Nhạc nềnDeep_Sea

Kẻ Săn Lùng Độc Nhãn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn đêm của Smog-Town chưa bao giờ buông tha cho những kẻ mang án tử.


Đàm Trí lao ra khỏi đường ống xả thải phụ của phân xưởng dệt ca đêm số 3, lăn mấy vòng trên mái tôn rỉ sét của khu nhà tập thể Vành Đai Ba. Tiếng rít gầm của các pít-tông trung tâm từ nhà máy dệt lùi dần lại phía sau, nhưng lồng ngực anh thì không hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Quả tim cơ khí Prototype-09 dưới xương quai xanh bọc đồng đang đập điên cuồng, phát ra tiếng tích tắc dồn dập như tiếng gõ búa của một gã thợ rèn đang vội vã.


*Tíc... tắc... tíc... tắc...*


Màn hình thạch anh đỏ rực hiển thị con số tám mươi bảy ngày sống bắt đầu nhấp nháy liên tục. Cơn đau thắt ngực dội lên từ mối mổ phanh dã chiến chưa kịp khâu kín của Diệp Uyển khiến Đàm Trí phải nghiến chặt răng. Anh gõ nhẹ ngón tay trỏ của bàn tay phải sinh học xuống hông theo đúng nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút, cố gắng vận dụng kỹ thuật Đồng bộ hóa nhịp tim cấp 1 để cưỡng chế nhịp đập của quả tim không tăng cao thêm nữa.


Nhưng thể xác của anh đang chống lại mệnh lệnh của bộ óc logic. Khớp đồng thau dã chiến ở bả vai trái—vừa được cấy ghép thô sơ bằng chì công nghiệp rẻ tiền—đang gánh chịu một hậu quả tàn khốc. Lớp bụi bông dệt mịn như phấn trắng từ phân xưởng số 3 đã trộn lẫn với mỡ động vật thô bẩn dưới gầm máy dệt số 4, tạo thành một hợp chất keo rỉ sét hoen ố, dính chặt vào các bánh răng truyền động siêu nhỏ. Cánh tay trái của anh buông thõng, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi cảm giác đau hay nhiệt độ, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng rít cơ khí kèn kẹt đầy đau đớn.


Đột nhiên, chiếc La bàn dò tìm đồng thau giắt bên hông Đàm Trí rung lên dữ dội. Kim chỉ nam bằng thạch anh bên trong xoay tròn điên cuồng rồi chỉ thẳng về phía tháp ngưng tụ nước thải khổng lồ cách đó hai trăm mét.


*Hưu!*


Một luồng gió xé gió rít lên rùng rợn. Đàm Trí không kịp suy nghĩ, bản năng sinh tồn của một kẻ luôn tính toán các quỹ đạo chuyển động ép anh phải lộn nhào sang bên phải.


*Bùm!*


Một tiếng nổ đanh thép của khí nén áp lực cao vang lên. Một cây đinh đồng cỡ lớn, dài mười phân, găm thẳng vào vị trí anh vừa đứng, xuyên thủng ba lớp tôn rỉ sét và dầm gỗ mục nát bên dưới. Mạt sắt và vụn gỗ bắn tung tóe dưới ánh sáng tù mù của những ngọn đèn gas phốt pho xanh lam.


Đàm Trí áp sát người vào vách một ống khói gạch, thở dốc. Qua thấu kính thạch anh đa lớp của chiếc Kính một tròng kiểm toán mạ đồng đeo bên mắt phải, anh nhìn xuyên qua làn sương mù lưu huỳnh kịt đặc để định vị kẻ tấn công.


Trên đỉnh tháp ngưng tụ nước thải, một bóng người cao gầy, khoác chiếc áo choàng da màu đen bám đầy bụi đồng đang đứng sừng sững giữa trời bão tuyết. Một bên mắt của gã rực lên ánh sáng đỏ rực, sắc lạnh và quét liên tục qua màn đêm.


Độc Nhãn.


