Nhạc nềnDeep_Sea

Thám Tử Săn Hương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng từ những ngọn đèn gas treo trên trần văn phòng Phó giám đốc chi nhánh Ngân hàng Thế chấp Tuổi thọ Smog-Town chập chờn, hắt lên những bức tường bọc đồng thau những vệt bóng dài quái dị. Bầu không khí nơi đây vẫn còn nồng nặc mùi thuốc súng hăng hắc từ vụ nổ lò hơi phụ hai ngày trước, quyện với mùi dầu bôi trơn thạch anh thượng hạng tỏa ra từ cơ thể mập mạp của Cố Trình.


Phó giám đốc Cố Trình đang đứng tựa lưng vào chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi bọc chì, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên hai gò má thịt chảy sệ, làm nhòe đi lớp phấn mỏng mà gã thường dùng để che giấu làn da xám xịt của một kẻ cơ khí hóa năm phần trăm. Đôi bàn tay đeo găng da cừu trắng của gã run rẩy liên hồi, chiếc đồng hồ quả quýt thạch anh lớn đeo trước ngực va vào những chiếc cúc áo mạ vàng phát ra tiếng lách cách đầy hoảng loạn.


"Thưa... thưa Ngài Thám tử," Cố Trình lắp bắp, giọng nói rít lên qua chiếc van thanh quản cơ khí lắp ở cổ họng. "Tất cả là do sự yếu kém của lũ lính tuần thuộc Sở Cảnh sát hơi nước quận Smog-Town! Chúng tôi đã thiết lập ba vòng bảo vệ, nhưng tên trộm đó... tên phản loạn Đàm Trí đó đã lách qua hệ thống thông gió một cách quỷ quyệt. Hắn là một kiểm toán viên tập sự, hắn biết rõ quy luật xả áp..."


"Câm miệng, Cố Trình."


Một giọng nói trầm thấp, lịch lãm nhưng lạnh buốt như băng cắt ngang lời gã.


Thám tử Cảnh đứng giữa phòng, chiếc áo măng tô đen bằng vải len cao cấp bọc viền đồng thau khẽ bay nhẹ theo luồng khí nén rò rỉ từ khe cửa. Gã không thèm nhìn Cố Trình. Đôi mắt gã, che giấu sau chiếc kính một tròng phân tích thạch anh cao cấp mạ bạc, đang chăm chú quan sát chiếc két sắt âm tường đã bị bẻ khóa. Ngón tay thon dài của Cảnh khẽ vuốt dọc theo gờ thép chịu lực của cánh cửa két.


Cảnh khẽ xoay nhẹ viền đồng thau trên chiếc kính một tròng. Các thấu kính thạch anh siêu mỏng xếp tầng bên trong tự động trượt cạch cạch, thay đổi tiêu cự sang chế độ lọc quang phổ nhiệt độ cao. Dưới nhãn quan phân tích của gã, một vệt mờ màu xám nhạt hình vân tay hiện rõ trên núm xoay bằng đồng đỏ.


"Dấu vân tay giả bằng sáp paraffin," Cảnh chậm rãi nói, giọng điệu mang theo sự thích thú của một kẻ đi săn vừa tìm thấy dấu chân con mồi. Gã rút từ trong túi áo ra một chiếc nhíp mạ bạc, nhẹ nhàng gạt một mảnh sáp cực nhỏ dính trong khe bánh răng khóa cho vào một ống nghiệm thủy tinh. "Kẻ đột nhập không dùng búa máy hay thuốc nổ để phá khóa. Hắn đã lén lấy dấu vân tay của ông từ một ly trà sứ, chế tạo khuôn sáp giả, rồi tráo đổi thẻ đục lỗ mật của ông ngay dưới mũi máy quét tự động. Một kế hoạch tinh vi, chính xác đến từng mili-giây. Đây không phải là tác phẩm của lũ phiến quân thô bạo chỉ biết dùng búa tạ của Vương Sâm."


