Mạch Ngầm Hội Tụ
Luồng điện xanh lam từ chiếc roi điện hơi nước của Giám sát viên Triệu rít lên những tiếng xì xì chói tai, xé rách màn sương lưu huỳnh đặc quánh trong sảnh nhà nguyện cô nhi viện. Ánh sáng lân tinh lạnh lẽo phản chiếu trên gương mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của Nữ tu Edith và đôi mắt hoảng sợ của Lâm Viễn. Triệu cười sằng sặc, cơ cấu quản cơ khí nơi cổ họng gã rung lên bần bật, đẩy áp suất luồng điện lên mức cực đại. Gã vung tay, chiếc roi điện vẽ nên một vệt sáng chết chóc nhắm thẳng vào lồng ngực Đàm Trí—nơi quả tim cơ khí Prototype-09 đang đập những nhịp tíc tắc đanh thép.
*Đoàng!*
Một tiếng nổ áp suất cực lớn dội xuống từ phía cửa chính bọc đai đồng đổ nát. Luồng hơi nước nóng rực màu xám đục từ một quả lựu đạn khói nén áp lực cao bung ra, lập tức nuốt chửng Giám sát viên Triệu và toán lính tuần bọc đồng vào một màn sương mù dày đặc. Tiếng súng bắn đinh hơi nước vang lên hỗn loạn, đạn đồng găm côm cốp vào vách tường gạch cũ kỹ của thánh đường rỉ sét.
"Đi mau!"
Một bóng đen nhỏ nhắn nhưng vô cùng nhanh nhẹn lao ra từ màn khói khổng lồ. Đó chính là Giang Nam, người đưa tin ngầm của phiến quân. Trên vai gã đeo một chiếc lồng tre chứa những chú bồ câu cơ khí đang đập cánh cọc cạch. Giang Nam không dùng bạo lực trực diện với lính tuần, gã nhanh tay gạt chiếc van xả áp phụ trên một đường ống hơi nước chạy dọc hành lang nhà nguyện. Luồng hơi nóng 120 độ C xịt mạnh ra ngoài, tạo thành một bức tường nhiệt ngăn cách hoàn toàn tầm nhìn của Triệu.
Đàm Trí phản xạ trong tích tắc. Anh dùng cánh tay trái cơ khí bọc đồng thau—cánh tay hoàn toàn mất đi cảm giác đau đớn và nhiệt độ sinh học—tóm chặt lấy thắt lưng Lâm Viễn, nhấc bổng cậu bé lên. Cùng lúc đó, tay phải sinh học của anh ôm chặt lấy chiếc rương sồi hai đáy bọc chì bảo mật chứa tệp thẻ mật của Cố Trình. Vết mổ cũ dọc theo xương quai xanh bọc đồng bị rách rộng hơn do cú giật người đột ngột, rỉ ra một dòng máu đỏ tươi hòa lẫn thứ dịch chì xám đen nhạt của mối hàn công nghiệp rẻ tiền. Cơn đau thắt ngực dội lên, nhưng Đàm Trí nghiến chặt răng, cưỡng chế quả tim Prototype-09 giữ nhịp đập ổn định ở mức 110 ngày sống.
"Edith! Đi lối hầm ngầm!" Đàm Trí hét lên qua tiếng rít gầm của hơi nước.
"Ta sẽ chặn cửa sau! Các con chạy theo Giang Nam mau!" Nữ tu Edith dứt khoát đẩy họ về phía lối xuống hầm ngầm ngụy trang dưới bục giảng kinh, tay bà siết chặt chiếc chìa khóa vạn năng.
Giang Nam dẫn đường, luồn lách qua những đường ống dẫn nước thải địa nhiệt tối tăm dưới lòng đất Smog-Town. Tuyết lưu huỳnh xám xịt từ trên mặt đất lọt qua các khe cống, rơi xuống dòng nước thải nóng rực bốc mùi hóa chất độc hại. Lâm Viễn vừa chạy vừa mếu máo, tay cố giữ chặt chiếc khăn tẩm dầu bôi trơn thực vật tái chế để áp vào bả vai đang rỉ dịch chì của Đàm Trí.
"Anh Đàm Trí... máu và dịch chì rò rỉ nhiều quá. Khớp vai của anh sẽ bị bó cứng mất!" Lâm Viễn lo lắng gào lên giữa tiếng nước chảy ào ào.
