Đột Kích Pháo Đài Thép
Gió bão rít gầm qua những vách đá rỉ sét của ngoại ô Smog-Town, cuốn theo những bông tuyết lưu huỳnh màu tro xám xịt, nhớp nháp bám vào lớp kính bảo hộ của chiếc xe tải dã chiến. Lão Lưu nghiến chặt răng, hai tay giữ chặt cần gạt áp suất của chiếc xe tải hơi nước cũ kỹ, điều khiển cỗ máy nặng nề lao vút qua khúc quanh tử thần của vách đá phía Nam, để lại phía sau tiếng gầm rú điên cuồng của lữ đoàn xe bọc thép hoàng gia do Đại úy Sắt Thép chỉ huy. Những tia quét thạch anh màu xanh lam nhạt từ đèn pha của kẻ thù quét qua màn sương mù lưu huỳnh kịt đặc, suýt chút nữa đã khóa chặt lấy đuôi xe. Nhưng bằng tài lái xe dã chiến lão luyện, Lão Lưu đã lách chiếc xe vào lối rẽ của tuyến đường ray bỏ hoang, nơi bóng tối của những đường hầm khai mỏ cũ kỹ nuốt chửng hoàn toàn chiếc xe tải chở đầy Than mịn nhiệt lượng cao.
Nửa giờ sau, dưới lòng đất sâu thẳm của ga tàu điện ngầm bỏ hoang – căn cứ ngầm của phiến quân "Thời Gian Tự Do" – bầu không khí nóng rực và ngột ngạt mùi dầu máy khét lẹt. Những bao than mịn nhiệt lượng cao vừa cướp được từ kho hoàng gia được bốc dỡ khẩn cấp xuống sàn đá rỉ sét. Vương Sâm đứng bên cạnh chiếc xe bọc thép tự chế của phiến quân, cánh tay phải cơ khí hạng nặng của gã rít lên những tiếng pít-tông thủy lực dồn dập. Gã nhìn Đàm Trí đang loạng choạng bước xuống từ thùng xe tải, bả vai trái rỉ ra từng giọt dịch chì xám đen hoen ố hòa lẫn với dòng máu sinh học đỏ tươi.
"Cậu chịu đựng được bao lâu nữa, kiểm toán viên?" Vương Sâm khàn giọng hỏi, ánh mắt gấu rừng của gã dừng lại ở vết mổ dọc xương quai xanh bọc đồng của Đàm Trí. Vết mổ cũ bị rách nhẹ do lực cử động mạnh khi bốc dỡ than khẩn cấp ở tập trước đang bốc lên mùi khét nhẹ của chì công nghiệp rẻ tiền.
Đàm Trí không trả lời ngay. Anh đưa bàn tay phải sinh học lên, ngón tay gõ nhẹ xuống mặt bàn thép theo đúng nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút để cưỡng chế nhịp tim không tăng cao. Chiếc kính một tròng kiểm toán mạ đồng đeo bên mắt phải phản chiếu ánh sáng đỏ nhấp nháy mờ ảo từ màn hình thạch anh trên lồng ngực. Con số hiển thị lạnh lùng: tám mươi lăm ngày sống. Cánh tay trái cơ khí của anh buông thõng, hoàn toàn mất đi cảm giác đau đớn và nhiệt độ vĩnh viễn sau ca phẫu thuật dã chiến của Diệp Uyển, nhưng những mô thịt sinh học xung quanh bả vai đang bỏng rát như bị thiêu đốt.
"Đủ để bẻ gãy hệ thống phòng thủ của Pháo đài Thu nợ Hoàng gia," Đàm Trí chậm rãi nói, giọng anh đều đặn và lạnh lùng như một chiếc máy tính thẻ đục lỗ đang vận hành. "Lượng than mịn này đủ để đẩy áp suất lò hơi xe bọc thép của ông lên công suất cực đại trong vòng ba giờ. Chúng ta phải đi ngay đêm nay. Tuyết lưu huỳnh ngoài kia đang rơi dày nhất, Thám tử Cảnh và Đội trưởng Lôi sẽ không ngờ chúng ta dám tấn công trực diện vào pháo đài biệt lập giữa đầm lầy axit."
