Nhạc nềnDeep_Sea

Tiếng Vọng Trong Bình Đồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất Smog-Town không bao giờ tĩnh lặng hoàn toàn. Nó luôn rung lên theo nhịp điệu của những pít-tông địa nhiệt khổng lồ, rầm rập như nhịp đập của một con quái vật sắt thép khổng lồ đang bị giam cầm. Nhưng bên trong căn hầm bí mật dưới tiệm đồng hồ của Trịnh Kỳ, sự rung động đó chỉ còn là những tiếng vo vo trầm đục, bị bóp nghẹt bởi những bức tường bọc chì dày mười phân cách âm và chống từ tính hoàn hảo.


Trên chiếc bàn mổ bằng đồng thau mạ chì lạnh ngắt, Đàm Trí nằm im lìm. Lồng ngực anh không hề phập phồng. Lớp sương giá mỏng, nhuốm màu xanh lam nhạt của lưu huỳnh và axit từ cơn bão bên ngoài, vẫn bám chặt trên bả vai trái cơ khí của anh. Khớp đồng thau dã chiến—vừa được cấy ghép thô sơ cách đây không lâu—giờ đây đã bị rỉ sét ăn mòn nghiêm trọng sau trận mưa axit tàn khốc trên mái nhà tenement. Những bánh răng truyền động siêu nhỏ ở khớp vai bị kẹt cứng bởi một hỗn hợp keo đen kịt từ bụi bông dệt và mỡ động vật bẩn, hoen ố và lạnh ngắt.


Nhưng điều đáng sợ nhất nằm ở chính giữa lồng ngực anh. Quả tim cơ khí Prototype-09, vốn là một nguyên mẫu bị lỗi thuật toán của hoàng gia, đã hoàn toàn ngừng đập. Màn hình thạch anh đỏ rực trên ngực anh, nơi hiển thị bộ đếm ngược sinh mệnh, giờ đây đã tắt ngấm, đóng băng vô hồn ở con số tám mươi tư ngày sống. Heli lỏng làm mát từ các ống dẫn nội vi bị rò rỉ, phủ một lớp băng xanh biếc, lạnh buốt lên các mô thịt sinh học xung quanh xương quai xanh. Cơ thể anh đang chìm sâu vào Trạng thái Đóng băng.


"Nhiệt độ lồng ngực đã giảm xuống dưới âm mười độ C," Diệp Uyển nói, giọng cô lạnh lùng nhưng bàn tay đeo găng cao su cách điện đang run lên nhè nhẹ khi cô điều chỉnh chiếc đèn mổ gas phốt pho. Ánh sáng xanh lam nhạt chiếu lên gương mặt nhợt nhạt, không còn chút huyết sắc nào của Đàm Trí. "Các mạch máu sinh học xung quanh khớp nối đang bị hoại tử do đóng băng. Nếu không khởi động lại được lò hơi sinh học trong vòng ba phút nữa, các tế bào não của anh ta sẽ chết hoàn toàn do thiếu dưỡng khí."


Cô vội vã nhấc chiếc lò hơi mini cầm tay chạy bằng than mịn nhiệt lượng cao, hướng vòi phun hơi nóng trực tiếp vào lồng ngực Đàm Trí. Những luồng hơi nước nóng rực bốc lên nghi ngút, xèo xèo làm tan chảy lớp băng heli ngoài da, nhưng ngay khi hơi nóng vừa chạm vào vỏ đồng của quả tim, nó lập tức bị dập tắt bởi cái lạnh thấu xương từ bên trong lõi thạch anh.


"Vô ích thôi," Trịnh Kỳ đứng bên cạnh, đôi mắt đeo kính hiển vi cơ khí đa tròng thạch anh nheo lại đầy lo âu. Những ngón tay mỏng và thon dài bám đầy dầu thạch anh của ông đang siết chặt một chiếc cờ-lê đa năng. "Lõi thạch anh dao động của Prototype-09 đã bị bó cứng hoàn toàn. Hơi nóng bên ngoài không thể xuyên qua lớp vỏ hợp kim bọc chì bảo vệ của quả tim. Chúng ta phải kích hoạt nó từ bên trong."