Gã thợ săn tiền thưởng tàn nhẫn nhất giới ngầm Smog-Town, kẻ sở hữu con mắt giả thấu kính quét tần số thạch anh cực nhạy. Gã không cần nhìn bằng ánh sáng thông thường. Con mắt giả của gã được thiết kế để định vị các nguồn từ trường phát ra từ thạch anh tần số cao và nhịp đập cơ khí của các con nợ thời gian. Đối với Độc Nhãn, quả tim Prototype-09 trong ngực Đàm Trí giống như một ngọn hải đăng rực sáng giữa đại dương tăm tối.


Trời bắt đầu đổ mưa. Nhưng đây không phải là những giọt nước mưa thông thường của tự nhiên. Đó là *Mưa axit*—thứ nước thải ngưng tụ từ khí thải độc hại của các đại lộ thượng lưu, chứa đầy axit sulfuric và lưu huỳnh ăn mòn kim loại.


Những giọt mưa axit rơi xuống lớp vải bảo hộ bọc chì của Liễu Thanh, xèo xèo bốc khói. Chúng len lỏi qua các khe hở chưa được đánh bóng của khớp vai trái Đàm Trí, nhanh chóng ăn mòn lớp chì hàn dã chiến. Tiếng kèn kẹt của các bánh răng bị bó cứng vang lên càng lúc càng rõ. Đàm Trí cảm nhận được cánh tay trái của mình đang nặng dần lên, các pít-tông truyền lực bên trong bị rỉ sét ăn mòn với tốc độ đáng sợ.


*Hưu! Hưu!*


Thêm hai phát đạn đinh đồng nữa bắn phá mái tôn. Độc Nhãn đang di chuyển với một sự dẻo dai kinh người của một kẻ đã cơ khí hóa đôi chân bằng các khớp lò xo thép lực đẩy. Gã nhảy từ đỉnh tháp ngưng tụ xuống các mái nhà lân cận, họng khẩu súng trường hơi nước nòng xoắn cỡ lớn liên tục xả ra những luồng khói trắng áp lực cao.


Đàm Trí rút khẩu súng ngắn Piston-Pistol bằng tay phải sinh học, lên cò búa nén lò xo hơi nước. Anh nhắm thẳng vào bóng đen đang lao tới và bóp cò.


*Cạch! Xì...*


Phát đạn đinh đồng bắn ra, nhưng ngay lập tức bị những luồng gió bão điện từ howling dữ dội giữa các khe nhà tenement thổi lệch hướng hoàn toàn. Đạn đinh găm vô hại vào một tấm biển quảng cáo bằng đồng rách nát phía xa.


"Vô ích thôi, Đàm Trí!" Giọng nói khàn đặc, méo mó qua bộ lọc khí của Độc Nhãn vang lên giữa tiếng mưa axit rào rạt. "Mày không thể bắn trúng tao trong cơn bão này. Nhưng con mắt của tao thì đã khóa chặt tần số tim của mày rồi!"


Một luồng ánh sáng đỏ hình nón phóng ra từ mắt giả của Độc Nhãn, quét xuyên qua bức tường gạch của ống khói, chiếu thẳng vào lồng ngực Đàm Trí. Sóng quét thạch anh tần số cao va đập vào quả tim cơ khí, gây ra một sự cộng hưởng từ tính dội ngược cực mạnh.


Quả tim Prototype-09 rít lên một tiếng cơ khí chói tai. Màn hình thạch anh hiển thị số ngày sống của anh bắt đầu tụt giảm nghiêm trọng: tám mươi sáu ngày... tám mươi lăm ngày... Cơn đau thắt ngực dội lên khiến Đàm Trí khuỵu một bên gối xuống mái tôn lạnh ngắt.


"Năm mươi mét. Gã đang áp sát," bộ óc kiểm toán viên của Đàm Trí nhanh chóng phân tích tình thế. "Nếu không ngắt được sóng quét thạch anh của gã, mình sẽ bị bắn nát ngực trước khi kịp rời khỏi mái nhà này."


