Thượng Khách Của Bóng Đêm
Bóng tối dưới lòng hầm ngầm địa nhiệt của khu ổ chuột Smog-Town ngột ngạt và đặc quánh mùi lưu huỳnh. Những đường ống dẫn nước nóng khổng lồ chạy dọc vách đá rỉ sét liên tục rít lên những tiếng thở dài lạnh lẽo của hơi nước áp suất cao. Tề Đồng dẫn đường phía trước, chiếc đèn bão hơi nước trên vai gã lắc lư, hắt ra những vệt sáng vàng vọt tù mù lên những mảng rêu xanh nhớt bám đầy trên gạch vỡ.
Đàm Trí loạng choạng bước đi, từng bước chân nện xuống nền đất ẩm ướt vang lên tiếng cọc cạch khô khốc. Khớp đồng thau dã chiến mới lắp ở bả vai trái khẽ rít lên một luồng hơi lạnh buốt mỗi khi anh chuyển động cánh tay. Đó là một khối kim loại thô kệch, nặng nề, bám đầy những vết hàn chì xám xịt chưa kịp đánh bóng từ ca mổ khẩn cấp của Diệp Uyển. Cánh tay ấy hoàn toàn mất đi cảm giác đau đớn hay nhiệt độ, buông thõng một cách vô hồn như một thứ công cụ mượn tạm của một automaton phế thải. Nhưng sâu bên trong mối nối giữa mô thịt sinh học và khớp đồng dã chiến, một cơn đau âm ỉ, nóng rát của sự đào thải sinh học vẫn liên tục dội lên, nhắc nhở anh về cái giá phải trả để giành lại mạng sống.
Trong lồng ngực anh, quả tim cơ khí Prototype-09 vẫn đập đều đặn, phát ra tiếng tích tắc lạnh lùng, đanh thép. Màn hình thạch anh đỏ rực hiển thị con số chín mươi ngày sống nhấp nháy mờ ảo dưới lớp áo len sờn rách bám đầy dầu mỡ. Đàm Trí dùng bàn tay phải sinh học siết chặt quai xách của chiếc rương sồi hai đáy bọc chì. Dưới đáy chiếc rương ấy, tệp thẻ đục lỗ mật của Cố Trình nằm im lặng, mang theo toàn bộ công thức bòn rút tuổi thọ của Ngân hàng Hoàng gia.
"Sắp tới rồi," Tề Đồng nói khẽ, giọng gã nghẹn lại sau chiếc mặt nạ phòng độc bọc đồng. Gã rẽ vào một nhánh cống khuất sau một van xả áp khổng lồ đang xả khí nén rít gầm. "Căn cứ ngầm của phiến quân 'Thời Gian Tự Do'. Ở đây, lính tuần bọc đồng của Đội trưởng Lôi hay máy quét của Thám tử Cảnh đều không thể chạm tới."
Họ bước qua một cánh cửa sập bằng thép tấm dày bản, mở ra một không gian rộng lớn vốn là một ga tàu điện ngầm bỏ hoang từ thời kỳ khai thác địa nhiệt đầu tiên. Bầu không khí ở đây tràn ngập mùi than đá cháy âm ỉ, mùi thuốc súng hăng hắc và mùi rượu lúa mạch rẻ tiền. Hàng chục phu mỏ, phu lò rèn bọc trong những bộ giáp bọc đồng rỉ sét sờn rách đang ngồi quanh những lò sưởi mini tự chế, ánh mắt cảnh giác của họ đồng loạt đổ dồn về phía kẻ mới đến.
Từ phía sau một toa tàu hơi nước cũ nát bám đầy bồ hóng, một thân hình khổng lồ bước ra. Vương Sâm, thủ lĩnh của phiến quân, đứng sừng sững như một con gấu rừng bọc thép. Cánh tay phải của gã hoàn toàn là một khối cơ khí khổng lồ, bọc trong những tấm thép đúc dày bản bám đầy vết xước chiến trận, kết nối trực tiếp với một hệ thống pít-tông thủy lực đeo lưng liên tục rít lên những tiếng gầm rú áp suất đầy uy lực. Gương mặt gã sạm đen vì bụi than, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào bả vai cơ khí mới tinh của Đàm Trí.