"Tôi đã thử tiêm hóa chất trung hòa chì liều cao," Diệp Uyển nghiến răng, cầm chiếc kim tiêm bằng đồng thau mạ bạc rỗng ruột. "Nhưng máu sinh học của anh ta đã bị đông cứng trong các huyết quản nối với khớp đồng. Thuốc không thể luân chuyển. Pít-tông không chuyển động, áp suất bằng không. Chúng ta đang đối mặt với một phương trình vô nghiệm!"


Trịnh Kỳ im lặng. Ông nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trẻ tuổi của Đàm Trí—người học trò duy nhất mà ông đã truyền dạy kỹ nghệ cơ học vi mô, đứa con trai của người bạn già Đàm Lương đã khuất. Trong ký ức của ông, hình ảnh Đàm Trí gõ nhẹ ngón tay theo nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút, điềm tĩnh phân tích từng rãnh đục trên thẻ đồng, hiện lên rõ mồn một. Đứa trẻ này không thể chết ở đây. Nó là người duy nhất có bộ óc đủ sắc bén để bẻ gãy thuật toán tàn bạo của siêu máy tính Chronos-01.


Quyết định đưa ra trong chớp mắt. Trịnh Kỳ quay người bước nhanh về phía chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ bằng gỗ sồi cổ thụ dựng sát vách hầm. Ông gạt nhẹ một bánh răng ẩn giấu sau mặt số thạch anh. Một tiếng *cạch* khô khốc vang lên, cánh cửa bí mật bên hông đồng hồ mở ra, lộ ra một ngăn nhỏ bọc chì chống từ tính.


Trịnh Kỳ cẩn thận nhấc ra một chiếc bình đồng cổ màu đỏ gạch, xù xì và bám đầy những đường ống đồng nhỏ loằng ngoằng. Chiếc bình phát ra những tiếng vo vo cơ học siêu nhỏ, cực kỳ đều đặn, như thể bên trong nó đang giấu kín một sinh mệnh vô hình.


"Đó là... di vật của Đàm Lương?" Diệp Uyển khẽ biến sắc khi nhìn thấy chiếc bình.


"Phải," Trịnh Kỳ khàn giọng nói, đôi mắt già nua rưng rưng dưới lớp kính hiển vi đa tròng. "Trước khi Đàm Lương trút hơi thở cuối cùng dưới hầm lò hơi trung tâm, tôi đã dùng bộ thu âm tần số thạch anh để ghi lại nhịp tim cuối cùng của ông ấy. Sóng tần số nhịp tim sinh học đó đã được tôi lưu trữ và nuôi dưỡng bằng năng lượng áp suất bên trong chiếc bình đồng cổ này suốt nửa năm qua. Nó là hơi ấm cuối cùng của người cha để lại cho đứa con trai của mình."


Ông đặt chiếc bình đồng lên bàn mổ, ngay sát cạnh đầu Đàm Trí.


"Đàm Trí luôn tin vào các con số và sự chính xác tuyệt đối," Trịnh Kỳ vừa nói vừa nhanh chóng dùng kìm cắt dây đồng để tuốt hai đầu sợi dây dẫn bạc siêu mảnh nối từ chiếc bình. "Nhưng cơ thể con người không phải là một cỗ máy vô hồn hoạt động bằng những thuật toán lạnh lùng. Quả tim Prototype-09 này được thiết kế dựa trên nhịp đập sinh học của con người. Sóng tần số của Đàm Lương là một nhịp đập tự nhiên hoàn hảo, không bị vấy bẩn bởi bất kỳ thuật toán siết nợ nào của ngân hàng hoàng gia. Nó là mỏ neo duy nhất có thể đánh thức ý thức của Đàm Trí."


Với đôi bàn tay khéo léo của một cựu kỹ sư hoàng gia, Trịnh Kỳ luồn hai sợi dây dẫn bạc qua khe hở của khớp mổ phanh trên ngực Đàm Trí, hàn trực tiếp chúng vào hai cực dao động thạch anh của quả tim Prototype-09.


