Nhạc nềnDeep_Sea

Kẽ Hở Trên Khế Ước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích xe bọc thép tuần tra của Đội trưởng Lôi rầm rập đi qua cổng cô nhi viện, ánh đèn pha hơi nước quét qua khe cửa sổ căn hầm tối tăm. Luồng sáng trắng rực, lạnh lẽo như lưỡi dao thạch anh lướt qua những bức tường gạch bám đầy muội than, rọi thẳng vào những bánh răng rỉ sét khổng lồ của chiếc đồng hồ cát thủy triều cổ bị bỏ hoang.


Trong căn hầm bọc chì chống từ tính, Đàm Trí nín thở. Anh áp chặt bàn tay phải sinh học lên lồng ngực mình, nơi quả tim cơ khí Prototype-09 đang đập đều đặn dưới lớp áo len sờn rách. Anh vận dụng cảnh giới Đồng bộ hóa nhịp tim cấp hai, chủ động điều hòa nhịp thở sinh học trùng khớp hoàn hảo với tiếng tích tắc rỉ sét của những cỗ máy cũ kỹ xung quanh. Màn hình thạch anh trên ngực anh rực sáng ánh xanh lam thuần khiết, hiển thị con số 110 ngày sống ổn định, nhưng nhịp đập của nó đã được tiết giảm đến mức tối đa, hoàn toàn im lặng trước những máy quét từ trường đang rà quét điên cuồng trên mặt đất.


Bên cạnh anh, Lâm Viễn đang run rẩy bám chặt lấy vạt áo măng tô sờn bám đầy muội than. Đàm Trí dùng cánh tay trái cơ khí bọc đồng thau giữ chặt lấy bả vai cậu bé. Cánh tay đó hoàn toàn lạnh ngắt, mất đi mọi cảm giác đau đớn hay nhiệt độ sinh học vĩnh viễn sau ca phẫu thuật dã chiến của Diệp Uyển. Thế nhưng, lực siết cơ học từ khớp đồng dã chiến vẫn vô cùng dứt khoát, ghim chặt cậu bé học việc xuống nền đất ẩm để tránh bất kỳ chuyển động thừa thãi nào.


Sự căng thẳng tột độ khiến bả vai trái của Đàm Trí khẽ nhói lên. Vết mổ phẫu thuật cũ dọc theo xương quai xanh bọc đồng bị rách nhẹ do lực cử động mạnh từ tập trước, bắt đầu rỉ ra một dòng máu đỏ tươi hòa lẫn thứ dịch chì xám đen nhạt của mối hàn công nghiệp rẻ tiền. Lâm Viễn nhìn thấy vệt dịch tối màu thấm qua lớp băng gạc thô, cậu bé cắn chặt môi, vội vàng rút chiếc khăn tẩm dầu bôi trơn thực vật tái chế còn sót lại trong túi quần yếm, nhẹ nhàng áp lên vết thương để thấm đi dòng dịch độc trước khi nó kịp ăn mòn thêm các mạch máu sinh học xung quanh lồng ngực Đàm Trí.


Tiếng rít điên cuồng của pít-tông hơi nước áp suất cao từ chiếc xe bọc thép ngoài cổng nhỏ dần rồi tắt hẳn. Ánh đèn pha rụt lại. Tiếng xích sắt rầm rập lăn bánh xa dần dọc theo con hẻm chật hẹp của khu Vành Đai Ba.


Nữ tu Edith thở phào nhẹ nhõm, bà buông chiếc thánh giá làm bằng bánh răng rỉ sét trước ngực ra, khẽ vuốt mái tóc của Lâm Viễn. "Đội tuần tra của Đội trưởng Lôi đã di chuyển về phía rừng thông sắt ngoại ô. Các con tạm thời an toàn rồi."


