Thiết Kế Hộp Đen
Cơn mưa rào từ phía sông Sài Gòn quất xéo vào những rặng dừa nước xơ xác dọc bán đảo Thanh Đa, biến con đường đất dẫn vào khu nhà trọ lao động nghèo thành một bãi sình lầy nhão nhẹt. Trần Văn Đạt kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai sờn cũ, bờ vai rộng hơi khòm xuống dưới lớp áo khoác gió sũng nước. Bước chân anh nặng nề và lệch hẳn về bên phải. Cơn liệt nhẹ ở chân trái – di chứng sau đêm bị chiếm hữu rệu rã – khiến anh phải kéo lê gót giày thể thao Biti's trên mặt đất trơn trượt.
Mỗi bước đi là một cực hình vật lý. Vùng da quanh cổ chân trái, nơi bị sợi xích sắt chịu lực 500kg cứa rách đêm qua, giờ đây đang bỏng rát lên dưới lớp băng gạc dính đầy nước mưa bẩn. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự hoang tưởng đang gặm nhấm thùy trán của anh. Đạt phải nhắm chặt mắt trái, tấm băng gạc y tế dán đè lên mí mắt sưng húp để che giấu vết đỏ ngầu vằn tia máu do chiếc kính áp tròng phân cực để lại. Anh chỉ dùng con mắt phải ti hí, cảnh giác quét qua từng gốc cây, từng bóng người lướt qua trong màn mưa.
Anh biết, tên Mặt Sẹo và tai mắt của Thiên Phong có thể xuất hiện ở bất cứ góc tối nào. Và đáng sợ hơn cả, con chip thần kinh Tân Sinh v1.0 cấy sau gáy anh đang lẳng lặng nằm đó, như một kẻ nội gián sinh học sẵn sàng rò rỉ mọi ký ức ban ngày của anh về máy chủ trung tâm của Phan Thanh Nghị.
Đạt dừng lại trước một dãy nhà trọ lợp mái tôn rỉ sét nằm khuất sau vườn chuối rậm rạp. Tiếng nước mưa dội vào mái tôn rầm rập như tiếng trống trận vỡ vụn. Anh lách qua vũng nước đen ngòm, tiến đến căn phòng cuối dãy. Cửa phòng khóa chặt bằng ba lớp khóa cơ xỉn màu. Đạt đưa bàn tay phải run rẩy gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ mục nát theo một nhịp điệu ngắt quãng: ba tiếng ngắn, hai tiếng dài.
"Ai đó?" Một giọng nói khàn đặc, đầy vẻ cảnh giác và hoảng loạn vang lên từ phía trong. Tiếng chốt cửa lách cách dịch chuyển đầy vội vã.
"Thành. Đạt đây. Vật Chủ 09," Đạt thì thầm qua khe cửa, giọng anh khản đặc dính chút vị máu khô từ vết cắn lưỡi đêm qua.
Cánh cửa hé mở một khe nhỏ, để lộ khuôn mặt hốc hác của Lâm Chí Thành. Đằng sau cặp kính cận dày cộp bám đầy bụi thiếc hàn là đôi mắt trợn trừng, đảo liên tục ra khoảng sân vắng phía sau Đạt để kiểm tra xem có kẻ bám đuôi hay không. Nhìn thấy bộ dạng sũng nước, bước đi tập tễnh và tấm băng gạc che kín mắt trái của Đạt, Thành giật mạnh tay anh kéo vào trong rồi lập tức sập khóa cửa lại, cài chặt cả ba nấc xích sắt.
Căn phòng trọ của Thành rộng chưa đầy mười mét vuông nhưng ngột ngạt và bừa bộn như một bãi rác công nghệ. Mùi nhựa thông cháy khét lẹt trộn lẫn với mùi kim loại rỉ và ozone tỏa ra từ chiếc mỏ hàn xung đang cắm điện trên bàn. Khắp nơi giăng kín những sợi dây cáp đồng, màn hình máy tính CRT cũ nhấp nháy những dòng mã nguồn màu xanh lá cây, và đống tivi hỏng tháo dở nằm ngổn ngang dưới đất. Trên tường, Thành dán kín những sơ đồ giải phẫu hệ thần kinh người đè lên các bản vẽ mạch vi xử lý. Đây chính là đại bản doanh của Nhóm Kỹ sư Phản tỉnh – mạng lưới những kẻ trí thức nghèo bị tập đoàn Bách Hợp vắt chanh bỏ vỏ.