Cố Trình nuốt nước bọt cái ực, khuôn mặt gã xám ngoét đi. Gã thò bàn tay run rẩy vào túi vest, lén lút rút ra một xấp thẻ thời gian định mức mạ bạch kim lấp lánh bụi vàng Aether—thứ tiền tệ tuổi thọ tối cao mà giới tinh hoa hoàng gia thèm khát. Gã khẽ đẩy xấp thẻ về phía Cảnh, giọng nói hạ thấp đầy cầu khẩn:


"Ngài Thám tử... vụ mất trộm này nếu đồn ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến cuộc thanh tra của Thanh tra Nhan Như. Tôi có một khoản 'tiền tệ thời gian' nhỏ ở đây, khoảng năm trăm giờ sống tinh khiết... mong Ngài giúp tôi bít đầu mối..."


Cảnh khẽ quay đầu lại. Ánh sáng phốt pho từ chiếc kính một tròng quét qua xấp thẻ bạch kim, rồi dừng lại trên gương mặt mập mạp của Cố Trình. Gã mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến ánh mắt lạnh lùng như thép tôi.


"Ông đang cố gắng mua chuộc một Thám tử cấp cao của Viện Đo lường Hoàng gia bằng thứ thời gian bòn rút từ phổi của lũ phu mỏ rỉ sét sao, Cố Trình?" Cảnh thong thả đeo chiếc găng tay da màu đen bọc khớp đồng thau vào, giọng nói đều đặn không một chút gợn sóng. "Nếu tôi muốn thời gian sống, tôi chỉ cần ký một lệnh cưỡng chế hợp pháp từ nội các của Tể tướng Thẩm Vĩnh. Hãy cất thứ rác rưởi đó đi trước khi tôi khép ông vào tội danh hối lộ quan chức hoàng gia."


Cố Trình run bắn người, vội vàng thu xấp thẻ lại, không dám ho he thêm một lời.


Cảnh quay lưng lại phía gã, rút từ bên hông ra một thiết bị bằng đồng mạ bạc nạm thạch anh tinh khiết—chiếc máy quét tần số cầm tay tối tân của thủ đô Aetheria. Gã gạt một cần gạt cơ học nhỏ bên hông máy. Thiết bị lập tức phát ra tiếng vo vo tần số cao êm ái, bộ dao động thạch anh bên trong rực lên ánh sáng xanh lam nhạt.


Gã đưa máy quét quét một vòng quanh khoảng không khí phía trước két sắt. Kim chỉ nam trên mặt đồng hồ thạch anh khẽ dao động, rồi đột ngột nhảy vọt sang vạch đỏ, phát ra tiếng rít cơ khí dồn dập.


"Tần số dao động 32.768 Hz chuẩn thạch anh hoàng gia, nhưng mang theo sóng hài áp suất hơi nước ngược cực," Cảnh lẩm nhẩm, đôi mắt gã nheo lại đầy sắc sảo. "Đây là tần số của quả tim Prototype-09—nguyên mẫu thử nghiệm bị lỗi thuật toán của dự án 'Trái Tim Vĩnh Cửu' vốn đã bị niêm phong và thải bỏ xuống Smog-Town. Kẻ trộm đang mang quả tim này trong lồng ngực."


Cảnh tắt máy quét, quay sang nhìn Đại úy cảnh vệ của Sở Cảnh sát hơi nước đang đứng khúm núm ngoài cửa.


"Đại úy," Cảnh ra lệnh, giọng gã sắc lạnh và uy nghiêm. "Lập tức điều động toàn bộ lực lượng tuần tra bọc đồng. Phong tỏa tất cả các trạm lọc thạch anh ngầm dưới lòng đất và các lối ra vào hắc thị 'Cống Ngầm Địa Nhiệt'. Kẻ mang quả tim Prototype-09 đang bị rò rỉ áp suất nghiêm trọng sau ca phẫu thuật cưỡng chế của Thợ cơ khí Tào. Hắn bắt buộc phải tìm kiếm bụi vàng Aether thô và dầu bôi trơn chất lượng cao để duy trì sự sống. Chúng ta sẽ giăng lưới tại các điểm giao dịch lậu."


