Nhạc nềnDeep_Sea

Mật Mã Đêm Đông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bánh xe thép nghiến lên đường ray rỉ sét phát ra những âm thanh rít buốt tai, đều đặn và đơn điệu như một chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ đang lê lết qua bóng tối. Toa tàu hơi nước di động của phiến quân 'Thời Gian Tự Do' đang chậm rãi di chuyển trên Tuyến đường ray bỏ hoang phía Nam, men theo vách đá độc ngập tràn sương mù lưu huỳnh xám xịt. Bên ngoài, cái lạnh của mùa đông Smog-Town như những lưỡi dao băng khía vào lớp vỏ thép hoen rỉ của toa tàu, nhưng bên trong phòng cabin hẹp, bầu không khí lại nóng bức và ngột ngạt bởi mùi than đá cháy, mùi mỡ máy khét lẹt và hơi nước rò rỉ từ những đường ống dẫn điều áp chạy dọc trần xe.


Đàm Trí ngồi im lặng trước chiếc bàn hạch toán bọc chì dày mười xăng-ti-mét. Dưới ánh sáng xanh lam nhạt, tù mù của ngọn đèn gas phốt-pho treo lơ lửng, gương mặt anh trông nhợt nhạt như một xác chết cơ khí. Cánh tay trái bằng đồng thau dã chiến mới cấy ghép buông thõng bên hông, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi cảm giác đau hay nhiệt độ. Thỉnh thoảng, từ khớp vai trái bám đầy vết hàn chì chưa đánh bóng lại rỉ ra một giọt dịch xám đen sẫm màu, rơi xuống sàn tàu thép nghe một tiếng *tách* khô khốc. Độc tố chì từ mối mổ dã chiến đang âm thầm ăn mòn các mạch máu sinh học xung quanh lồng ngực anh, tạo ra những cơn đau thắt âm ỉ, kéo dài.


*Tíc... tắc... tíc... tắc...*


Quả tim cơ khí Prototype-09 trong lồng ngực Đàm Trí vẫn đập đều đặn, tiếng gõ cơ học đanh thép của nó vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của cabin. Màn hình thạch anh đỏ rực hiển thị con số chín mươi ngày sống đang nhấp nháy mờ ảo dưới lớp áo len sờn rách bám đầy dầu mỡ. Anh gõ nhẹ những ngón tay của bàn tay phải sinh học xuống mặt bàn theo đúng nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút. Đó không chỉ là thói quen toán học logic cực đoan của một kiểm toán viên, mà còn là kỹ thuật Đồng bộ hóa nhịp tim cấp 1 giúp anh cưỡng chế nhịp tim không tăng cao, kìm giữ bộ đếm ngược sinh mạng không tự động tăng tốc.


Tô Đình đứng bên cạnh anh, mái tóc ngắn cá tính của cô bám một lớp bụi than xám xịt. Cô đeo chiếc kính bảo hộ gác trên trán, đôi mắt sắc sảo chăm chú nhìn vào những mảnh thẻ đục lỗ mạ kẽm cháy sém đang được Đàm Trí cẩn thận xếp lại trên bàn hạch toán. Trên tay cô, cuốn sổ tay bằng da bò bọc đồng và chiếc bút máy mực chì đã sẵn sàng.


"Anh chắc chắn những mảnh vỡ này có thể khôi phục được chứ?" Tô Đình khẽ hỏi, giọng cô bị bóp nghẹt phần nào sau lớp khẩu trang lọc độc bằng sợi thủy tinh. "Viên Khang đã cuỗm đi một nửa dữ liệu giải mã trước khi bỏ trốn. Những gì chúng ta có ở đây chỉ là một đống đồng vụn cháy sém từ sào huyệt của gã."


Đàm Trí không ngẩng đầu lên. Anh dùng ngón tay phải sinh học khéo léo gạt một mảnh đồng nhỏ bằng móng tay vào đúng vị trí của nó trên bàn hạch toán, khớp hoàn hảo với vết cháy sém của mảnh bên cạnh.


