Nhạc nềnDeep_Sea

Giao Dịch Dưới Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lưu huỳnh của Smog-Town vào buổi sáng ngày thứ chín sau vụ nổ lò sưởi số 4 không còn là một màu xám đục thông thường. Nó đã đặc quánh lại, nhuộm thứ sắc vàng xỉn của khí thải lò nung và lạnh buốt bởi những bông tuyết lưu huỳnh rơi lả tả từ tầng mây độc. Dưới lòng đất, hơi nóng từ các đường ống địa nhiệt rò rỉ bốc lên nghi ngút, tạo nên một cảnh tượng nửa thực nửa hư dưới gầm cầu xích sắt khổng lồ của Chợ đen linh kiện đồng thau.


Đàm Trí bước đi loạng choạng giữa những lối đi chật hẹp ghép bằng những tấm sắt hoen rỉ. Mỗi bước chân của anh đều nặng nề như đeo đá. Cánh tay trái cơ khí buông thõng bên hông, hoàn toàn mất đi cảm giác đau đớn hay nhiệt độ sinh học sau ca phẫu thuật dã chiến của Diệp Uyển. Thế nhưng, sự vắng mặt của cảm giác đau không có nghĩa là cơ thể anh đang ổn ổn định. Ngược lại, từ khớp vai trái bám đầy vết hàn chì chưa đánh bóng, thứ dịch chì xám đen nhạt đang liên tục rỉ ra, hòa lẫn với dòng máu sinh học đỏ tươi, thấm đẫm lớp băng gạc thô rách nát.


*Kèn kẹt... rít...*


Tiếng mài mòn cơ học khô khốc phát ra từ khớp vai mỗi khi anh chuyển động nhẹ bả vai. Lớp bụi bông dệt mịn như phấn trắng tích tụ từ phân xưởng số 3 ca trước đã trộn lẫn với mỡ động vật thô bẩn dưới gầm máy dệt, tạo thành một hợp chất keo rỉ sét hoen ố bám chặt vào các bánh răng truyền động siêu nhỏ bên trong bả vai. Biến chứng Đào thải sinh học (Biological Rejection) đang bộc phát dữ dội. Độc tố chì từ mối hàn công nghiệp rẻ tiền đang rò rỉ trực tiếp vào hệ tuần hoàn sinh học, khiến lồng ngực anh thắt lại từng cơn đau nhói.


Đàm Trí nghiến chặt răng, đưa bàn tay phải sinh học lên ép chặt vào ngực. Dưới lớp áo len sờn rách bám đầy muội than, màn hình thạch anh của quả tim Prototype-09 vẫn rực sáng ánh xanh lam thuần khiết của cảnh giới Đồng bộ hóa nhịp tim cấp hai, hiển thị lạnh lùng con số 110 ngày sống. Anh bắt đầu gõ nhẹ ngón tay trỏ của bàn tay phải xuống hông theo đúng nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút. Anh phải cưỡng chế quả tim giữ nhịp đập tĩnh lặng, không được phép kích động. Trong thế giới hơi nước tàn nhẫn này, nhịp tim tăng cao đồng nghĩa với việc bộ đếm ngược tuổi thọ sẽ tự động tăng tốc gấp ba lần. Anh chỉ còn đúng ba mươi sáu giờ trước khi bả vai cơ khí bị bó cứng hoàn toàn và độc chì tàn phá nội tạng.


"Đàm Trí, cậu đến muộn năm phút so với tính toán logic của tôi."


Một giọng nói lanh lảnh, thì thào vang lên từ hốc tối của một chân cầu đá bám đầy rêu axit.


Bùi Minh bước ra từ bóng tối, gương mặt lanh lợi với đôi mắt ti hí đảo liên tục như chuột cống. Gã mặc chiếc áo khoác da nhiều túi trĩu nặng, bên trong chứa đầy các lọ thủy tinh đựng những thứ dầu bôi trơn lấp lánh đủ sắc màu. Mùi cải dầu nồng nàn, tinh khiết tỏa ra từ người gã, lập tức xua tan phần nào mùi lưu huỳnh ngột ngạt xung quanh.