Lâm Viễn bước tới, khuôn mặt nhỏ nhắn bám đầy muội than đen kịt nhưng đôi mắt rực sáng quyết tâm. Cậu bé giắt bên hông bộ dụng cụ cạy khóa dã chiến và chiếc kim gẩy bánh răng nhỏ do Trịnh Kỳ tặng. "Anh Đàm Trí, tôi đã chuẩn bị xong các phôi thẻ kẽm giả để vô hiệu hóa chuông báo động cơ học ở hành lang biệt giam. Chúng ta phải cứu thầy Trịnh Kỳ trước khi họ đưa thầy vào lò mổ cơ khí hóa cưỡng chế."
Thạch Đầu đứng sừng sững phía sau họ như một ngọn núi sắt rỉ. Gã khổng lồ mang cánh tay phải bọc thép thô kệch, tay kia vác tấm chắn thép lò hơi cũ móp méo găm đầy những đầu đinh đồng thau từ trận chiến trước. Gã không nói gì, chỉ gật đầu mạnh, tiếng xích sắt bên hông kêu loảng xoảng.
"Được!" Vương Sâm gầm lên, gã vứt bao than mịn cuối cùng vào buồng đốt của chiếc xe bọc thép tự chế. "Đổ đầy nước vào lò ngưng tụ! Đẩy áp suất lên ba trăm atmosphere! Đêm nay, chúng ta sẽ nghiền nát lũ cai ngục hoàng gia!"
Chiếc xe bọc thép của phiến quân rùng mình hoạt động. Nhờ nguồn than mịn nhiệt lượng cao vừa cướp được, lò hơi khổng lồ đeo lưng xe bùng cháy dữ dội không hề có khói đen, chỉ có tiếng rít gầm của luồng hơi nước áp suất cực đại luân chuyển qua các ống dẫn bọc chì. Chiếc xe bọc thép lao vút ra khỏi ga tàu điện ngầm bỏ hoang, xé rách màn bão tuyết lưu huỳnh dày đặc hướng thẳng về phía Pháo đài Thu nợ Hoàng gia.
Pháo đài Thu nợ sừng sững giữa đầm lầy axit ngoại ô Smog-Town như một quái thú bằng thép đúc đen kịt. Những bức tường thép dày hai mét bám đầy rêu xanh và vết ăn mòn của axit, xung quanh được bảo vệ bởi những vọng gác bọc đồng trang bị đèn pha hơi nước quét liên tục.
"Ba! Hai! Một! Nhấn ga hết cỡ!" Tiếng hét của Vương Sâm vang lên qua ống truyền âm bằng đồng.
*Ầm! Rầm!*
Chiếc xe bọc thiết giáp tự chế của phiến quân, được đẩy bằng công suất lò hơi cực đại, lao thẳng như một quả tên lửa hơi nước húc sập cánh cổng ngoài bằng sắt bọc đồng của pháo đài. Cánh cổng khổng lồ biến dạng, đứt gãy các chốt xích thủy lực và đổ sập xuống sàn đá tạo ra một tiếng nổ cơ học kinh hoàng. Những luồng hơi nước nóng rực từ lò hơi bị vỡ của xe bọc thép xịt mạnh ra xung quanh, tạo thành một màn sương mù nóng dày đặc bao phủ toàn bộ khu vực sân ngoài.
"Lối này! Đi mau!" Đàm Trí ra hiệu khẩn cấp.
Trong khi Vương Sâm và nhóm phiến quân nổ súng trường hơi nước nòng xoắn để thu hút toàn bộ hỏa lực của lính gác bọc đồng tại cổng chính, Đàm Trí dẫn đầu Thạch Đầu và Lâm Viễn nhanh chóng scale dọc theo vách tường đá bám đầy rêu axit, lẻn vào bên trong pháo đài thông qua đường ống thông khí chính khổng lồ.
