Những Rãnh Đồng Biết Nói
Cái lạnh buốt giá của đêm đông Smog-Town vẫn chưa chịu buông tha cho những mảnh đời nghèo khổ dưới vành đai rỉ sét. Buổi sáng hôm sau, khi Đàm Trí bước chân vào Chi nhánh Ngân hàng Thế chấp Tuổi thọ Smog-Town, lồng ngực anh vẫn còn vương lại cảm giác buốt giá từ căn gác xép trống rỗng hơi sưởi. Đêm qua, cha anh — ông Đàm Lương — đã ho ra những vệt mạt đồng màu đen kịt. Quả tim cơ khí cũ kỹ trong ngực ông rít lên những tiếng kẹt kẹt đầy đau đớn như một cỗ máy thiếu dầu bôi trơn trầm trọng. Đàm Trí đã phải dùng chút than vụn cuối cùng nhặt được từ bãi thải để duy trì lò sưởi mini cạnh giường cha, nhưng bấy nhiêu đó chỉ như muối bỏ bể trước cơn bão lưu huỳnh đang tràn qua các khe hở của mái tôn rỉ sét.
Tòa nhà ngân hàng sừng sững giữa khu ổ chuột như một pháo đài bằng đồng thau mạ vàng. Hơi nước ấm áp từ lò sưởi trung tâm tòa nhà bốc lên nghi ngút qua các van xả áp trên trần, tạo nên một sự tương phản tàn nhẫn với bầu không khí đông cứng ngoài phố. Nhưng sự ấm áp đó không dành cho những kiểm toán viên tập sự như Đàm Trí. Tại khu làm việc của nhân viên cấp thấp, luồng hơi sưởi bị bóp nghẹt tối đa để tiết kiệm năng lượng cho các máy tính đĩa than khổng lồ ở khu vực ban giám đốc.
"Đàm Trí! Cậu vẫn còn thời gian để đứng thẫn thờ nhìn ống khói đấy à?"
Một giọng nói cao ngạo, lạnh lùng vang lên từ phía sau. Đàm Trí quay lại. Cố Trạch, con trai của Phó giám đốc Cố Trình, đang đứng đó với vẻ mặt đầy khinh miệt. Hắn mặc một bộ vest công sở mạ viền đồng bóng loáng, mái tóc vuốt ngược bóng mượt không một sợi lệch. Trên ngón tay hắn, chiếc nhẫn vàng thạch anh phát ra những tia sáng xanh lam nhạt dưới ánh đèn gas. Cố Trạch là một kiểm toán viên chính thức được đào tạo bài bản từ học viện hoàng gia, kẻ luôn coi những nhân viên nghèo khổ bản địa như Đàm Trí là thứ rác rưởi không đáng làm đối thủ.
*Uỳnh.*
Cố Trạch ném mạnh một khay gỗ sồi nặng nề xuống bàn làm việc của Đàm Trí. Bên trong khay là hàng trăm tấm Thẻ đồng định mức cũ nát, bám đầy dầu mỡ đen kịt và muội than mỏ. Những tấm thẻ này thuộc về các con nợ tại khu ổ chuột Vành Đai Ba — nơi tồi tàn nhất của Smog-Town, nơi người chú họ Đàm Hữu của anh đang phải sống chui lủi với cánh tay trái bọc khớp đồng rỉ sét.
"Đây là toàn bộ hồ sơ thế chấp tuổi thọ quá hạn của phân khu Vành Đai Ba," Cố Trạch nhếch mép, đôi mắt híp lại sau chiếc kính một tròng mạ kẽm sang trọng. "Cha tôi yêu cầu phải hoàn thành hạch toán và đối chiếu sai số trước khi phòng giao dịch đóng cửa vào chiều nay. Nếu không xong, cậu tự hiểu hậu quả rồi đấy. Thẻ kiểm toán của cậu đã bị phạt một điểm hiệu suất từ hôm qua rồi. Thêm một lần chậm trễ nữa, tôi sẽ đích thân ký lệnh thải hồi cậu ra khỏi ngân hàng."
Đàm Trí nhìn xấp thẻ đồng nát tương, mùi mỡ động vật rẻ tiền dùng để bảo quản thẻ bốc lên nồng nặc. Anh gõ nhẹ ngón tay trỏ xuống mặt bàn theo nhịp điệu đều đặn sáu mươi nhịp một phút để giữ cho tâm trí mình hoàn toàn tĩnh lặng.