"Toán học không biết nói dối, Tô Đình," Đàm Trí trầm giọng đáp, giọng anh lạnh lùng và chính xác như tiếng bánh răng mài vào nhau. "Mật mã đục lỗ của Ngân hàng Hoàng gia vận hành theo hệ nhị phân cơ học. Mỗi lỗ đục đại diện cho một xung áp suất, mỗi rãnh đục đè đại diện cho một thuật toán khấu trừ. Cho dù tấm thẻ có bị đốt cháy, cấu trúc chịu lực của các rãnh đồng vẫn sẽ để lại dấu vết vi mô dưới thấu kính lọc. Chỉ cần tìm ra hằng số phân kỳ, tôi có thể tái dựng lại toàn bộ phương trình."


Anh đưa tay nhấc chiếc Kính một tròng kiểm toán mạ đồng đeo bên mắt phải lên, xoay nhẹ viền đồng thau để căn chỉnh tiêu cự thấu kính thạch anh đa lớp. Dưới nhãn quan phân tích áp suất của thấu kính lọc, những nét đục đè siêu nhỏ, mờ nhạt trên bề mặt mảnh kẽm cháy sém bắt đầu hiện rõ dưới dạng các đường vân từ tính màu xanh lam nhạt. Đó là những vết đục chồng chéo cực kỳ tinh vi mà mắt thường hoàn toàn không thể phát hiện được—thuật toán lừa đảo của Cố Trình nhằm che giấu dòng chảy thời gian bị bòn rút.


Đàm Trí kéo chiếc Máy tính thẻ đục lỗ cầm tay bằng đồng thau của ông nội lại gần. Thiết bị tính toán cơ học cổ điển này hoạt động hoàn toàn bằng tay quay, không hề sử dụng bất kỳ mạch điện thạch anh nào, giúp nó miễn nhiễm hoàn toàn với sóng dò tìm từ trường của Thám tử Cảnh bên ngoài. Anh cẩn thận đút mảnh thẻ đồng vừa ghép nối vào khe đọc thủ công của máy tính, rồi dùng tay phải sinh học quay tay quay cơ học bên hông.


*Cọc, cọc, cọc...*


Hệ thống một trăm hai mươi bánh răng đồng siêu nhỏ bên trong máy tính bắt đầu truyền động, phát ra những tiếng vo vo cơ học êm ái. Đàm Trí nhắm mắt lại, sử dụng Thính giác cơ khí để lắng nghe tiếng mài của các bánh răng bên trong máy tính. Anh có thể cảm nhận được độ cản của từng rãnh đục đè thông qua lực dội ngược lại tay quay.


"Ghi lại đi, Tô Đình," Đàm Trí mở mắt, ánh mắt anh sáng quắc dưới thấu kính thạch anh. "Phương trình vi phân thứ nhất: dL/dt bằng âm K nhân với áp suất buồng đốt P, chia cho tỷ số truyền bánh răng tim R cộng với hằng số phân kỳ C. Trong đó, K là hệ số hao hụt sinh học tự nhiên, nhưng R... R không phải là một hằng số."


Tô Đình nhanh chóng dùng bút máy mực chì ghi lại dãy ký tự toán học lên trang giấy. Đôi lông mày của cô nhíu chặt lại khi cố gắng hiểu ý nghĩa của các con số. "Tỷ số truyền R không phải hằng số? Nghĩa là sao?"


"Nghĩa là ngân hàng có thể thay đổi R từ xa," Đàm Trí giải thích, ngón tay anh gõ nhịp *cọc, cọc* xuống bàn. "Công thức khấu trừ tuổi thọ bí mật của Tạ Đăng được cài cắm trực tiếp vào bộ dao động thạch anh của quả tim cơ khí thông qua máy quét thẻ. Khi người dân nghèo Smog-Town ngủ, máy quét của chi nhánh sẽ phát ra một tần số sóng điện từ hơi nước yếu, ngầm điều chỉnh tỷ số truyền R tăng lên 1.5 lần. Quả tim của họ bị cưỡng chế quay nhanh hơn, tiêu hao sinh mạng nhiều hơn, trong khi họ hoàn toàn tin rằng cơ thể mình đang suy thoái tự nhiên do lao động nặng nhọc."


"Lũ quỷ hút máu bọc đồng..." Tô Đình nghiến răng, ngòi bút chì của cô ấn mạnh xuống giấy đến mức suýt gãy ngọn. "Chúng ta phải công khai phương trình này trên tờ 'Tin Tức Hơi Nước' ngay lập tức!"