Anh nhìn xuống cổ tay trái của mình. Ở đó có chiếc *Wrist-Jammer* dã chiến—thiết bị gây nhiễu từ tính mà Lâm Viễn đã vội vã chế tạo từ những lá đồng mỏng và lò xo đồng hồ cũ để thay thế cho chiếc cũ đã bị cháy hỏng ở văn phòng Cố Trình. Thiết bị này cực kỳ thô sơ, chưa được bọc chì bảo vệ và có cuộn dây đồng cót rất mỏng.


Đàm Trí dùng những ngón tay phải sinh học bám đầy vết bỏng rộp rỉ máu, điên cuồng vặn dây cót của Wrist-Jammer. *Cạch... cạch... cạch...*


"Chỉ có đúng một cơ hội," anh tự nhẩm tính. "Lá đồng mỏng này chỉ chịu được lực gõ liên tục trong vòng mười lăm giây trước khi đứt lò xo. Mình phải hành động trong khoảng thời gian đó."


Anh gạt cần kích hoạt.


*Rè rè rè... cộc cộc cộc...*


Những lá đồng siêu mỏng bên trong Wrist-Jammer bắt đầu gõ liên tục vào nhau với tốc độ cực cao, phát ra những xung từ trường cơ học yếu nhưng liên tục.


Ngay lập tức, luồng ánh sáng đỏ quét từ mắt Độc Nhãn bị nhiễu loạn. Luồng sáng hình nón vỡ vụn thành những tia sáng đỏ nhấp nháy, mất phương hướng. Độc Nhãn khựng lại giật mình, gã lắc mạnh đầu, cố gắng căn chỉnh lại thấu kính thạch anh đang bị bão hòa bởi từ trường ngược cực.


"Khốn kiếp! Thiết bị gây nhiễu từ tính?" Độc Nhãn gầm lên, gã điên cuồng bóp cò súng bắn tỉa bắn mù quáng ba phát liên tiếp vào màn sương mù.


Những cây đinh đồng xé rách không khí, một phát sượt qua cánh tay phải sinh học của Đàm Trí, để lại một vết cắt rỉ máu tươi. Nhưng anh không quan tâm đến cơn đau.


"Giờ thì đến lượt tôi," Đàm Trí lạnh lùng nói.


Anh đưa tay phải xuống hông, chạm vào *Bộ van xả áp khẩn cấp*. Thay vì xả áp suất từ từ để bảo vệ lò hơi, Đàm Trí quyết định thực hiện một thủ đoạn mạo hiểm: anh chủ động khóa chặt van an toàn chính và mở rộng ba van xả áp phụ đeo hông ở trạng thái xả hơi nước áp suất thấp.


*Xììììììììììì!*


Một lượng lớn hơi nước nóng rực, có nhiệt độ lên tới hơn một trăm độ C, bộc phát dữ dội từ lồng ngực Đàm Trí, phun ra qua ba ống đồng nhỏ đeo hông. Luồng hơi nước nóng gặp cơn mưa axit lạnh buốt và sương mù lưu huỳnh đặc quánh của Smog-Town, ngay lập tức ngưng tụ thành một màn sương mù sưởi ấm màu trắng đục, dày đặc và tỏa rộng trong bán kính hai mươi mét.


Màn sương nóng này không chỉ che khuất tầm nhìn thông thường, mà nhiệt độ cao của nó còn bão hòa hoàn toàn bản đồ nhiệt xung quanh, biến toàn bộ khu vực mái nhà thành một vùng đỏ rực trên kính lọc thạch anh của Độc Nhãn. Con mắt giả của gã thợ săn hoàn toàn bị mù lòa trước luồng nhiệt lượng khổng lồ đột ngột tỏa ra.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc.


Việc ép quả tim Prototype-09 phải xả hơi nước liên tục để duy trì màn sương nóng đã vắt kiệt nguồn năng lượng dự trữ của lò hơi sinh học. Màn hình thạch anh đỏ rực trên ngực Đàm Trí nhấp nháy điên cuồng, các con số nhảy lùi với tốc độ chóng mặt trước khi dừng lại ở con số: tám mươi bốn ngày sống.