"Hãy chuẩn bị," Trịnh Kỳ nhìn Diệp Uyển. "Khi tôi mở van xả tần số của bình đồng, dòng điện hơi nước mang sóng nhịp tim của Đàm Lương sẽ truyền thẳng vào lõi thạch anh. Diệp Uyển, cô phải dùng lò sưởi mini để tiếp nhiệt ngay khi lồng ngực anh ta có dấu hiệu phản ứng."


Diệp Uyển gật đầu, tay giữ chặt vòi phun hơi nóng, mắt không rời khỏi đồng hồ đo áp suất của quả tim.


Trịnh Kỳ hít một hơi sâu, ngón tay ông đặt lên chiếc van tay quay nhỏ bằng đồng thau trên đỉnh bình cổ. Ông chậm rãi vặn van ngược chiều kim đồng hồ.


*Rít... xì...*


Một luồng hơi nước mỏng, mang theo tần số dao động cơ học cực kỳ êm ái, bắt đầu luân chuyển qua các đường ống dẫn nhỏ. Sóng tần số nhịp tim của Đàm Lương—nhịp đập của một người cha rèn đồng cổ truyền—truyền dọc theo sợi dây bạc, len lỏi vào lồng ngực lạnh ngắt của Đàm Trí.


***


Trong lúc đó, ý thức của Đàm Trí đang chìm sâu vào một vực thẳm đen tối và băng giá.


Anh không cảm nhận được thể xác của mình nữa. Không có bả vai trái đau nhức, không có hai bàn tay bỏng rộp rỉ máu, cũng không có cái lạnh buốt của mưa axit. Thế giới của anh giờ đây chỉ là một khoảng không xám xịt, tĩnh lặng đến đáng sợ.


Trước mắt anh, hàng vạn bánh răng khổng lồ bằng thép rỉ sét đang từ từ hiện ra từ bóng tối. Chúng quay cuồng một cách hỗn loạn, phát ra những tiếng rít kèn kẹt chói tai. Đàm Trí nhìn xuống cơ thể mình. Anh kinh hoàng nhận ra nửa thân người bên trái của mình đã hoàn toàn biến thành các khớp nối kim loại lạnh lùng. Những đường ống đồng mạ bạc chạy dọc dưới da anh đang bị đóng băng bởi một lớp chất lỏng màu xanh lam nhạt.


"Mình đang biến thành một automaton," một ý nghĩ lạnh lẽo dội lên trong tâm trí anh. "Một cỗ máy vô tri... không có ký ức, không có cảm xúc, hoạt động hoàn toàn theo những thuật toán đục lỗ được lập trình sẵn của ngân hàng hoàng gia."


Anh cố gắng cử động các ngón tay trái, nhưng chúng đã hóa đá. Nỗi sợ hãi tột cùng của sự tha hóa, nỗi ám ảnh về việc mất dần nhân tính khi cơ thể bị cơ khí hóa đang bóp nghẹt ý chí sinh tồn của anh. Anh muốn buông xuôi. Việc chìm vào giấc ngủ băng giá này dường như dễ dàng hơn nhiều so với việc phải tiếp tục gánh chịu những cơn đau thắt ngực tàn khốc và chạy đua với bộ đếm ngược tử thần mỗi ngày.


"Đàm Trí..."


Một tiếng gọi trầm thấp, ấm áp đột ngột vang lên xuyên qua màn sương băng giá.


Đàm Trí khựng lại. Anh xoay người nhìn quanh khoảng không tối tăm.


*Bùm... chát... bùm... chát...*


Đó không phải là tiếng rít của pít-tông hơi nước công nghiệp, mà là tiếng gõ búa nặng nề, đều đặn của một gã thợ rèn lò hơi. Nhịp điệu ấy quá đỗi quen thuộc, nó đã in sâu vào tâm trí anh từ những ngày thơ ấu sống trong căn gác xép chật hẹp sát vách lò rèn đồng cổ.


