Nhạc nềnDeep_Sea

Săn Đuổi Dưới Cống Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt tuần tra của Đội trưởng Lôi rầm rập bao vây cửa tiệm phía trên, dội xuống căn hầm bọc chì một thứ âm thanh nặng nề, dồn dập. Đàm Trí nhanh chóng vơ lấy chiếc rương sồi hai đáy bọc chì chứa tệp thẻ mật của Cố Trình, bả vai trái cơ khí khẽ rít lên một luồng hơi lạnh buốt. Khớp đồng thau dã chiến vừa được phẫu thuật tái tạo hoạt động trơn tru, nhưng cánh tay trái của anh giờ đây đã vĩnh viễn mất đi cảm giác đau và nhiệt độ. Trên ngực anh, màn hình thạch anh của quả tim cơ khí Prototype-09 hiển thị con số 110 ngày sống ổn định, phát ra một luồng ánh sáng xanh lam thuần khiết, dịu mát.


"Chúng phát hiện ra rồi," Trịnh Kỳ đứng bật dậy, chiếc kính hiển vi cơ khí đa thòng thấu kính thạch anh trên mắt ông khẽ rung lên. Ông vuốt nhanh lớp dầu thạch anh bám trên ngón tay gầy guộc, giọng trầm thấp nhưng dứt khoát: "Tín hiệu bộc phát năng lượng thạch anh lúc nãy quá mạnh, Thám tử Cảnh đã dùng máy quét định vị được căn hầm này. Diệp Uyển, cô mang theo bộ dụng cụ phẫu thuật dã chiến rút lui theo lối thoát phía Đông. Đàm Trí, Lâm Viễn, hai đứa đi theo ta xuống lối cống ngầm địa nhiệt!"


Diệp Uyển không nói một lời thừa thãi. Cô khoác nhanh chiếc măng tô da bọc đồng thau, xách hòm y tế dã chiến rồi biến mất sau cánh cửa sập dẫn ra lối thoát hiểm phía Đông của Phố Khói Đen. Đàm Trí ôm chặt chiếc rương sồi bọc chì bằng cánh tay phải sinh học, tay trái cơ khí nâng chiếc bình đồng cổ của cha—giờ đây đã cạn kiệt năng lượng và im lìm lạnh ngắt. Lâm Viễn, cậu bé mồ côi mười hai tuổi, run rẩy bám chặt lấy vạt áo khoác sờn rách của Đàm Trí, đôi mắt sáng lanh lợi ngập tràn vẻ lo sợ.


"Lối này!" Trịnh Kỳ gạt mạnh một đòn bẩy cơ học ngụy trang dưới chân bàn mổ đồng thau. Một tấm sàn thép rỉ sét từ từ trượt ra, lộ ra một đường ống dẫn thẳng xuống Hầm ngầm điều áp Smog-Town. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi dầu máy khét lẹt đặc trưng lập tức sộc lên, ngột ngạt và nóng bức.


Đàm Trí và Lâm Viễn nhanh chóng tụt xuống đường ống dẫn. Ngay khi Trịnh Kỳ vừa trượt xuống sau cùng và kéo tấm sàn thép đóng sập lại, tiếng rầm rập từ trên mặt đất đã vỡ òa. Tiếng khóa cửa tiệm đồng hồ bị phá hủy bằng búa pít-tông hơi nước dội xuống tai họ qua vách thép mỏng. Cuộc săn đuổi đã bắt đầu.


Không gian dưới Hầm ngầm điều áp Smog-Town là một mê cung khổng lồ của những đường ống dẫn nước địa nhiệt rỉ sét chạy dọc ngang. Những khớp nối rạn nứt liên tục phun ra những luồng hơi nước nóng rực, kêu xì xì điên cuồng. Đàm Trí đứng trên hành lang lưới thép hẹp, lồng ngực rực sáng ánh xanh lam từ quả tim Prototype-09. Cảnh giới Đồng bộ hóa nhịp tim cấp 2 mới đột phá cho phép anh cảm nhận được dòng chảy áp suất hơi nước trong bán kính một mét xung quanh cơ thể. Từng luồng khí nén, từng dòng nước thải địa nhiệt cuồn cuộn chảy sau vách thép đều hiện rõ trong tâm trí anh như một bản đồ nhiệt động lực học sống động.


"Thám tử Cảnh không phải là một kẻ săn nợ thông thường," Đàm Trí vừa dìu Lâm Viễn di chuyển nhanh trên lối đi lưới thép trơn trượt, vừa nhẩm tính tốc độ quay của các bánh răng địa nhiệt ngầm. "Gã mang theo máy quét thạch anh mạ bạc tối tân nhất của Viện Đo lường Hoàng gia. Gã sẽ không đuổi theo chúng ta một cách mù quáng. Gã sẽ dùng hệ thống van xả áp đô thị để dồn chúng ta vào góc chết."