Nhưng sự bình yên dưới thánh đường rỉ sét chưa kéo dài được mười phút, một tiếng động kinh hoàng khác đã dội xuống từ sảnh chính phía trên.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ mục nát bọc đai đồng của cô nhi viện bị đá văng ra dưới một lực tác động cơ học cực mạnh. Tiếng xích sắt lách cách và tiếng rít chói tai của những roi điện hơi nước bắt đầu vang dội khắp tòa nhà. Tiếp sau đó là tiếng khóc thét hoảng loạn của những đứa trẻ mồ môi gầy gò đang nằm co quắp trên sảnh chính.


"Edith! Bước ra đây mau! Đồ mụ già ngoan cố!"


Giọng nói hách dịch, tàn nhẫn của Giám sát viên Triệu vang lên, kèm theo tiếng gót giày bọc sắt nện cọc cạch xuống nền gạch cũ bám đầy bụi than. Gã là giám sát viên hiệu suất của nhà máy dệt sợi bông hơi nước, tay sai đắc lực của Cố Trình, kẻ chuyên sử dụng bạo lực và những khế ước nợ bẫy tuổi thọ để vắt kiệt sức lao động của người nghèo.


Đàm Trí khẽ nhíu mày. Nhãn quan phân tích áp suất của anh tự động kích hoạt qua thấu kính thạch anh của chiếc Kính một tròng kiểm toán mạ đồng đeo bên mắt phải. Qua khe hở của tấm sàn thép rỉ sét trần hầm, anh nhìn thấy luồng khí nóng rực màu đỏ phát ra từ chiếc roi điện hơi nước của Triệu đang quét qua quét lại trong không khí, kèm theo bóng dáng gầy gò, mặt dơi tai chuột của gã khoác chiếc áo da bám đầy dầu mỡ bẩn.


"Giám sát viên Triệu," giọng Edith vang lên từ sảnh chính phía trên, bà đã nhanh chóng bước lên cầu thang để chặn gã lại. "Nơi đây là thánh đường bảo hộ của trẻ em nghèo Smog-Town. Ông mang theo lính tuần vũ trang xông vào đây vào sáng sớm thế này là có ý gì?"


"Bảo hộ?" Triệu cười sằng sặc, tiếng cười rít qua quản cơ khí lắp ở cổ họng gã nghe ghê rợn như tiếng kim loại mài vào nhau. Gã đập mạnh một khay gỗ sồi chứa những tấm Thẻ đồng định mức cũ nát lên chiếc bàn gỗ sồi của nhà nguyện. "Nhìn cho kỹ đi! Đây là khế ước thế chấp tuổi thọ gốc của cô nhi viện này từ mười năm trước, do kẻ tiền nhiệm của mụ ký kết với Ngân hàng Thế chấp Tuổi thọ Hoàng gia. Tổng số nợ tích lũy đã lên tới mười hai ngàn giờ sống!"


Triệu dùng chiếc roi điện hơi nước chỉ thẳng vào đám trẻ mồ côi đang run rẩy nép sau bục giảng kinh. "Hôm nay là hạn chót thanh toán! Ban giám đốc chi nhánh đã ra lệnh: do cô nhi viện không có khả năng chi trả bằng tiền tệ thời gian, chúng tôi có quyền cưỡng chế bắt đi mười đứa trẻ có thể trạng tốt nhất ở đây để cấy ghép chi giả, đưa vào các phòng lò hơi áp suất cao của nhà máy dệt làm phu thế mạng trả nợ!"


"Không thể nào!" Edith run rẩy, gương mặt phúc hậu của bà tái nhợt dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn gas. "Kẻ tiền nhiệm của tôi đã trả sạch nợ từ năm ngoái! Chính tay ông đã đóng dấu xác nhận vào sổ sách!"


"Đóng dấu? Sổ sách của lũ dân nghèo các người chỉ là rác rưởi!" Triệu hất hàm, gã lính tuần bọc đồng phía sau bước lên, giương khẩu súng bắn đinh hơi nước áp lực cao sẵn sàng hành động. "Luật của Ngân hàng là tối cao tại Smog-Town! Giao mười đứa trẻ ra đây, hoặc ta sẽ phong tỏa hoàn toàn trạm cấp nước sưởi ấm của cô nhi viện này ngay lập tức!"