Đường ống thông khí tối tăm, ẩm ướt và ngột ngạt mùi rỉ sét. Đàm Trí đi đầu, chiếc kính một tròng kiểm toán đeo bên mắt phải xoay nhẹ viền đồng thau để kích hoạt Nhãn quan phân tích áp suất. Qua thấu kính thạch anh lọc đa lớp, anh nhìn thấy rõ những luồng khí nén màu đỏ rực của hệ thống sưởi pháo đài chạy song song bên dưới đường ống thông khí.
"Lâm Viễn, ngã ba phía trước mười mét," Đàm Trí thì thầm, giọng anh khàn đặc do hít phải khói lưu huỳnh. "Có một hệ thống cáp truyền động cơ học nối thẳng đến chuông báo động trung tâm của pháo đài. Ông có ba mươi giây để vô hiệu hóa nó trước khi lính tuần tra phát hiện ra sự sụt giảm áp suất của phòng lò hơi."
Lâm Viễn nhanh nhẹn bò lên phía trước. Cậu bé rút chiếc kìm cắt cáp dã chiến từ túi quần yếm, luồn tay vào khe hở của dầm thép. Những ngón tay nhỏ nhắn của cậu bé di chuyển cực nhanh, cảm nhận từng sợi cáp thép mảnh dưới ánh sáng xanh lam nhạt phát ra từ lồng ngực Đàm Trí.
*Phựt... phựt...*
Hai sợi cáp truyền động chính bị cắt đứt, hệ thống chuông báo động cơ học của pháo đài hoàn toàn bị vô hiệu hóa trong im lặng. Nhưng ngay khi Lâm Viễn vừa thu hồi dụng cụ, tiếng xích sắt lách cách và tiếng rít của pít-tông hơi nước từ phía hành lang bên dưới dội lên dữ dội.
Một đội lính tuần gác bọc đồng gồm năm tên đã phát hiện ra sự bất thường. Chúng mặc những bộ giáp đồng thau nhẹ hoạt động bằng áp lực khí nén đeo hông, tay lăm lăm những khẩu súng bắn đinh hơi nước áp lực cao.
"Có kẻ đột nhập! Khai hỏa!"
*Pằng! Pằng! Pằng!*
Hàng loạt đinh đồng cỡ lớn xé rách không khí, bắn găm côm cốp vào vách ống thông khí bằng thép. Những tia lửa bắn ra tung tóe dưới bóng tối.
"Tránh ra phía sau tôi!" Thạch Đầu gầm lên một tiếng đục ngầu.
Gã khổng lồ lao ra phía trước, vung tấm chắn thép lò hơi cũ bọc chì dày bản chắn ngang lối đi chật hẹp. *Keng! Keng! Keng!* Những chiếc đinh đồng thau bắn mạnh vào tấm chắn thép, lực va chạm cực mạnh khiến Thạch Đầu phải lùi lại nửa bước, đôi chân cơ khí của gã mài xuống sàn thép phát ra tiếng kêu kèn kẹt dữ dội. Một chiếc đinh đồng lạc hướng sượt qua bả vai phải sinh học của gã, máu đỏ tươi lập tức rỉ ra thấm đẫm lớp áo da bò rách nát.
"Đàm Trí! Cửa buồng giam biệt giam ở ngay phía sau ngã rẽ này!" Thạch Đầu hét lớn, dùng hết sức bình sinh đẩy tấm chắn thép tiến lên để cản loạt đạn đinh đồng.
Đàm Trí nhào tới trước cửa phòng biệt giam bọc chì – nơi Trịnh Kỳ đang bị giam giữ. Cánh cửa thép dày bản sừng sững trước mặt anh, nổi bật với hệ thống khóa thủy lực chịu lực cao hoạt động bằng áp suất hơi nước 300 atmosphere của pháo đài.
"Thạch Đầu, dùng sức mạnh cơ bắp đập vỡ chốt khóa thủy lực này!" Đàm Trí ra lệnh.
Thạch Đầu gầm lên, gã buông tấm chắn thép, vung cánh tay phải bọc thép rỉ sét khổng lồ đấm mạnh vào chốt khóa thủy lực.
