Nhạc nềnDeep_Sea

Áp Lực Nhà Máy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng pít-tông khí nén hạng nặng của xe bọc thép đặc nhiệm gầm rú sát vách toa tàu di động phía Nam, rung chuyển cả cabin hạch toán bọc chì nơi Đàm Trí đang đứng. Khói lưu huỳnh đặc quánh tràn qua khe hở, mang theo cái lạnh buốt giá của đêm đông Smog-Town. Đàm Trí vơ vội những mảnh thẻ đồng định mức cháy sém bỏ vào chiếc rương sồi hai đáy bọc chì, tiếng xích sắt va đập cọc cạch ngoài hành lang thiết lộ báo hiệu thời gian của anh đã cạn sạch.


"Đàm Trí! Lối này!" Giọng Tô Đình thúc giục từ phía cửa sập thoát hiểm dưới sàn toa tàu. Cô đã đeo sẵn mặt nạ phòng độc, tay giữ chặt chiếc máy ảnh hơi nước mini.


Nhưng ngay khi Đàm Trí chuẩn bị nhảy xuống đường ống ngầm địa nhiệt bên dưới, một bóng người nhỏ bé lao qua màn sương mù lưu huỳnh, thở dốc bên vách ray. Đó là Tiểu Đậu, đứa trẻ liên lạc chạy gỗ mang đôi chân giả bằng gỗ lò xo kêu cọc cạch dồn dập. Gương mặt lem luốc muội than của cậu bé tái nhợt vì lạnh và sợ hãi.


"Anh... anh Đàm Trí! Chị Mỹ... chị Mỹ bị tên Giám sát viên Triệu bắt rồi!" Tiểu Đậu vừa thở vừa nói, hơi thở đóng băng ngay lập tức thành những làn khói trắng xóa. "Gã nhận lệnh từ Cố Trình, khóa chặt các van xả sưởi của phân xưởng dệt ca đêm số 3. Gã nói nếu anh không xuất hiện cùng tệp thẻ mật trước bình minh, gã sẽ ép chị Mỹ và lũ trẻ làm việc liên tục trong phòng sấy áp suất ở nhiệt độ âm năm độ C cho đến khi đông cứng!"


Lồng ngực Đàm Trí thắt lại một cơn đau buốt nhói. Quả tim cơ khí Prototype-09 trong ngực anh đột ngột tăng tốc độ đập, tiếng tích tắc đanh thép vang lên dồn dập như một chiếc đồng hồ báo tử sắp đến giờ gõ chuông. Màn hình thạch anh đỏ rực hiển thị con số tám mươi tám ngày sống bắt đầu nhấp nháy liên tục, đe dọa nhảy giây nhanh gấp ba lần do nhịp tim tăng cao.


Anh nhắm mắt, bàn tay phải sinh học gõ nhẹ xuống hông theo nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút. *Cọc. Cọc. Cọc.* Anh đang ép mình phải duy trì sự tĩnh lặng tuyệt đối của một kiểm toán viên logic, cưỡng chế nhịp đập của quả tim Prototype-09 trở lại trạng thái Đồng bộ hóa nhịp tim cấp 1.


"Tô Đình, cô đưa chiếc rương sồi bọc chì này về ga tàu ngầm ẩn nấp cùng Vương Sâm," Đàm Trí lạnh lùng ra lệnh, giọng anh không một chút dao động dù bả vai trái cơ khí đang rỉ ra từng giọt dịch chì xám đen sẫm màu. "Tôi phải đến nhà máy dệt dệt sợi bông hơi nước. Đây là một phương trình bắt buộc phải giải bằng hành động."


"Anh điên rồi sao?" Tô Đình giật lấy chiếc rương nhưng giữ chặt tay anh. "Bả vai trái của anh đang bị hoại tử do ngộ độc chì từ vết mổ dã chiến! Anh chưa có dầu bôi trơn thực vật tinh khiết của Bùi Minh để bảo trì! Nếu anh hoạt động mạnh trong môi trường bụi bông dệt, các bánh răng vai sẽ bị bó cứng hoàn toàn!"


"Nếu tôi không đi, Đàm Mỹ sẽ chết cóng," Đàm Trí gạt tay cô ra, ánh mắt anh sắc lạnh dưới chiếc Kính một tròng kiểm toán mạ đồng. "Mọi khoản nợ bằng đồng thau đều phải trả bằng máu. Nhưng nợ của nhà họ Đàm, tôi sẽ tự tay đòi lại bằng logic của sắt thép."


