Đêm Khói Đen
Tiếng còi hơi nước gầm rú xé toạc màn đêm của Smog-Town, kéo theo những luồng âm thanh chói tai lan rộng khắp các ngõ ngách ngập tràn sương mù lưu huỳnh. Những tấm cửa thép thủy lực khổng lồ rầm rập sập xuống, khóa chặt mọi lối thoát hiểm của tòa nhà Ngân hàng Thế chấp Tuổi thọ Hoàng gia.
Bên trong văn phòng của Phó giám đốc Cố Trình, Đàm Trí đứng bất động giữa không gian ngột ngạt. Không khí bỗng chốc đặc quánh mùi ozone và đồng cháy. Cổ tay trái của anh nhói lên đau buốt; chiếc vòng Wrist-Jammer tự chế đã hoàn toàn biến dạng, cuộn dây đồng cót cháy đen bốc ra làn khói khét lẹt, khiến toàn bộ cánh tay cơ khí của anh tê liệt, buông thõng như một thanh sắt nguội.
*Tíc, tắc, tíc, tắc...*
Quả tim cơ khí Prototype-09 trong lồng ngực anh vẫn đập liên hồi, nhịp gõ thạch anh của nó dội thẳng vào xương quai xanh. Màn hình thạch anh nhỏ dưới lớp áo len sờn rách hiển thị con số chín mươi bảy ngày sống đang nhấp nháy sắc đỏ cảnh báo. Đàm Trí biết, nhịp tim của anh đang tăng cao do căng thẳng, và bẫy thuật toán của quả tim này đang ngầm đẩy nhanh tốc độ đếm ngược tuổi thọ của anh lên gấp ba lần. Cứ mỗi giây trôi qua, anh lại mất đi ba giây sinh mệnh thực tế.
"Phải bình tĩnh," Đàm Trí lẩm nhẩm. Anh bắt đầu gõ nhẹ ngón tay trỏ của bàn tay phải sinh học xuống hông theo nhịp điệu sáu mươi nhịp một phút, cố gắng cưỡng chế nhịp tim của mình trở lại trạng thái Đồng bộ hóa nhịp tim cấp 1. Đôi bàn tay quấn băng gạc thô của anh, vốn đã bị bỏng rộp và rỉ máu từ ca bẻ khóa chiếc rương sồi hai đáy trước đó, giờ đây lại càng đau đớn tột cùng khi anh siết chặt nắm đấm.
Tiếng bước chân dồn dập của lính tuần bọc đồng rầm rập vang lên ngoài hành lang. Tiếng xích sắt lách cách và tiếng rít của các pít-tông hơi nước áp suất cao từ bộ giáp bọc đồng của Đội trưởng Lôi đang tiến sát vách tường bọc thép. Không còn thời gian để do dự. Đường ống thông gió trần nhà đã bị cửa sập thủy lực khóa chặt, lối thoát duy nhất lúc này chỉ còn là chiếc cửa sổ kính bọc chì hướng ra ngoài Phố Khói Đen.
Đàm Trí dùng bàn tay phải sinh học rút khẩu súng hơi nước áp lực cao Piston-Pistol giắt bên hông. Anh không thể dùng cánh tay trái tê liệt để nâng súng, nên phải tì báng súng vào lồng ngực bọc thép nhẹ của mình. Bằng đôi mắt đeo Kính một tròng kiểm toán mạ đồng, anh xoay nhẹ viền đồng thau để căn chỉnh tiêu cự thấu kính lọc thạch anh đa lớp, nhìn thấu qua bóng tối và định vị chính xác chiếc van xả áp phụ của hệ thống sưởi chạy dọc vách cửa sổ.
Chiếc van đó đang dẫn luồng hơi nước nóng hai trăm độ C từ lò hơi trung tâm. Đàm Trí tính toán nhanh trong đầu: áp suất hiện tại trong ống là một trăm tám mươi atmosphere, góc bắn tối ưu là ba mươi lăm độ để lực công phá của đinh đồng có thể bẻ gãy chốt khóa thủy lực của cửa sổ bọc chì mà không làm nổ tung đường ống sưởi chính.
*Pạch! Rít...*
Khẩu Piston-Pistol rung lên dữ dội, lực giật cơ học dội ngược vào bả vai trái bị bỏng điện của anh khiến anh suýt quỵ xuống. Phát đinh đồng cỡ tám ly găm thẳng vào chiếc van xả áp phụ.
*Bùng! Xèèèè!*
Luồng hơi nước áp lực cực đại xịt mạnh ra ngoài, tạo ra một tiếng nổ khí nén kinh hoàng thổi bay toàn bộ khung cửa sổ bọc chì và những mảng kính vỡ vụn ra ngoài Phố Khói Đen. Luồng sương nóng rực tỏa ra lập tức che phủ toàn bộ văn phòng, bão hòa nhiệt độ phòng khiến máy quét hồng ngoại của Thư ký Tần ngoài hành lang hoàn toàn mất phương hướng.