"Hồ sơ của Vành Đai Ba thường được xử lý bởi nhóm kiểm toán trung cấp bằng máy quét tự động," Đàm Trí điềm tĩnh trả lời, giọng nói không một chút gợn sóng. "Khối lượng công việc này đòi hỏi ít nhất ba ngày đối chiếu thủ công."
"Đó là việc của cậu, đồ nghèo hèn," Cố Trạch ghé sát tai Đàm Trí, giọng nói hạ thấp đầy ác ý. "Học viện hoàng gia dạy chúng tôi rằng kẻ yếu không có quyền đòi hỏi thời gian. Hoặc là cậu làm xong, hoặc là cậu cuốn gói khỏi đây và mang theo khoản nợ thế chấp của cha cậu ra đường mà chết cóng. Chọn đi."
Nói xong, Cố Trạch quay người bước đi, tiếng giày da bọc đồng gõ cọc cạch đầy kiêu hãnh trên sàn đá mạ chì. Hắn rút chiếc bút máy mạ vàng có tích hợp kim chọc thẻ thạch anh ra, xoay nhẹ như một lời cảnh báo vô hình.
Đàm Trí lặng lẽ ngồi xuống ghế. Anh đưa tay điều chỉnh chiếc Kính một tròng kiểm toán mạ đồng đeo bên mắt phải. Lớp thấu kính thạch anh đa lớp phản chiếu ánh sáng gas vàng vọt, giúp anh nhìn rõ từng chi tiết trên tấm thẻ đồng đầu tiên. Tấm thẻ mang tên một phu mỏ nghèo ở Vành Đai Ba, rãnh đục lỗ biểu thị số dư giờ sống chỉ còn vỏn vẹn mười hai giờ.
Anh bắt đầu công việc bằng cách dùng phương pháp thủ công. Anh cố gắng dùng mực in hóa chất màu xanh để sao chép các mẫu rãnh đục lỗ từ thẻ đồng ra giấy để dễ phân tích chuỗi số. Nhưng ngay khi anh vừa quệt mực, luồng hơi nóng ẩm rò rỉ từ đường ống áp suất hở ngay trên trần nhà đã làm mực in bay hơi và nhòe nhoẹt chỉ trong vài giây. Phòng lò hơi của ngân hàng đang hoạt động quá công suất để chuẩn bị cho cuộc thanh tra, khiến độ ẩm và nhiệt độ ở khu làm việc cấp thấp tăng cao đột ngột. Phương pháp sao chép thông thường hoàn toàn thất bại.
Đàm Trí nheo mắt. Anh nhận ra Cố Trạch cố tình xếp anh ngồi cạnh đường ống rò rỉ này để triệt tiêu mọi khả năng làm việc bằng giấy tờ. Nếu muốn hoàn thành khối lượng hồ sơ khổng lồ này trước giờ đóng cửa, anh bắt buộc phải dùng đến chiếc Máy tính thẻ đục lỗ cầm tay bằng đồng thau của ông nội.
Anh liếc nhìn xung quanh. Phòng làm việc chung đang ngập tràn tiếng lạch cạch của các kiểm toán viên khác. Tào Mạnh đang bận rộn nịnh bợ một giám sát viên ở góc phòng. Đàm Trí lén thò tay xuống ngăn kéo sâu dưới gầm bàn gỗ sồi bọc chì, chạm vào lớp vỏ đồng ráp sần của chiếc máy tính cầm tay.
Anh kéo nhẹ chiếc máy ra, giấu nó dưới xấp hồ sơ dày cộp. Chiếc máy tính hoạt động hoàn toàn bằng cơ học, không cần nguồn điện hơi nước của ngân hàng. Đàm Trí đút tấm thẻ đồng định mức đầu tiên vào khe đọc. Ngón tay anh nắm lấy tay quay bằng đồng bên hông máy, bắt đầu quay đều.
*Cạch, cạch, cạch, xoẹt.*
Những bánh răng đồng siêu nhỏ bên trong máy bắt đầu truyền động. Tiếng rít nhỏ của hệ thống cơ khí vi mô vang lên dưới xấp hồ sơ. Đàm Trí phải dùng thính giác nhạy bén của mình để lắng nghe tiếng mài bánh răng, đảm bảo máy hoạt động êm ái không phát ra tiếng động quá lớn thu hút sự chú ý. Đôi bàn tay anh, vốn đã bị bỏng lạnh từ đêm qua, giờ đây phải chịu lực ma sát liên tục từ tay quay cơ học cứng ngắc. Chỉ sau mười tấm thẻ, những nốt rộp da đỏ hồng đã bắt đầu rỉ máu trên các đầu ngón tay của anh. Cơn đau nhói buốt chạy dọc cánh tay sinh học thuần túy, nhưng Đàm Trí không dừng lại. Ngón tay anh vẫn quay, mắt anh vẫn dán chặt vào dải băng giấy đục lỗ nhỏ đang chạy ra.
