Nơi Trú Ẩn Thánh Đường Rỉ Sét
Cơn mưa lưu huỳnh trút xuống ngoại ô Smog-Town như một thứ axit lỏng màu vàng xám, ăn mòn những mái tôn rỉ sét và biến lớp tuyết than dưới chân thành một bãi sình lầy độc hại. Sáng sớm ngày thứ chín sau vụ nổ lò sưởi số bốn, bầu trời vương quốc Aetheria không có bình minh, chỉ có một dải sương mù lưu huỳnh kịt đặc, ngột ngạt bao phủ lên những đường ray xe lửa cũ nát.
Đàm Trí quỳ rạp trên nền đất lạnh, cánh tay trái cơ khí của anh khóa chặt lấy Lâm Viễn. Cậu bé mười hai tuổi đang gào khóc điên cuồng, đôi bàn tay gầy gò bám đầy muội than cố sức cào cấu vào lồng ngực bọc đồng của anh. Khớp đồng thau dã chiến ở bả vai trái của Đàm Trí—vết mổ phẫu thuật dã chiến của Diệp Uyển chỉ mới vừa khép miệng—co thắt lại dưới lực giằng co của cậu bé. Một dòng máu sinh học đỏ tươi, pha lẫn thứ dịch chì xám đen nhạt của mối hàn rẻ tiền, rỉ ra qua lớp băng gạc thô sờn rách, thấm đẫm vai áo len của anh.
Nhưng Đàm Trí không cảm thấy đau ở cánh tay đó. Hệ thống thần kinh ở bả vai trái đã bị cơ khí hóa hoàn toàn, mất đi mọi cảm giác nhiệt độ và đau đớn sinh học. Anh chỉ cảm thấy một luồng hơi nước lạnh buốt rít lên khe khẽ từ khớp nối khi anh dùng sức ghim chặt Lâm Viễn xuống đất.
"Buông tôi ra! Đồ hèn nhát! Tại sao anh không cứu thầy? Thầy bị bắn gãy chân rồi! Họ sẽ giết thầy mất!" Lâm Viễn hét lên, giọng khản đặc vì khói lưu huỳnh và nước mắt. Đôi mắt sáng lanh lợi thường ngày của cậu bé học việc giờ đây ngập tràn sự hoảng loạn và oán hận.
"Im lặng!" Đàm Trí ghé sát tai cậu bé, giọng anh lạnh lùng, trầm thấp nhưng đanh thép như tiếng gõ của pít-tông. "Thám tử Cảnh đã phong tỏa toàn bộ lối ra vào cống ngầm. Nếu chúng ta quay lại, cả ba sẽ cùng chết, và cuộn băng đồng đục lỗ chứa bản thiết kế cấm của thầy ông sẽ rơi vào tay hoàng gia. Đó có phải là điều ông muốn không?"
Lâm Viễn khựng lại, tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng. Cậu bé nhìn chằm chằm vào Đàm Trí, ánh mắt đầy sự bất lực và dằn vặt.
Trên ngực Đàm Trí, quả tim cơ khí Prototype-09 vẫn đập đều đặn, phát ra tiếng tíc tắc lạnh lùng qua lớp áo sờn. Màn hình thạch anh rực sáng ánh xanh lam thuần khiết hiển thị con số 110 ngày sống ổn định. Cảnh giới Đồng bộ hóa nhịp tim cấp hai cho phép anh cảm nhận được những luồng khí nén rò rỉ từ các đường ống địa nhiệt cách đó một mét, nhưng lúc này, nhịp tim của anh đang có xu hướng tăng cao do áp lực tâm lý. Anh bắt đầu gõ nhẹ ngón tay trỏ của bàn tay phải sinh học xuống hông theo đúng nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút, cưỡng chế cơ thể trở lại trạng thái lý trí tuyệt đối.
"Đứng lên. Chúng ta phải di chuyển trước khi đội tuần tra bọc đồng của Đội trưởng Lôi quét đến khu vực này."