*Rầm! Rầm!*
Những cú đấm ngàn cân nện vào cánh cửa thép tạo ra những tiếng vang chói tai dội ngược lại hành lang tối tăm. Thế nhưng, hệ thống khóa thủy lực chỉ bị móp méo nhẹ, những ống dẫn dầu áp suất cao bên trong vẫn hoạt động kiên cố, không hề có dấu hiệu rạn nứt cấu trúc.
"Không được rồi! Cửa được khóa bằng hệ thống thủy lực chịu lực cao từ lò hơi trung tâm! Sức mạnh vật lý không thể phá vỡ nó từ bên ngoài!" Đàm Trí nghiến răng, anh xoay nhẹ kính một tròng để phân tích ma trận áp suất của khóa. Anh nhận ra hệ thống van hơi nước trung tâm của pháo đài đang cung cấp một áp lực nén liên tục để giữ chặt chốt khóa.
Trong lúc họ đang bị cầm chân tại hành lang biệt giam, một tiếng bước chân khổng lồ, nặng nề rầm rập vang lên từ phía cuối hành lang tối tăm. Tiếng rít điên cuồng của hơi nước áp suất cao tỏa ra từ bộ giáp thép rỉ sét bám đầy muội than đen kịt khiến không khí xung quanh đột ngột nóng lên hầm hập.
Giám ngục Thiết Lao xuất hiện.
Thân hình khổng lồ cao hơn hai mét của gã cai ngục sừng sững như một bức tường thép rỉ. Khuôn mặt gã khuất sau chiếc mũ giáp sắt đen tối tăm, lồng ngực gồ lên do hệ thống lò hơi đeo lưng liên tục xả ra những luồng khói đen kịt sặc mùi bụi than. Trên tay gã lăm lăm chiếc dùi cui bọc đồng khổng lồ dẫn hơi nước rít gầm điên cuồng, đầu dùi cui đang đỏ rực lên dưới áp lực nhiệt độ cực hạn.
"Lũ chuột cống Smog-Town bẩn thỉu," Giám ngục Thiết Lao khàn giọng gầm gừ qua bộ lọc khí độc bọc đồng. "Tao đã tra tấn đến chết thằng già Đàm Lương ngay tại cái lò hơi kia, và đêm nay tao sẽ dùng chiếc dùi cui này để nghiền nát từng cái bánh răng tim của tụi mày!"
Cơn phẫn nộ tột cùng bùng phát trong lồng ngực Đàm Trí khi nghe nhắc đến cái chết của cha. Quả tim cơ khí Prototype-09 đột ngột tăng tốc độ đập, tiếng tích tắc đanh thép vang lên dồn dập. Màn hình thạch anh hiển thị số ngày sống bắt đầu nhấp nháy đỏ liên tục, đe dọa nhảy giây nhanh gấp ba lần.
"Thạch Đầu! Tránh ra!" Đàm Trí hét lớn.
Thế nhưng, Thạch Đầu đã lao lên trước để bảo vệ Đàm Trí. Gã khổng lồ vung cánh tay bọc thép rỉ sét đấm thẳng vào ngực Thiết Lao.
*Binh!*
Cú đấm cực mạnh nện vào lớp giáp thép dày của Thiết Lao chỉ tạo ra một tiếng động trầm đục. Thiết Lao không hề lùi lại nửa bước. Gã cai ngục tàn bạo vung chiếc dùi cui bọc đồng nóng rực quật mạnh vào bả vai phải của Thạch Đầu.
*Xèo...*
Tiếng da thịt sinh học bị đốt cháy khét lẹt vang lên rùng rợn. Sức nóng cực hạn từ chiếc dùi cui đồng thau lập tức làm nóng chảy các mối nối cơ khí quanh vai Thạch Đầu, quật ngã gã khổng lồ ngã gục xuống sàn đá rỉ sét trong đau đớn. Tấm chắn thép lò hơi của gã rơi ra, kêu loảng xoảng dọc hành lang.
