Kẻ Giải Mã Chợ Đen
Tiếng rít trầm đục của hơi nước áp suất cao thoát ra từ các khớp nối rỉ sét trên trần cống ngầm địa nhiệt vang vọng khắp không gian tối tăm, ẩm ướt. Dưới lòng đất của Smog-Town, Hắc thị 'Cống Ngầm Địa Nhiệt' hiện ra như một tổ ong khổng lồ bằng sắt thép và đồng thau rỉ sét, ngập tràn trong làn sương mù lưu huỳnh kịt đặc và mùi dầu máy thải nồng nặc. Những ngọn đèn gas phốt pho tỏa ra ánh sáng xanh lam nhợt nhạt, soi rõ những bóng người lầm lũi qua lại giữa các gian hàng dựng tạm bằng những tấm tôn rách và ống xích sắt.
Đàm Trí kéo thấp chiếc mũ vành sờn rách bám đầy muội than, bước đi loạng choạng dọc theo lối đi hẹp lót bằng lưới thép. Bả vai trái của anh—nơi khớp đồng thau dã chiến mới được cấy ghép—đang truyền đi những luồng hơi lạnh buốt. Vết mổ phanh thô bạo bám đầy vết hàn chì rẻ tiền từ tập trước đang rỉ ra thứ dịch xám đen sẫm màu. Cánh tay trái cơ khí của anh buông thõng hoàn toàn, lạnh ngắt và tê dại, mất đi mọi cảm giác đau đớn hay nhiệt độ. Độc tố chì đang âm thầm tích tụ, lan tỏa vào các mạch máu sinh học xung quanh, khiến lồng ngực anh thắt lại từng cơn đau nhói.
Trong lồng ngực Đàm Trí, quả tim cơ khí Prototype-09 vẫn đập đều đặn, phát ra tiếng tích tắc lạnh lùng, đanh thép: *tíc... tắc... tíc... tắc...* Màn hình thạch anh đỏ rực hiển thị con số chín mươi ngày sống nhấp nháy mờ ảo dưới lớp áo len sờn rách bám đầy dầu mỡ. Đàm Trí gõ nhẹ ngón tay trỏ của bàn tay phải sinh học xuống đùi theo nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút, sử dụng kỹ thuật Đồng bộ hóa nhịp tim cấp 1 để cưỡng chế nhịp tim không tăng cao, tránh cho bộ đếm ngược sinh mạng tự động tăng tốc.
"Anh Đàm Trí, lối này," Lâm Viễn thì thầm, giọng cậu bé mồ côi run lên sau lớp mặt nạ phòng độc bọc đồng. Cậu bé gầy gò mặc chiếc quần yếm kaki bám đầy dầu mỡ, vai đeo chiếc túi vải thô chứa đầy phôi thẻ đục lỗ giả, cẩn thận dẫn đường qua những ngã rẽ ngoằn ngoèo của cống ngầm.
Đàm Trí dùng bàn tay phải sinh học siết chặt quai xách của chiếc rương sồi hai đáy bọc chì. Anh biết Thám tử Cảnh đã tìm thấy mẩu đồng thau rỉ sét từ bả vai trái của anh tại hiện trường cống ngầm và đang điều động lực lượng phong tỏa hắc thị. Thời gian sinh tồn của khớp vai trái của anh chỉ còn chưa đầy mười hai giờ trước khi bị hoại tử hoàn toàn. Anh cần phải giải mã tệp thẻ mật của Cố Trình trước khi bị gã thám tử sắc sảo kia khóa chặt mọi ngả đường.
Sau khi lách qua một dãy hàng bán bánh răng tim tháo trộm từ nghĩa địa rỉ sét, Lâm Viễn dừng lại trước một gian hầm tối tăm nằm sâu dưới gầm cầu xích sắt khổng lồ. Lối vào gian hầm treo một tấm biển đồng móp méo khắc hình một ngón tay đục lỗ. Đây là sào huyệt của Viên Khang—kẻ giải mã thẻ đục lỗ mù lập dị nổi tiếng nhất giới ngầm Smog-Town.
Bước vào bên trong, bầu không khí ngột ngạt mùi mực in hóa chất và mạt kẽm. Viên Khang đang ngồi sau một chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ chất đầy những chồng thẻ đồng phế thải. Gã mặc chiếc áo khoác rách rưới nhiều túi, đôi mắt che giấu sau chiếc kính râm thạch anh tối màu. Điểm kỳ dị nhất là đôi bàn tay của gã: các đầu ngón tay phải được bọc bằng các bao da mỏng để tăng độ nhạy xúc giác, trong khi các ngón tay trái trần trụi, thon dài đang không ngừng lướt qua các rãnh đục của một tấm thẻ đồng với tốc độ đáng kinh ngạc.
