Nhạc nềnDeep_Sea

Hành Trình Thiết Lộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tuyết lưu huỳnh xám xịt của Smog-Town rơi xuống, bám thành từng mảng mỏng trên những thanh ray rỉ sét của Tuyến đường ray bỏ hoang phía Nam. Bầu không khí ngột ngạt mùi lưu huỳnh và dầu máy khét lẹt đặc trưng bao trùm lấy toa tàu hơi nước di động của phiến quân.


Bên trong cabin hạch toán bọc chì, Đàm Trí ngồi tựa lưng vào vách thép lạnh ngắt. Bả vai trái của anh nhói lên từng cơn đau buốt buốt, chất dịch chì xám đen nhạt rỉ ra từ vết mổ dã chiến cũ hòa cùng dòng máu sinh học đỏ tươi thấm đẫm lớp băng gạc thô. Nửa lọ dầu bôi trơn thực vật tái chế mà anh thu hồi được dưới gầm cầu xích sắt ở tập trước đã phát huy tác dụng tạm thời, bôi trơn các bánh răng truyền động siêu nhỏ trong khớp vai, nhưng độc tố chì từ mối hàn rẻ tiền vẫn đang âm thầm ăn mòn các mạch máu xung quanh lồng ngực anh.


*Tíc... tắc... tíc... tắc...*


Tiếng gõ cơ học đanh thép từ quả tim Prototype-09 vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Trên lồng ngực anh, màn hình thạch anh đỏ rực hiển thị con số 85 ngày sống nhấp nháy mờ ảo dưới lớp áo len sờn rách bám đầy muội than. Sau trận chiến quá tải áp suất khốc liệt với Thợ săn Hôi, tuổi thọ của anh đã bị rút ngắn tàn nhẫn.


Đàm Trí đưa bàn tay phải sinh học lên, ngón tay gõ nhẹ xuống mặt bàn thép theo đúng nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút để cưỡng chế nhịp tim không tăng cao. Chiếc kính một tròng kiểm toán mạ đồng di vật của mẹ đeo bên mắt phải phản chiếu những tia sáng xanh lam nhạt mờ mờ từ quả tim cơ khí. Anh đã mất đi chiếc la bàn dò tìm đồng thau cảnh báo sớm vào tay Thợ săn Hôi, khiến việc di chuyển giờ đây nguy hiểm hơn bao trước.


"Chúng ta không thể trì hoãn nữa," Tô Đình đẩy cửa bước vào, mang theo luồng khí lạnh buốt và những hạt tuyết lưu huỳnh bám trên áo măng tô da. "Đội đặc nhiệm của Đội trưởng Lôi đang lùng sục hắc thị. Nhưng tin mừng là chuyến tàu chở Than mịn nhiệt lượng cao của Nghiệp đoàn đã cập kho nhiên liệu hoàng gia ở ga phía Nam. Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta có đủ nhiên liệu chạy lò hơi cho xe bọc thép chuẩn bị đột kích Pháo đài Thu nợ."


Vương Sâm bước tới bên bàn hạch toán, cánh tay phải cơ khí hạng nặng chạy bằng pít-tông thủy lực của gã khẽ rít lên một luồng hơi áp suất cao. "Chu Cường, người gác kho ngầm của chúng ta đã gửi tín hiệu. Gã sẽ mở hé cửa kho phía Tây vào đúng ba giờ sáng, lúc ca trực của lính tuần bọc đồng giao ca. Nhưng chúng ta chỉ có đúng mười lăm phút trước khi Đại úy Sắt Thép dẫn đầu lữ đoàn xe bọc thép hoàng gia đi tuần tra qua khu vực đó."


Đàm Trí điều chỉnh chiếc kính một tròng, ánh mắt anh lạnh lùng đến cực đoan khi nhìn vào bản đồ hơi nước của kho nhiên liệu. "Mười lăm phút là chín trăm giây. Với thể trạng của tôi hiện tại và chiếc xe tải hơi nước cũ kỹ của Lão Lưu, chúng ta không được phép sai sót dù chỉ một giây. Lâm Viễn, ông đã chuẩn bị xong các phôi thẻ kẽm chưa?"


Lâm Viễn gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn bám đầy muội than nhưng đôi mắt ngập tràn quyết tâm. Cậu bé giơ lên một khay gỗ chứa những tấm thẻ đục lỗ giả được sao chép thủ công. "Tôi đã đục lỗ mã hóa vòng lặp theo đúng chu kỳ quét thạch anh mà thầy Trịnh Kỳ từng dạy. Chỉ cần đưa thẻ này vào máy quét trung tâm, hệ thống giám sát của kho sẽ hiển thị hình ảnh giả trong vòng ba trăm giây."