"Một cựu kiểm toán viên của ngân hàng hoàng gia," Vương Sâm trầm giọng, âm thanh phát ra trầm đục như tiếng búa nện xuống đe rèn. Gã bước đến bên một chiếc bàn thép rỉ sét đặt giữa ga tàu. "Tề Đồng nói cậu đã đánh cắp được tệp thẻ mật của Cố Trình. Giao nó ra đây. Phiến quân cần tấm thẻ đó để kích ngòi cho cuộc tổng khởi nghĩa, chúng tôi sẽ cho nổ tung chi nhánh ngân hàng Smog-Town ngay trong đêm nay để xóa sạch nợ nần cho hàng vạn dân nghèo."
Không khí trong căn hầm lập tức đông cứng lại. Đám thuộc hạ của Vương Sâm bắt đầu áp sát, tay lăm lăm những khẩu súng hơi nước tự chế và xẻng xúc than bọc thép.
Đàm Trí đứng im lặng, ngón tay trỏ của bàn tay phải sinh học khẽ gõ nhẹ xuống quai xách chiếc rương sồi theo đúng nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút để giữ cho nhịp tim không bị kích động. Anh nhìn thẳng vào mắt Vương Sâm, gương mặt không một chút biến sắc, lạnh lùng như một phương trình toán học.
"Tôi từ chối," Đàm Trí nói, giọng anh điềm tĩnh nhưng vang rõ trong không gian ngột ngạt.
*Ầm!*
Vương Sâm vung cánh tay cơ khí khổng lồ đập mạnh xuống mặt bàn thép. Cú đập cực mạnh khiến mặt bàn lõm xuống, những tia lửa điện từ các khớp nối bắn ra tung tóe, tiếng rít áp suất từ pít-tông thủy lực trên vai gã gầm rú lên điên cuồng để uy hiếp kẻ đối diện. Đám thuộc hạ xung quanh đồng loạt lên cò súng hơi nước nghe rắc rắc.
"Cậu nghĩ mình đang ở đâu mà dám từ chối?" Vương Sâm gầm lên, hơi nóng từ van xả trên vai gã xịt thẳng vào mặt Đàm Trí. "Cậu chỉ là một kẻ đào tẩu mang án tử hình đếm ngược. Không có sự bảo vệ của phiến quân, Đội trưởng Lôi sẽ treo cổ cậu lên cột đèn hơi nước ngoài kia trong vòng mười phút!"
Đàm Trí không lùi lại nửa bước. Anh thong thả đặt chiếc rương sồi hai đáy xuống đất, rồi rút từ trong túi áo khoác ra chiếc máy tính thẻ đục lỗ cầm tay bằng đồng thau đặt lên mặt bàn thép đối trọng ngay trước cánh tay khổng lồ của Vương Sâm. Anh quay nhẹ tay quay cơ học bên hông máy tính, tiếng một trăm hai mươi bánh răng đồng siêu nhỏ bên trong chuyển động nghe tạch tạch đều đặn.
"Bảo mật của Ngân hàng Hoàng gia không vận hành bằng những khay hồ sơ giấy thô sơ để các ông có thể dễ dàng đốt cháy," Đàm Trí chỉ vào chiếc máy tính cầm tay, giọng anh lạnh lùng phân tích. "Hệ thống lưu trữ của chi nhánh Smog-Town sử dụng các đĩa than mạ chì (lead-plated wax discs) đặt sâu dưới phòng lò hơi trung tâm. Nếu ông kích nổ chi nhánh vô tội vạ, chấn động cực đại sẽ làm vỡ vụn toàn bộ các đĩa than mạ chì đó trước khi hơi nóng kịp tiêu hủy chúng."