"Kẻ mang quả tim Prototype-09 rò rỉ áp suất và một bả vai rỉ dịch chì..." Viên Khang không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói xảo quyệt của gã vang lên giữa tiếng tích tắc của hàng trăm chiếc đồng hồ treo tường. "Smog-Town đang náo loạn vì lệnh truy nã đỏ của ngân hàng hoàng gia, vậy mà kẻ đào tẩu lại dám tự mình dâng xác đến tận cửa của tôi sao?"
Đàm Trí bước tới, đặt chiếc rương sồi hai đáy lên bàn gỗ. Anh không hề nao núng trước lời đe dọa của gã hacker. Với tư duy logic cực đoan của một kiểm toán viên, anh hiểu rằng Viên Khang chỉ trung thành với lợi ích và công nghệ, chứ không phải luật pháp hoàng gia.
"Tôi cần giải mã một tệp thẻ mật," Đàm Trí điềm tĩnh nói, giọng anh đều đặn không một chút gợn sóng. "Và tôi biết ông là người duy nhất ở hắc thị này có thể đọc được các rãnh đục siêu nhỏ bằng xúc giác ngón tay."
Viên Khang khẽ nở nụ cười kỳ quái, gã dừng đôi tay trần lại, ngửa mặt lên hướng về phía Đàm Trí. "Giải mã? Giới ngầm đồn rằng kiểm toán viên Đàm Trí có bộ óc toán học logic siêu việt, tự chế tạo được cả máy tính cầm tay bằng đồng thau. Sao không tự mình giải mã mà phải tìm đến kẻ mù này?"
"Mã bảo mật đa lớp của Thống đốc Tạ Đăng quá phức tạp," Đàm Trí thực tế trả lời. "Tốc độ tính toán cơ học của máy tính cầm tay của tôi không đủ để bẻ khóa các thuật toán lồng ghép trong thời gian ngắn. Tôi cần kỹ năng đọc xúc giác của ông để định vị các điểm phân kỳ trên thẻ."
Viên Khang khẽ híp mắt sau lớp kính thạch anh tối màu. Gã vươn bàn tay trần thon dài ra phía trước, các đầu ngón tay khẽ nhúc nhích như những chân nhện cơ khí. "Đưa tôi xem thử tấm thẻ. Nếu nó không đủ độ khó, tôi sẽ không lãng phí thời gian của mình."
Đàm Trí khẽ nháy mắt với Lâm Viễn. Cậu bé hiểu ý, nhanh chóng thò tay vào túi vải thô, rút ra một phôi thẻ kẽm chưa đục lỗ nhưng đã được Đàm Trí dùng bộ đục lỗ thủ công dập một vài rãnh mã hóa giả để thử tài Viên Khang. Đàm Trí không bao giờ giao ngay thẻ thật cho một kẻ xảo quyệt khi chưa kiểm chứng lòng tin.
Đàm Trí đặt tấm thẻ kẽm giả lên lòng bàn tay trần của Viên Khang.
Ngay khi tấm kẽm vừa chạm vào da, các đầu ngón tay của Viên Khang bắt đầu lướt nhanh trên bề mặt kim loại. Gã không cần nhìn, chỉ bằng sự cảm nhận xúc giác cực nhạy đối với độ sâu và khoảng cách của các lỗ đục, gương mặt gã đột ngột biến sắc. Tiếng rít nhỏ từ các bánh răng đồng hồ trong phòng như ngừng lại.
"Đây... đây là thuật toán bòn rút tuổi thọ ban đêm của Cố Trình!" Viên Khang thốt lên, giọng gã run rẩy vì kinh ngạc. "Tỷ số truyền bánh răng tim bị ngầm đẩy nhanh lên 1.2 lần đối với phu mỏ... và 1.8 lần đối với một mã định danh ST-0012... Khốn kiếp, đây là công thức giết người không tiếng súng! Nhưng tấm thẻ kẽm này... rãnh đục quá mới, độ dày lệch 0.01mm so với chuẩn ngân hàng hoàng gia. Cậu đang dùng thẻ giả để thử tôi sao, Đàm Trí?"
Viên Khang ném mạnh tấm thẻ kẽm giả xuống bàn, gương mặt gã lộ rõ sự giận dữ nhưng ánh mắt sau lớp kính thạch anh lại lóe lên sự thèm khát tột độ. Gã nhận ra giá trị kinh hoàng của công thức toán học này—thứ có thể định đoạt sinh mạng của hàng vạn con nợ tại Smog-Town.
"Đưa tấm thẻ thật ra đây!" Viên Khang gầm gừ, gã rướn người về phía trước, đôi bàn tay trần xòe ra. "Chỉ có tôi mới giải mã được các lớp khóa bảo mật của Tạ Đăng trên tấm thẻ thật. Đưa nó cho tôi, tôi sẽ bẻ khóa toàn bộ hệ thống cho cậu!"