Đàm Trí ôm chặt chiếc túi da chứa Thẻ đục lỗ mật của Cố Trình trước ngực, dùng hết sức lực còn lại lao mình qua khung cửa sổ đang bốc khói nghi ngút. Anh rơi tự do từ độ cao tầng hai, lăn lộn nhiều vòng trên những tấm mái tôn rỉ sét của Phố Khói Đen.
*Rầm! Két... rắc!*
Tiếng mái tôn rạn nứt dưới trọng lượng cơ thể anh vang lên khô khốc giữa đêm đông lạnh giá. Cơn mưa axit của Smog-Town trút xuống, những giọt nước mang tính axit cao lập tức bám vào bả vai trái cơ khí bị hở mạch của anh, tạo ra những tiếng xèo xèo nhỏ và mùi khét của kim loại bị ăn mòn. Đàm Trí gầm lên trong cổ họng, cố gắng đứng dậy. Toàn thân anh ướt đẫm nước mưa lạnh buốt hòa lẫn với muội than đen kịt.
"Kẻ đào tẩu đang ở trên mái nhà phân khu ba!"
Một giọng nói ồm ồm, vang dội như tiếng sấm phát ra từ chiếc mũ giáp sắt của Đội trưởng Lôi. Từ cửa sổ ngân hàng vừa bị thổi bay, thân hình khổng lồ bọc trong bộ giáp đồng thau nặng nề của Lôi xuất hiện. Chiếc lò hơi đeo sau lưng gã xả ra những luồng khói đen kịt, che khuất cả ánh đèn gas yếu ớt của đường phố. Trên tay gã là khẩu súng phun hơi nước áp lực cực đại chạy bằng đá nhiệt thạch đeo lưng, liên tục phát ra tiếng rít cơ khí đầy tàn bạo.
*Phụt! Xèèèè!*
Một luồng hơi nước nóng rực, mang theo nhiệt độ lên tới ba trăm độ C phun ra từ họng súng của Đội trưởng Lôi, quét qua mái tôn nơi Đàm Trí vừa đứng. Tấm tôn rỉ sét lập tức đỏ rực lên rồi biến dạng, tar nhựa lót mái chảy ra thành những dòng chất lỏng đen kịt bốc mùi khét lẹt.
Đàm Trí điên cuồng chạy trốn trên những tấm mái tôn trơn trượt dưới trời mưa axit. Khớp vai trái của anh liên tục phát ra tiếng rít rỉ sét khô khốc do thiếu dầu bôi trơn tinh khiết và bị dính nước axit. Nhịp tim anh tăng vọt lên một trăm bốn mươi nhịp một phút. Quả tim Prototype-09 bắt đầu rung lắc dữ dội, bộ đếm ngược trên ngực anh nhảy giây liên tục: chín mươi sáu ngày... chín mươi lăm ngày...
"Mày không thoát được đâu, con nợ rác rưởi!" Đội trưởng Lôi gầm lên, gã nhảy từ mái nhà này sang mái nhà khác với sức mạnh thủy lực kinh người, mỗi bước chân của gã đều làm sụp đổ những kết cấu dầm thép cũ nát bên dưới.
Đàm Trí nhìn về phía trước. Khoảng cách giữa tòa nhà anh đang đứng và khu nhà dệt sợi bông lân cận là hơn năm mét. Với cánh tay trái tê liệt, anh không thể sử dụng bộ móc leo dây để nhảy sang; khớp vai trái bị bắn nát không thể chịu được lực kéo kéo giật vật lý. Nếu nhảy tự do, xác suất rơi xuống đầm lầy axit bên dưới là tám mươi lăm phần trăm.
Phía sau anh, luồng hơi nước nóng của Đội trưởng Lôi đang áp sát, nung nóng không khí xung quanh lên tới mức bỏng rát da thịt. Trên tháp ngưng tụ nước khổng lồ cách đó năm mươi mét, con mắt đỏ rực từ kính ngắm thạch anh của Xạ thủ Tiêu đang xoay căn chỉnh tiêu cự, khóa chặt bả vai của Đàm Trí.
Trong tuyệt cảnh, Đàm Trí đưa ra quyết định chiến thuật mạo hiểm. Anh đưa tay phải vặn mạnh chiếc van xả áp khẩn cấp đeo bên hông, nối trực tiếp với buồng áp suất của quả tim cơ khí.
*Ríttttttt!*
Một luồng hơi nước áp suất thấp khổng lồ bộc phát từ lồng ngực anh, tỏa ra xung quanh tạo thành một màn sương mù sưởi ấm dày đặc màu trắng đục. Màn sương nóng này lập tức bão hòa toàn bộ tín hiệu nhiệt lượng trong phạm vi hai mươi mét, che khuất hoàn toàn tầm nhìn quang học và kính lọc thạch anh quét hồng ngoại của Xạ thủ Tiêu.