Anh quay sang Tiểu Đậu, bảo cậu bé dẫn đường qua lối tắt cống ngầm địa nhiệt để tránh các chốt kiểm soát của Đội trưởng Lôi đang vây hãm toa tàu. Đàm Trí khoác lên mình bộ đồ bảo hộ dệt bằng sợi chống bám bụi của Liễu Thanh—một bộ trang phục dày bọc chì cách nhiệt, giúp anh ẩn nấp trước máy quét nhiệt của cảnh sát hơi nước, đồng thời che giấu bả vai trái cơ khí đang buông thõng, lạnh ngắt và mất hoàn toàn cảm giác đau đớn.


Họ băng qua những đường ống dẫn hơi nước áp lực cao chính chạy dọc vách đá độc. Gió bão điện từ thổi mạnh từ vành đai ngoài, cuốn theo những bông tuyết lưu huỳnh xám xịt bám đầy lên lớp vải bảo hộ. Mùi dầu máy khét lẹt và tiếng rít gầm của pít-tông đô thị bao phủ không gian.


Khi Đàm Trí tiếp cận cổng phụ của phân xưởng dệt ca đêm số 3 thuộc Nghiệp đoàn dệt sợi bông hơi nước Smog-Town, trời đã về khuya. Tòa nhà nhà máy dệt khổng lồ hiện ra như một pháo đài thép rỉ sét sừng sững giữa màn sương đen kịt. Những ống khói khổng lồ liên tục xả ra những luồng khí thải lưu huỳnh đặc quánh, nhuộm đen cả một vùng tuyết lạnh.


Tại cổng phụ, Hồng quản đốc—phó xưởng trưởng phân xưởng dệt số 3—đang đứng giả vờ kiểm tra áp suất của một van ngưng tụ nước. Gã mang ơn người cha quá cố Đàm Lương của Đàm Trí vì từng được ông cứu mạng trong một vụ cháy lò rèn năm xưa. Nhìn thấy bóng dáng Đàm Trí lướt qua màn sương, Hồng quản đốc không hề lên tiếng báo động, gã chỉ khẽ gật đầu, mắt nhìn về hướng ngược lại để ngầm làm ngơ cho anh đi qua.


"Tên Triệu đã khóa toàn bộ van sưởi ấm công cộng của phân xưởng số 3," Hồng quản đốc thì thầm cực nhanh khi Đàm Trí lướt qua vách tường bọc đồng. "Gã đang cầm roi điện hơi nước đi tuần ở dãy máy dệt số 4. Tôi đã lén tráo đổi thẻ chấm công của Đàm Mỹ bằng một thẻ kẽm giả để tạo ra một khoảng trống mười lăm phút trên máy quét tự động ở phòng sấy áp suất. Anh chỉ có đúng mười lăm phút trước khi máy chủ trung ương phát hiện ra sai số định danh."


"Mười lăm phút. Đủ cho một phép tính," Đàm Trí đáp khẽ, anh nhanh chóng lẻn qua cánh cửa thép bọc đồng thau của phân xưởng.


Bên trong nhà máy dệt, một bầu không khí địa ngục thực sự hiện ra trước mắt anh. Tiếng ồn từ trục truyền động trung tâm khổng lồ nối với lò hơi chính gầm rú lên những âm thanh kinh hoàng, làm rung chuyển cả nền bê tông rỉ sét dưới chân. Hàng trăm chiếc máy dệt hơi nước khổng lồ hoạt động liên tục, các thoi dệt bằng đồng thau lao đi vun vút với tốc độ chóng mặt, tạo ra những vệt sáng mờ ảo trong không gian tối tăm. Bụi sợi bông dệt bay lơ lửng dày đặc trong không khí như một trận bão tuyết trắng xóa, bám vào mọi kẽ hở bánh răng, trộn lẫn với váng dầu máy rẻ tiền tạo thành một lớp màng đen kịt, dính dớp.


Nhiệt độ bên trong phân xưởng lúc này đã hạ xuống mức âm năm độ C do toàn bộ hệ thống van sưởi bị khóa chặt. Hơi thở của những công nhân trẻ em mồ côi đông cứng lại thành những hạt băng nhỏ bám trên lông mày và tóc. Đôi bàn tay nhỏ nhắn, gầy gò của chúng tím tái vì lạnh, run rẩy luồn từng sợi chỉ mảnh qua các khe bánh răng máy dệt đang quay với tốc độ cực cao. Chỉ cần một tích tắc sơ sẩy do cóng tay, những ngón tay của chúng sẽ bị bánh răng thép nghiền nát ngay lập tức.