Lời Đàm Trí vừa dứt, một tiếng rít kim loại chói tai vang dội khắp các vách cống ngầm.


*Ầm! Ầm!*


Từ phía xa, những cánh cửa sập bằng thép đúc khổng lồ nặng hàng tấn đột ngột rơi xuống, khóa chặt các lối rẽ ở phân khu số 3 và số 5. Tiếng loa hơi nước của hệ thống cảnh báo đô thị rè rè vang lên, truyền đi giọng nói lịch lãm nhưng lạnh buốt của Thám tử Cảnh:


"Đàm Trí, ta biết cậu đang mang theo tệp thẻ mật của Cố Trình và bản thiết kế cấm dưới đó. Cống ngầm địa nhiệt đã bị cô lập hoàn toàn. Đừng cố gắng chạy trốn vô ích."


"Khốn kiếp! Gã đã khóa các van xả áp số 3 và số 5!" Trịnh Kỳ nghiến răng, bám chặt vào lan can thép. "Nước thải địa nhiệt từ quận thượng lưu xả xuống không thể thoát đi, nhiệt độ trong khu vực này sẽ tăng vọt trong vòng ba phút nữa!"


Đàm Trí cúi đầu nhìn xuống khe lưới thép dưới chân. Dòng nước thải địa nhiệt màu xám đục đang dâng lên cuồn cuộn, bốc hơi nghi ngút. Nhiệt độ môi trường tăng nhanh, từ năm mươi độ vọt thẳng lên chín mươi độ C. Hơi nóng nực nội và độc hại của lưu huỳnh khiến Lâm Viễn ho sặc sụa, da mặt cậu bé đỏ ửng lên vì bỏng rát.


Đối với Đàm Trí, mối đe dọa còn tàn khốc hơn gấp bội. Khớp đồng thau dã chiến ở bả vai trái của anh—vốn bám đầy vết hàn chì công nghiệp rẻ tiền—bắt đầu phản ứng dữ dội với nhiệt độ cao. Chất chì dã chiến bị nung nóng có nguy cơ rò rỉ trực tiếp vào các mạch máu sinh học xung quanh lồng ngực, gây ra biến chứng đào thải sinh học nghiêm trọng. Cánh tay trái cơ khí của anh khẽ rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc khi các bánh răng truyền động bị giãn nở nhiệt.


"Phải tìm lối thoát khác," Đàm Trí nhắm mắt lại, ép mình vào trạng thái điềm tĩnh logic cực đoan của một kiểm toán viên. Anh gõ nhẹ ngón tay trỏ của bàn tay phải sinh học lên nắp chiếc rương sồi bọc chì theo nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút.


Nhờ Đồng bộ hóa nhịp tim cấp 2, anh mở rộng nhãn quan cảm nhận áp suất. Trong bán kính một mét, anh lắng nghe tiếng rít của khí nén tuần hoàn. Giữa tiếng gầm rú của dòng nước thải địa nhiệt chín mươi độ đang dâng cao, Đàm Trí đột ngột phát hiện ra một sự bất thường. Một luồng khí nén có nhiệt độ mát hơn đang rò rỉ ra từ một đường ống xả áp phụ nằm khuất sau một tấm van khóa rỉ sét.


"Lối này!" Đàm Trí mở bừng mắt, chỉ tay vào đường ống xả áp phụ đường kính chưa đầy một mét. "Đường ống này dẫn thẳng ra Tuyến đường ray bỏ hoang phía Nam ngoại ô Smog-Town. Áp suất bên trong chỉ có hai mươi atmosphere, nằm trong giới hạn chịu đựng của chúng ta!"


"Nhưng van khóa của nó đã bị rỉ sét hoàn toàn, không thể vặn bằng tay thường!" Trịnh Kỳ lao lại, cố gắng dùng chiếc cờ-lê khổng lồ bọc thép của mình để xoay đai ốc van khóa nhưng đai ốc đồng đã bị bó cứng chết.


Tiếng bước chân dập dồn của lính tuần bọc đồng vang lên ngay phía sau khúc ngoặt hành lang. Ánh đèn pha hơi nước quét qua màn sương mù nóng rực, phản chiếu lên những bộ giáp đồng thau nặng nề của đặc nhiệm hoàng gia. Thám tử Cảnh đi đầu, chiếc áo măng tô đen lịch lãm của gã không hề bám một vết bẩn, chiếc kính một tròng thạch anh mạ bạc rực sáng sắc đỏ định vị.