Dưới căn hầm tối, Lâm Viễn run lên bần bật, cậu bé nhìn Đàm Trí bằng ánh mắt cầu cứu. Đàm Trí đứng im lặng, ngón tay trỏ của bàn tay phải sinh học gõ nhẹ xuống hông theo nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút. Bộ óc logic cực đoan của một kiểm toán viên tài chính đang hoạt động với công suất tối đa.


Anh phân tích nhanh tình hình: Nếu Triệu dùng bạo lực cưỡng chế bắt lũ trẻ hoặc phong tỏa hơi sưởi, cô nhi viện sẽ bị phá hủy, và lối vào căn hầm bí mật bọc chì chứa tệp thẻ mật của Cố Trình chắc chắn sẽ bị phát hiện. Hơn nữa, tiếng khóc của lũ trẻ mồ côi khơi dậy trong anh ký ức về cái chết của người cha Đàm Lương dưới đống than lò hơi. Lời hứa bảo vệ hơi ấm gia đình trước sự lạnh lùng của máy móc cơ khí hóa rực cháy trong lồng ngực anh.


"Lâm Viễn, giữ chặt chiếc rương sồi hai đáy bọc chì này," Đàm Trí thì thầm, giọng anh lạnh lùng nhưng đáng tin cậy. Anh giao chiếc rương bảo mật cho cậu bé, rồi chỉnh lại chiếc kính một tròng kiểm toán mạ đồng đeo trên mắt phải.


"Anh Đàm Trí... anh định làm gì?" Lâm Viễn lo lắng hỏi khẽ.


"Tôi đi sửa một sai số tài chính," Đàm Trí nói, bả vai trái cơ khí khẽ rít lên một luồng hơi nước lạnh buốt khi anh bước lên bậc cầu thang tối.


Ngay khi Giám sát viên Triệu đang giơ roi điện định cưỡng chế bắt đi đứa trẻ mồ côi nhỏ tuổi nhất, một tiếng bước chân đều đặn, đanh thép vang lên từ phía sau bức tường nhà nguyện.


*Cọc... cọc... cọc...*


Nhịp bước chân chính xác đến mức mili-giây khiến đám lính tuần bọc đồng giật mình chĩa súng về phía bóng tối. Đàm Trí bước ra khỏi hành lang, gương mặt anh điềm tĩnh đến mức lạnh lùng dưới ánh đèn gas phốt pho màu xanh lam nhạt. Áo khoác len sờn bám đầy muội than bay nhẹ, để lộ lồng ngực gồ lên phát ra ánh sáng xanh lam dịu mát của quả tim Prototype-09.


"Ai đó? Kẻ đào tẩu nào dám cản trở việc thu nợ của ngân hàng?" Triệu quát lớn, chiếc roi điện hơi nước rít lên những tia lửa điện nhỏ.


"Một kiểm toán viên tự do," Đàm Trí dừng lại cách Triệu ba mét. Anh thong thả đưa bàn tay phải sinh học nhấc tấm Thẻ đồng định mức cũ nát đang đặt trên bàn lên. Anh xoay nhẹ viền đồng thau của chiếc kính một tròng kiểm toán mạ đồng, thấu kính lọc thạch anh đa lớp lập tức co thắt tiêu cự, rọi thẳng vào những rãnh đục siêu nhỏ trên bề mặt thẻ đồng.


"Giám sát viên Triệu, khế ước nợ này là một phế phẩm tài chính," Đàm Trí lạnh lùng nói, giọng anh đều đặn như một chiếc máy tính thẻ đục lỗ đang vận hành.


"Mày nói cái gì?" Triệu biến sắc, gã bước lên một bước, tay siết chặt roi điện.