"Tôi không sao. Tập trung nhìn đường," Đàm Trí lạnh lùng đáp. Anh vận dụng nhãn quan phân tích áp suất qua chiếc Kính một tròng kiểm toán mạ đồng đeo bên mắt phải, nhìn rõ từng luồng khí nén rò rỉ màu đỏ phát ra từ các khớp nối đường ống để tránh né. Khả năng Đồng bộ hóa nhịp tim cấp hai cho phép anh cảm nhận được dòng tuần hoàn hơi nước ấm nóng của hệ thống địa nhiệt xung quanh trong bán kính một mét. Nó giống như một bản đồ xúc giác vô hình, dẫn dắt bước chân anh trong bóng tối tuyệt đối.
Sau hơn một giờ di chuyển nghẹt thở dưới lòng đất, tránh né hai đợt tuần tra bằng la bàn từ tính của lính tuần bọc đồng, Giang Nam dừng lại trước một cánh cửa sập bằng thép dày bám đầy rêu xanh. Gã gõ nhịp bánh răng ba ngắn hai dài. Cánh cửa từ từ trượt mở dưới áp lực thủy lực êm ái.
Họ bước vào một không gian rộng lớn, ngập tràn tiếng rít vo vo của động cơ hơi nước tầm xa và mùi dầu thạch anh nồng nặc. Đây là ga tàu điện ngầm bỏ hoang phía Nam, nơi nhóm phiến quân 'Thời Gian Tự Do' đang giấu một toa tàu hơi nước di động liên tục di chuyển trên Tuyến đường ray bỏ hoang phía Nam.
"Họ về rồi!" Tô Đình bước nhanh ra từ cabin hạch toán bọc chì của toa tàu. Nữ nhà báo tự do vẫn năng động với chiếc kính bảo hộ gác trên trán, túi khoác vai đầy ắp bản in mực chì. Nhưng khi nhìn thấy vết thương rỉ dịch chì trên vai Đàm Trí, chân mày cô khẽ nhíu lại. "Đàm Trí, anh lại mạo hiểm mạng sống vì lũ trẻ của Edith rồi."
"Đó là phương án logic duy nhất để bảo toàn tệp thẻ mật và giữ kín căn cứ," Đàm Trí thản nhiên đặt chiếc rương sồi hai đáy bọc chì lên chiếc bàn thép rỉ sét giữa toa tàu. Anh tháo chiếc kính một tròng kiểm toán ra, dùng khăn lau sạch muội than bám trên thấu kính thạch anh.
Từ góc tối của toa tàu, một thân hình vạm vỡ khổng lồ như gấu rừng bước ra. Vương Sâm, thủ lĩnh phiến quân, mặc chiếc áo măng tô da bọc thép tấm nặng nề. Cánh tay phải cơ khí hạng nặng của gã chạy bằng pít-tông hơi nước áp suất cao khẽ rít lên một tiếng khô khốc khi gã khoanh tay trước ngực, nhìn Đàm Trí bằng ánh mắt đầy nghi ngại.
"Kiểm toán viên," giọng Vương Sâm trầm thấp, vang dội như tiếng búa nện vào đe sắt. "Giang Nam nói cậu đã vạch trần được Giám sát viên Triệu ngay tại thánh đường rỉ sét. Nhưng cậu cũng đã làm lộ khuôn mặt mình trước gã tay sai của Cố Trình. Bây giờ, Thám tử Cảnh và Đội trưởng Lôi sẽ lật tung cả phân khu Vành Đai Ba này để tìm cậu. Cậu mang rắc rối đến cho chúng tôi nhiều hơn là giá trị của tấm thẻ mật đó đấy."
Đàm Trí gõ nhẹ ngón tay trỏ của bàn tay sinh học xuống mặt bàn thép theo nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút. "Tôi mang đến thứ mà các ông cần nhất để khởi động cuộc cách mạng: sự thật và một kế hoạch logic. Nhưng trước hết, tôi có một tin xấu."
Anh dừng lại một nhịp, ánh mắt nhìn thẳng vào Vương Sâm. "Thầy Trịnh Kỳ đã bị bắt vào Pháo đài Thu nợ Hoàng gia."