"Hệ thống tuần tra của Đặc vụ Sắt đang siết chặt các ngả đường cống ngầm," Đàm Trí khàn giọng đáp, chiếc kính một tròng kiểm toán mạ đồng đeo bên mắt phải khẽ xoay nhẹ tiêu cự thấu kính thạch anh để quét qua các túi áo của Bùi Minh. "Tôi phải đi vòng qua ba van xả áp phụ để tránh máy quét nhiệt. Thứ tôi cần đâu?"


Bùi Minh không nói một lời thừa thãi. Gã thò tay vào túi trong của chiếc áo khoác, rút ra một lọ thủy tinh nhỏ bọc đồng thau bảo vệ. Bên trong là thứ chất lỏng màu vàng nhạt, trong vắt và không hề có một vệt cặn đục nào.


"Dầu bôi trơn thực vật tái chế tinh khiết, được lọc qua màng thạch anh đa lớp," Bùi Minh thì thầm, nâng lọ dầu lên ngang tầm mắt Đàm Trí. "Không chứa một hạt chì công nghiệp nào. Thứ này sẽ rửa sạch lớp keo rỉ sét và bảo vệ mạch máu sinh học của cậu khỏi bị hoại tử. Giá của nó là mười lăm giờ sống định mức."


Đàm Trí không do dự. Anh đưa bàn tay phải sinh học ra, nhận lấy lọ dầu, đồng thời áp sát tấm thẻ đồng định mức của mình vào thiết bị đọc thẻ cầm tay bằng đồng thau của Bùi Minh. Một tiếng *tạch* cơ học vang lên khẽ khàng, mười lăm vạch đục lỗ trên thẻ của anh biến mất, chuyển thẳng vào tài khoản thời gian của gã buôn lậu.


Nhưng ngay khi ngón tay Đàm Trí vừa chạm vào vỏ thủy tinh lạnh ngắt của lọ dầu, chiếc La bàn dò tìm đồng thau giắt bên hông anh đột ngột rung lên dữ dội. Kim chỉ nam bằng thạch anh bên trong xoay tròn điên cuồng, rồi dừng lại, chỉ thẳng về phía vòm cầu tối tăm phía trên đầu họ. Tần số rung động của kim thạch anh rít lên một âm thanh cơ học tần số cao, báo hiệu một nguồn từ trường cực mạnh đang áp sát.


"Có bẫy!" Đàm Trí hét lên.


*Hưu... Đoàng!*


Một luồng gió xé rách màn sương nóng bốc lên từ cống thải. Từ trên gờ đá cao của chân cầu xích sắt, một bóng đen khổng lồ lao xuống. Tiếng rít điên cuồng của khí nén áp lực cao bùng nổ. Một khẩu súng phun hơi nước hạng nặng khai hỏa, bắn ra một tấm lưới điện hơi nước dệt bằng những sợi đồng mảnh dẫn điện, quét rộng một khoảng đường kính ba mét nhắm thẳng vào vị trí của Đàm Trí.


Đàm Trí phản xạ theo bản năng logic của một kiểm toán viên luôn tính toán quỹ đạo chuyển động. Anh dùng chân phải sinh học làm trụ, cố sức lộn người sang bên phải để né tránh tầm quét của tấm lưới. Thế nhưng, ngay khi anh vừa dồn lực, khớp đồng thau ở bả vai trái bỗng phát ra một tiếng rít kim loại rạn nứt kinh hoàng: *Rắc... kẹt!*


Sự tích tụ của bụi bông dệt dính chặt mỡ lợn bẩn từ ca trực trước dưới tác động của nhiệt độ lạnh buốt từ cơn bão tuyết lưu huỳnh ngoài trời đã khiến các bánh răng truyền động trong khớp vai bị bó cứng hoàn toàn. Cú giật người đột ngột làm gãy gập một chốt đồng định vị bên trong bả vai trái. Cơn đau thắt ngực dội lên dữ dội do dòng điện từ trường từ tấm lưới điện sượt qua bả vai, kích hoạt trạng thái Đào thải sinh học bộc phát cực hạn. Đàm Trí mất thăng bằng, ngã nhào xuống nền sắt rỉ sét lạnh buốt.