"Mày điên rồi Đạt!" Thành gầm gừ, giọng run rẩy khi chỉ tay vào vết mổ sau gáy dính dịch vàng của Đạt. "Tao đã cảnh báo mày không được đến đây ban ngày! Kính áp tròng trong mắt mày... nó có thể đang truyền hình ảnh trực tiếp về Thiên Phong!"
"Tao đã nhắm chặt mắt trái suốt dọc đường," Đạt ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ duy nhất, cơ thể anh run lên vì một cơn sốt nhẹ do nhiễm trùng cổ chân. "Và tao đã dùng Quy tắc di chuyển vùng tối, đi hoàn toàn bằng ngõ hẻm không có camera sinh trắc học. Thành... tao không còn đường lui nữa. Sợi xích sắt đêm qua... đã bị mở."
Thành khựng lại, chiếc mỏ hàn xung trên tay gã suýt rơi xuống đống linh kiện. "Mở? Làm sao mở được? Mối hàn của Tùng Mập chịu lực nửa tấn cơ mà?"
Đạt cúi đầu, bàn tay phải nắm chặt lấy cổ tay trái, nơi chiếc vòng tay bằng chỉ đỏ may mắn của Mai Lan đang đeo sờn cũ. "Nó không bẻ gãy xích. Nó điều khiển cơ thể tao tự đi nhặt chìa khóa giấu dưới bệ đá để mở khóa. Thành ạ... con chip khốn nạn đó... nó đọc được ký ức thùy trán ban ngày của tao. Nó biết tao giấu chìa khóa ở đâu."
Khuôn mặt hốc hác của Thành chợt tái mét. Gã lùi lại một bước, lưng đập vào chiếc kệ sách đầy bụi. "Đồng bộ hóa thùy trán... Khả năng trích xuất bộ nhớ tạm... Chúa ơi, tụi nó đã hoàn thiện được thuật toán đó rồi sao?"
"Mày biết về công nghệ này?" Đạt ngước mắt phải nhìn thẳng vào Thành, ánh mắt rực lên sự căm phẫn và khát vọng sinh tồn mãnh liệt.
Thành thở dài, gạt đống vỏ bao thuốc lá trên bàn để lấy chỗ ngồi. Gã tháo kính ra, dùng vạt áo thun cáu bẩn lau vội tròng kính, để lộ quầng thâm đen kịt quanh mắt do thiếu ngủ kinh niên. "Trước khi bị sa thải khỏi ban nghiên cứu lâm sàng của Bách Hợp, chính tao... chính đôi bàn tay này đã tham gia thiết kế sơ đồ mạch thùy trán cho dự án 'Khế ước sinh học'. Nhưng lúc đó, thuật toán đồng bộ ký ức luôn bị lỗi gây chết não động vật thử nghiệm. Tao không ngờ Trịnh Hoàng Bách lại dám cấy phiên bản thử nghiệm lâm sàng bất hợp pháp này vào người thật... vào những võ sĩ ngầm như mày."
Thành tiến lại gần, dùng một chiếc nhíp y tế vô trùng lén lách nhẹ vào sau gáy Đạt, nơi vết sẹo mổ hình chữ T đang sưng tấy. Đạt nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên đỉnh đầu.
"Chip Tân Sinh v1.0," Thành lầm bầm, mắt dán chặt vào vết rỉ dịch vàng. "Nó hoạt động dựa trên dải sóng ngắn tần số 432Hz phát ra từ máy chủ của Thiên Phong. Khi đến 12 giờ đêm, sóng này sẽ kích hoạt các cổng logic của chip, ghi đè dòng lệnh vận động lên hệ thần kinh trung ương của mày. Đồng thời, nó trích xuất các dữ liệu thần kinh ngắn hạn được lưu trữ trong thùy trán ban ngày để kẻ điều khiển có được ký ức của mày, giúp chúng ngụy trang hành vi ám sát hoàn hảo hơn."
"Có cách nào tháo nó ra không?" Đạt hỏi, giọng đầy hy vọng.