Đàm Trí kéo Lâm Viễn đứng dậy. Cậu bé loạng choạng, chân đi đôi giày đế gỗ tự chế trượt trên bùn độc. Đàm Trí ôm chặt chiếc rương sồi hai đáy bọc chì bằng tay phải sinh học, dìu Lâm Viễn lao vào màn sương tuyết lưu huỳnh dày đặc. Ký ức logic của một kiểm toán viên tài chính giúp anh tái hiện bản đồ Smog-Town trong đầu. Anh không chọn những con đường lớn Phố Khói Đen đầy xe bọc thép, mà luồn lách qua những con hẻm chật hẹp, những gầm cầu xích sắt rỉ sét, hướng thẳng về phía khu vực Vành Đai Ba.
Nơi họ đến là một tòa nhà gạch cũ kỹ bám đầy muội than đen kịt, nằm biệt lập bên cạnh một trạm ngưng tụ hơi nước thải. Đó là cô nhi viện Smog-Town. Trên cánh cửa gỗ mục nát bọc đai đồng, một chiếc thánh giá làm bằng bánh răng rỉ sét treo lầm lũi dưới cơn mưa axit.
Đàm Trí gõ cửa theo nhịp ba ngắn một dài. Cánh cửa từ từ hé mở, lộ ra khuôn mặt phúc hậu nhưng đầy vết chân chim của Nữ tu Edith. Bà mặc bộ đồ tu sĩ màu đen thô sơ bám mùi dầu cá sưởi ấm. Ánh mắt bà lướt qua bả vai trái rỉ máu của Đàm Trí, dừng lại ở Lâm Viễn đang run rẩy, rồi nhanh chóng mở rộng cửa.
"Vào mau, các con," Edith thì thầm, giọng bà ấm áp nhưng kiên cường.
Bà dẫn họ đi qua sảnh chính tối tăm, nơi hàng chục đứa trẻ mồ côi gầy gò đang nằm co quắp dưới những tấm chăn mỏng bám đầy bụi than để sưởi ấm bên chiếc lò hơi cũ kỹ. Edith gạt nhẹ một chiếc bánh răng ẩn giấu sau bục giảng kinh của nhà nguyện nhỏ sát vách, mở ra một lối đi dẫn xuống căn hầm bí mật bọc chì chống từ tính bên dưới.
Căn hầm ngập tràn những phế tích cơ khí: những bánh răng rỉ sét khổng lồ của chiếc đồng hồ cát thủy triều cổ bị bỏ hoang, những ống đồng áp suất bám đầy rêu xanh và mùi dầu bôi trơn rẻ tiền khét lẹt. Edith thắp một ngọn đèn bão hơi nước chạy bằng dầu cá, đặt lên chiếc bàn gỗ sồi cũ.
"Ở đây an toàn," Edith nói, ánh mắt bà ái ngại nhìn vết thương trên vai Đàm Trí. "Ta sẽ đi lấy một ít hóa chất trung hòa chì và băng gạc sạch cho con."
Ngay khi Edith vừa bước lên cầu thang, Lâm Viễn bỗng nhiên lùi lại, lưng đập mạnh vào một bánh răng rỉ sét lớn. Cậu bé nhìn Đàm Trí bằng ánh mắt đầy căm phẫn, nước mắt lại trào ra.
"Anh là một kẻ kiểm toán máu lạnh!" Lâm Viễn nghẹn ngào thét lên. "Anh chỉ quan tâm đến những con số và tệp thẻ mật khốn kiếp này! Thầy Trịnh Kỳ đã cứu mạng anh, thầy đã chế tạo quả tim đó cho anh! Vậy mà anh lại kéo tôi chạy trốn khi thầy bị bắn gãy chân! Anh không có trái tim sinh học, lồng ngực anh chỉ toàn là sắt thép vô hồn thôi!"
Đàm Trí đứng im lặng giữa căn hầm tối. Tiếng tíc tắc từ quả tim Prototype-09 trong ngực anh dường như đanh thép hơn trong không gian rỉ sét này. Anh không giận dữ, khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh lạnh lùng của một người luôn đối mặt với những bảng hạch toán tài chính khắc nghiệt nhất.
Anh thong thả đặt chiếc rương sồi bọc chì lên bàn thép. Từ trong túi áo khoác len sờn bám đầy muội than, Đàm Trí rút ra chiếc Máy tính thẻ đục lỗ cầm tay bằng đồng thau—di vật của ông nội Đàm Thất để lại. Anh quay nhẹ tay quay cơ học bên hông máy, tiếng truyền động của 120 bánh răng đồng siêu nhỏ bên trong vang lên vo vo đều đặn.