Vương Sâm nhíu mày, cánh tay cơ khí của gã khẽ rung lên dưới áp lực thủy lực. "Thì sao? Đĩa than vỡ thì khế ước nợ cũng biến mất! Dân nghèo sẽ tự do!"
"Sai lầm," Đàm Trí lạnh lùng cắt lời. "Khi hệ thống đĩa than mạ chì bị phá hủy mà không có dữ liệu đối chiếu, Ngân hàng Hoàng gia sẽ kích hoạt giao thức 'Thời Gian Chết'. Họ sẽ dựa vào các bản sao dự phòng đục lỗ lưu trữ tại Viện Đo lường Hoàng gia ở quận thượng lưu để tái lập toàn bộ khế ước nợ. Nhưng lần này, vì không còn dữ liệu gốc đối chiếu, họ sẽ tự động áp đặt mức nợ khống cao nhất lên tất cả cư dân Smog-Town để bù đắp thâm hụt năng lượng. Toàn bộ người dân nghèo sẽ bị cưỡng chế cơ khí hóa cưỡng chế thành automaton lao dịch để trả khoản nợ khống đó. Và ngân hàng hoàng gia sẽ nhận được một khoản bồi thường bảo hiểm khổng lồ từ hoàng cung để xây dựng một chi nhánh mới kiên cố hơn."
Đàm Trí nhìn thẳng vào mắt Vương Sâm, chỉ tay vào chiếc máy tính cầm tay. "Các ông chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt là phá hủy một tòa nhà bọc đồng, nhưng hành động bộc phát thiếu logic đó sẽ hợp pháp hóa hành vi giết người không tiếng súng của ngân hàng, đẩy hàng vạn gia đình vào cảnh chết cóng vĩnh viễn."
Vương Sâm nghiến răng, cơ mặt gã giật mạnh. Gã bước lên một bước, dùng cánh tay cơ khí nắm chặt lấy cổ áo Đàm Trí, nhấc bổng anh lên áp sát vào gương mặt đầy sẹo than của gã. "Cậu đang cáo buộc phiến quân hèn nhát? Cậu muốn chúng tôi tiếp tục quỳ gối trước luật pháp hoàng gia thối nát của các người sao? Kẻ kiểm toán nghèo khổ kia, cậu nghĩ mình là ai mà dám dạy bảo những người đã đổ máu ở đây?"
"Tôi là người đã nhìn thấy cha mình chết vì vỡ bánh răng tim sinh học dưới áp suất lò hơi quá tải của chính cái ngân hàng đó," Đàm Trí nói khẽ, đôi mắt anh rực lên một ánh sáng xanh lam lạnh lẽo qua thấu kính của chiếc kính một tròng kiểm toán đeo mắt. "Tôi không tin vào luật pháp hoàng gia thối nát. Tôi chỉ tin vào các con số và sự chính xác tuyệt đối của một phương trình logic. Muốn lật đổ một định chế tài chính khổng lồ, ông phải dùng chính thuật toán của chúng để bẻ gãy chúng từ bên trong."
Vương Sâm nhìn sâu vào mắt Đàm Trí, gã khẽ sững sờ trước sự lạnh lùng và căm hận tột cùng được giấu kín dưới vẻ ngoài điềm tĩnh của anh. Gã chậm rãi hạ Đàm Trí xuống, nhưng ánh mắt vẫn đầy nghi kỵ. Gã ra hiệu cho hai tên thuộc hạ lực lưỡng phía sau.
"Lục soát người nó. Cướp lấy chiếc rương sồi," Vương Sâm ra lệnh lạnh lùng. "Tao không cần biết thuật toán của mày phức tạp thế nào. Có tấm thẻ mật trong tay, tao sẽ tìm thợ giải mã khác ngoài chợ đen."
Hai tên thuộc hạ tiến lên, vươn tay định giật lấy chiếc rương sồi hai đáy bọc chì dưới đất.
