Cạm Bẫy Răng Cưa
Tiếng tích tắc của hàng trăm chiếc đồng hồ treo tường trong sào huyệt của Viên Khang không làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt dưới gầm cầu xích sắt khổng lồ. Ngược lại, nó giống như một bản nhạc đếm ngược vô hình, gõ liên tục vào lồng ngực đang căng thẳng của Đàm Trí.
Lồng ngực anh gồ lên dưới lớp áo len sờn rách, nơi quả tim cơ khí Prototype-09 đang hiển thị con số chín mươi ngày sống bằng thứ ánh sáng thạch anh đỏ rực, nhấp nháy đầy đe dọa. Đàm Trí khẽ hít một hơi sâu, mùi lưu huỳnh kịt đặc và hơi ẩm mốc của cống ngầm địa nhiệt xộc vào mũi, khiến bả vai trái mới cấy ghép của anh nhói lên đau đớn. Khớp đồng thau dã chiến ở vai trái rít lên một tiếng *xì* nhỏ, rò rỉ ra một giọt dịch xám đen sẫm màu—dấu hiệu của sự tích tụ độc tố chì từ vết hàn công nghiệp rẻ tiền. Cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn, mất đi mọi cảm giác đau và nhiệt độ vĩnh viễn, nặng nề như một thanh sắt rỉ găm vào da thịt.
Đàm Trí dùng bàn tay phải sinh học đặt một chai thủy tinh nhỏ bọc đồng thau lên chiếc bàn gỗ sồi đầy mạt kẽm của Viên Khang. Bên trong chai, thứ chất lỏng màu vàng nhạt, trong vắt và không hề có chút váng đục nào khẽ lay động dưới ánh sáng xanh của đèn gas phốt pho.
"Dầu bôi trơn thực vật tái chế tinh khiết, được lọc qua màng thạch anh đa lớp của Bùi Minh," Đàm Trí chậm rãi nói, giọng anh đều đặn, lạnh lùng như một chiếc máy tính thẻ đục lỗ đang vận hành. "Không lẫn một tạp chất chì nào. Đủ để bảo trì hệ thống kim gẩy thạch anh của ông trong vòng nửa năm. Bây giờ, đưa tôi phần dữ liệu giải mã của tệp thẻ mật."
Viên Khang, gã hacker mù lập dị của giới ngầm Smog-Town, khẽ rướn người về phía trước. Đôi bàn tay trần thon dài của gã nhấc chai dầu lên, các đầu ngón tay khẽ miết qua nắp chai bọc đồng để cảm nhận độ khít của khớp ren. Gã đưa chai dầu lên sát mũi, hít một hơi thật sâu qua chiếc mặt nạ lọc khí rách nát, rồi khẽ tặc lưỡi đầy thỏa mãn.
"Hương cải dầu tinh khiết không có mùi khét của chì nung..." Viên Khang khàn giọng cười, những ngón tay gã khẽ gõ nhịp lên mặt bàn gỗ sồi. "Cậu quả thực sòng phẳng, Đàm Trí. Kẻ kiểm toán nghèo khổ có thể tìm được nguồn hàng thượng hạng này của Bùi Minh quả không đơn giản. Được rồi, tôi sẽ đưa cho cậu—"
*Cạch. Rắc...*
Tiếng động không phát ra từ những chiếc đồng hồ treo tường. Đó là tiếng rít của một pít-tông khí nén hạng nặng vừa được nạp áp suất cực đại ngoài hành lang cống ngầm.
Đồng tử mắt phải của Đàm Trí co thắt lại. Anh lập tức xoay nhẹ viền đồng thau của chiếc kính một tròng kiểm toán đeo bên mắt phải, kích hoạt lớp thấu kính thạch anh đa lớp sang chế độ lọc áp suất. Dưới nhãn quan phân tích áp suất, anh nhìn thấy một luồng khí nén rò rỉ màu đỏ rực đang luồn qua khe cửa gỗ sồi, mang theo một lượng từ trường mạnh mẽ khiến kim của chiếc la bàn dò tìm đồng thau giắt bên hông anh xoay tròn điên cuồng.
"Lâm Viễn! Nằm xuống!" Đàm Trí gầm lên, tay phải anh chụp lấy vai cậu bé mồ côi, kéo mạnh cậu xuống gầm bàn gỗ sồi bọc chì.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ sồi của sào huyệt bị thổi bay thành những mảnh vụn bởi một phát bắn áp lực cực đại. Khói lưu huỳnh màu xám tro tràn vào phòng như một cơn bão dữ dội. Giữa làn khói ấy, một bóng người cao gầy bọc trong chiếc áo choàng rách rưới màu tro bụi than bước vào. Gương mặt gã che kín sau chiếc mặt nạ phòng độc bọc đồng thau, một bên mắt giả bằng thấu kính thạch anh rực sáng đỏ. Trên lưng gã đeo khẩu súng bắn lưới điện hơi nước nòng xoắn cỡ lớn đang xả khí nén rít gầm.
