiếng ồn gầm rú của hệ thống pít-tông trung tâm che giấu hoàn toàn. Khớp khóa đồng thau cũ kỹ rạn nứt, tấm lưới thép bật mở ra với một tiếng *khục* nhỏ.


Anh lập tức bò vào trong đường ống hẹp. Nhiệt độ bên trong tăng vọt lên gần 80 độ C. Đàm Trí đưa tay điều chỉnh chiếc *Kính một tròng kiểm toán mạ đồng* đeo bên mắt phải, xoay nhẹ viền đồng để kích hoạt lớp lọc thạch anh đa lớp.


Ngay lập tức, thế giới qua nhãn quan phân tích áp suất của anh biến đổi. Những luồng khí nén rò rỉ hiện lên như những dải lụa màu đỏ rực rỡ, phập phồng nguy hiểm trong không gian tối tăm. Đàm Trí nín thở, luồn lách cơ thể qua những khoảng trống hẹp giữa các đường ống dẫn hơi nước chính. Da thịt anh bỏng rát khi vô tình sượt qua vách sắt nóng đỏ, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, đôi mắt thạch anh quét liên tục để tìm ra lối xuống phòng lò hơi trung tâm.


*Khớp nối số 4 nằm ngay phía trước,* Đàm Trí nhẩm tính, nhìn thấy luồng khí nén màu đỏ rực đang xịt ra thành vòi từ một vết nứt lớn trên đường ống áp suất cao. Nếu anh sơ sẩy chạm vào luồng khí đó, áp lực 150 atmosphere sẽ xé rách da thịt anh trong tích tắc. Anh chờ đợi nhịp xả của pít-tông phụ — cứ ba giây một lần dòng khí sẽ giảm áp trong nửa giây.


*Ba. Hai. Một. Đi!*


Đàm Trí phóng mình qua kẽ hở ngay khi luồng khí đỏ co lại, nhảy xuống sàn đá mạ chì của phòng lò hơi trung tâm chi nhánh.


Không gian dưới hầm lò là một địa ngục thực sự của sắt thép và lửa đỏ. Khói than kịt đặc quyện với hơi nước bốc lên nghi ngút từ bể ngưng tụ, tạo thành một màn sương nóng bỏng làm mờ mịt mọi tầm nhìn. Giữa căn phòng, chiếc lò hơi phụ khổng lồ bằng thép đúc đang rung lên bần bật, các kim đo áp suất trên bảng điều khiển đều đã vượt quá vạch đỏ báo động, chỉ thẳng vào con số 220 atmosphere.


"Xúc than vào! Đồ phu lò lười biếng!"


Tiếng hét hách dịch của Giám sát viên Triệu vang lên từ phía bục điều khiển trung tâm. Gã đứng đó, tay vung chiếc roi điện hơi nước phát ra tiếng nổ lách tách xanh lét.


Ở phía dưới lò nung, ông Đàm Lương đang quỳ rạp dưới đất. Bàn tay phải của ông bám đầy vết bỏng rộp rỉ máu do hơi nước rò rỉ từ van phụ, cố gượng dậy bám vào cán chiếc búa rèn rỉ sét để xúc đống than mịn nhiệt lượng cao ném vào cửa lò đang mở rộng. Lồng ngực ông gồ lên dữ dội, phát ra tiếng rít cơ khí chói tai và hỗn loạn của quả tim sinh học cũ kỹ đang bị ép quay vượt công suất cực hạn. Ông ho lên một tiếng khan khốc, một ngụm máu tươi pha lẫn những mạt đồng đen kịt trào ra từ khóe miệng, nhỏ xuống đống than cháy đỏ.


"Cha!" Đàm Trí gào lên, nỗi phẫn nộ và đau đớn tột cùng làm nổ tung sự tĩnh lặng logic thường ngày của anh. Anh lao thẳng về phía bục điều khiển lò hơi.


"Kẻ nào đó?" Giám sát viên Triệu quay lại, gương mặt dơi tai chuột của gã co rúm lại khi nhận ra Đàm Trí. "Đồ kiểm toán tập sự phản loạn! Mày dám vượt ngục đột nhập vào đây sao? Lính tuần! Bắn gãy chân gã cho tao!"


Hai tên lính tuần bọc đồng canh gác lối đi ngầm lập tức bước ra, nâng khẩu súng bắn đinh hơi nước lên.


*Pạch! Pạch!*


Những chiếc đinh đồng cỡ lớn dài tám phân xé rách màn sương nóng, cắm phầm phập vào vách thép sát bên người Đàm Trí. Nhờ nhãn quan phân tích áp suất, Đàm Trí nhìn thấy luồng khí nén rò rỉ từ đường ống phía trên đang tạo ra một vùng đối lưu nhiệt mạnh. Anh bẻ lái thân người cực nhanh, mượn sức đẩy của luồng khí nóng rò rỉ để né tránh loạt đạn đinh đồng trong gang tấc.


Anh lao đến bảng điều khiển trung tâm, nơi đặt chiếc van xả áp an toàn khổng lồ bọc đồng đỏ. Chỉ cần gạt chiếc van này, toàn bộ áp suất lò hơi phụ sẽ được giải phóng ra ngoài ống khói công cộng, cứu sống cha anh và các phu lò khỏi thảm họa quá nhiệt.