Lâm Viễn đứng phía sau khẽ nấc lên một tiếng, cậu bé cắn chặt môi để không bật khóc. Không khí trong toa tàu hơi nước đột ngột chìm xuống, lạnh lẽo và ngột ngạt như sương mù lưu huỳnh ngoài phố.
"Cái gì?" Vương Sâm siết chặt nắm tay cơ khí bọc thép, pít-tông trên vai gã xả ra một luồng hơi nóng rực rít chói tai. "Lão già sửa đồng hồ đó... bị bắt rồi sao? Lũ Đặc vụ Sắt đã ra tay gắt gao đến thế rồi à?"
"Chính Thám tử Cảnh đã trực tiếp bắt giữ ông ấy," Đàm Trí điềm tĩnh phân tích. "Mục tiêu của chúng là Bản thiết kế cấm của siêu máy tính Chronos-01 mà thầy đang giấu trong khớp chân giả. Nếu chúng tìm ra bản thiết kế đó, mọi nỗ lực lật đổ hệ thống bòn rút tuổi thọ của các ông sẽ vĩnh viễn biến thành con số không. Chúng ta bắt buộc phải đột kích Pháo đài Thu nợ để giải cứu ông ấy và thu hồi bản thiết kế."
"Đột kích Pháo đài Thu nợ?" Vương Sâm cười gằn, giọng gã đầy sự hoài nghi và phẫn nộ. "Cậu bị hỏng thạch anh tim rồi sao, kiểm toán viên? Đó là một pháo đài thép kiên cố nằm biệt lập giữa đầm lầy axit. Tường thép đúc dày hai mét, lính gác bọc đồng trang bị súng bắn đinh hơi nước tuần tra dày đặc hai mươi tư trên bảy. Ngay cả một con chuột cơ khí cũng không thể lọt qua. Cậu muốn chúng tôi dùng súng trường hơi nước tự chế bộc phá cửa chính à? Áp lực nổ từ thuốc nổ thô sơ sẽ làm sập toàn bộ buồng giam biệt giam bọc chì bên dưới, giết chết Trịnh Kỳ trước khi chúng ta kịp nhìn thấy mặt ông ấy! Kế hoạch đó là tự sát!"
Tô Đình cũng bước lên, gương mặt cô lo lắng. "Vương Sâm nói đúng, Đàm Trí. Pháo đài Thu nợ vận hành bằng hệ thống khóa thủy lực chịu lực cực cao. Nếu không có mã khóa mạ bạch kim của hoàng gia, chúng ta không thể mở các cửa sập từ bên ngoài mà không gây ra sự cố sập đổ kết cấu."
Đàm Trí không hề biến sắc trước sự giận dữ của Vương Sâm. Anh thong thong thắt lại chiếc băng gạc trên vai trái, rồi kéo chiếc Máy tính thẻ đục lỗ cầm tay bằng đồng thau về phía mình. Đôi tay rèn đồng cổ của anh lướt nhanh trên các phím bấm cơ học, quay nhẹ tay quay bên hông để khởi động hệ thống 120 bánh răng siêu nhỏ bên trong. Một tiếng vo vo êm ái vang lên.
"Một pháo đài cơ khí luôn vận hành dựa trên sự tuần hoàn của áp suất," Đàm Trí bắt đầu chiếu một sơ đồ cấu trúc nhiệt động lực học lên mặt bàn thép bằng thấu kính quang học của máy tính. "Nhìn vào đây. Pháo đài Thu nợ Hoàng gia không sử dụng năng lượng than độc lập. Nó kết nối trực tiếp với Đường ống dẫn hơi nước áp lực cao chính chạy dọc theo vách đá Smog-Town. Luồng hơi nước 300 độ C này cung cấp áp lực nén cho toàn bộ hệ thống khóa thủy lực và cửa sập tự động của pháo đài."
Đàm Trí dùng ngón tay chỉ vào một điểm giao nhau của các đường ống trên sơ đồ. "Nếu chúng ta sử dụng xe bọc thép của phiến quân tiếp cận vách đá phía Tây, dùng mỏ hàn hơi nước áp lực cao cắt đứt đường ống dẫn hơi nước chính này, áp suất nén trong hệ thống khóa thủy lực của pháo đài sẽ đột ngột tụt về không. Theo quy tắc an toàn nhiệt động lực học hoàng gia, để tránh nổ đường ống nội vi do áp suất ngược cực, toàn bộ hệ thống cửa sập biệt giam bọc chì sẽ tự động kích hoạt giao thức an toàn: mở ra hoàn toàn trong vòng ba mươi phút để xả áp khẩn cấp."