"Đứng lại, Đàm Trí!" Thám tử Cảnh lạnh lùng ra lệnh, giơ cao chiếc máy quét tần số cầm tay.


"Để ta chặn chúng!" Trịnh Kỳ gầm lên một tiếng đầy quả cảm. Ông già tóc bạc phơ bỗng chốc bộc phát một sức mạnh phi thường của một cựu kỹ sư hoàng gia. Ông dùng chiếc cờ-lê khổng lồ chọc mạnh vào trục truyền động của một chiếc van thông khí ngược cỡ lớn nằm ngay sát lối rẽ hành lang, dùng hết sức bình sinh khóa chặt nó lại.


*Rắc... Két...*


Chiếc van thông khí ngược bị khóa cứng, tạo ra một luồng áp suất hơi nước ngược cực mạnh phun thẳng ra ngoài hành lang, dựng lên một bức tường hơi nước nóng rực ngăn cách hoàn toàn Thám tử Cảnh và lính tuần bọc đồng ở phía bên kia.


"Đi mau! Đàm Trí! Lâm Viễn!" Trịnh Kỳ hét lớn, lưng ông còng xuống dưới áp lực của luồng khí nén dội ngược.


"Thầy! Không thể bỏ thầy lại!" Lâm Viễn khóc òa lên, cố gắng lao lại kéo tay Trịnh Kỳ.


Nhưng ở phía bên kia bức tường hơi nước, Thám tử Cảnh đã lạnh lùng giương khẩu súng bắn đinh hơi nước nòng xoắn cỡ lớn. Gã không cần nhìn bằng mắt thường, chiếc kính một tròng thạch anh quét tần số định vị chính xác vị trí của Trịnh Kỳ qua màn sương nóng.


*Phập! Phập!*


Hai chiếc đinh đồng cỡ lớn xé rách màn sương, găm thẳng vào bắp chân và khớp gối của Trịnh Kỳ. Tiếng xương gãy và tiếng rít của pít-tông chân giả bị phá hủy vang lên đau đớn. Trịnh Kỳ quỵ xuống trên sàn lưới thép, máu sinh học hòa lẫn dầu máy đen kịt nhuộm đỏ một vùng lưới.


"Thầy ơi!" Lâm Viễn gào thét điên cuồng, định vượt qua bức tường hơi nước để cứu người thầy đáng kính.


"Lâm Viễn, đi!" Đàm Trí dùng cánh tay trái cơ khí—hoàn toàn không có cảm giác đau đớn hay nhiệt độ—lao đến ôm chặt lấy eo cậu bé mồ côi, nhấc bổng cậu lên. Sức mạnh cơ khí từ khớp vai đồng thau khóa chặt Lâm Viễn không một kẽ hở, mặc cho cậu bé giãy giụa và đấm thùm thụp vào lồng ngực anh.


Đàm Trí nhìn thẳng qua bức tường hơi nước đang mờ dần. Anh nhìn thấy Trịnh Kỳ đang quỵ dưới đất, đôi mắt già nua của ông nhìn anh qua lớp kính hiển vi sứt mẻ, không có sự sợ hãi, chỉ có một lời dặn dò câm lặng: *Hãy sống sót và đưa sự thật ra ánh sáng.*


Anh cũng nhìn thấy Thám tử Cảnh đang thong thả bước qua màn sương, họng súng bắn đinh vẫn còn bốc khói hơi nước lạnh lùng.


"Nếu mình quay lại, tất cả sẽ cùng chết ở đây. Tệp thẻ mật và di sản của cha sẽ bị tiêu hủy vĩnh viễn," một phương trình logic tàn nhẫn và lạnh lùng hiện lên trong bộ óc của Đàm Trí. Anh phải đưa ra quyết định tối ưu nhất, dù nó có đau đớn đến xé lòng.


Áp suất đường ống chính sau lưng Trịnh Kỳ đang tăng lên mức tự nổ do van thông khí bị khóa cứng. Tiếng rít gầm rú của thép rạn nứt đã cận kề.


Đàm Trí ôm chặt Lâm Viễn, dùng chân phải sinh học đạp mạnh vào tấm van khóa rỉ sét của đường ống xả áp phụ mà anh vừa phát hiện. Dưới sức nặng của cú đạp cơ khí hóa, tấm van vỡ vụn. Đàm Trí ôm Lâm Viễn lao thẳng vào bên trong đường ống tối tăm, trượt nhanh theo dòng khí nén mát lạnh hướng ra ngoại ô phía Nam.


Phía sau họ, tiếng nổ kinh hoàng của đường ống chính dội lại, kèm theo tiếng thét xé lòng của Lâm Viễn bị nuốt chửng hoàn toàn trong tiếng rít điên cuồng của hơi nước áp suất cao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!