Giám sát viên Triệu bước đi dọc theo các dãy máy dệt. Gã có khuôn mặt dơi tai chuột hách dịch, mặc chiếc áo khoác da bám đầy dầu mỡ công nghiệp rẻ tiền sẫm màu. Tay gã lăm lăm chiếc roi điện hơi nước. Chiếc roi bọc đồng thau nối trực tiếp với một bình áp suất mini đeo bên hông gã, liên tục phát ra tiếng rít xì xì chết chóc và những tiếng nổ lách tách của dòng điện thạch anh màu xanh lam rực sáng.


"Lũ rác rưởi lười biếng! Tăng tốc độ tay lên!" Triệu quát lớn, gã vung roi quất mạnh xuống nền đất sát chân một đứa trẻ dệt sợi, tóe ra những tia lửa điện xanh lè. "Nghiệp đoàn không trả tiền sưởi cho những kẻ có hiệu suất dưới bảy mươi phần trăm! Đứa nào ngừng tay, tao sẽ trích thu trực tiếp một ngày tuổi thọ vào thẻ đồng chấm công!"


Những đứa trẻ mồ côi khóc nấc lên trong bất lực, đôi tay run rẩy càng cố gắng luồn chỉ nhanh hơn dưới bóng đen áp bức của gã giám sát viên tàn ác.


Đàm Trí ẩn mình dưới bóng tối của chiếc máy dệt số 3, nhãn quan phân tích áp suất của chiếc kính một tròng kiểm toán giúp anh nhìn rõ các luồng khí nén rò rỉ xung quanh các đường ống dẫn của máy dệt. Anh nhìn thấy Đàm Mỹ ở phía xa, tại dãy máy số 4. Cô bé mười bốn tuổi gầy yếu đang quỳ sụp dưới nền đất lạnh ngắt, mái tóc xơ xác bám đầy bụi bông trắng xóa. Cô bé đang lả đi vì lạnh, đôi mắt nhắm nghiền, môi thâm tím, nhưng bản năng sinh tồn vẫn khiến những ngón tay nhỏ nhắn của cô cử động một cách vô thức trên bàn dệt chỉ.


Đàm Trí siết chặt nắm tay phải sinh học. Anh bắt đầu bò rạp dưới gầm những chiếc máy dệt khổng lồ để tiếp cận vị trí của em gái nuôi. Tiếng xích sắt và trục khuỷu quay cuồng ngay sát đỉnh đầu anh, chỉ cần nhấc người lên vài xăng-ti-mét là cơ thể anh sẽ bị nghiền nát.


Đột nhiên, bả vai trái cơ khí của anh phát ra một tiếng *khục* khô khốc.


Cơn đau thắt ngực dội lên từ quả tim Prototype-09 do sự mất cân bằng từ trường cơ học. Đàm Trí nghiến răng, anh không có cảm giác đau ở cánh tay trái do khớp đồng thau dã chiến đã phá hủy hoàn toàn dây thần kinh sinh học từ tập trước, nhưng anh cảm nhận được một sự cản trở vật lý cực kỳ nguy hiểm.


Bụi sợi bông dệt dày đặc trong không khí nhà máy dệt đã bay vào các khe hở chưa được đánh bóng của khớp đồng bả vai trái của anh. Chúng bám chặt vào lớp mỡ động vật thô bẩn—thứ dầu bôi trơn rẻ tiền chứa đầy tạp chất chì mà anh buộc phải dùng tạm dưới cống ngầm. Mỡ bẩn gặp bụi bông dệt tạo thành một hợp chất keo rỉ sét hoen ố, bám cứng vào các bánh răng truyền động siêu nhỏ trong khớp vai.


*Kèn kẹt... rít...*


Khớp đồng bả vai trái của Đàm Trí đột ngột bị bó cứng hoàn toàn. Cánh tay trái của anh cứng đờ như một thanh sắt nguội, kẹt chặt vào một khe hở giữa khung máy dệt số 4 và trục truyền động đang quay cuồng. Tiếng kim loại mài vào nhau phát ra những âm thanh rít nhỏ dưới lớp áo bảo hộ bảo vệ.


Đàm Trí cố gắng dùng bả vai sinh học phải để kéo cánh tay trái cứng đờ ra khỏi trục quay, nhưng tiếng gót giày bọc sắt của Giám sát viên Triệu đã dừng ngay trước gầm máy dệt số 4.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!