"Tốt," Đàm Trí đứng dậy, khớp đồng bả vai trái khẽ kêu kèn kẹt. "A Phúc sẽ ở lại bảo vệ căn gác xép và Đàm Mỹ. Lão Lưu, khởi động lò hơi xe tải. Chúng ta xuất phát."


Dưới gầm cầu xích sắt khổng lồ, chiếc xe tải hơi nước cũ kỹ của Lão Lưu rùng mình hoạt động. Chiếc xe này chạy bằng than thải rỉ sét, phát ra những tiếng gầm rú đục ngầu và xả ra những luồng khói đen kịt để ngụy trang trong đêm tối. Lão Lưu, lão già râu kẽm có ánh mắt trầm lặng, siết chặt cần điều khiển pít-tông dã chiến, cho xe tải lăn bánh dọc theo Tuyến đường ray bỏ hoang phía Nam hướng về phía kho nhiên liệu hoàng gia.


Tuyết lưu huỳnh rơi ngày càng dày, bám đầy trên mặt kính bảo hộ của Đàm Trí. Khi chiếc xe tải dừng lại ở góc khuất phía Tây kho nhiên liệu, Chu Cường đã đứng chờ sẵn bên cánh cửa thép bọc đồng thau. Thân hình vạm vỡ của gã gác kho bám đầy bụi than đen kịt, vai đeo chiếc xẻng xúc than bọc thép cường lực. Gã nhanh chóng gạt chốt cơ học, mở hé cánh cửa kho ngầm.


"Vào mau!" Chu Cường thì thầm qua bộ lọc khí độc. "Đại úy Sắt Thép đã tăng cường tần số quét của xe bọc thép tuần tra đêm nay. Các camera quét thạch anh ở sảnh chính đã được nâng cấp lên thấu kính quang học đa lớp."


Đàm Trí bước xuống xe, tay phải ôm chặt chiếc máy tính cầm tay bằng đồng thau. Anh kích hoạt Nhãn quan phân tích áp suất thông qua thấu kính thạch anh của kính một tròng. Thế giới trước mắt anh lập tức biến đổi: những luồng khí nén màu đỏ rực của hệ thống sưởi và những tia quét thạch anh màu xanh lam nhạt từ các camera giám sát hiện rõ trong không khí.


"Lâm Viễn, góc quét bốn mươi lăm độ phía trên dầm thép," Đàm Trí chỉ tay, giọng anh trầm thấp nhưng dứt khoát. "Có một camera quét thạch anh đang dao động ở tần số 32.768 Hz. Đưa thẻ đục lỗ giả vào hộp giải mã ngay lập tức."


Lâm Viễn nhanh nhẹn luồn lách qua các khe hở của kệ gỗ sồi bọc chì, dùng kẹp đồng luồn tấm thẻ kẽm giả vào khe đọc của hộp phân phối tín hiệu. Tiếng *tạch* cơ học vang lên nhỏ nhẹ. Trên màn hình giám sát trung tâm, tia quét màu xanh lam khẽ rung lên rồi ổn định lại thành một vòng lặp hình ảnh tĩnh lặng.


"Chúng ta có năm phút," Đàm Trí nhẩm tính, mắt anh không rời khỏi bộ đếm giây cơ học đeo tay. "Bốc dỡ than mịn lên xe tải ngay!"


Các công nhân phiến quân lập tức hành động. Những bao Than mịn nhiệt lượng cao—thứ nhiên liệu quý hiếm được xử lý hóa chất chống khói cực kỳ đắt đỏ—được Chu Cường dùng xẻng thép chuyển nhanh lên thùng xe tải của Lão Lưu. Mùi than mịn thơm nồng nhiệt lượng cao lan tỏa trong không khí lạnh buốt, hứa hẹn một nguồn năng lượng khổng lồ cho các động cơ hơi nước của phiến quân.


Thế nhưng, một biến cố bất ngờ xảy ra khi họ đã bốc được khoảng tám mươi phần trăm lượng than cần thiết.


Một phu mỏ trẻ tuổi trong lúc vội vã đã bị vấp vào đường ray rỉ sét dưới sàn. Bao than mịn trên vai anh ta va vào một chiếc đinh đồng sắc nhọn nhô ra từ kệ gỗ, rách toạc một đường lớn.