"Chưa đủ," Đàm Trí lắc đầu, gương mặt anh càng trở nên lạnh lùng hơn. "Nếu chỉ là một vụ lừa đảo tài chính thông thường, Cố Trình và Tạ Đăng đã không cần phải dùng đến những biện pháp cực đoan như giết cha tôi để bịt đầu mối, hay phái Đặc vụ Sắt xuống truy sát tôi. Có một hằng số ẩn giấu dưới đáy phương trình này mà tôi chưa giải quyết được. Hằng số C... lượng thời gian bị bòn rút biến đi đâu? Nó không thể tự nhiên biến mất trong hệ thống tuần hoàn hơi nước khép kín của vương quốc. Định luật bảo toàn năng lượng cơ học bắt buộc lượng tuổi thọ đó phải được chuyển hóa thành một dạng vật chất khác."


Để tìm câu trả lời cho hằng số C, Đàm Trí quyết định thực hiện một phép tính mạo hiểm. Anh nhấc một tấm Thẻ đồng định mức thông thường—tấm thẻ chứa mười giờ sống ít ỏi mà anh nhận được từ Lão Bản Khương—đút vào khe đọc của máy tính cầm tay, hòng chạy thử thuật toán giải mã ngược cực từ tính để ép hằng số C phải lộ diện.


"Đàm Trí, dừng lại! Áp suất từ tính của tấm thẻ đó quá cao đối với máy tính cầm tay!" Tô Đình hét lên khi nhìn thấy chiếc kim đo áp suất trên máy tính cầm tay đột ngột nhảy vọt lên vạch đỏ.


Nhưng đã quá muộn. Đàm Trí vẫn kiên quyết quay mạnh tay quay cơ học.


*Rít... Cạch!*


Một tiếng rít chói tai vang lên từ bên trong máy tính cầm tay. Luồng từ trường cơ học mạnh mẽ phát ra từ khe đọc thẻ dội ngược thẳng vào lồng ngực Đàm Trí. Quả tim cơ khí Prototype-09 trong ngực anh đột ngột bị cộng hưởng ngược cực, phát ra một tiếng *coong* lớn như tiếng chuông nhà thờ bị gõ nứt.


Cơn đau thắt ngực dữ dội ập đến như một luồng điện hơi nước 300 độ C chạy thẳng vào các mạch máu sinh học xung quanh vết mổ bả vai trái. Đàm Trí đổ gục xuống bàn, bả vai trái cơ khí rít lên một luồng hơi lạnh buốt, dịch chì xám đen xịt mạnh ra qua lớp băng gạc thô rách nát. Nhịp tim của anh tăng vọt lên một trăm hai mươi nhịp một phút do chấn động vật lý.


Trên ngực anh, màn hình thạch anh đỏ rực của quả tim Prototype-09 bắt đầu nhảy giây điên cuồng. Bộ đếm ngược sinh mạng sụt giảm nhanh chóng:


*Chín mươi ngày... Tám mươi chín ngày... Tám mươi tám ngày...*


"Đàm Trí!" Tô Đình hốt hoảng lao đến, tay cô giữ chặt bả vai phải sinh học của anh, cố gắng giúp anh ổn định tư thế. "Đừng cử động! Hít thở đều theo nhịp gõ!"


Đàm Trí nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Anh nhắm chặt mắt, dùng bàn tay phải sinh học gõ liên tục xuống mặt bàn thép: *cọc, cọc, cọc*—đúng sáu mươi nhịp một phút. Anh ép phổi mình phải hít vào lồng ngực luồng khí lưu huỳnh nóng rực, rồi thở ra thật chậm để cưỡng chế nhịp tim hạ xuống. Phải mất gần năm phút đồng hồ, tiếng rít cơ học trong lồng ngực anh mới dịu đi, màn hình thạch anh dừng lại ở con số tám mươi tám ngày sống.


Anh đã đánh đổi hai ngày tuổi thọ sinh học chỉ cho một phép tính thử nghiệm. Cái giá của sự chính xác trong thế giới này luôn được trả bằng máu.


Nhưng khi Đàm Trí mở mắt ra nhìn vào màn hình hiển thị của chiếc máy tính cầm tay bằng đồng thau, một nụ cười lạnh lẽo, đầy phẫn nộ xuất hiện trên môi anh. Bộ dao động thạch anh của máy tính cầm tay tuy bị quá nhiệt và bốc lên một luồng khói khét lẹt, nhưng màng lọc thạch anh bên trong đã kịp thời ghi lại dãy số cuối cùng của hằng số C.