Thợ săn Hôi!
Gã cầm chiếc la bàn từ tính nhạy cảm với đồng thau trên tay trái. Chiếc kim la bàn của gã đang chỉ thẳng vào bả vai trái rỉ dịch chì của Đàm Trí.
"Đàm Trí, mẩu đồng thau rỉ sét ở cống ngầm và mùi dầu cải tinh khiết này đã dẫn đường cho ta," Thợ săn Hôi cất giọng cười khan, âm thanh méo mó phát ra qua màng lọc kim loại của mặt nạ phòng độc. "Năm vạn giờ sống tiền thưởng của Cố Trình đã thuộc về ta!"
Ngay lập tức, từ phía sau Thợ săn Hôi, hai tay súng của băng đảng 'Răng Cưa Rỉ' lao vào. Chúng mang những chiếc mặt nạ sắt rỉ sét, tay lăm lăm những lưỡi dao cưa máy cơ khí chạy bằng pít-tông mini phát ra tiếng gầm rú chói tai.
*Phựt!*
Thợ săn Hôi không hề do dự, gã bóp cò khẩu súng bắn lưới điện hơi nước. Một tấm lưới dệt bằng những sợi đồng mảnh dẫn điện, được đẩy đi bằng áp lực hơi nước cực đại, phóng thẳng về phía lối thoát duy nhất của căn hầm, khóa chặt đường rút lui của Đàm Trí.
Đàm Trí nghiến răng chịu đựng cơn đau thắt ngực do từ trường từ tấm lưới điện dội ngược vào quả tim Prototype-09. Anh nhanh chóng dùng tay phải sinh học rút khẩu súng hơi nước áp lực cao (Piston-Pistol) giắt sau hông, lên cò búa nén lò xo hơi nước chỉ trong một tích tắc và bóp cò.
*Đoàng!*
Một chiếc đinh đồng cỡ 8 ly bắn ra từ họng súng nén khí, xé rách màn khói lưu huỳnh, sượt qua mũ giáp bọc đồng thau của Thợ săn Hôi, tạo ra một vệt tia lửa rực sáng dọc theo vách đá tối tăm. Phát bắn khiến gã thợ săn phải lùi lại nửa bước để điều chỉnh lại áp suất lò hơi đeo lưng.
"Giết hắn! Cắt đứt cánh tay cơ khí của hắn mang về cho phó giám đốc!" Cố Trạch đứng phía sau hành lang gầm lên ra lệnh cho đám tay súng của băng đảng 'Răng Cưa Rỉ'.
Hai tên tay súng băng đảng áp sát, lưỡi dao cưa máy cơ khí rít lên điên cuồng, chém thẳng xuống bả vai trái đang tê liệt của Đàm Trí.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Đàm Trí cố gắng gạt cần khóa van xả áp đeo hông để kích hoạt trạng thái Quá tải áp suất tim (Pressure Overdrive), hòng bộc phát sức mạnh cơ bắp toàn thân để chống trả. Thế nhưng, ngay khi áp suất lồng ngực vừa tăng lên, một cơn đau buốt nhói như hàng vạn cây kim nung đỏ cắm sâu vào bả vai trái của anh. Khớp đồng thau dã chiến mới cấy ghép chưa đồng bộ hoàn toàn với mạch máu sinh học đột ngột bị bó cứng, đau nhói tột cùng dưới áp lực dòng máu nhiễm chì. Cánh tay trái của anh hoàn toàn không thể chịu lực, khiến anh loạng choạng ngã quỵ xuống sàn đất bám đầy mạt kẽm.
Lưỡi cưa máy cơ khí sắc bén chỉ còn cách cổ Đàm Trí chưa đầy một gang tấc.
*Keng! Rầm!*
Một tiếng va chạm kim loại khổng lồ vang lên, chấn động mạnh đến mức làm rơi rụng những chiếc bánh răng đồng hồ treo trên vách đá. Một bóng đen khổng lồ cao hơn hai mét lao thẳng qua bức vách gỗ sập xệ của sào huyệt, chắn ngay trước mặt Đàm Trí.
Đó là Thạch Đầu! Gã phu mỏ khổng lồ mang cánh tay phải hoàn toàn bằng thép rỉ sét thô kệch. Gã sử dụng một tấm chắn bằng thép tấm khổng lồ tháo từ cửa lò hơi cũ, gồng mình cản toàn bộ loạt đạn đinh đồng và hai lưỡi cưa máy đang quay điên cuồng của băng đảng 'Răng Cưa Rỉ'.
"Đàm Trí... chạy đi!" Thạch Đầu gầm lên, giọng gã trầm đục, chậm chạp nhưng mang sức nặng của một ngọn núi đá. Cánh tay phải bọc thép rỉ sét của gã gồng lên, các khớp bánh răng bên trong bả vai gã rít lên những tiếng gầm rú cơ khí dữ dội để chống lại lực đẩy của hai lưỡi cưa máy.