Đàm Trí không lùi lại. Anh đưa tấm thẻ đồng lên trước ánh sáng đèn gas, chỉ ngón tay bọc găng da vào hàng rãnh đục thứ ba ở rìa trái tấm thẻ. Anh vận dụng Thuật phân tích sai số khế ước để bóc tách các thuật toán gian lận.


"Nhìn vào đây. Đây là khế ước thế chấp thời gian của trẻ em mồ côi dưới mười bốn tuổi. Theo quy chuẩn hạch toán của Ngân hàng Hoàng gia, tỷ lệ khấu hao sinh học của trẻ vị thành niên phải được tính toán dựa trên fractional gear ratio (tỷ số truyền bánh răng phân đoạn) là không phẩy tám. Thế nhưng, trên tấm thẻ này, rãnh đục ở track số bốn đã bị đục đè lệch không phẩy không hai milimet."


Đàm Trí gõ nhẹ ngón tay lên tấm thẻ đồng nghe một tiếng *coong* thanh mảnh. "Vết đục đè này đã chuyển đổi tỷ số truyền từ không phẩy tám sang mức mặc định của người trưởng thành là một phẩy năm. Sai số này tích lũy qua mười năm đã tạo ra một khoản lãi suất khống lên tới hai phẩy tư phần trăm mỗi năm. Nếu khấu trừ hoàn toàn sai số hai phẩy tư phần trăm này khỏi tổng số nợ mười hai ngàn giờ, số dư thực tế của cô nhi viện tại thời điểm này không phải là nợ... mà là dư thừa một trăm hai mươi giờ sống."


Quảng trường nhà nguyện bỗng chìm vào sự im lặng đến ngột ngạt. Đám trẻ mồ côi nín thở nhìn Đàm Trí, còn Nữ tu Edith thì lộ rõ vẻ kinh ngạc trước những con số chính xác tuyệt đối mà anh vừa đưa ra.


Triệu mặt đỏ tía tai, gã giật phăng tấm thẻ đồng từ tay Đàm Trí, cố gắng dùng mắt thường để nhìn nhưng chỉ thấy những lỗ đục li ti vô nghĩa. Gã thét lên điên cuồng: "Nonsense! Thằng nhóc rách rưới này dám dùng những con số bịa đặt để lòe ta? Ở cái xóm ổ chuột Smog-Town này, luật của ngân hàng chi nhánh chính là luật pháp! Máy quét của chúng ta nói nợ là nợ! Ai quan tâm đến cái tỷ số truyền chết tiệt của mày chứ?"


"Tôi quan tâm," Đàm Trí bước lên một bước, bả vai trái cơ khí khẽ rít hơi nước lạnh, tạo ra một áp lực vô hình khiến hai tên lính tuần bọc đồng lùi lại nửa bước. "Và Luật pháp Hoàng gia cũng quan tâm. Tôi trích dẫn trực tiếp Điều 14 Luật Đo lường Hoàng gia về quyền bảo hộ lao động vị thành niên: 'Mọi khế ước thế chấp tuổi thọ của người dưới mười bốn tuổi không được tính lãi suất lũy tiến, và bắt buộc phải có đóng dấu niêm phong chì (lead seal) trực tiếp của Thống đốc quận'."


Đàm Trí lật ngược tấm thẻ đồng lại, chỉ vào phần khuyết góc dưới cùng của thẻ. "Tấm thẻ này hoàn toàn trống rỗng ở phần niêm phong chì của Thống đốc Tạ Đăng. Điều đó có nghĩa là gì, Giám sát viên Triệu?"


Triệu cứng họng, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán gã. Gã lùi lại, mắt đảo liên tục.


"Nó có nghĩa là ông đang tự ý thi hành một khế ước lậu chưa qua phê duyệt vĩ mô để trục lợi cá nhân, tuồn trẻ em làm phu lò hơi ngoài danh sách báo cáo hiệu suất của chi nhánh," Đàm Trí dồn ép bằng giọng nói lạnh lùng như băng tuyết lưu huỳnh. "Nếu Thám tử Cảnh hoặc các thanh tra của Viện Đo lường Hoàng gia phát hiện ra việc này, hình phạt dành cho ông sẽ là cưỡng chế tịch thu quả tim sinh học để đền bù thâm hụt hiệu suất vĩ mô. Ông muốn thử đánh cược với thuật toán phán quyết của hoàng gia không?"