"Rõ, thưa Ngài Thám tử!" Viên Đại úy cúi đầu chào theo nghi thức quân đội, tiếng khớp đồng trên bộ giáp rít lên cọc cạch trước khi gã vội vã rút lui.


***


Sâu dưới lòng đất, bên trong ga tàu điện ngầm bỏ hoang bám đầy bồ hóng của phiến quân 'Thời Gian Tự Do'.


Đàm Trí đang ngồi trên một chiếc hòm gỗ sồi cũ kỹ sát vách toa tàu hơi nước. Bả vai trái của anh—nơi vừa được Diệp Uyển cấy ghép khớp đồng thau dã chiến (Cấy ghép sơ cấp)—đang dội lên từng cơn đau âm ỉ, rát bỏng. Vết mổ phanh thô bạo bám đầy những vết hàn chì xám xịt bắt đầu rò rỉ một thứ dịch mủ xám nhạt pha lẫn váng mỡ bẩn, biểu thị sự đào thải sinh học nghiêm trọng của cơ thể tự nhiên đối với kim loại rẻ tiền. Cánh tay trái của anh buông thõng vô cảm, lạnh ngắt như một thanh sắt nguội, hoàn toàn mất đi cảm giác đau đớn hay nhiệt độ.


"Anh Đàm Trí, anh phải ngồi yên," Lâm Viễn khẽ nói, gương mặt nhỏ nhắn bám đầy muội than của cậu bé mồ côi lộ rõ vẻ lo lắng.


Lâm Viễn đang dùng một chiếc kìm nhỏ để tinh chỉnh các lá đồng mỏng của một thiết bị thô sơ quấn quanh cổ tay trái của Đàm Trí. Đó là một bộ Wrist-Jammer dã chiến mới được cậu bé lắp ráp khẩn cấp từ các lò xo đồng hồ cũ và dây đồng phế liệu để thay thế cho bộ cũ đã bị cháy hỏng hoàn toàn ở tập trước.


"Thiết bị này không có lớp lót chì bảo vệ cách từ," Lâm Viễn vừa siết ốc vừa cảnh báo, giọng run run. "Khi kích hoạt, nó sẽ phát ra các xung từ trường cơ học mạnh để gây nhiễu máy quét của cảnh sát, nhưng vì không có giáp chì, toàn bộ dòng điện từ trường hơi nước ngược cực sẽ dội thẳng vào khớp đồng bả vai trái và quả tim Prototype-09 của anh. Cơn đau sẽ rất khủng khiếp, và nó có thể làm bộ đếm ngược thạch anh của anh bị loạn nhịp."


Đàm Trí không trả lời. Anh dùng bàn tay phải sinh học siết chặt chiếc La bàn dò tìm đồng thau đặt trên đùi. Đồng tử mắt phải của anh co thắt nhẹ dưới chiếc kính một tròng kiểm toán mạ đồng di vật của mẹ. Anh đang nhẩm tính thời gian. Đã tám giờ trôi qua kể từ khi ca mổ kết thúc. Khớp đồng vai trái của anh chỉ còn chưa đầy bốn mươi giờ trước khi bị độc chì ăn mòn hoàn toàn các mạch máu sinh học xung quanh và bó cứng khớp xương vĩnh viễn. Anh cần dầu bôi trơn thực vật tái chế tinh khiết của Bùi Minh ngoài chợ đen gấp.


*Tíc... tắc... tíc... tắc...*


Tiếng gõ nhịp lạnh lùng từ quả tim cơ khí Prototype-09 trong lồng ngực anh vang lên đều đặn. Màn hình thạch anh đỏ rực hiển thị con số chín mươi ngày sống nhấp nháy mờ ảo dưới lớp áo len sờn rách bám đầy dầu mỡ.


Đột nhiên, kim chỉ nam thạch anh trên chiếc La bàn dò tìm đồng thau của Đàm Trí khẽ rung lên.


Đàm Trí cúi đầu nhìn xuống. Kim chỉ nam không còn quay theo hướng Bắc nữa. Nó bắt đầu xoay tròn một cách điên cuồng, rồi dừng lại, rung lên bần bật, chỉ thẳng lên phía trần gạch vỡ của ga tàu ngầm.