Đàm Trí đứng im lặng, chiếc kính một tròng kiểm toán mạ đồng bên mắt phải khẽ xoay nhẹ. Anh căn chỉnh tiêu cự thấu kính thạch anh đa lớp sang chế độ lọc quang phổ nhiệt độ cao. Dưới nhãn quan phân tích sắc bén, anh nhìn thấy một chi tiết bất thường: dưới ống tay áo khoác rách rưới của Viên Khang, một tia sáng thạch anh xanh lam nhạt khẽ lóe lên.
Đó là một chiếc kim gẩy thẻ bằng hợp kim siêu cứng có tích hợp bộ đếm răng thạch anh siêu nhỏ—thiết bị chuyên dụng của giới ngầm dùng để sao chép trộm các rãnh đục của thẻ đồng trong lúc đọc xúc giác.
"Ông muốn sao chép trộm tấm thẻ mật của Cố Trình để bán lại cho băng đảng 'Răng Cưa Rỉ' hoặc Thống đốc Tạ Đăng để đổi lấy tiền tệ thời gian, đúng không, Viên Khang?" Đàm Trí lạnh lùng vạch trần. Anh vươn cánh tay phải sinh học ra, dùng lực khóa chặt cổ tay trái của Viên Khang, kéo mạnh ống tay áo của gã lên.
Chiếc kim gẩy thẻ thạch anh siêu nhỏ giấu kín dưới lớp vải rách lộ ra trước ánh sáng gas phốt pho.
Lâm Viễn kinh ngạc thốt lên: "Gã muốn ăn cắp dữ liệu của chúng ta!"
Viên Khang khựng lại, nụ cười xảo quyệt trên môi gã cứng đờ. Gã khẽ thở dài, rút chiếc kim gẩy thẻ lại vào trong túi áo, rồi cười trừ đầy thích thú. Gã không hề tỏ ra xấu hổ khi bị vạch trần mưu đồ gian lận công nghệ.
"Ha ha... quả không hổ danh là kiểm toán viên xuất sắc nhất chi nhánh ngân hàng," Viên Khang vừa xoa cổ tay vừa cười lớn, giọng gã đầy vẻ tán thưởng. "Nhãn quan phân tích của cậu thật đáng sợ. Chiếc kính một tròng của mẹ cậu để lại thực sự là một bảo vật quang học tinh xảo. Được rồi, tôi thừa nhận mình đã đánh giá thấp cậu. Chúng ta hãy sòng phẳng với nhau."
Viên Khang tựa lưng vào ghế, đan hai bàn tay lại với nhau. "Tôi có thể giải mã hoàn chỉnh tấm thẻ thật của Cố Trình cho cậu mà không thèm sao chép một rãnh đục nào. Nhưng cái giá của tôi không rẻ. Tôi không cần thời gian sống trên thẻ đồng rẻ tiền của dân ổ chuột."
Gã chỉ ngón tay thon dài về phía chiếc rương sồi hai đáy bọc chì đang đặt trên bàn, rồi liếc nhìn bả vai trái đang rỉ dịch xám đen của Đàm Trí.
"Tôi muốn cậu giao nộp chiếc rương sồi hai đáy bọc chì cách từ này sau khi giải mã xong," Viên Khang đưa ra điều kiện, ánh mắt gã rực lên sự tham lam. "Và cậu phải cam kết giao cho tôi một lọ Dầu bôi trơn thực vật tái chế tinh khiết mà cậu chuẩn bị giao dịch với Bùi Minh tại chợ đen. Khớp vai của cậu đang bị ngộ độc chì nặng, nếu không có dầu bôi trơn của Bùi Minh trong vòng mười hai giờ tới, cánh tay đó sẽ hoại tử hoàn toàn. Tôi biết cậu sẽ tìm gã. Hãy mang lọ dầu đó về đây làm học phí, tôi sẽ giao bản giải mã hoàn chỉnh cho cậu."
Đàm Trí đứng lặng người, bả vai trái cơ khí lại rít lên một luồng hơi lạnh buốt, cơn đau thắt lồng ngực dội lên dữ dội. Anh biết Viên Khang đã nắm thóp được nhu cầu sinh tồn của mình. Chiếc rương sồi bọc chì là bảo mệnh giúp anh tránh né máy quét của Thám tử Cảnh, còn lọ dầu bôi trơn thực vật là thứ duy nhất cứu cánh tay anh khỏi hoại tử. Giao dịch này bắt buộc anh phải mạo hiểm tính mạng để giành giật tài nguyên tại chợ đen.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!