Anh áp dụng Thuật kiểm toán logic thẻ đục lỗ, phân tích các chuỗi số nhị phân được mã hóa qua các lỗ đục. Khi phân tích đến tấm thẻ thứ năm mươi, Đàm Trí đột ngột khựng lại. Ngón tay đang quay máy tính của anh cứng đờ.
Qua thấu kính lọc thạch anh của kính một tròng, anh phát hiện ra một quy luật bất thường đến rợn người.
Tất cả các thẻ đồng định mức của con nợ Vành Đai Ba đều có một chuỗi rãnh đục đè siêu nhỏ, lệch chính xác 0.02 milimet ở phần cuối của chu kỳ ngày. Khi đối chiếu chuỗi đục lỗ này với thuật toán vi phân cơ học, máy tính cầm tay của anh đưa ra một kết quả hạch toán kinh hoàng: Cứ sau mỗi 24 chu kỳ gõ nhịp (tương đương với một ngày đêm), tỷ số truyền bánh răng tim của người mang thẻ tự động bị đẩy nhanh lên 1.2 lần vào ban đêm — khoảng thời gian từ mười hai giờ đêm đến bốn giờ sáng, lúc họ đang ngủ.
Nói cách khác, khi những người nghèo khổ này đang chìm vào giấc ngủ để lấy sức cho ngày lao động tiếp theo, quả tim cơ khí trong lồng ngực họ lại bị ngân hàng bí mật ép quay nhanh hơn, rút ngắn tuổi thọ của họ một cách âm thầm mà không để lại bất kỳ dấu vết nào trên sổ sách thông thường.
Đàm Trí cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Đây không phải là sai số ngẫu nhiên do bụi thạch anh hay rỉ sét khớp răng. Đây là một công thức toán học quỷ quyệt, một âm mưu tài chính tàn khốc được lập trình sẵn để bòn rút tuổi thọ của giai cấp lao động nghèo khổ. Họ không có quyền được già đi, vì thời gian sống của họ đã bị ngân hàng hoàng gia đánh cắp để chưng cất thành thứ năng lượng sưởi ấm cho giới tinh hoa thượng lưu.
Với đôi bàn tay run rẩy vì phẫn nộ, Đàm Trí tiếp tục đút tấm thẻ tiếp theo vào máy tính. Anh cần thêm dữ liệu để xác nhận hằng số khấu hao này.
*ST-0012.*
Mã số định danh hiện lên trên dải băng giấy. Tim Đàm Trí đập hụt một nhịp.
Đó là khế ước nợ thế chấp tuổi thọ của cha anh — ông Đàm Lương.
Đàm Trí vội vàng điều chỉnh tiêu cự kính một tròng, xoay nhẹ viền đồng thau để phóng to các rãnh đục trên tấm thẻ ST-0012. Trên dải giấy phân tích, chuỗi thuật toán đục đè hiện lên rõ mồn một, nhưng con số lệch áp suất ở đây không phải là 1.2 lần.
Tỷ số truyền bánh răng tim của cha anh bị đẩy nhanh lên tới 1.8 lần vào ban đêm.
"Không..." Một tiếng thì thầm nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng Đàm Trí.
Với tỷ số truyền 1.8, quả tim cũ kỹ rỉ sét của cha anh đang bị ép hoạt động gần như gấp đôi công suất chịu đựng mỗi đêm. Đó là lý do vì sao ông liên tục ho ra mạt đồng đen, vì sao cơ thể ông suy kiệt nhanh chóng dù Đàm Trí đã cố gắng mua dầu bảo trì chất lượng cao. Ngân hàng không muốn cha anh sống hết thời hạn khế ước. Họ đang cố tình ép quả tim của ông phát nổ để tịch thu hoàn toàn phần tuổi thọ còn lại và hợp pháp hóa việc gán nợ khống sang cho em gái nuôi Đàm Mỹ.