"Có sóng từ trường quét tần số cao đang tiếp cận," Đàm Trí trầm giọng nói, khuôn mặt anh lạnh lùng không một chút biểu cảm. Anh gõ nhẹ ngón tay trỏ của bàn tay phải xuống mặt hòm gỗ theo đúng nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút để cưỡng chế nhịp tim không tăng cao. "Tần số quét 32.768 Hz chuẩn hoàng gia. Thám tử Cảnh đã đến Smog-Town. Gã đang dùng máy quét tần số thạch anh quét xuyên qua các tầng địa chất của cống ngầm."


Vương Sâm từ trong toa tàu hơi nước bước ra, cánh tay cơ khí khổng lồ của gã rít lên tiếng pít-tông thủy lực nặng nề đầy đe dọa. Gã nắm chặt khẩu súng trường hơi nước nòng xoắn cỡ lớn tự chế, ánh mắt rực lửa căm hờn nhìn lên trần nhà.


"Khốn kiếp! Lũ chó săn hoàng gia nhạy bén thật!" Vương Sâm nghiến răng gầm lên. "Đoạn hầm này nằm sâu dưới ba tầng gạch chịu lực bọc đồng, làm sao gã định vị được?"


"Gã không định vị được vị trí vật lý của chúng ta," Đàm Trí điềm tĩnh giải thích, mắt vẫn chăm chú nhìn kim la bàn đang rung lên ngày càng mạnh. "Nhưng quả tim Prototype-09 trong ngực tôi mang một tần số dao động thạch anh cực kỳ đặc thù do lỗi thuật toán của Viện Hàn lâm. Sóng quét của Thám tử Cảnh hoạt động như một chiếc nam châm tần số. Chỉ cần sóng quét lướt qua lồng ngực tôi, nó sẽ tạo ra hiện tượng cộng hưởng thạch anh dội ngược lại máy quét của gã. Khi đó, gã sẽ biết chính xác chúng ta đang ở dưới ga tàu này."


Tô Đình bước nhanh đến bên cạnh Đàm Trí, tay cô ôm chặt chiếc máy ảnh hơi nước mini cầm tay. "Sóng quét đang lan rộng khắp các mạch địa nhiệt. Đội tuần tra bọc đồng của Sở Cảnh sát hơi nước đã bắt đầu phong tỏa các lối ra vào hắc thị phía trên. Chúng ta không thể di chuyển."


Kim la bàn trên tay Đàm Trí đột ngột đứng khựng lại, rung lên với biên độ cực đại. Tiếng rít vo vo tần số cao vô hình từ trên cao dội xuống qua những kẽ hở của trần gạch, khiến màng thạch anh trên quả tim cơ khí của Đàm Trí bắt đầu phát ra những tiếng vo vo cộng hưởng rợn người.


"Sóng quét sẽ chạm đến lồng ngực tôi trong vòng mười giây nữa," Đàm Trí nói, giọng anh lạnh lùng như đang đọc một bảng báo cáo tài chính hằng ngày. Anh quay sang nhìn Lâm Viễn. "Lâm Viễn, gạt cần kích hoạt Wrist-Jammer dã chiến ngay lập tức."


"Nhưng... anh Đàm Trí!" Lâm Viễn hét lên, nước mắt chực trào ra. "Nó chưa được thử nghiệm! Áp lực từ trường dội ngược sẽ phá hủy khớp vai của anh!"


"Gạt cần," Đàm Trí ra lệnh, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cậu bé, kiên định và lạnh lùng đến mức tàn nhẫn. "Đó là phương án logic duy nhất để chúng ta sống sót qua mười giây tới."


Lâm Viễn nghiến răng, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má bám muội than của cậu. Cậu bé vươn tay, gạt mạnh chiếc cần gạt đồng nhỏ bên hông bộ Wrist-Jammer dã chiến quấn quanh cổ tay trái Đàm Trí.


*Xoẹt! Đoàng!*


Một tia lửa điện màu xanh lam rực rỡ bùng lên từ những cuộn dây đồng trần của bộ Wrist-Jammer, kèm theo một tiếng nổ nhỏ của lò xo cót bị ép xung cực đại.