Lâm Viễn hoảng loạn lao ra định kéo Thạch Đầu lùi lại, nhưng trong lúc hỗn loạn, chiếc túi vải thô đeo vai của cậu bé bị vướng vào một gờ thép nhọn trên tường. Chiếc túi bị rách toạc, bộ dụng cụ cạy khóa dã chiến và các phôi thẻ kẽm giả rơi vãi tung tóe xuống đường ống dẫn nước thải địa nhiệt bên dưới, biến mất hoàn toàn vào dòng nước axit nóng rực.
"Lâm Viễn! Tránh ra sau tôi ngay lập tức!" Đàm Trí hét lớn.
Anh nhấc bàn tay trái cơ khí bọc đồng thau hoàn toàn mất cảm giác đau đớn và nhiệt độ vĩnh viễn, tóm chặt lấy cổ áo Lâm Viễn kéo mạnh cậu bé về phía sau bục đá bảo vệ.
Giám ngục Thiết Lao cười gằn tàn bạo, gã nâng chiếc dùi cui bọc đồng nóng rực đang xì hơi nước áp lực cao lên, chuẩn bị nện cú đánh kết liễu xuống đầu Thạch Đầu và Đàm Trí.
Đàm Trí biết giáp thép của Thiết Lao quá dày, súng Piston-Pistol của anh không thể xuyên thủng trực diện. Anh cần một phương án logic để vô hiệu hóa cỗ máy chiến tranh di động này. Anh xoay nhẹ kính một tròng kiểm toán mạ đồng đeo bên mắt phải, Nhãn quan phân tích áp suất lập tức định vị được đường ống dẫn hơi nước áp lực cao chính chạy dọc trên trần hành lang, ngay phía trên đầu Giám ngục Thiết Lao. Đường ống này đang chịu tải áp suất nén cực đại 300 atmosphere để cung cấp năng lượng cho hệ thống khóa thủy lực của toàn bộ pháo đài.
"Nằm xuống!" Đàm Trí hét lên dứt khoát.
Anh rút khẩu súng ngắn Piston-Pistol giắt bên hông bằng tay phải sinh học. Khẩu súng chỉ còn lại một viên đinh đồng dã chiến duy nhất được nhặt nhạnh từ đống phế liệu. Đàm Trí nín thở, ngón tay gõ nhẹ theo nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút để giữ cho nhịp tim không bị chấn động mạnh làm lệch đường đạn. Anh nhắm thẳng vào chiếc van xả áp trung tâm – điểm yếu cấu trúc yếu nhất của đường ống dẫn hơi nước chính trên trần.
*Đoàng!*
Phát bắn đinh đồng găm thẳng vào chốt định vị của van xả áp trên trần hành lang.
*Rắc... Rầm!*
Đường ống dẫn hơi nước áp lực cao chính bị nứt vỡ nghiêm trọng dưới chấn động của phát đạn. Luồng hơi nước nóng rực 300 độ C với áp suất cực đại lập tức phun ra xối xả như một vòi rồng nhiệt lượng khổng lồ, bao phủ toàn bộ cơ thể của Giám ngục Thiết Lao trong một màn sương nóng hủy diệt.
"A hự... khốn kiếp!" Tiếng hét đau đớn của Thiết Lao vang lên qua bộ lọc khí độc. Luồng hơi nước nóng rực rò rỉ liên tục làm quá nhiệt bộ giáp thép rỉ sét của gã, buộc hệ thống xả áp đeo lưng của gã phải hoạt động quá tải để tránh nổ lò hơi, kìm hãm hoàn toàn bước tiến của gã cai ngục khổng lồ.
Đàm Trí tiếp cận được khu biệt giam bọc chì nằm sâu cuối hành lang, nhưng luồng hơi nước rò rỉ từ trần nhà đang sụt giảm áp suất nhanh chóng, báo hiệu hệ thống khóa thủy lực sắp tự động khóa chặt vĩnh viễn toàn bộ các lối ra vào của pháo đài để bảo vệ lõi năng lượng. Phía sân ngoài, tiếng xích sắt tuần tra của lữ đoàn xe bọc thép do Đội trưởng Lôi chỉ huy đang gầm rú tiến về phía hành lang biệt giam để bao vây phong tỏa hoàn toàn lối thoát duy nhất của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!