Sự phẫn nộ tột cùng dâng trào trong lồng ngực Đàm Trí, nóng rực như một lò hơi bị quá tải áp suất. Đôi mắt anh rực lên tia nhìn sắc lạnh qua thấu kính thạch anh. Anh muốn đứng dậy, muốn lao thẳng vào văn phòng của Cố Trình để vạch trần tội ác giết người không tiếng súng này.
Nhưng tiếng gõ cọc cạch của giày da bọc đồng từ hành lang đột ngột vang lên, kéo anh trở lại thực tại tàn nhẫn.
Cố Trạch đang quay lại. Tiếng pít-tông hơi nước từ chiếc bút máy thạch anh của hắn rít lên những tiếng nhỏ đều đặn. Hắn đang thực hiện một cuộc kiểm tra đột xuất hòng bắt quả tang Đàm Trí sử dụng thiết bị cơ học ngoài luồng để lấy cớ sa thải anh ngay lập tức.
Đàm Trí không hoảng loạn. Tư duy logic cực đoan của một kiểm toán viên hoạt động ở công suất tối đa trong vòng một giây.
Anh nhanh tay gạt chiếc cần gạt phụ bên hông máy tính cầm tay, khóa chặt hệ thống bánh răng đồng siêu nhỏ để triệt tiêu hoàn toàn tiếng tích tắc. Bằng một chuyển động chớp nhoáng không một tiếng động, anh trượt chiếc máy tính đồng thau vào ngăn kéo bí mật hai đáy dưới gầm bàn gỗ sồi bọc chì, rồi dùng chân đá nhẹ để khóa chốt cơ học.
Ngay khi cánh cửa phòng làm việc bị đẩy mạnh ra, Đàm Trí đã cầm trên tay một cây bút mực chì thông thường, cắm cúi viết báo cáo lên xấp hồ sơ giấy.
Cố Trạch bước vào phòng, đôi mắt híp lại đầy nghi ngờ. Hắn đi thẳng đến bàn làm việc của Đàm Trí, dùng chiếc bút máy mạ vàng quét quét xung quanh các khay thẻ đồng. Đầu bút tích hợp thạch anh của hắn phát ra một luồng sáng xanh lam nhạt, dò tìm các nguồn từ trường phát ra từ các thiết bị cơ khí trái phép.
"Cậu vừa làm gì thế, Đàm Trí?" Cố Trạch hỏi, giọng nói đầy dò xét. "Tôi nghe thấy tiếng động cơ khí phát ra từ khu vực này."
Đàm Trí không ngẩng đầu, tay anh vẫn viết đều đặn những con số hạch toán sạch lỗi lên tờ giấy báo cáo. "Đó là tiếng rò rỉ áp suất từ đường ống hơi nước hở ngay trên trần nhà mà ngài đã xếp tôi ngồi cạnh. Nếu ngài muốn, tôi có thể lập một báo cáo kỹ thuật về sự hao hụt năng lượng của chi nhánh gửi lên Viện Đo lường Hoàng gia."
Cố Trạch biến sắc nhẹ, chiếc bút máy thạch anh của hắn quét qua ngăn kéo bàn làm việc nhưng không phát ra tín hiệu cảnh báo nào. Lớp chì dày lót giữa hai đáy của chiếc rương sồi và bàn gỗ đã cách ly hoàn toàn sóng từ trường của chiếc máy tính cầm tay bên trong. Hắn hừ lạnh một tiếng, giật lấy tập báo cáo tài chính đã hoàn thành trên bàn.
Hắn lật nhanh từng trang giấy, cố gắng tìm kiếm một lỗi sai số nhỏ nhất để làm cớ trừng phạt. Nhưng tất cả các con số, các phép tính vi phân và số dư giờ sống đều được Đàm Trí hạch toán chính xác tuyệt đối đến mức hoàn mỹ. Không có một vết mực nhòe, không có một lỗi logic nào.
"Hoàn thành tốt hơn tôi tưởng đấy, đồ nghèo hèn," Cố Trạch ném tập báo cáo xuống bàn, cố giữ vẻ kiêu ngạo thường ngày dù trong lòng đầy kinh ngạc trước tốc độ làm việc không tưởng của Đàm Trí. "Nhưng đừng nghĩ thế là xong. Ngày mai cuộc thanh tra của Nhan Như sẽ bắt đầu. Liệu mà giữ cái đầu của cậu cho tỉnh táo."
Hắn quay người định bước đi, nhưng Đàm Trí đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đựng một cái bẫy logic tinh vi:
"Thưa kiểm toán viên chính thức Cố Trạch, tôi có một câu hỏi nhỏ về quy chuẩn hạch toán nâng cao của phân khu Vành Đai Ba."