"Lâm Viễn, nhìn vào đây," Đàm Trí lạnh lùng nói, chỉ tay vào màn hình hiển thị bằng đồng của máy tính. "Tôi là một kiểm toán viên. Tôi không hành động dựa trên cảm xúc bộc phát, tôi hành động dựa trên xác suất và logic."
Anh đặt một phôi thẻ kẽm chưa đục lỗ vào khe đọc của máy, gõ nhanh vài phím cơ học.
"Khoảng cách từ ngã ba cống ngầm đến lối ra phía Nam là bốn trăm mét. Tốc độ di chuyển của một lính tuần bọc đồng mang giáp nặng là hai mét trên giây. Thám tử Cảnh mang súng bắn tỉa hơi nước có tầm bắn hiệu quả một trăm mét trong sương mù. Nếu tôi quay lại cứu Trịnh Kỳ, thời gian phản ứng của chúng ta sẽ tăng thêm bốn phút do vết thương gãy chân của ông ấy. Xác suất thoát khỏi vòng vây của đặc nhiệm lúc đó là bao nhiêu?"
Đàm Trí quay mạnh tay quay. Chiếc máy tính cầm tay kêu *tạch* một tiếng, in ra một dãy lỗ đục trên thẻ kẽm.
"Không phẩy không ba phần trăm," Đàm Trí nhìn thẳng vào mắt Lâm Viễn. "Nói cách khác, chúng ta chắc chắn sẽ bị bắt. Và khi đó, tệp thẻ mật chứng minh tội ác tài chính của Cố Trình sẽ bị tiêu hủy. Bản thiết kế cấm của Chronos-01 trong chân giả của Trịnh Kỳ cũng sẽ bị phát hiện. Sự hy sinh của thầy ông sẽ trở nên hoàn toàn vô nghĩa. Đó có phải là phương trình tối ưu mà ông muốn thực hiện không?"
Lâm Viễn nhìn dãy lỗ đục trên tấm thẻ kẽm, đôi vai nhỏ bé run lên bần bật. Cậu bé cố gắng giật tay thoát khỏi tầm mắt của Đàm Trí, định lao lên cầu thang. "Tôi không quan tâm đến toán học của anh! Tôi muốn cứu thầy!"
Nhưng ngay khi Lâm Viễn vừa chuyển động, Đàm Trí đã bước tới. Cánh tay trái cơ khí bọc đồng thau nặng nề của anh vươn ra, khóa chặt lấy bả vai cậu bé. Lực siết cơ khí từ khớp đồng thau dã chiến dứt khoát và cứng rắn như một gọng kìm thép, không để lộ một kẽ hở nào cho Lâm Viễn giãy giụa.
Sự cử động đột ngột và mạnh mẽ khiến vết mổ chưa lành ở vai trái Đàm Trí bị rách miệng rộng hơn. Cơn đau thắt ngực từ biến chứng đào thải sinh học dội lên, nhưng anh không hề biến sắc, chỉ có một luồng hơi nước lạnh buốt xịt nhẹ ra từ van xả áp phụ trên vai để giảm áp lực nội vi.
"Buông tôi ra!" Lâm Viễn gào lên trong bất lực, nhưng gọng kìm cơ khí của Đàm Trí vẫn bất động.
"Nghe đây, Lâm Viễn," giọng Đàm Trí trầm xuống, mang theo một nỗi đau thương sâu sắc được giấu kín dưới lớp vỏ bọc logic. "Tôi đã mất cha. Cha tôi bị Cố Trình ép chết ngay bên đống than lò hơi. Tôi hiểu cảm giác của ông lúc này. Nhưng Trịnh Kỳ đã chọn ở lại khóa van xả áp để cứu chúng ta. Ông ấy đã giao cho tôi lời hứa bảo vệ ông, và giao cho ông di sản của ông ấy. Nếu ông chết một cách vô ích, tôi sẽ là kẻ thất bại trước phương trình của cả cha tôi và thầy ông."