Triệu run rẩy, gã biết rất rõ giới quản lý cấp thấp của ngân hàng cực kỳ sợ các điều luật hoàng gia chính quy vì chúng liên quan trực tiếp đến chỉ tiêu hiệu suất và tính mạng cơ khí của họ. Gã nghiến răng, mắt rực lên sự tàn bạo của một kẻ bị dồn vào đường cùng.


"Khốn kiếp! Mày... mày là thằng nhóc kiểm toán đào tẩu Đàm Trí!" Triệu đột ngột nhận ra khuôn mặt anh dưới ánh đèn pha. "Cá lớn tự dẫn xác đến cửa! Bắt lấy nó! Chỉ cần nộp đầu nó cho Cố Trình, tao sẽ được xóa mọi thâm hụt!"


Triệu điên cuồng rút chiếc máy quét cầm tay bằng đồng thau bên hông ra, định đè lỗ đục mới lên tấm thẻ đồng để ghi đè dữ liệu nợ cưỡng chế, hợp thức hóa việc bắt người ngay lập tức.


Nhìn thấy hành vi gian lận trắng trợn, Đàm Trí không hề do dự. Anh đưa cánh tay trái cơ khí bọc đồng dã chiến của mình ra, chặn đứng chiếc máy quét cầm tay của Triệu ngay giữa không trung.


*Keng!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, những tia lửa điện nhỏ bắn ra từ đầu quét thạch anh của máy quét khi nó đập mạnh vào lớp vỏ đồng thau cứng cáp trên tay Đàm Trí. Chiếc máy quét bị chập mạch, bốc lên một luồng khói đen khét lẹt rồi tắt ngấm.


Cánh tay trái cơ khí của Đàm Trí hoàn toàn bất động, không hề có một chút run rẩy hay cảm giác đau đớn nào, nhưng vết mổ ở bả vai trái lại rách thêm một chút, rỉ ra dòng máu đỏ tươi thấm đẫm lớp vải thô.


Triệu kinh hoàng nhìn cánh tay cơ khí vô cảm của Đàm Trí, rồi nhìn thẳng vào mắt anh. Gã ghi nhớ sâu sắc từng đường nét trên khuôn mặt lạnh lùng của người kiểm toán viên trẻ tuổi này. Sự xuất hiện của Đàm Trí tại đây đã được xác nhận.


"Đồ quái vật nửa người nửa máy!" Triệu thét lên trong giận dữ và sợ hãi. Gã biết mình đã hoàn toàn thất bại về mặt pháp lý và kỹ thuật trong phiên tranh tụng này. Gã không thể dùng luật pháp để ép Đàm Trí được nữa.


Triệu giật mạnh chiếc roi điện hơi nước đeo bên hông, luồng điện xanh lam rít lên chói tai trong không gian chật hẹp của nhà nguyện. Gã điên cuồng vung roi định dùng bạo lực cưỡng chế để tiêu diệt Đàm Trí và bắt đi lũ trẻ nhằm bịt đầu mối.


Luồng điện hơi nước nóng rực quét qua không khí, chỉ cách ngực Đàm Trí vài mươi phân. Anh nín thở, bả vai trái cơ khí khẽ rít hơi nước lạnh, chuẩn bị kích hoạt trạng thái Quá tải áp suất tim để đối đầu sinh tử.


Ngay đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi chiếc roi điện của Triệu chuẩn bị quật xuống lồng ngực Đàm Trí, cánh cửa gỗ đổ sập bỗng xuất hiện một bóng đen khổng lồ che khuất ánh sáng sương mù ngoài sân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!