*Xoạt... rào rào...*


Hàng chục kg mạt than mịn đen kịt đổ tràn xuống tuyết lưu huỳnh xám xịt và bám đầy trên các thanh ray đồng.


"Khốn kiếp!" Vương Sâm nghiến răng, định vung cánh tay cơ khí lên dọn dẹp.


"Đừng động vào!" Đàm Trí hét lên khe khẽ, tay phải anh giữ chặt lấy vai Vương Sâm. "Lực siết cơ học từ tay của ông sẽ tạo ra ma sát nhiệt làm bốc khói than mịn ngay lập tức. Khói than mịn không màu nhưng tỏa nhiệt lượng cực cao, sẽ kích hoạt cảm biến nhiệt của kho ngay lập tức. Lâm Viễn, lấy xô mỡ động vật thô bẩn đổ đè lên vết than để trung hòa nhiệt độ. Chu Cường, dùng xẻng xúc tuyết lưu huỳnh phủ kín bề mặt thanh ray!"


Sự nhạy bén logic của Đàm Trí đã cứu nguy trong gang tấc. Lớp mỡ bẩn và tuyết lưu huỳnh lạnh buốt lập tức dập tắt mọi nguy cơ bức xạ nhiệt của mạt than mịn đổ vỡ. Chu Cường nhanh chóng dùng xẻng dọn sạch đống đổ nát đổ vào thùng xe tải.


*Uỳnh... uỳnh... rít...*


Đột nhiên, mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Tiếng xích sắt nặng nề mài mòn trên nền đá và tiếng rít điên cuồng của pít-tông khí nén hạng nặng vang vọng từ đầu hành lang phía Nam.


Đèn quét hơi nước khổng lồ của chiếc xe bọc thép do Đại úy Sắt Thép chỉ huy bất ngờ rọi thẳng vào cổng chính của kho nhiên liệu. Luồng ánh sáng trắng lóa xuyên qua màn bão tuyết lưu huỳnh, quét dọc theo các kệ gỗ sồi bọc chì.


"Họ đến sớm hơn ba trăm giây!" Chu Cường biến sắc, mồ hôi trộn lẫn bụi than chảy ròng ròng trên mặt. "Đại úy Sắt Thép đã phát hiện ra sự thâm hụt áp suất của hệ thống van xả trung tâm khi tôi mở cửa! Gã đang cho xe bọc thép tiến thẳng vào đây!"


"Lão Lưu, khởi động xe tải ngay lập tức!" Đàm Trí ra lệnh, bả vai trái cơ khí của anh rít lên một tiếng lạnh buốt do áp lực căng thẳng làm nhịp tim tăng cao. Màn hình thạch anh hiển thị số ngày sống bắt đầu nhấp nháy đỏ mờ mờ mờ ảo.


Lão Lưu không hề hoảng hốt. Lão già râu kẽm giật mạnh cần gạt áp suất, đẩy công suất lò hơi xe tải lên mức cực hạn. Chiếc xe tải hơi nước cũ kỹ hoạt động bằng than thải rỉ sét rống lên một tiếng đục ngầu. Để che giấu hướng đào tẩu và bảo vệ Chu Cường khỏi bị điều tra trực diện, Lão Lưu cố tình gạt van xả phụ, xả ra một lượng khói đen kịt khổng lồ bám đầy dầu mỡ bẩn bao phủ toàn bộ sảnh kho phía Tây.


Màn khói đen dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn của chiếc xe bọc thép hoàng gia đang tiến vào. Lão Lưu nhấn ga, chiếc xe tải hơi nước nặng nề lao vút ra ngoài, bánh xe xích sắt nghiền nát những mảng tuyết lưu huỳnh, lao thẳng vào bóng tối của Tuyến đường ray bỏ hoang phía Nam.


Nhưng tiếng gầm rú quá tải của động cơ xe tải cũ kỹ đã xé rách màn đêm tĩnh lặng của Smog-Town.


Từ phía sau màn khói đen, chiếc xe bọc thép hạng nặng của Đại úy Sắt Thép rống lên tiếng còi hơi nước chói tai. Chiếc đèn quét hơi nước khổng lồ xoay ngoắt lại, xuyên qua làn khói đen và khóa chặt tiêu cự vào đuôi chiếc xe tải đang lao đi điên cuồng trên đường ray bỏ hoang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!