Lâm Viễn khựng lại. Những lời nói của Đàm Trí như một luồng điện hơi nước đánh thẳng vào tâm trí cậu bé. Sự bộc phát điên cuồng dần tan biến, chỉ còn lại sự bất lực tột cùng. Cậu bé khuỵu gối xuống nền hầm lạnh ngắt, hai tay ôm mặt khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào.
Cánh cửa sập phía trên mở ra. Nữ tu Edith bước xuống cầu thang, tay bưng một khay gỗ chứa một lọ hóa chất trung hòa chì màu xám tro, một cuộn băng gạc sạch và một ít dầu bôi trơn thực vật tái chế tinh khiết mà bà gom góp được.
Bà nhẹ nhàng đặt khay xuống đất, bước đến bên cạnh Lâm Viễn đang khóc nấc. Edith quỳ xuống, ôm lấy bờ vai đang run rẩy của cậu bé vào lòng. Bà khẽ đặt tay lên chiếc thánh giá làm bằng bánh răng rỉ sét trước ngực, nhắm mắt lại và bắt đầu recites lời cầu nguyện bánh răng bằng một giọng đọc trầm ấm, nhịp nhàng:
"Nguyện cầu Bánh Răng Vĩnh Hằng giữ cho nhịp đập của chúng ta không sai lệch trước phong ba bão táp. Nguyện cầu hơi ấm của lò sưởi thiêng liêng che chở cho những linh hồn đang run rẩy trong đêm đông lạnh giá. Hãy để những trục khuỷu rỉ sét được bôi trơn bằng lòng bác ái, và giữ cho ý chí của chúng ta kiên định như thép đúc hoàng gia..."
Lời cầu nguyện mang đậm hơi thở của Giáo hội Sắt thép nhưng ngập tràn tình thương mẫu tử dường như có một sức mạnh kỳ diệu. Tiếng khóc của Lâm Viễn nhỏ dần. Cậu bé tựa đầu vào vai Edith, cảm nhận hơi ấm hiếm hoi giữa thế giới cơ khí lạnh lùng này.
Edith ngẩng đầu nhìn Đàm Trí, gật đầu nhẹ. "Con cũng ngồi xuống đi, Đàm Trí. Vết thương trên vai con đang rỉ máu rất nặng. Chất chì dã chiến từ mối hàn nếu không được trung hòa sẽ sớm ăn mòn các mạch máu xung quanh quả tim cơ khí của con."
Đàm Trí khẽ thở ra một luồng hơi nóng, anh tháo chiếc áo khoác len sờn rách, để lộ bả vai trái bọc đồng thau bám đầy những vết hàn chì xám xịt chưa được đánh bóng. Vết mổ dọc theo xương quai xanh bọc đồng đang rỉ ra dòng máu đỏ tươi hòa lẫn dịch chì đen kịt.
Bác sĩ Tôn đã từng cảnh báo anh về độc tính của những khớp đồng dã chiến rẻ tiền này. Nếu không có dầu bôi trơn thực vật tinh khiết để rửa sạch định kỳ, sự đào thải sinh học sẽ sớm hủy hoại phần cơ thịt còn lại của anh.
Lâm Viễn nín khóc, cậu bé nhìn vết thương rỉ máu ghê rợn trên vai Đàm Trí. Cậu nhìn cánh tay trái cơ khí buông thõng vô cảm, rồi nhìn xuống đôi bàn tay quấn băng gạc rỉ máu của Đàm Trí—hậu quả của việc bẻ khóa chiếc rương sồi và kéo van xả áp nóng bỏng ở các tập trước. Sự căm hận trong mắt cậu bé dần biến thành sự hối hận và thấu hiểu.
Lâm Viễn lẳng lặng đứng dậy, bước đến bên khay gỗ. Cậu bé cầm cuộn băng gạc sạch và lọ hóa chất trung hòa chì lên, bước đến đứng trước mặt Đàm Trí.
"Để tôi giúp anh," Lâm Viễn cúi đầu, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào nhưng đã lấy lại sự bình tĩnh của một học việc tiệm sửa đồng hồ. "Thầy Trịnh Kỳ từng dạy tôi cách làm sạch các khớp nối bị nhiễm chì. Tôi... tôi biết cách làm."