*Mất đi ba ngày tuổi thọ chỉ trong vài giây.*


Đồng thời, hơi nước nóng rò rỉ từ van xả phụ đã gây bỏng nhẹ cho vùng da thịt sinh học xung quanh xương quai xanh của anh. Đàm Trí cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng động, anh dùng bả vai sinh học phải kéo lê cánh tay trái cơ khí đang bị rỉ sét bó cứng, loạng choạng chạy lao về phía rìa mái nhà.


Anh phải thoát khỏi đây trước khi màn sương nóng bị cơn mưa axit dập tắt.


Nhưng khi Đàm Trí lao qua màn sương trắng xóa, bước chân anh đột ngột phải dừng lại.


Phía trước anh không còn mái nhà nào nữa.


Đó là rìa của vách đá nhân tạo ngăn cách khu dân cư Vành Đai Ba và hệ thống kênh dẫn nước địa nhiệt ngầm. Sâu bên dưới là vực thẳm đen ngòm, nơi dòng nước thải địa nhiệt nóng rực đang cuộn xoáy chảy xiết. Chạy men theo sườn vách đá trơn trượt là *Đường ống dẫn hơi nước áp lực cao chính*—một ống thép khổng lồ bọc đồng có đường kính lên tới năm mét, liên tục rung chuyển và phát ra tiếng rít gầm kinh người của luồng hơi nước áp suất cực đại đang cung cấp năng lượng cho toàn bộ máy móc của Nghiệp đoàn.


Đàm Trí đang đứng ở rìa vực thẳm. Đường ống khổng lồ nằm cách mép mái nhà khoảng ba mét phía dưới.


Cơn mưa axit trút xuống càng lúc càng nặng hạt, nhanh chóng dập tắt màn sương sưởi ấm mà anh vừa tạo ra.


*Cọc... cọc... cọc...*


Tiếng bước chân bọc sắt của Độc Nhãn vang lên đều đặn từ phía sau. Bóng đen của gã thợ săn từ từ hiện ra khỏi làn sương mỏng đang tan biến. Con mắt giả thạch anh của gã đã khôi phục lại tần số quét, rực lên một tia sáng màu đỏ crimson chết chóc, phản chiếu trên những tấm tôn ướt đẫm nước mưa axit.


Gã giơ họng súng bắn tỉa hơi nước dài ngoằng lên, ngắm thẳng vào lồng ngực Đàm Trí. Đầu nòng súng bằng đồng thau được gia nhiệt bằng đá nhiệt thạch đang rực sáng đỏ, sẵn sàng giải phóng phát đạn đinh đồng kết liễu.


"Hết đường chạy rồi, Đàm Trí," Độc Nhãn khàn giọng nói, khóe miệng gã nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn dưới lớp mặt nạ phòng độc bọc đồng. "Khớp vai của mày đã bị rỉ sét bó cứng hoàn toàn. Quả tim của mày đang rơi vào trạng thái suy kiệt. Đầu hàng đi, tao sẽ mổ lấy quả tim Prototype-09 này thật nhanh. Mày sẽ không phải chịu thêm đau đớn nào nữa từ đống sắt vụn trong người đâu."


Cơn gió lạnh buốt từ vực thẳm thổi ngược lên, mang theo hơi nước sặc mùi lưu huỳnh. Nhiệt độ lồng ngực Đàm Trí bắt đầu giảm mạnh dưới cơn mưa axit ăn mòn, các khớp cơ khí trên người anh run rẩy, phát ra tiếng kêu kẹt kẹt lạnh lẽo. Trạng thái Đóng băng (Freezing State) đang cận kề, đe dọa bó cứng hoàn toàn quả tim cơ khí nếu anh không tìm được nguồn nhiệt sưởi ấm khẩn cấp.


Đàm Trí nhìn xuống đường ống dẫn hơi nước khổng lồ đang rít gầm dưới vực thẳm, rồi nhìn thẳng vào con mắt đỏ rực của kẻ săn mồi.


Nhịp đập của Prototype-09 vang lên trong tai anh, chậm rãi nhưng kiên định.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!