"Không thể phẫu thuật thô sơ được," Thành lắc đầu dứt khoát. "Các chân rết kim loại sinh học của chip đã bám sát vào bao myelin của dây thần kinh sọ số VII và IX. Nếu mày cố tình dùng dao mổ cắt bỏ hoặc dùng thiết bị phá sóng nhiễu cực mạnh ngay lúc này, con chip sẽ tự động kích hoạt chế độ bảo vệ, phóng xung điện 220V thẳng vào vỏ não. Mày sẽ bị chết não lâm sàng hoặc liệt toàn thân trong vòng ba mươi giây."
Hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng Đạt lập tức bị dập tắt bởi gáo nước lạnh y học thần kinh. Anh bấu chặt ngón tay vào chiếc đùi trái đang tê dại. "Vậy tao phải ngồi chờ chết sao? Chỉ còn chưa đầy chín mươi ngày trước khi thùy trán của tao bị hủy hoại hoàn toàn như Bùi Đức Cọp."
Thành im lặng nhìn đống linh kiện điện tử trên bàn, rồi chợt mắt gã sáng lên khi nhìn vào chiếc máy ghi âm kỹ thuật số cũ kỹ đã tháo vỏ. "Chúng ta không thể chủ động phá sóng, nhưng chúng ta có thể theo dõi ngược tụi nó. Đạt, mày cần biết cơ thể mày đã đi đâu, làm gì và gặp ai trong 4 giờ trống rỗng đó. Nếu mày thu thập đủ chứng cứ ngoại phạm vật lý và vạch trần được danh tính kẻ thuê xác, Thám tử Lê Hoài Nam sẽ có cơ sở pháp lý để can thiệp bảo vệ mày."
"Nhưng làm sao ghi âm được mà không bị con chip phát hiện?" Đạt hoài nghi. "Nó đọc được ký ức của tao ban ngày. Đêm nay, khi tao blackout, nó sẽ điều khiển cơ thể tao tự kiểm tra túi áo, túi quần và vứt bỏ mọi thiết bị ghi âm."
"Đúng thế," Thành cười lạnh, một nụ cười đầy vẻ lập dị của một thiên tài công nghệ bị dồn vào đường cùng. "Kẻ thuê xác sẽ lục soát mọi nơi thông thường trên cơ thể mày. Nhưng tụi nó sẽ không bao giờ nghĩ rằng thiết bị theo dõi lại nằm ở một nơi hoàn toàn thụ động, không phát ra bất kỳ tín hiệu vô tuyến nào để máy dò sóng ngắn của tên Mặt Sẹo có thể phát hiện ban ngày. Chúng ta sẽ thiết kế một 'Hộp Đen' thụ động."
Thành kéo một chiếc hộp nhựa đựng đầy linh kiện lậu mua từ Khu chợ sắt cũ Quận 5. Gã lôi ra một bảng mạch MP3 siêu nhỏ, một chiếc microphone tụ điện nhạy cao dỡ từ điện thoại Nokia cổ, và một mô-đun định vị GPS thụ động dỡ từ thiết bị đồ chơi trẻ em.
"Thiết bị này sẽ hoạt động hoàn toàn độc lập, không kết nối internet, không phát sóng RF," Thành vừa nói vừa dùng mỏ hàn xung khéo léo nối các sợi dây đồng mảnh như tơ vào bảng mạch. "Nó chỉ ghi dữ liệu âm thanh và tọa độ di chuyển vào một chiếc thẻ nhớ MicroSD giấu kín bên trong. Cảm biến lực nhấn ở gót chân sẽ tự động kích hoạt thiết bị khi mày bắt đầu bước đi vật lý lúc nửa đêm."
"Và tao sẽ giấu nó ở đâu?" Đạt hỏi.
Thành chỉ xuống đôi giày thể thao Biti's dính đầy bùn đất của Đạt. "Đế giày của mày. Đế cao su chịu lực của đôi giày này đủ dày để tao khoét một khoảng trống nhỏ ở gót chân. Tao sẽ đổ một lớp silicon cách điện và chống nước bao quanh bảng mạch. Khi mày bước đi ban đêm, lực ép của gót chân sẽ đóng rơ-le cơ học, kích hoạt máy ghi âm. Ban ngày, thiết bị hoàn toàn im lặng, không tỏa nhiệt, không phát sóng. Ngay cả khi tên Mặt Sẹo dùng máy dò sóng ngắn quét qua người mày, nó cũng chỉ hiển thị như một miếng kim loại vô hại trong đế giày."