Từ trong bóng tối, bóng dáng gầy gò của Đàm Lương hiện ra. Ông mặc chiếc tạp dề da bò bám đầy vết bỏng dầu, gương mặt sạm đen vì than lò nhưng đôi mắt thì rạng rỡ hơi ấm tình thương. Ông đang đứng bên chiếc đe thép cũ kỹ, tay cầm chiếc búa rèn rỉ sét của dòng họ Đàm, gõ nhịp đều đặn xuống mặt thép.


*Bùm... chát... bùm... chát...*


"Cha..." Đàm Trí khàn giọng gọi, những giọt nước mắt vô hình dường như muốn trào ra trong tâm cảnh của anh. "Con mệt mỏi quá. Con không thể giữ được hơi ấm này nữa. Máy móc... chúng đang nuốt chửng con."


Đàm Lương ngừng gõ búa. Ông đặt chiếc búa xuống, bước lại gần Đàm Trí, đưa bàn tay thô ráp, chai sạn đầy vết bỏng đặt lên lồng ngực đóng băng của con trai. Hơi ấm từ bàn tay ông truyền qua lớp da thịt lạnh ngắt, nhẹ nhàng làm tan chảy lớp sương giá lưu huỳnh.


"Trái tim của con người không được vận hành bằng những bánh răng vô hồn, con trai ạ," Đàm Lương mỉm cười hiền hậu, giọng nói của ông trầm ấm như tiếng lửa reo trong lò nung đêm đông. "Chúng ta có thể phải cấy ghép sắt thép để sinh tồn, nhưng hơi ấm bên trong trái tim sinh học thì không một thuật toán nào của hoàng gia có thể cướp đi được. Hãy lắng nghe nhịp gõ của búa rèn gia tộc. Đó là nhịp sống của chúng ta."


Đàm Trí nhắm mắt lại. Anh tập trung toàn bộ nhãn quan và thính giác cơ khí của mình vào bàn tay của cha. Anh vận dụng *Phương pháp nghe tiếng mài bánh răng*—kỹ thuật lắng nghe âm tần vi mô mà ông nội đã truyền dạy—để cảm nhận sóng dao động phát ra từ bàn tay Đàm Lương.


Nhịp đập đó không phải là một chuỗi số đục lỗ cứng nhắc. Nó phập phồng, co bóp nhịp nhàng, mang theo tần số dao động tự nhiên 60 nhịp một phút hoàn hảo. Nó là nhịp đập của sự sống thuần khiết, của tình phụ tử sâu sắc đã chở che cho anh suốt những năm tháng nghèo khổ ở Smog-Town.


"Tôi nghe thấy rồi," Đàm Trí tự nhẩm tính trong đầu. Anh bắt đầu điều hòa nhịp thở sinh học của mình, ép các mạch suy nghĩ trong não bộ phải rung động trùng khớp hoàn hảo với nhịp gõ búa của cha.


***


Bên ngoài đời thực, bên trong căn hầm bọc chì.


Chiếc bình đồng cổ bỗng nhiên phát ra tiếng rít lớn. Luồng hơi nước mang sóng tần số chạy dọc theo sợi dây bạc rực sáng lên một màu đỏ hồng ấm áp.


*Thịch...*


Một tiếng động trầm đục, cực nhẹ vang lên từ bên trong quả tim Prototype-09 của Đàm Trí.


"Có phản ứng rồi!" Diệp Uyển hét lên, mắt cô nhìn chằm chằm vào kim đồng hồ đo áp suất vừa nhúc nhích khỏi vạch số không.


"Tiếp nhiệt ngay!" Trịnh Kỳ ra lệnh.


Diệp Uyển lập tức bóp mạnh cò vòi phun hơi nóng của lò sưởi mini. Luồng hơi nước nóng rực bao phủ toàn bộ lồng ngực Đàm Trí. Hơi nóng bên ngoài kết hợp với tần số dao động ấm áp từ bên trong bắt đầu tạo ra một phản ứng cộng hưởng nhiệt động lực học mãnh liệt.