Vương Sâm khựng lại. Con mắt sinh học của gã dán chặt vào sơ đồ toán học logic của Đàm Trí. Tiếng pít-tông trên cánh tay gã nhỏ dần. Gã bắt đầu tính toán theo logic quân sự thực chiến. "Cắt ống dẫn hơi nước chính... Cửa sập tự động mở... Không cần bộc phá cửa chính..."
"Đúng thế," Đàm Trí lạnh lùng tiếp tục. "Chúng ta sẽ có đúng ba mươi phút để thâm nhập qua lối thông gió lò sưởi đã mất áp lực, cứu thầy Trịnh Kỳ và rút lui trước khi hệ thống lò hơi dự phòng của pháo đài tự động tái khởi động."
Toa tàu chìm vào sự im lặng kinh ngạc. Vương Sâm nhìn Đàm Trí bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Sự hoài nghi ban đầu đã bị bẻ gãy hoàn toàn trước phương trình chiến thuật hoàn hảo không một kẽ hở của người kiểm toán viên trẻ tuổi.
"Cậu thực sự là một con quái vật logic," Vương Sâm trầm giọng thừa nhận, cánh tay cơ khí của gã khẽ buông lỏng. "Nhưng kế hoạch của cậu vẫn vấp phải một giới hạn vật lý cực lớn. Để vận hành chiếc xe bọc thép hạng nặng của chúng tôi vượt qua bão tuyết lưu huỳnh và tiếp cận vách đá phía Tây, chúng tôi cần một lượng áp suất hơi nước cực đại. Mà động cơ của chiếc xe đó ngốn nhiên liệu kinh khủng. Hiện tại, kho than của phiến quân đã cạn kiệt. Chúng tôi không có đủ than sưởi dã chiến, nói gì đến loại than chất lượng cao để chạy xe bọc thép."
Tô Đình khẽ thở dài, cô khoanh tay tựa vào thành toa tàu. "Nguồn than mịn nhiệt lượng cao hoàn toàn bị độc quyền bởi Nghiệp đoàn Năng lượng Hơi nước. Người dân nghèo Smog-Town chỉ được dùng mỡ động vật bẩn và than thải rỉ sét. Nếu không có nhiên liệu sạch, chiếc xe bọc thép của chúng ta chỉ là một đống sắt vụn vô dụng dưới bão tuyết."
Đàm Trí điều chỉnh lại chiếc kính một tròng kiểm toán mạ đồng, ánh mắt anh rực sáng dưới ánh đèn gas xanh lam. "Vậy thì chúng ta sẽ cướp kho than hoàng gia. Tôi có sơ đồ phân bổ nhiệt độ và lịch trình tuần tra của kho than nhờ sự giúp đỡ của Chu Cường. Nhưng để thực hiện phi vụ đó một cách êm đẹp trước mũi tuần tra của Đại úy Sắt Thép, chúng ta cần một ngòi nổ thời gian chính xác."
Tô Đình bất ngờ mỉm cười sắc sảo. Cô bước đến bên bàn thép, thò tay vào túi áo măng tô da bọc viền đồng, rút ra một tấm thẻ tin tức mạ chì rực rỡ và đặt nhẹ lên sơ đồ của Đàm Trí.
"Tôi có ngòi nổ thời gian đó cho anh đây, kiểm toán viên," Tô Đình nói, ánh mắt cô rực lên sự phấn khích của một nhà báo vừa săn được tin mật tối thượng. "Mạng lưới thông tin ngầm của tờ 'Tin Tức Hơi Nước' vừa nhận được một bản sao lịch trình vận chuyển mật của Nghiệp đoàn: một chuyến tàu chở hàng chục tấn Than mịn nhiệt lượng cao tinh khiết nhất chuẩn bị đi qua kho nhiên liệu hoàng gia vào đêm mai để cung cấp cho các lò sưởi của giới quý tộc quận thượng lưu."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!