Cơn đau thấu xương tủy lập tức bùng phát dọc theo cánh tay trái của Đàm Trí. Những xung từ trường cơ học mạnh mẽ, không có lớp lót chì bảo vệ, điên cuồng dội ngược lên bả vai trái cơ khí hóa của anh. Đàm Trí nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng, nhưng anh không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Anh có thể cảm nhận rõ ràng dòng điện từ trường đang chạy dọc qua các mạch máu sinh học bám đầy độc tố chì xung quanh khớp đồng dã chiến, làm sôi lên những giọt máu nóng rực.


Trong lồng ngực anh, quả tim Prototype-09 rung lên dữ dội. Màn hình thạch anh đỏ hiển thị con số chín mươi ngày sống nhấp nháy điên cuồng, các con số đếm ngược bắt đầu nhảy loạn xạ: *90... 89... 91... 88...*


Bộ dao động thạch anh trong tim anh đang bị bão hòa bởi từ trường hỗn loạn của Wrist-Jammer. Cơn đau thắt ngực dội lên như một chiếc đinh thép nung đỏ cắm sâu vào lồng ngực, ép chặt lấy phổi anh khiến anh không thể hít thở.


Nhưng bộ Wrist-Jammer dã chiến đã hoạt động.


Một vùng nhiễu từ tính cơ học mạnh mẽ bùng phát xung quanh cơ thể Đàm Trí trong bán kính ba mét. Kim chỉ nam trên chiếc La bàn dò tìm đồng thau lập tức bị bẻ gãy hoàn toàn hướng chỉ, quay cuồng vô định.


Tiếng vo vo tần số cao vô hình từ máy quét của Thám tử Cảnh quét qua ga tàu điện ngầm bỏ hoang. Khi chạm đến vùng nhiễu từ tính của Đàm Trí, bước sóng cộng hưởng thạch anh đặc thù của Prototype-09 bị bão hòa hoàn toàn bởi những xung từ trường hỗn loạn của Wrist-Jammer, biến thành những tạp âm cơ học vô hại dội ngược lại phía trên mặt đất.


Mười giây trôi qua dài như một thế kỷ.


Tiếng vo vo tần số cao từ trên cao nhạt dần, rồi biến mất hoàn toàn. Sóng quét của Thám tử Cảnh đã đi qua, hướng về phía các phân khu khác của cống ngầm địa nhiệt.


Đàm Trí đổ gục người về phía trước, tay phải sinh học bám chặt lấy cạnh hòm gỗ để giữ thăng bằng. Bộ Wrist-Jammer trên cổ tay trái anh phát ra một luồng khói đen khét lẹt, các cuộn dây đồng bị chảy sệ và đứt gãy hoàn toàn. Cánh tay trái cơ khí của anh giờ đây buông thõng hoàn toàn, các khớp đồng thau dã chiến phát ra tiếng rít kèn kẹt khô khốc do bị quá nhiệt từ trường. Vết thương bả vai trái lại rỉ ra dòng dịch xám đen sẫm mùi chì độc hại.


"Anh Đàm Trí!" Lâm Viễn lao đến ôm chặt lấy anh, khóc nấc lên.


Đàm Trí khẽ hít một hơi thật sâu, dùng tay phải lau vệt máu nơi khóe miệng. Anh nhìn xuống màn hình thạch anh đỏ rực trên ngực. Con số đếm ngược sau vài giây loạn nhịp đã ổn định trở lại ở con số *90 ngày sống*.


"Wrist-Jammer dã chiến đã bị thiêu hủy hoàn toàn," Đàm Trí chậm rãi nói, giọng anh khàn đặc nhưng vẫn giữ được sự lạnh lùng logic cực đoan. Anh nhìn bả vai trái đang rỉ dịch xám của mình. "Xung từ trường đã đẩy nhanh tốc độ tích tụ độc tố chì trong khớp vai của tôi. Chúng ta không còn bốn mươi giờ nữa. Trong vòng mười hai giờ tới, nếu không tìm được dầu bôi trơn thực vật tái chế tinh khiết của Bùi Minh tại hắc thị, cánh tay trái của tôi sẽ bị hoại tử hoàn toàn và độc chì sẽ xâm nhập vào quả tim Prototype-09."