Lớp băng heli lỏng bọc quanh quả tim cơ khí nhanh chóng tan chảy, biến thành những giọt nước bốc hơi nghi ngút. Các bánh răng thạch anh siêu nhỏ bên trong lõi tim, vốn bị bó cứng, bắt đầu chuyển động trở lại dưới lực đẩy áp suất tuần hoàn mới.


*Tíc... tắc... tíc... tắc...*


Tiếng gõ cơ học đanh thép, đều đặn vang lên khắp căn phòng mổ tĩnh lặng. Màn hình thạch anh trên ngực Đàm Trí rực sáng trở lại. Nhưng lần này, ánh sáng phát ra không phải là màu đỏ rực đầy đe dọa của bẫy thuật toán tự hủy, mà là một luồng ánh sáng màu xanh lam thuần khiết, êm ái như ánh sáng của những tinh thể thạch anh vĩnh cửu quận thượng lưu.


Bộ đếm ngược sinh mệnh hiển thị con số: tám mươi tư ngày sống. Con số dừng lại, không hề nhảy giây nhanh hay dao động hỗn loạn nữa. Quả tim đã đạt đến trạng thái cân bằng tuyệt đối.


Nhưng sự biến đổi chưa dừng lại ở đó.


Dòng năng lượng sóng tần số của Đàm Lương truyền vào lồng ngực Đàm Trí giống như một ngòi nổ kích hoạt cơ chế tự phục hồi ẩn giấu của nguyên mẫu Prototype-09. Những đường ống đồng mạ bạc chạy dọc dưới da anh rực sáng lên một màu xanh lam rực rỡ. Đàm Trí cảm nhận được một luồng nhiệt lượng khổng lồ bùng phát từ lồng ngực sưởi ấm nội vi, lan tỏa nhanh chóng đến khớp vai trái đang bị rỉ sét bó cứng.


Lớp keo bẩn từ bụi bông dệt và mỡ động vật bẩn bám trên khớp vai trái bị nhiệt lượng cực cao làm nóng chảy, chảy ra thành những vệt dầu đen xì dọc theo cánh tay anh. Khớp vai đồng thau dã chiến khẽ rít lên một tiếng nhỏ rồi tự động xoay chuyển trơn tru, khôi phục lại 100% khả năng vận động.


Đàm Trí mở bừng mắt.


Đồng tử mắt phải của anh co thắt mạnh mẽ dưới chiếc Kính một tròng kiểm toán mạ đồng. Tầm nhìn của anh biến đổi hoàn toàn. Anh không chỉ nhìn thấy trần hầm bọc chì bằng ánh sáng thông thường, mà thông qua kính lọc thạch anh đa lớp, anh nhìn thấy rõ ràng những luồng hơi nước nóng rực đang luân chuyển bên trong các đường ống dẫn áp suất chạy dọc sau vách hầm.


Anh có thể cảm nhận được áp suất, lưu lượng và cả những vết rạn nứt siêu nhỏ của dòng hơi nước trong bán kính một mét xung quanh mình một cách chính xác đến từng micromet.


Anh đã đột phá giới hạn, đạt đến cảnh giới **Đồng bộ hóa nhịp tim cấp 2 (Heart Gear Sync - Tier 2)**.


Đàm Trí thở dốc một hơi dài, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ. Anh từ từ ngồi dậy trên bàn mổ, cánh tay trái cơ khí mới lắp giờ đây đã có thể cử động linh hoạt theo ý muốn của não bộ mà không còn phát ra tiếng rít rỉ sét lạnh lẽo.


Nhưng ngay khi anh vừa tỉnh dậy, tiếng vo vo cơ học bên cạnh đột ngột tắt lịm.


Đàm Trí quay sang nhìn. Chiếc bình đồng cổ của cha anh đã hoàn toàn im lặng. Sợi dây bạc nối giữa bình và ngực anh đã nguội ngắt. Bình đồng không còn phát ra bất kỳ tiếng dao động nào nữa. Năng lượng sóng tần số tích lũy cuối cùng của Đàm Lương đã tiêu hao hoàn toàn để cứu mạng con trai. Bình đồng giờ đây chỉ còn là một vỏ kim loại rỗng tuếch, vô hồn.