"Đừng chạm vào nó," Đàm Trí cảnh báo, giọng anh không hề run rẩy. "Chiếc rương này được thiết kế bởi thợ mộc Mộc Đầu bằng hệ thống mộng gỗ bọc chì và khóa cơ học bốn số mạ đồng. Nếu các ông cố tình dùng búa máy hay mỏ hàn để cạy phá, một lò xo chịu lực cực lớn bên trong sẽ kích hoạt, giải phóng một búa chì đập nát toàn bộ tệp thẻ mật mạ kẽm thành những mảnh vụn đồng thau vô dụng trong vòng một phần mười giây. Khi đó, công thức bòn rút tuổi thọ của cha tôi và hàng triệu lao động nghèo sẽ vĩnh viễn biến mất trong bóng tối."
Hai tên thuộc hạ khựng lại, lo ngại nhìn về phía Vương Sâm. Vương Sâm nắm chặt nắm tay cơ khí phát ra tiếng rít thủy lực nặng nề. Gã biết kẻ kiểm toán điên rồ này nói thật; một kẻ dám tự cấy ghép quả tim Prototype-09 đếm ngược vào lồng ngực mình sẽ không bao giờ để lại một sơ hở sơ đẳng như vậy.
Giữa lúc bầu không khí căng thẳng lên đến đỉnh điểm, cánh cửa sập bằng thép tấm đột ngột mở ra.
Tô Đình bước vào, chiếc áo khoác măng tô da bám đầy tuyết lưu huỳnh xám xịt và bụi than đá. Cô đeo kính bảo hộ gác trên trán, túi khoác vai căng phồng những tập bản in mực chì còn thơm mùi mực mới. Cô ném một xấp bản in lậu lên mặt bàn thép rỉ sét, tạo ra một tiếng *bạch* khô khốc.
"Vương Sâm, dừng tay lại," Tô Đình nói, cô tháo chiếc găng da sờn rách ra, thở hắt ra một luồng hơi trắng lạnh buốt. "Đàm Trí nói đúng. Tôi vừa thu thập được tin tức từ các nhà máy dệt sợi bông hơi nước. Cái chết của ông Đàm Lương đã kích hoạt một làn sóng phẫn nộ ngầm trong toàn bộ giai cấp công nhân. Nhưng nếu phiến quân nổ súng bạo động vô tội vạ lúc này, Cố Trình sẽ lập tức sử dụng tờ báo chính thống của ngân hàng để dán nhãn chúng ta là những kẻ khủng bố phá hoại nguồn hơi sưởi của dân nghèo. Chúng ta sẽ mất đi sự ủng hộ của công chúng."
Cô quay sang nhìn Đàm Trí, ánh mắt sắc sảo đầy vẻ tán thưởng. "Đàm Trí sở hữu thứ vũ khí mạnh hơn súng trường hơi nước của ông, Vương Sâm. Đó là bằng chứng toán học chứng minh hành vi gian lận tài chính của ngân hàng. Chúng ta cần sự chính xác của cậu ta để vạch trần bộ mặt thật của Cố Trình trước toàn bộ cư dân Smog-Town."
Vương Sâm im lặng một lúc lâu, tiếng pít-tông thủy lực trên vai gã xì ra một luồng hơi ấm áp suất thấp, biểu thị sự hạ nhiệt của cơn giận dữ. Gã nhìn xấp bản in lậu của Tô Đình, rồi nhìn chiếc máy tính cầm tay bằng đồng của Đàm Trí.
"Mày muốn gì ở phiến quân?" Vương Sâm hỏi, giọng gã đã bớt đi phần hung hãn.