Anh quay sang nhìn Vương Sâm và Tô Đình. "Thám tử Cảnh là một kẻ săn mồi kiên nhẫn. Gã không tìm thấy tần số của tôi, nhưng gã sẽ không bỏ cuộc. Gã sẽ bắt đầu tìm kiếm các manh mối vật lý tại hiện trường vụ đào tẩu."


***


Cách đó nửa dặm, sâu trong hệ thống cống ngầm địa nhiệt kết nối với chi nhánh ngân hàng.


Thám tử Cảnh đang đi bộ dọc theo lối đi bằng lưới thép rỉ sét, theo sau gã là bốn lính tuần bọc đồng của Sở Cảnh sát hơi nước cầm súng bắn đinh hơi nước sẵn sàng chiến đấu. Bầu không khí ngột ngạt ngập tràn sương thải địa nhiệt nóng rực bốc lên từ dòng nước thải địa nhiệt sủi bọt axit bên dưới.


Cảnh đột ngột dừng bước trước một khúc cua ngã ba cống ngầm—nơi Đàm Trí đã bị lính tuần bắn trọng thương bả vai trái trong đêm đào tẩu ở tập trước.


Gã ngồi xổm xuống, chiếc áo măng tô đen lịch lãm khẽ quẹt nhẹ trên nền thép rỉ sét bám đầy váng dầu máy màu đen. Cảnh điều chỉnh chiếc kính một tròng phân tích thạch anh đeo mắt, xoay nhẹ viền đồng để chuyển sang tiêu cự siêu vi mô.


Ánh mắt gã dừng lại trên một kẽ hở nhỏ giữa hai tấm lưới thép chịu lực.


Cảnh vươn ngón tay thon dài đeo găng da đen, nhẹ nhàng nhặt từ trong kẽ hở ra một vật thể cực nhỏ.


Đó là một mẩu đồng thau rỉ sét nhỏ, bám đầy những vết hàn chì xám xịt chưa kịp đánh bóng và một vệt máu sinh học khô sẫm màu.


Cảnh đặt mẩu đồng thau lên lòng bàn tay, đưa sát vào thấu kính thạch anh để phân tích. Gã nhìn thấy rõ cấu trúc rèn đúc thô ráp dã chiến của mẩu đồng—đặc trưng của kỹ nghệ rèn đồng cổ của gia tộc họ Đàm tại Smog-Town, hoàn toàn trùng khớp với mảnh vỡ từ khớp vai cơ khí mới lắp của Đàm Trí bị vỡ ra trong cuộc đụng độ với lính tuần bọc đồng.


Cảnh khẽ đứng thẳng người dậy. Gã nhìn dọc theo đường ống dẫn nước địa nhiệt tối tăm dẫn thẳng về phía hắc thị 'Cống Ngầm Địa Nhiệt'.


Một nụ cười tự tin, sắc sảo hiện rõ trên gương mặt lịch lãm của vị Thám tử hoàng gia.


"Khớp đồng thau dã chiến giá rẻ bám vết hàn chì công nghiệp..." Cảnh khẽ lẩm nhẩm, ánh mắt gã rực sáng lên đầy nguy hiểm dưới ánh đèn gas tù mù của cống ngầm. "Hắn đang bị ngộ độc chì nghiêm trọng và khớp vai đang bị rạn nứt cấu trúc. Hắn bắt buộc phải đến hắc thị để tìm dầu thực vật bôi trơn tinh khiết trong đêm nay. Trò chơi trốn tìm kết thúc rồi, Đàm Trí."


Cảnh quay sang viên cảnh sát đi sau, giọng gã vang lên đầy tự tin và lạnh lùng:


"Lập tức điều động Đội đặc nhiệm thu nợ cưỡng chế của Đội trưởng Lôi. Chúng ta sẽ giăng bẫy bắt sống hắn ngay tại điểm giao dịch dầu lậu của Bùi Minh ở hắc thị."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!