"Tôi tìm ra rồi, Tô Đình," Đàm Trí khàn giọng nói, đôi bàn tay quấn băng gạc rỉ máu của anh khẽ run lên. "Sự thật về 'Than Trắng'."


Tô Đình ghé sát lại, ánh mắt cô đầy vẻ kinh nghi và lo sợ. "Than Trắng? Loại nhiên liệu siêu năng lượng sưởi ấm cho giới tinh hoa hoàng gia bất tử trên các tháp cao tầng? Nó có liên quan gì đến tuổi thọ của người nghèo?"


Đàm Trí chỉ ngón tay vào dãy số vi phân trên giấy mực chì, nơi hằng số C được biểu thị dưới dạng một phương trình chuyển hóa nhiệt động lực học chất lỏng.


"Năng lượng không tự sinh ra cũng không tự mất đi," Đàm Trí thì thầm, giọng anh run lên vì một sự ghê tởm tột cùng từ sâu trong linh hồn. "Tuổi thọ bị bòn rút từ quả tim của những phu lò, phu mỏ nghèo khổ tại Smog-Town không bị biến mất. Ngân hàng Hoàng gia sử dụng hệ thống lò ngưng tụ heli khổng lồ dưới lòng đất cung điện để chưng cất dòng thời gian sinh học đó, ép xung và nén nó lại dưới áp suất cực đại cùng với quặng nhiệt thạch tinh khiết. Kết quả của quá trình chưng cất tàn khốc đó chính là 'Than Trắng'."


Anh quay sang nhìn Tô Đình, chiếc kính một tròng kiểm toán phản chiếu ánh sáng xanh lam nhạt đầy ma mị của ngọn đèn gas.


"Một trăm giờ sống của một đứa trẻ mồ côi hay một phu lò già nua bị siết nợ... chỉ chưng cất được đúng một gram Than Trắng. Giới tinh hoa hoàng gia bất tử trên đỉnh tháp cao kia đang sưởi ấm mùa đông của họ bằng cách đốt cháy hàng vạn năm tuổi thọ của giai cấp lao động nghèo khổ dưới đầm lầy này. Sự bất tử của kẻ giàu được xây dựng trên những khớp tim rỉ sét và cái chết đóng băng của kẻ nghèo. Đây không phải là một vụ lừa đảo tài chính, Tô Đình. Đây là một chiến dịch diệt chủng sinh học có hệ thống được hợp pháp hóa bằng các khế ước nợ đục lỗ."


Tô Đình chết lặng. Cuốn sổ tay trên tay cô suýt rơi xuống sàn tàu thép. Cô đã điều tra về các vụ mất tích của công nhân nghèo suốt nhiều năm, viết hàng trăm bài báo về sự tàn nhẫn của Nghiệp đoàn, nhưng chưa bao giờ cô tưởng tượng ra một chân tướng kinh hoàng và tàn khốc đến mức này. Toàn bộ vương quốc hơi nước Aetheria sừng sững kia thực chất là một cỗ máy khổng lồ vận hành bằng cách nghiền nát xương tủy và rút cạn sinh mệnh của những kẻ thấp cổ bé họng.


"Lũ quái vật..." Giọng Tô Đình run lên, những giọt nước mắt phẫn nộ chực trào ra nơi khóe mắt. "Chúng ta phải làm gì đây, Đàm Trí? Nếu chúng ta công bố điều này tại Smog-Town, Thống đốc Tạ Đăng sẽ điều động toàn bộ quân đội bọc thép xuống san phẳng khu ổ chuột này chỉ trong một đêm để bịt đầu mối."


Đàm Trí đứng dậy, cánh tay trái bọc đồng thau của anh khẽ rít lên một tiếng hơi nước lạnh lẽo khi anh cử động bả vai trái bị thương. Anh đi đến bên cửa sổ toa tàu, nhìn ra ngoài màn đêm đông kịt đặc sương mù lưu huỳnh của Smog-Town. Dưới kia, những ống khói khổng lồ của các nhà máy dệt vẫn đang xả khói đen kịt vào bầu trời, và hàng vạn công nhân nghèo khổ vẫn đang lầm lụi làm việc dưới những trục truyền động khổng lồ, không hề biết quả tim trong ngực mình đang bị bòn rút từng giây.