Cố Trạch khựng lại, quay đầu nhìn anh đầy kiêu hãnh. "Hỏi đi. Một kẻ tập sự như cậu tất nhiên có nhiều điều phải học hỏi từ tôi."
Đàm Trí gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, mắt anh nhìn thẳng vào chiếc nhẫn thạch anh của Cố Trạch. "Trong quá trình đối chiếu thẻ đồng của các phu mỏ Vành Đai Ba, tôi phát hiện ra tải lượng tiêu hao năng lượng ban đêm của họ luôn cao hơn 1.2 lần so với định mức lao động ban ngày. Theo Điều 14 Luật Đo lường Hoàng gia, sự sai lệch tỷ số truyền này phải được bù đắp bằng quỹ phúc lợi năng lượng của Nghiệp đoàn. Liệu ngân hàng chúng ta đã khấu trừ khoản bù đắp này vào tài khoản của Thống đốc Tạ Đăng chưa?"
Cơ mặt của Cố Trạch giật mạnh một nhịp. Ánh mắt kiêu ngạo của hắn đột ngột biến thành sự hoảng hốt tột cùng trong một phần mười giây trước khi hắn kịp trấn tĩnh. Hắn không ngờ một kiểm toán viên tập sự nghèo khổ lại có thể nhận ra sự bất thường về tỷ số truyền ban đêm — thứ công thức mật mà cha hắn và Thống đốc Tạ Đăng đang ra sức che giấu.
"Cậu... cậu đang nói cái quái gì thế?" Cố Trạch rít lên qua kẽ răng, giọng nói mất đi vẻ tự tin ban đầu. "Đó là do sự mài mòn tự nhiên của các bánh răng tim cũ kỹ của đám dân phu mỏ! Ngân hàng không có nghĩa vụ phải bù đắp cho sự lười biếng và thiết bị rỉ sét của họ. Đừng có suy diễn lung tung nếu không muốn bị khép vào tội vu khống tài sản hoàng gia!"
"Tôi chỉ hỏi để hoàn thiện báo cáo kiểm toán theo đúng quy chuẩn," Đàm Trí cúi đầu, vẻ mặt tỏ ra phục tùng nhưng khóe môi anh khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lùng. "Cảm ơn ngài đã chỉ dẫn."
Cố Trạch nhìn chằm chằm vào Đàm Trí đầy nghi ngại và căm phẫn. Hắn nhận ra kẻ tập sự này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài nghèo khổ của anh. Có một năng lực phân tích logic đáng sợ ẩn sau chiếc kính một tròng mạ đồng kia.
"Liệu mà ngậm miệng lại, Đàm Trí," Cố Trạch đe dọa trước khi bước nhanh ra khỏi phòng. Hắn lập tức vẫy tay ra hiệu cho Thư ký Tần đang đứng chờ ở hành lang, thì thầm ra lệnh giám sát chặt chẽ mọi cử động của Đàm Trí từ giây phút này.
Cánh cửa đóng sập lại. Phòng làm việc chỉ còn lại tiếng rít đều đặn của đường ống hơi nước rò rỉ.
Đàm Trí ngồi lặng im trong bóng tối nhập nhoạng của buổi chiều tà Smog-Town. Đôi bàn tay rộp da của anh siết chặt lại thành nắm đấm. Những rãnh đồng trên thẻ ST-0012 đã nói lên toàn bộ sự thật tàn khốc. Cha anh đang bị giết chết từng ngày bởi chính cái hệ thống mà anh đang cống hiến sức lao động.
Anh không thể đối đầu trực diện với Cố Trạch hay Cố Trình bằng giấy tờ thông thường; họ sở hữu quyền lực hành chính tối cao tại chi nhánh này. Để cứu mạng cha và hàng vạn công nhân nghèo khổ, anh cần phải tìm được tệp thẻ master gốc — chiếc chìa khóa tối mật chứa toàn bộ công thức toán học lừa đảo của Tạ Đăng đang được cất giấu trong phòng làm việc của Cố Trình.
Đàm Trí đứng dậy, giắt chiếc kính một tròng vào hộp chì bảo vệ. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đông của Smog-Town đang buông xuống, mang theo cái lạnh chết chóc và những tiếng còi hơi nước gầm rú từ các nhà máy dệt sợi bông. Cuộc chạy đua giành giật từng giây sống của cha anh đã chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!