"Khốn kiếp! Là Thợ săn Hôi!" Bùi Minh hét lên kinh hoàng. Gã buôn lậu chợ đen không hề do dự, lập tức ôm chặt túi đồ, nhảy thẳng xuống đường ống nước thải địa nhiệt đang bốc khói nghi ngút bên cạnh và biến mất vào lòng đất tối tăm.


Lọ dầu bôi trơn thực vật tái chế tinh khiết tuột khỏi tay Đàm Trí, rơi xuống nền sắt. Tiếng thủy tinh vỡ vụn giòn giã vang lên giữa tiếng rít của hơi nước. Thứ chất lỏng màu vàng nhạt quý giá tràn ra ngoài, một nửa chảy xuống khe rỉ sét, hòa lẫn vào dòng mỡ máy đen ngòm bên dưới.


Đàm Trí nghiến răng chịu đựng cơn đau thắt lồng ngực, dùng tay phải sinh học rút khẩu súng ngắn Piston-Pistol giắt bên hông ra. Anh lên cò búa nén lò xo, nhắm thẳng vào bóng đen đang từ từ bước ra từ màn sương lưu huỳnh. Thế nhưng, bả vai trái bị kẹt cứng hoàn toàn khiến cơ thể anh bị lệch trọng tâm sang một bên, góc bắn bị lệch đi ba độ so với tính toán.


*Bùm!*


Phát đạn đinh đồng cỡ 8 ly bắn ra dưới áp lực khí nén chỉ găm sượt qua bả vai bọc thép của kẻ tấn công, găm thẳng vào một dầm thép rỉ sét phía sau, bắn ra những tia lửa đồng đỏ rực.


"Vẫn nhanh nhạy lắm, kiểm toán viên đào tẩu," một giọng nói khàn đặc, trầm đục phát ra sau lớp mặt nạ phòng độc bọc đồng thau dày cộp.


Thợ săn Hôi thong thả bước ra từ màn sương. Gã khoác chiếc áo choàng rách rưới màu tro bụi than, lưng đeo lò hơi mini đeo lưng đang xả ra những luồng khói xám kịt. Tay phải gã cầm một chiếc dùi cui đồng dẫn điện áp suất cao đang phát ra những tia lửa điện màu xanh tím rít lên tành tạch. Tay trái gã nâng chiếc la bàn từ tính nhạy cảm với đồng thau lên. Chiếc kim thạch anh trên la bàn của gã đang chỉ thẳng vào lồng ngực Đàm Trí, rít lên những tiếng tích tắc liên tục và dồn dập.


"Mày có chạy đằng trời," Thợ săn Hôi cười gằn, giọng gã méo mó qua bộ lọc khí độc. "Cánh tay trái của mày rò rỉ dịch chì và từ trường đồng thau mạnh đến mức chiếc la bàn của tao có thể định vị mày từ khoảng cách nửa dặm. Đầu của mày đáng giá năm trăm giờ sống của Ngân hàng Hoàng gia. Khôn hồn thì nằm im để tao tháo quả tim Prototype-09 đó ra."


Gã vung chiếc dùi cui điện, luồng điện hơi nước nóng rực quét qua không khí, ép Đàm Trí lùi sát vào góc tường đá lạnh ngắt của chân cầu xích sắt. Lối thoát duy nhất phía sau đã bị khóa chặt bởi tấm lưới điện đang chắn ngang hành lang.


Đàm Trí nhìn lọ dầu bôi trơn chỉ còn lại một nửa đang nằm xa tầm tay, bả vai trái hoàn toàn cứng đờ và phát ra những tiếng kêu kèn kẹt rợn người. Quả tim Prototype-09 trong lồng ngực anh bắt đầu đập loạn nhịp, màn hình thạch anh hiển thị con số 110 ngày sống khẽ nhấp nháy đỏ cảnh báo.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, bàn tay phải sinh học của Đàm Trí lén luồn xuống hông, ngón tay anh chạm vào cần gạt cơ học của Bộ van xả áp khẩn cấp đeo hông. Anh biết Thợ săn Hôi đang sử dụng la bàn từ tính để định vị khớp đồng của mình; cách duy nhất để thoát thân là phải tạo ra một nguồn từ trường mạnh hơn để làm mù hoàn toàn thiết bị của gã.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!