"Cô nói đúng, Tô Đình," Đàm Trí lạnh lùng nói. "Smog-Town quá nhỏ bé. Tòa án địa phương ở đây nằm dưới sự kiểm soát hoàn toàn của Cố Trình và Trưởng đồn Mã. Nếu chúng ta đưa chứng cứ này ra ở đây, nó sẽ bị dập tắt ngay lập tức vì 'Than Trắng' chính là quốc sách duy trì sự sống cho toàn bộ hoàng gia vương quốc. Muốn đòi lại công lý cho cha tôi và hàng triệu lao động nghèo khổ, chúng ta phải đưa phương trình này lên Thánh đường Pháp lý Hoàng gia tối cao tại thủ đô ở cấp 3. Chúng ta phải bẻ gãy thuật toán cai trị của siêu máy tính Chronos-01 từ gốc rễ."


Anh quay lại chiếc bàn hạch toán, nhấc tấm Thẻ đục lỗ mật của Cố Trình lên. Dưới lớp thấu kính thạch anh đa lớp của chiếc kính một tròng kiểm toán mạ đồng, anh bắt đầu phân tích sâu vào các dòng mã bảo mật vòng ngoài của tấm thẻ master.


Đột nhiên, đồng tử mắt phải của Đàm Trí co thắt lại dữ dội. Anh nhìn thấy một dãy rãnh đục đặc biệt nằm ẩn giấu dưới lớp mạ kẽm của tấm thẻ mật—một đoạn mã khóa định danh (identification key) được mã hóa bằng thuật toán đa lớp mạ chì.


Anh nhanh chóng đưa tấm thẻ vào khe đọc của máy tính cầm tay, dùng bàn tay phải sinh học quay nhẹ tay quay cơ học để giải mã dãy ký tự đặc biệt này.


*Cọc, cọc... tạch!*


Chiếc kim đo áp suất trên máy tính cầm tay run rẩy chỉ vào một dãy số định danh tài khoản ngân hàng trung ương vương quốc.


"Tô Đình, nhìn vào đây," Đàm Trí chỉ ngón tay vào dãy số vừa hiện ra. "Tấm thẻ mật của Cố Trình không chỉ chứa công thức bòn rút tuổi thọ của chi nhánh này. Nó còn chứa một đoạn mã khóa định danh dẫn thẳng đến tài khoản cá nhân của Thống đốc Tạ Đăng tại thủ đô. Đây chính là bằng chứng liên kết trực tiếp giữa lượng tuổi thọ bị đánh cắp tại Smog-Town và kho lưu trữ 'Than Trắng' tối mật của giới thượng lưu."


Ánh mắt Đàm Trí rực sáng lên một ý chí phục thù lạnh lùng. Anh đã tìm thấy chiếc chìa khóa đầu tiên để thâm nhập vào giới thượng lưu Phố Tài chính ở cấp 2. Phương trình báo thù của anh giờ đây đã có một mục tiêu cụ thể và vĩ mô hơn: Thống đốc Tạ Đăng.


Nhưng ngay khi Đàm Trí vừa ghi lại đoạn mã khóa định danh, tiếng còi hơi nước báo động từ đầu toa tàu di động đột ngột rú lên ba hồi ngắn, dồn dập và chói tai. Toàn bộ toa xe lửa hơi nước bỗng chốc rung chuyển dữ dội khi hệ thống phanh thủy lực bị kích hoạt khẩn cấp, khiến những chiếc đồng hồ treo tường trên vách cabin rơi xuống đất vỡ vụn.


"Có chuyện gì thế?" Tô Đình hốt hoảng bám chặt vào thành bàn thép.


Cửa cabin sập mở, Giang Nam lao vào với gương mặt bám đầy tuyết lưu huỳnh xám xịt và mồ hôi lạnh.


"Đàm Trí! Tô Đình! Chúng ta bị phát hiện rồi!" Giang Nam khàn giọng hét lên qua tiếng rít của động cơ tàu. "Thư ký Tần vừa báo cáo với Cố Trình rằng tệp thẻ mật đã bị giải mã hoàn toàn. Cố Trình đã phát điên. Gã đã ra lệnh cho Đội trưởng Lôi cùng toàn bộ đội đặc nhiệm bọc đồng phong tỏa toàn bộ Tuyến đường ray phía Nam. Chúng đang mang theo súng phun hơi áp lực cực đại để san phẳng toa tàu này nhằm bịt đầu mối!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!