Đạt nhìn đôi bàn tay dính đầy vệt than chì của Thành đang thoăn thoắt lắp ráp các linh kiện điện tử thô sơ. Sự kết hợp giữa công nghệ cao của tập đoàn và những công cụ thủ công rẻ tiền của giới lao động nghèo tạo nên một niềm hy vọng mong manh nhưng đanh thép trong lòng cựu võ sĩ. Anh tự nguyện lột chiếc giày trái ra, đưa cho Thành.
Thành dùng một chiếc dao rọc giấy bén ngót, cẩn thận khoét một khoảng trống hình chữ nhật sâu khoảng hai centimet vào phần cao su xốp của gót giày. Khói cao su bốc lên khét lẹt trộn lẫn với mùi nhựa thông. Đạt im lặng quan sát, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp búa gõ của xưởng rèn bên ngoài vọng lại. Anh biết, mỗi đường dao của Thành đang khắc ghi ranh giới giữa sự sống và cái chết của chính mình.
"Khoản tiền tiết kiệm ít ỏi của tao... chỉ còn lại chừng này," Đạt lôi từ trong túi áo khoác ra một xấp tiền lẻ nhăn nhúm dính nước mưa, đặt lên bàn. Đó là tất cả số tiền anh tích góp được từ những ca trực bảo vệ kho bãi ca đêm trước khi ký khế ước máu.
Thành liếc nhìn xấp tiền, rồi thở dài gạt đi. "Giữ lấy mà mua thuốc kháng sinh cho cổ chân mày đi. Tao giúp mày không phải vì tiền của mày. Tao giúp mày vì tao muốn nhìn thấy bộ mặt kiêu ngạo của Trịnh Hoàng Bách sụp đổ khi thuật toán khế ước sinh học của lão bị bẻ gãy bởi ý chí của một võ sĩ ngầm."
Đúng lúc đó, chiếc Điện thoại Nokia 1280 cổ của Đạt đặt trên bàn đột ngột rung lên bần bật, phát ra tiếng chuông rè rè chói tai.
Đạt giật mình, lập tức chộp lấy điện thoại. Màn hình đơn sắc hiển thị một số điện thoại rác ẩn danh. Anh bấm nút nghe, áp chặt điện thoại vào tai phải.
"Anh Đạt... anh Đạt hả?" Giọng nói run rẩy, đứt quãng của cậu bé Nguyễn Văn Tèo vang lên qua loa thoại, kèm theo tiếng gió rít và tiếng còi xe dồn dập đằng xa.
"Tèo? Có chuyện gì? Sao em lại gọi giờ này?" Đạt hỏi dồn, ruột gan anh như thắt lại.
"Có... có hai gã lạ mặt đeo kính đen lảng vảng quanh phòng bệnh của chị Mai Lan ở tầng 5," Tèo thì thầm, giọng đầy vẻ hoảng sợ tột độ. "Em đang nấp sau xe đẩy rác để quan sát. Tụi nó mang theo một chiếc cặp da đen, đứng nói chuyện rất lâu với bà trưởng khoa hành chính Lê Thị Hạnh. Em nghe loáng thoáng tụi nó nhắc đến tên anh và mã số 'Không Chín'. Anh Đạt ơi, tụi nó định làm gì chị Mai Lan hả anh?"
Đạt đứng bật dậy, bả vai trái đau nhói khiến anh suýt ngã quỵ. Gương mặt anh biến dạng vì sự phẫn nộ và lo lắng tột cùng. Hai bàn tay anh siết chặt chiếc điện thoại Nokia đến mức lớp vỏ nhựa phát ra tiếng kêu răng rắc.
"Tèo, nghe anh nói kỹ đây," Đạt hạ thấp giọng nhưng đầy vẻ đanh thép. "Tuyệt đối không được tiếp cận tụi nó. Em hãy lách ra cổng sau bệnh viện, tìm gặp Chị Hồng điều dưỡng hoặc bác sĩ Đức. Bảo họ canh chừng phòng Mai Lan. Anh sẽ đến ngay lập tức."
