Khớp Đồng Rỉ Sét
Dòng nước địa nhiệt ngột ngạt của hầm ngầm điều áp Smog-Town cuộn xoáy dữ dội, cuốn trôi thân hình rệu rã của Đàm Trí vào sâu trong bóng tối của hệ thống địa đạo rỉ sét. Nước nóng rực sực mùi lưu huỳnh và dầu máy thải ngấm vào vết thương nát bấy ở bả vai trái của anh, tạo ra một cơn đau thắt buốt dội thẳng lên đại não. Độc tố chì từ những viên đạn đồng thau của lính tuần bọc đồng bắt đầu rò rỉ vào hệ tuần hoàn, khiến tầm nhìn của Đàm Trí nhòe đi dưới những vệt sáng xanh lam chập chờn.
Trong cơn mê man, bàn tay phải sinh học của anh vẫn khóa chặt lấy chiếc túi da chống nước chứa Thẻ đục lỗ mật của Cố Trình. Đó là bằng chứng duy nhất, là sinh mạng của anh, và cũng là chiếc chìa khóa để anh đòi lại công lý cho người cha quá cố Đàm Lương.
"Giữ chặt lấy tôi, Đàm Trí!"
Tiếng hét nghẹn ngào của Tề Đồng vang lên qua tiếng rít gầm của các đường ống áp suất khổng lồ. Thân hình nhỏ thó bọc trong bộ đồ da chống nước bám đầy rêu xanh của gã thợ hàn ngầm hiện ra giữa làn hơi nước mờ mịt. Tề Đồng dùng một cánh tay dẻo dai quấn chặt lấy eo Đàm Trí, tay kia sử dụng mỏ hàn hơi nước dã chiến bắn ra một tia lửa nhiệt thạch cực mạnh găm vào gờ thép của một van xả áp lớn, giữ cho cả hai không bị dòng nước địa nhiệt cuốn trôi xuống đầm lầy axit bên dưới.
Với tất cả sức lực còn lại, Tề Đồng kéo Đàm Trí lên một lối đi bằng lưới thép rỉ sét dọc theo sườn hầm ngầm điều áp. Đàm Trí loạng choạng ngã quỵ, hơi thở đứt quãng. Quả tim cơ khí Prototype-09 trong lồng ngực anh phát ra tiếng kêu kèn kẹt dữ dội, bộ đếm ngược thạch anh đỏ rực hiển thị con số chín mươi tư ngày sống nhấp nháy điên cuồng. Vết thương nát bấy ở vai trái của anh liên tục rỉ ra dòng máu đỏ tươi hòa lẫn với váng dầu máy màu đen xịt mạnh từ các ống dẫn cơ thể bị đứt gãy.
"Anh bị rò rỉ áp suất nghiêm trọng rồi, độc chì đang lan vào lồng ngực!" Tề Đồng lo lắng nói, gương mặt gã bám đầy muội than và rêu cống ngầm méo mó đi vì hoảng sợ. "Tôi phải đưa anh đến phòng khám dã chiến của Diệp Uyển ngay lập tức. Nếu không, quả tim Prototype-09 sẽ tự hủy trước khi anh kịp đông cứng."
Tề Đồng cõng Đàm Trí trên vai, bước chân gã nện cọc cạch trên các lối đi bằng thép chịu lực, luồn lách qua những khúc cua ngoằn ngoèo của cống ngầm địa nhiệt, hướng sâu xuống lòng đất dưới nhà kho bỏ hoang ngoại ô Smog-Town.
Phòng khám dã chiến của Diệp Uyển hiện ra sau cánh cửa thép bọc đồng thau dày bản, ngập tràn ánh sáng phốt pho xanh lam nhạt và khói hơi nước ngưng tụ từ các bình heli làm mát đeo tường. Mùi thuốc sát trùng hóa chất hăng hắc trộn lẫn với mùi dầu bôi trơn thạch anh tinh khiết tạo nên một bầu không khí lạnh lẽo, ngột ngạt của một lò mổ sinh học.
"Đặt anh ta lên bàn mổ đồng ngay!"
Giọng nói lạnh lùng, quyết đoán của Diệp Uyển vang lên từ phía sau tấm màn che bằng sợi thủy tinh cách nhiệt. Cô bước ra, mái tóc búi cao gọn gàng, mặc chiếc áo choàng phẫu thuật bằng da bọc đồng thau sậm màu bám đầy vết dầu máy cũ, tay đeo găng cao su cách điện. Đôi mắt sắc sảo của cô quét nhanh qua vết thương bả vai trái của Đàm Trí, khẽ nhíu mày.