Đàm Trí nhìn tấm lưng rộng lớn của Thạch Đầu, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp. Nửa năm trước, khi Thạch Đầu bị ngân hàng hoàng gia gán nợ khống tuổi thọ và suýt bị cưỡng chế cơ khí hóa thành automaton rác thải, chính Đàm Trí đã âm thầm bẻ khóa sổ sách, sửa sai số rãnh đục để xóa nợ cứu mạng gã. Lòng trung nghĩa của gã phu mỏ khổng lồ này chính là câu trả lời ấm áp nhất trước sự lạnh lùng của máy móc hoàng gia.
Nhưng Thạch Đầu không thể trụ vững lâu dưới làn đạn đinh đồng liên tục của đám tay súng phía sau. Những chiếc đinh đồng găm vào tấm chắn thép của gã tạo ra những vết lõm sâu, hơi nước nóng từ lò hơi đeo lưng của gã bắt đầu rò rỉ xì xì.
Đàm Trí ép mình phải gạt bỏ mọi cảm xúc để trở lại tư duy logic cực đoan của một kiểm toán viên. Anh nhắm mắt lại trong một giây, lắng nghe tiếng mài cơ khí của các khớp nối xung quanh, rồi mở mắt ra, xoay nhẹ kính một tròng kiểm toán mạ đồng để sử dụng Nhãn quan áp suất.
Thế giới qua thấu kính thạch anh biến thành một ma trận của các dòng áp suất. Đàm Trí nhanh chóng quét qua căn phòng và phát hiện ra một đường ống dẫn hơi nước địa nhiệt áp lực cao chạy men theo vách đá sát tường phía sau đám tay súng của băng đảng 'Răng Cưa Rỉ'. Điểm nối của ống dẫn có một chiếc van xả bằng đồng đỏ đã bị rỉ sét nghiêm trọng do hơi nước axit ăn mòn lâu ngày—đây chính là điểm yếu cấu trúc yếu nhất trong phòng.
"Thạch Đầu! Nằm xuống phòng thủ tối đa!" Đàm Trí hét lên.
Ngay khi Thạch Đầu thu mình sau tấm chắn thép bọc chì, Đàm Trí dùng bàn tay phải sinh học nâng khẩu súng Piston-Pistol lên, nín thở nhắm thẳng vào chiếc van đồng đỏ rỉ sét trên vách tường.
*Đoàng!*
Phát đạn đinh đồng găm chính xác vào tâm chiếc van xả rỉ sét.
*Bùm!*
Áp suất nén 300 atmosphere trong đường ống chính lập tức xé rách mối nối bị rạn nứt, giải phóng một luồng hơi nước địa nhiệt nóng rực hơn 200 độ C phun ra như một vòi rồng khổng lồ. Luồng hơi nước nóng bỏng bao phủ toàn bộ sào huyệt, tạo ra một tiếng nổ áp suất kinh hoàng thổi bay nhóm truy binh của băng đảng 'Răng Cưa Rỉ' và Thợ săn Hôi lùi lại phía sau hành lang trong tiếng gào thét đau đớn.
"Khốn kiếp! Không nhìn thấy gì cả!" Tiếng Thợ săn Hôi gầm rú qua làn sương nóng kịt đặc.
Trong lúc hỗn loạn, Đàm Trí nhìn về phía bàn gỗ sồi. Viên Khang đã nhanh chân kích hoạt một nắp hầm sập bí mật dưới chân ghế và biến mất vào bóng tối của cống ngầm thoát nước thải, mang theo một phần dữ liệu giải mã dở dang của tệp thẻ mật.
"Chúng ta phải đi ngay!" Đàm Trí đỡ Thạch Đầu dậy.
Lưng của Thạch Đầu đã bị bỏng hơi nước nặng nề, những mảng da sinh học xung quanh khớp thép bị sưng tấy đỏ rực, rò rỉ váng dầu đen kịt. Bả vai trái của Đàm Trí cũng bị rách toác vết mổ cũ do cố lực, dịch chì xám đen chảy ròng ròng dọc theo cánh tay cơ khí tê liệt.
Thạch Đầu gầm lên một tiếng đau đớn, dùng hết sức lực còn lại quật ngã tên đầu mục băng đảng đang cố gắng gượng dậy, rồi dùng cánh tay bọc thép rỉ sét cạy tung nắp một đường ống dẫn nước thải địa nhiệt cũ nát dưới sàn hầm, mở ra một lối thoát hiểm tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất.
Phía sau họ, tiếng tích tắc của chiếc la bàn từ tính nhạy đồng thau của Thợ săn Hôi lại bắt đầu rít lên vo vo giữa làn sương nóng, định vị chính xác vết dầu bôi trơn cải dầu đang rò rỉ dọc theo bước chân trốn chạy của Đàm Trí.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!