"Dạ... dạ em biết rồi..." Tiếng Tèo tắt ngấm sau một tiếng rè lớn của đường truyền bị nhiễu.
Đạt quay sang nhìn Thành, đôi mắt rực lên sát khí lạnh lùng của một võ sĩ chuẩn bị bước lên đấu đài sinh tử. "Thành, thiết bị xong chưa? Tao phải đi ngay."
"Bình tĩnh đi Đạt!" Thành ấn mạnh vai Đạt xuống ghế. "Đôi chân mày đang liệt nhẹ, bả vai dập nát, mày đến đó chỉ để nộp mạng cho tụi Thiên Phong thôi! Tụi nó đang cố tình dùng Mai Lan làm mồi nhử để ép mày lộ diện ban ngày, tạo chứng cứ ngoại phạm giả cho vụ ám sát tiếp theo."
"Tao không thể để tụi nó chạm vào một sợi tóc của Mai Lan!" Đạt gầm lên, hơi thở dồn dập phả ra hơi nóng của cơn sốt.
"Tao biết!" Thành nhanh tay đổ lớp silicon lỏng màu xám vào gót giày đã đặt bảng mạch định vị thụ động. Gã dùng một chiếc máy sấy tóc công nghiệp sấy khô khẩn cấp lớp keo bảo vệ. "Nhưng mày phải chiến đấu bằng cái đầu, không phải bằng nắm đấm què quặt của mày lúc này. Thiết bị đã hoàn thành. Lớp silicon đã khô."
Thành đặt đôi giày thể thao Biti's xuống trước chân Đạt. Phần gót giày trông hoàn toàn bình thường, không để lại bất kỳ vệt nối hay khe hở nào có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
"Nghe đây Đạt," Thành nghiêm nghị nhìn thẳng vào mắt Đạt. "Đêm nay, khi đồng hồ điểm đúng mười hai giờ, con chip sẽ kích hoạt. Thiết bị này sẽ tự động ghi lại toàn bộ âm thanh xung quanh mày và tọa độ di chuyển của gót chân mày. Đây sẽ là chiếc 'Hộp Đen' lưu trữ bằng chứng ngoại phạm duy nhất của mày. Ngày mai, lúc bốn giờ sáng khi mày tỉnh dậy, hãy lập tức quay lại đây. Chúng ta sẽ trích xuất dữ liệu để tìm ra nơi tụi nó đưa mày đến."
Đạt xỏ chân vào đôi giày thể thao, buộc chặt dây giày bằng bàn tay phải run rẩy. Khi gót chân trái ấn mạnh xuống lớp silicon bảo vệ, anh cảm nhận được một sự cộm nhẹ, cứng cáp dưới lòng bàn chân. Đó không phải là một dị vật gây khó chịu, mà là một mỏ neo công nghệ, một tia hy vọng thầm lặng giúp anh đối đầu với thế lực bóng tối.
Anh đứng dậy, thử dậm mạnh gót chân trái xuống nền bê tông. Không có tiếng động lạ, không có ánh sáng phát ra. Hoàn hảo.
Đạt kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai, nắm chặt lấy chiếc vòng tay chỉ đỏ trên tay phải như để tiếp thêm sức mạnh sinh học cuối cùng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ phòng trọ, nơi màn mưa bán đảo Thanh Đa đang ngày càng dày đặc, nuốt chửng những ánh đèn neon xa xăm của khu trung tâm đô thị Khánh Bình.
Đồng hồ trên góc màn hình máy tính của Thành nhấp nháy con số: 11 giờ 30 phút đêm.
Chỉ còn đúng ba mươi phút nữa trước khi ý thức của anh hoàn toàn bị tắt đi, nhường chỗ cho dòng lệnh cưỡng bức của kẻ thuê xác. Nhưng đêm nay, Đạt không còn là một con rối vô tri bị dắt đi trong bóng tối nữa.
Anh bước ra khỏi cửa phòng trọ, lách mình vào màn mưa phùn lạnh lẽo, chuẩn bị bước vào đêm khế ước tiếp theo với tư cách là kẻ tự săn đuổi chính mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!