"Nát bấy hoàn toàn," Diệp Uyển nhận định, ngón tay cô lướt qua các mô thịt đỏ hồng đang bị hoại tử do mưa axit ăn mòn. "Đạn đồng thạch anh tầm xa đã phá hủy toàn bộ kết cấu sinh học và cơ khí thô sơ của bả vai trái. Độc chì đang rò rỉ trực tiếp vào máu với tốc độ ba mươi microgram trên decilit. Nếu không phẫu thuật cắt bỏ bả vai nát và cấy ghép khớp đồng thau khẩn cấp, anh ta sẽ chết vì suy kiệt tuần hoàn trong vòng mười lăm phút."
Bác sĩ Tôn, người thầy thuốc Đông y râu dài bạc trắng bọc trong chiếc áo thô xám bám mùi thảo dược, bước đến bên cạnh bàn mổ đồng. Ông mở chiếc hộp châm cứu bằng đồng thau chứa các cây kim mạ bạc dẫn điện hơi nước, gương mặt nghiêm nghị.
"Quả tim cơ khí Prototype-09 của cậu ta đang phản ứng đào thải sinh học dữ dội," Bác sĩ Tôn chỉ vào lồng ngực gồ ghề đang phát ra tiếng tíc tắc chói tai của Đàm Trí. "Nhịp tim sinh học của cậu ta đã vọt lên một trăm tám mươi nhịp một phút. Xung điện hơi nước từ tim đang đẩy ngược tất cả các mạch máu sinh học xung quanh. Chúng ta không thể sử dụng thuốc gây tê hoàng gia dã chiến, áp lực tim sẽ đẩy ngược hóa chất ra ngoài ngay lập tức."
"Vậy thì mổ sống," Diệp Uyển lạnh lùng nói, cô nhấc bộ dao mổ bằng hợp kim thạch anh có khả năng tự gia nhiệt bằng điện hơi nước từ khay vô trùng. "Tề Đồng, giữ chặt vai phải của anh ta. Bác sĩ Tôn, chuẩn bị châm cứu điều áp nội vi."
Cơn đau tột cùng bùng phát khi lưỡi dao mổ thạch anh nóng rực rạch sâu vào bả vai trái của Đàm Trí. Anh gầm lên một tiếng khàn đục, toàn thân co giật dữ dội trên bàn mổ đồng. Tề Đồng phải dùng hết sức lực bọc trong bộ đồ da dày để đè chặt bả vai phải sinh học của anh, trong khi tiếng rít của các pít-tông hơi nước từ phòng khám ngầm rung lên bần bật.
*Két... rắc... rắc...*
Diệp Uyển sử dụng chiếc cưa xương cơ khí chạy bằng pít-tông hơi nước mini để cắt bỏ phần xương bả vai trái đã bị đạn đồng nghiền nát. Tiếng cưa mài vào xương sinh học vang lên khô khốc, rùng rợn giữa phòng khám dã chiến cống ngầm của Diệp Uyển. Máu tươi bắn tóe lên tấm áo choàng da của cô, bốc hơi nghi ngút khi gặp luồng hơi sưởi nóng rực của buồng ngưng tụ.
"Áp suất lồng ngực đang tăng vọt lên hai trăm hai mươi atmosphere!" Bác sĩ Tôn hét lớn, đôi tay ông di chuyển cực nhanh, cắm liên tiếp sáu cây kim mạ bạc vào các huyệt đạo quanh lồng ngực Đàm Trí để giảm xung điện hơi nước. "Prototype-09 đang báo động đỏ! Nhịp tim quá cao sẽ làm nổ buồng đốt sinh học của cậu ta!"
Màn hình thạch anh đỏ rực trên ngực Đàm Trí nhảy giây liên tục: chín mươi ba ngày... chín mươi hai ngày... chín mươi mốt ngày... Tuổi thọ của anh đang bị nuốt chửng bởi cơn bão áp suất của chính quả tim đếm ngược.
Trong cơn đau đớn tột cùng đẩy bản thân cận kề cái chết, Đàm Trí cảm nhận được ý thức của mình đang trôi dạt vào một khoảng không vô tận đầy khói lưu huỳnh và tiếng bánh răng mài sát nhau. Hình ảnh người cha Đàm Lương quá cố hiện ra giữa làn khói đỏ rực của lò rèn đồng cổ, đôi bàn tay thô ráp đầy vết bỏng dầu của ông đang gõ nhịp búa đều đặn: *cọc, cọc, cọc*.
"Bình tĩnh, con trai. Logic là vũ khí duy nhất của dòng họ Đàm ta trước máy móc vô hồn."
Lời nói của cha như một luồng nước mát lạnh dội thẳng vào tâm trí đang sôi sục của Đàm Trí. Anh gầm lên trong tiềm thức, ép buộc bản thân phải tỉnh táo. Anh bắt đầu gõ nhẹ ngón tay trỏ của bàn tay phải sinh học xuống thành bàn mổ đồng theo đúng nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút, cố gắng cưỡng chế nhịp tim của mình trở lại trạng thái Đồng bộ hóa nhịp tim cấp 1.