Đàm Trí nhìn cậu bé, khẽ gật đầu. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ sồi cũ, để mặc cho những ngón tay nhỏ nhắn của Lâm Viễn cẩn thận dùng gạc tẩm hóa chất trung hòa chì lau sạch những vệt dịch đen rỉ ra từ vết mổ bả vai trái. Mỗi lần hóa chất chạm vào da thịt sinh học sát vách khớp đồng, một cơn đau buốt nhói dội thẳng vào lồng ngực Đàm Trí, nhưng lồng ngực bọc thép của anh vẫn bất động, chỉ có tiếng tíc tắc của quả tim Prototype-09 đập đều đặn, cộng hưởng với tiếng rít nhỏ của hệ thống hơi nước thải ngoài vách hầm.
"Anh Đàm Trí," Lâm Viễn vừa băng bó lại vết thương vừa khẽ nói. "Tôi sẽ giúp anh giải mã tệp thẻ mật của Cố Trình. Tôi biết cách sử dụng kim gẩy thạch anh của thầy để dò tìm các rãnh đục kép. Nhưng anh phải hứa với tôi... chúng ta nhất định phải cứu thầy."
"Tôi hứa," Đàm Trí nói, giọng anh tuy lạnh lùng nhưng kiên định như một khế ước bằng thép. "Đó là một phương trình bắt buộc phải có lời giải."
Căn hầm rỉ sét chìm vào sự tĩnh lặng tạm thời. Ánh sáng xanh lam dịu mát từ quả tim Prototype-09 phản chiếu lên những bánh răng khổng lồ xung quanh, tạo nên những bóng râm dài, đan xen như những mạch máu cơ khí khổng lồ bảo vệ họ trước thế giới tàn tẫn bên ngoài.
Nhưng sự tĩnh lặng ấy không kéo dài được lâu.
*Ầm... Ầm... Ầm...*
Mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội. Tiếng xích sắt nặng nề chà xát lên mặt đường lót thép của Phố Khói Đen dội xuống trần hầm nghe rầm rập. Đó là tiếng động cơ hơi nước hạng nặng hoạt động vượt công suất, phát ra những tiếng gầm rú đanh thép và tiếng rít điên cuồng của pít-tông áp suất cao.
Đàm Trí lập tức đứng bật dậy, nhãn quan phân tích áp suất của anh tự động kích hoạt qua thấu kính thạch anh của chiếc kính một tròng kiểm toán mạ đồng đeo bên mắt phải. Anh nhìn thấy những dòng rung động địa chấn lan truyền qua các dầm thép nâng đỡ căn hầm.
"Là xe bọc thép hạng nặng của đội đặc nhiệm thu nợ," Đàm Trí nín thở, cánh tay trái cơ khí của anh tự động co thắt nhẹ để bảo vệ rương tài liệu mật. "Đội trưởng Lôi đang tuần tra ngay trên đầu chúng ta."
Lâm Viễn hoảng sợ lùi lại sát vách tường bọc chì, tay bám chặt vào tà áo của Nữ tu Edith. Edith nhanh chóng thổi tắt ngọn đèn bão hơi nước, dìm căn hầm vào bóng tối dày đặc.
*Két... Rít...*
Tiếng pít-tông phanh hơi nước hạng nặng gầm rú vang dội ngay trước cổng cô nhi viện. Chiếc xe bọc thép khổng lồ bọc đồng thau xả ra một luồng khói đen kịt sặc mùi lưu huỳnh và than mịn nhiệt lượng cao, bao trùm lên toàn bộ nhà nguyện cũ.
*Vút...*
Từ khe hở nhỏ của chiếc cửa sổ thông gió bằng gỗ sập nằm sát trần hầm, một luồng ánh sáng trắng rực, sắc lạnh từ chiếc đèn pha hơi nước áp lực cực đại của xe bọc thép đột ngột quét qua. Luồng ánh sáng quét dọc hành lang tối tăm, rọi thẳng vào những kẽ hở của các bánh răng rỉ sét trong căn hầm, vẽ nên những vệt bóng dài nhảy múa điên cuồng trên vách tường bọc chì rỉ sét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!