*Đoàng!*
Một tiếng nổ đanh thép vang lên từ tháp ngưng tụ. Phát đạn đồng cỡ nhỏ của Xạ thủ Tiêu xé rách màn sương trắng. Nhờ nhãn quan phân tích áp suất từ chiếc Kính một tròng kiểm toán, Đàm Trí nhìn thấy luồng khí nén rẽ đôi màn sương ngay trước mặt. Anh cố gắng nghiêng người né tránh.
Nhưng phát đạn đồng thạch anh quá nhanh.
*Phập! Rắc... rắc!*
Viên đạn đồng găm thẳng vào bả vai trái của Đàm Trí. Sức công phá của đinh đồng nén khí nghiền nát phần xương vai sinh học còn lại và phá hủy hoàn toàn các khớp nối đồng thau bên trong. Những mảnh bánh răng siêu nhỏ bắn tung tóe ra ngoài, máu sinh học đỏ tươi hòa lẫn với dầu máy màu đen xịt mạnh ra từ vết thương nát bấy.
Cơn đau tột cùng dội lên khiến Đàm Trí loạng choạng, ngã quỵ xuống mái tôn. Toàn bộ cánh tay trái của anh giờ đây hoàn toàn mất kết nối, lủng lẳng dưới bả vai bị xé rách. Quả tim cơ khí Prototype-09 phát ra tiếng kêu kèn kẹt dữ dội, bộ đếm ngược hiển thị con số chín mươi tư ngày sống nhấp nháy điên cuồng.
Đội trưởng Lôi cười lớn, gã bước xuyên qua màn sương đang loãng dần, giơ khẩu súng phun hơi nước lên chuẩn bị dứt điểm con mồi. "Mày đã hết hạn sử dụng rồi, Đàm Trí! Đầu hàng và nộp quả tim ra đây!"
Đàm Trí nghiến chặt răng đến mức bật máu môi. Anh dùng bàn tay phải sinh học còn lại nâng khẩu Piston-Pistol, hướng thẳng vào đường ống dẫn gas phụ chạy dọc bên sườn tòa nhà nhuộm dệt ngay sát cạnh Đội trưởng Lôi. Anh nhìn thấy một luồng khí gas áp suất cao màu đỏ rực đang rò rỉ qua thấu kính lọc của kính một tròng kiểm toán.
"Sai số bằng không," Đàm Trí thì thầm.
*Pạch!*
Phát đinh đồng găm chính xác vào điểm rò rỉ gas.
*UỲNH!!!*
Một vụ nổ khí gas dữ dội bùng phát bên sườn tòa nhà dệt. Luồng lửa đỏ rực và sóng xung kích khổng lồ hất văng Đội trưởng Lôi cùng đám lính tuần bọc đồng ra xa, những tấm tôn rỉ sét bị xé rách bay tứ tung trong không trung. Sức ép từ vụ nổ cũng thổi bay Đàm Trí rơi thẳng xuống khe hẹp giữa hai tòa nhà.
Anh rơi xuống đất, toàn thân va đập mạnh vào những đống phế liệu sắt rỉ. Vết thương ở bả vai trái rỉ máu không ngừng, độc tố chì từ các khớp đồng bị phá hủy bắt đầu rò rỉ vào hệ tuần hoàn khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, lồng ngực thắt lại đau đớn.
Giữa lúc thập tử nhất sinh, khi tiếng còi báo động của cảnh sát đang áp sát đầu ngõ, một tiếng *két* khô khốc vang lên ngay sát bên cạnh anh.
Tấm nắp cống bằng thép rỉ sét của Phố Khói Đen bị cạy mở từ bên dưới. Thân hình nhỏ thó, bọc trong bộ đồ da chống nước bám đầy rêu xanh của Tề Đồng xuất hiện.
"Anh Đàm Trí! Mau xuống đây!" Tề Đồng thầm thì gấp gáp. Gã nhanh tay ném một quả lựu đạn khói hơi nước tự chế ra mặt đất để che mắt lính tuần đang lao tới, rồi dùng hết sức lực kéo thân hình nặng nề của Đàm Trí xuống lòng đất.
Đàm Trí rơi tự do xuống dòng nước địa nhiệt nóng rực dưới Hầm ngầm điều áp Smog-Town. Dòng nước ấm nóng, ngột ngạt sực mùi lưu huỳnh và mỡ máy thải bao bọc lấy cơ thể đang lạnh ngắt của anh. Anh dùng cánh tay phải sinh học duy nhất ôm chặt chiếc túi da chứa Thẻ đục lỗ mật của Cố Trình trước ngực, bảo vệ nó bằng cả sinh mạng mình.
*Còi... rít... tíc, tắc...*
Quả tim cơ khí Prototype-09 trong lồng ngực anh phát ra những tiếng rít cơ khí chói tai dưới áp lực nước nóng, liên tục nhấp nháy màn hình đỏ rực hiển thị cảnh báo rò rỉ áp suất nghiêm trọng. Đàm Trí dần chìm vào bóng tối u tối dưới lòng đất, hơi sưởi từ dòng nước địa nhiệt không thể xua tan cơn lạnh buốt đang lan dần từ bả vai trái bị bắn nát vào tận xương tủy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!