Anh nhẩm tính theo tiếng tích tắc của quả tim: *Một giây... hai giây... ba giây...* Anh điều hòa nhịp thở sinh học trùng khớp hoàn hảo với tần số dao động thạch anh của quả tim.
Sự tập trung cực đoan của tư duy logic kiểm toán bắt đầu phát huy tác dụng. Luồng hơi nước nóng rực đang tích tụ trong lồng ngực Đàm Trí dần được dẫn lưu qua các mạch máu sinh học, áp suất buồng đốt giảm từ hai trăm hai mươi xuống còn một trăm năm mươi atmosphere. Nhịp đếm ngược trên màn hình thạch anh chậm lại, dừng ở mức chín mươi ngày sống.
"Áp suất lò sinh học đã giảm!" Diệp Uyển kinh ngạc thốt lên, nhưng đôi tay cô không hề dừng lại một mili-giây nào. Cô nhanh chóng luồn các ống dẫn đồng mạ bạc siêu nhỏ để nối các mạch máu sinh học chính của vai trái với khớp đồng thau dã chiến mới.
*Két... cạch!*
Khớp đồng thau thô kệch, nặng nề của Cấy ghép sơ cấp (Basic Prosthetic Tier) được cố định vào bả vai trái của Đàm Trí bằng bốn chiếc ốc vít thép mangan siêu cứng. Diệp Uyển dùng mỏ hàn nhiệt thạch mini hàn kín các mối nối, khói trắng bốc lên sặc sùi mùi thịt cháy và dầu bôi trơn rẻ tiền.
"Bơm Hóa chất trung hòa chì ngay!" Diệp Uyển ra lệnh cho Tề Đồng. Một liều hóa chất màu xám tro được tiêm trực tiếp vào mạch máu xung quanh khớp đồng mới để rửa sạch các ion chì rò rỉ, ngăn ngừa hoại tử mô thịt sinh học xung quanh.
Đàm Trí co giật thêm một lần cuối cùng rồi hoàn toàn lịm đi dưới tác động của sự suy kiệt thể trạng cực hạn.
...
Khi Đàm Trí mở mắt ra, ánh sáng phốt pho xanh lam nhạt của phòng khám dã chiến đã dịu đi phần nào. Tiếng pít-tông hơi nước đeo tường vẫn rít nhỏ đều đặn, lạnh lẽo.
Anh cảm thấy nửa thân trái của mình nặng nề như bị đè bởi một tảng đá đúc. Đàm Trí cố gắng cử động các ngón tay trái.
*Rít... xì...*
Một luồng hơi nước áp suất thấp xịt ra từ chiếc van xả nhỏ gắn trên bả vai trái mới của anh. Cánh tay trái giờ đây là một khối khớp đồng thau thô kệch, xám xịt bám đầy vết hàn chì chưa kịp đánh bóng. Mỗi cử động co duỗi đều phát ra tiếng rít lò xo và tiếng mài cơ khí khô khốc của Cấy ghép sơ cấp. Biến chứng Đào thải sinh học (Biological Rejection) lập tức xuất hiện dưới dạng một cơn đau âm ỉ, nóng rát chạy dọc từ vai trái vào tận buồng tim cơ khí.
Đàm Trí nghiến răng chịu đựng, anh dùng bàn tay phải sinh học sờ xuống gầm bàn mổ đồng.
Chiếc rương sồi hai đáy bọc chì vẫn nằm an toàn dưới đáy bàn, được Tề Đồng bảo vệ nghiêm ngặt. Đàm Trí thở phào nhẹ nhõm khi dùng Kính một tròng kiểm toán mạ đồng soi thấu qua khe rương, xác nhận Thẻ đục lỗ mật của Cố Trình vẫn nằm im lặng bên trong, mang theo chìa khóa mở ra công thức bòn rút tuổi thọ của vương quốc.
"Anh đã sống sót," Diệp Uyển bước đến, tháo găng tay cao su bám đầy máu khô ném vào khay sắt. Gương mặt cô nhợt nhạt vì kiệt sức. "Nhưng khớp đồng thau dã chiến giá rẻ này đang bắt đầu ăn mòn mô sinh học của anh. Anh cần phải tìm được Dầu bôi trơn thực vật tái chế tinh khiết của Bùi Minh trong vòng bốn mươi tám giờ tới, nếu không khớp vai trái sẽ bị bó cứng hoàn toàn do rỉ sét sinh học, và độc chì sẽ hủy hoại vĩnh viễn ba mươi phần trăm cơ thể sinh học còn lại của anh."
Đàm Trí nhìn bả vai đồng thau mới của mình, ánh mắt rực lên sự lạnh lùng logic cực đoan của một kiểm toán viên thời gian. Anh biết, cuộc chạy đua sinh tử với ngân hàng hoàng gia giờ đây đã hằn sâu lên chính da thịt và bánh răng của cơ thể anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!