Đàm Trí đưa bàn tay phải sinh học vuốt nhẹ lên lớp vỏ đồng xù xì của chiếc bình, đôi mắt anh trầm xuống đầy đau thương nhưng kiên định tột cùng. Cha anh đã thực sự ra đi, nhưng hơi ấm và nhịp tim của ông sẽ vĩnh viễn sống mãi bên trong lồng ngực anh, làm mỏ neo bảo vệ nhân tính của anh trước sự lạnh lùng của sắt thép.


"Cảm ơn cha," anh thầm thì, giọng nói lạnh lùng logic thường ngày giờ đây mang một hơi ấm kỳ lạ.


"Anh cảm thấy thế nào?" Diệp Uyển bước lại gần, dùng khăn gạc lau sạch những vệt dầu đen rò rỉ trên bả vai trái của anh. Cô nhìn màn hình thạch anh hiển thị số ngày sống đang đứng yên một cách kinh ngạc. "Quả tim của anh... nó hoạt động hoàn hảo ngoài mọi dự tính y học của tôi."


"Tôi có thể cảm nhận được dòng chảy hơi nước đằng sau bức tường kia," Đàm Trí chỉ tay vào bức tường gạch bọc chì phía sau lưng. "Áp suất đường ống chính là một trăm hai mươi atmosphere, có một khớp nối bị rò rỉ nhẹ ở khoảng cách chín mươi phân tính từ mặt đất."


Trịnh Kỳ kinh ngạc nhìn theo hướng chỉ của anh, rồi gật đầu đầy tự hào: "Đó là cảnh giới Đồng bộ hóa cấp 2. Con đã thực sự làm chủ được Prototype-09 rồi, Đàm Trí."


Tuy nhiên, niềm vui chiến thắng chưa kịp kéo dài thì một biến cố đột ngột xảy ra.


Sự bùng phát năng lượng cộng hưởng thạch anh mãnh liệt trong khoảnh khắc Đàm Trí đột phá cảnh giới cấp 2 đã tạo ra một xung điện từ cơ học cực mạnh. Xung năng lượng này xuyên qua lớp chì bọc dày mười phân của căn hầm bí mật, phóng thẳng lên mặt đất Phố Khói Đen.


Cách đó ba dãy nhà, Thám tử Cảnh đang đi tuần cùng đội cảnh sát hơi nước tuần tra. Gã dừng bước ngay giữa con phố đầy mưa axit.


Chiếc máy quét tần số cầm tay bằng đồng mạ bạc nạm thạch anh tinh khiết trên tay gã bỗng nhiên rung lên bần bật. Kim chỉ nam thạch anh xoay tròn điên cuồng trước khi chỉ thẳng về hướng tiệm sửa đồng hồ của Trịnh Kỳ, phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập, chói tai với tần số cực đại.


Thám tử Cảnh khẽ xoay nhẹ viền đồng thau trên chiếc kính một tròng phân tích thạch anh đeo bên mắt phải, khóe miệng gã nhếch lên một nụ cười đầy tự tin và sắc lạnh.


"Tìm thấy mày rồi, Đàm Trí," gã thầm thì, giọng nói lịch lãm nhưng lạnh buốt. "Tần số cộng hưởng thạch anh Prototype-09 mạnh mẽ thế này... mày vừa thực hiện một trò bẻ khóa ngoạn mục dưới lòng đất phải không?"


Gã quay sang nhìn Đội trưởng Lôi đang đứng cạnh bên trong bộ giáp đồng nặng nề xả khói đen kịt.


"Đội trưởng Lôi, điều động toàn bộ đặc nhiệm bọc đồng," Thám tử Cảnh lạnh lùng ra lệnh. "Bao vây tiệm sửa đồng hồ Phố Khói Đen cho tôi. Lần này, không được để sổng con mồi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!