Đàm Trí bước lên, đặt bàn tay phải sinh học lên chiếc máy tính cầm tay. "Tệp thẻ mật của Cố Trình đã bị mã hóa đa lớp bằng thuật toán của Thống đốc Tạ Đăng. Tôi cần các ông bảo vệ tôi và Lâm Viễn lẩn trốn dưới hầm ngầm này để tôi giải mã hoàn chỉnh tấm thẻ. Đổi lại, sau khi giải mã thành công, tôi sẽ giao toàn bộ công thức bòn rút tuổi thọ ban đêm cho Tô Đình để cô ấy in ấn và phát tán khắp các nhà máy dệt. Khi hàng vạn công nhân mỏ và thợ dệt biết được trái tim họ đang bị ngân hàng ngầm đẩy nhanh tỷ số truyền để rút ngắn tuổi thọ, cuộc bãi công của họ sẽ tự động bùng nổ mà không cần các ông phải bắn một viên đạn đồng nào."
Tô Đình mỉm cười, cô gật đầu đồng tình. "Một giải pháp đôi bên cùng có lợi. Phiến quân sẽ có được ngòi nổ cách mạng hoàn hảo, còn Đàm Trí sẽ có thời gian để tìm kiếm thợ giải mã chuyên nghiệp ngoài chợ đen để phá vỡ các lớp khóa bảo mật của Tạ Đăng."
Vương Sâm nhìn chằm chằm vào Đàm Trí một lúc lâu, rồi chậm rãi chìa cánh tay trái sinh học thô ráp của mình ra. "Được. Thỏa thuận tạm thời được thiết lập dưới sự giám sát của Tô Đình. Phiến quân 'Thời Gian Tự Do' sẽ bảo vệ mày dưới lòng đất này. Nhưng hãy nhớ lấy, kẻ kiểm toán, nếu mày dám phản bội hoặc dùng luật pháp hoàng gia để lừa gạt tao, cánh tay cơ khí này sẽ nghiền nát quả tim đếm ngược của mày thành tro rỉ sét trước khi bộ đếm của mày kịp về không."
Đàm Trí chìa bàn tay phải sinh học ra bắt chặt lấy tay Vương Sâm. Sự va chạm giữa mô thịt sinh học ấm nóng và làn da thô ráp của cựu binh bọc thép tạo nên một cam kết ngầm đầy lạnh lùng giữa bóng tối hầm ngầm.
"Tôi chỉ phản bội khi phương trình logic xuất hiện sai số," Đàm Trí nói khẽ. "Và toán học thì không bao giờ nói dối."
Anh rút tay lại, khớp đồng bả vai trái khẽ rít lên một luồng hơi lạnh buốt. Đàm Trí biết, anh vừa phải trả một cái giá đắt: cam kết chia sẻ dữ liệu công thức mật cho phiến quân, đồng nghĩa với việc anh chính thức bước một chân vào con đường phản loạn chống lại đế quốc Aetheria. Nhưng dưới áp lực của quả tim đếm ngược chín mươi ngày sống đang tích tắc trong ngực, anh không còn lựa chọn nào khác.
Tô Đình bước đến bên cạnh Đàm Trí, cô ghé sát tai anh, giọng nói trầm xuống đầy lo ngại. "Cậu cần phải hành động nhanh lên, Đàm Trí. Nội gián của tôi tại sở cảnh sát hơi nước vừa báo tin: Cố Trình và ngân hàng đã phát hiện ra tệp thẻ mật bị mất trộm. Chúng đang bắt đầu phong tỏa toàn bộ Hắc thị 'Cống Ngầm Địa Nhiệt' và các trạm lọc thạch anh ngầm để ngăn chặn cậu tìm kiếm thợ giải mã. Lưới rập của Thám tử Cảnh đang siết chặt Smog-Town rồi."
Đàm Trí khẽ siết chặt nắm tay phải sinh học, bả vai trái cơ khí buông thõng phát ra tiếng rít cơ khí lạnh lẽo vang vọng khắp căn hầm ngập tràn hơi nước dã chiến, báo hiệu một cuộc chạy đua với thời gian đầy tàn khốc sắp sửa bùng nổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!