Nhưng khi tay Đàm Trí vừa chạm vào chiếc van, anh bàng hoàng nhận ra tay quay của van xả đã bị hàn chết bằng một lớp chì dày bản. Cố Trình đã ra lệnh khóa chặt mọi đường lui của áp suất để duy trì dòng điện hơi nước khẩn cấp bằng mọi giá.


"Vô ích thôi, đồ ngu!" Giám sát viên Triệu cười sằng sặc, vung roi điện hơi nước quật mạnh từ phía sau.


*Chát! Rắc...*


Luồng điện hơi nước nóng rực quật trúng bả vai trái của Đàm Trí. Cơn đau thấu xương dội thẳng vào hệ thần kinh sinh học, khiến toàn thân anh co giật dữ dội. Anh ngã gục xuống sàn mạ chì nóng bỏng, chiếc kính một tròng kiểm toán văng ra xa. Đôi bàn tay anh bám chặt vào sàn nhà, da thịt lòng bàn tay xèo xèo bốc khói dưới nhiệt độ cực cao của nền đá.


"Mày nghĩ mày có thể bẻ gãy thuật toán của ngân hàng sao?" Triệu bước đến, dẫm mạnh chiếc ủng sắt lên lưng Đàm Trí, ép anh xuống mặt đất. "Mọi khế ước bằng đồng thau đều phải trả bằng máu. Cha mày đã bán mạng cho ngân hàng từ mười năm trước, và hôm nay là ngày thu hồi nợ!"


*Uỳnh! Rít... rít... rít...*


Tiếng rít của lò hơi phụ đạt đến tần số hủy diệt cao chưa từng có. Toàn bộ tòa nhà ngân hàng rung chuyển như sắp sụp đổ.


Đàm Trí cố gượng dậy, nhìn về phía cha mình. Ông Đàm Lương đang quỳ bên đống than, đôi mắt già nua mờ đục nhìn con trai với sự yêu thương và đau đớn tột cùng. Bánh răng tim sinh học trong lồng ngực ông đột ngột quay nhanh đến mức phát ra tiếng kim loại mài vào nhau chói tai, rực lên một ánh sáng đỏ lòm nguy hiểm dưới lớp da ngực mỏng dính.


*Rắc.*


Một tiếng vỡ vụn khô khốc vang lên từ lồng ngực ông Đàm Lương.


Áp suất hơi nước nóng rực vượt ngưỡng 250 atmosphere đã phá hủy hoàn toàn cấu trúc bánh răng tim sinh học của ông. Máu tươi kèm theo những mảnh đồng vụn rách nát phun trào từ miệng và lồng ngực ông, nhuộm đỏ cả đống than mịn dưới chân. Ông đổ gục xuống, chiếc xẻng xúc than rơi khỏi bàn tay thô ráp đầy vết bỏng.


"KHÔNG! CHA ơi!"


Đàm Trí gào lên một tiếng xé lòng, tiếng gào thét của anh bị nuốt chửng bởi tiếng còi hơi nước báo động gầm rú vang dội toàn chi nhánh. Anh dùng hết sức bình sinh, mượn cơn phẫn nộ tột cùng để đẩy bật chiếc ủng sắt của Giám sát viên Triệu ra, lao đến quỳ sụp xuống bên cạnh thi thể của cha.


Anh ôm lấy thân hình gầy gò, lạnh ngắt của ông Đàm Lương vào lòng. Dòng máu nóng hổi pha lẫn muội than đen kịt của ông thấm đẫm qua tà áo len sờn rách của anh. Đôi mắt ông Đàm Lương vẫn mở trừng trừng nhìn lên trần nhà bọc đồng lạnh lùng vô hồn của ngân hàng hoàng gia, nơi những chiếc pít-tông vẫn đều đặn luân chuyển dòng sinh mệnh bị đánh cắp của người nghèo.


*Bánh răng tim của cha... đã ngừng đập hoàn toàn.*


Đàm Trí run rẩy áp tai vào lồng ngực rách nát của cha. Không còn tiếng tích tắc quen thuộc sưởi ấm những đêm đông lạnh giá. Chỉ còn lại sự im lặng chết chóc và mùi rỉ sét tanh nồng.


"Đàm Lương đã chết vì phá hoại tài sản công," giọng nói lạnh lùng của Phó giám đốc Cố Trình vang lên từ phía cửa hầm lò. Gã bước xuống cùng Thư ký Tần và một đội đặc nhiệm bọc đồng đông đảo. Gã nhìn thi thể Đàm Lương với vẻ khinh miệt, rồi chỉ thẳng ngón tay đeo nhẫn vàng thạch anh vào mặt Đàm Trí.


"Và khoản nợ thế chấp tuổi thọ khống khổng lồ của gã... giờ đây sẽ được chuyển giao hoàn toàn sang đầu mày và đứa em gái nuôi Đàm Mỹ của mày."


Đàm Trí từ từ đứng dậy. Anh không gào thét, không khóc lóc nữa. Sự đau thương tột cùng đã hoàn toàn đóng băng tâm trí anh, biến nó thành một khối logic lạnh lùng và tàn nhẫn như chính những bánh răng sắt thép của đế chế. Anh nhìn thẳng vào mắt Cố Trình, chiếc kính một tròng kiểm toán phản chiếu ánh lửa đỏ rực của lò nung trung tâm như một ngọn lửa báo thù đang nhen nhóm dưới đáy địa ngục.


*Mọi khoản nợ bằng đồng thau đều phải trả bằng máu. Tôi thề sẽ phá hủy vĩnh viễn dòng thời gian của các người.*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!