Nhạc nềnEntangle

Bẻ Gãy Giới Hạn Vật Lý

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mộng mị tan ra như một lớp sương mù độc hại, để lại trong khoang miệng Trần Văn Đạt vị đắng chát, lợm giọng của bốn viên Diazepam liều cao chưa tan hết.


Bốn giờ hai phút sáng.


Đạt mở mắt. Ánh sáng vàng vọt, chập chờn của bóng đèn neon treo trên trần Phòng tập võ cũ Khánh Bình rọi thẳng vào đồng tử đang giãn nhẹ của anh. Tiếng mưa phùn rả rích dội lên mái tôn rỉ sét của khán đài sân vận động bỏ hoang tạo nên một thứ âm thanh ù ù, đơn điệu, bóp nghẹt bầu không khí ẩm mốc. Mùi mồ hôi lưu cữu trộn lẫn với mùi bao cát da mục nát xộc thẳng vào cánh mũi.


Đạt cố gắng hít một hơi thật sâu để định thần, nhưng lồng ngực anh thắt lại đau đớn. Vết bầm báng súng hình cánh bướm trên bả vai trái nhói lên dữ dội, một cơn đau buốt lạnh lan dọc theo xương đòn xuống tận chấn thủy. Đầu anh đau như búa bổ, đặc biệt là vùng thùy trán ngay dưới vết sẹo mổ sọ cũ hình chữ T. Vết sẹo lồi lõm từ những năm tháng đấm đài ngầm giờ đây đang phồng nhẹ lên, nóng ran như có một dòng điện rò rỉ đang âm ỉ thiêu đốt các tế bào não.


Anh nhắm chặt mắt trái. Tấm băng gạc y tế dán đè lên mí mắt vẫn ẩm ướt mồ hôi lạnh. Đạt chỉ dùng con mắt phải ti hí để nhìn xuống cổ chân mình. Theo bản năng, anh chuẩn bị tinh thần gồng người chịu đựng sức nặng và sự siết chặt đau đớn của sợi xích sắt chịu lực 500kg mà anh đã tự khóa vào đêm qua. Anh đã hy vọng. Suốt cả ngày hôm qua, anh đã bấu víu vào ý nghĩ rằng sợi xích sắt phi 10 bằng thép carbon đặc kia sẽ là bức tường thành kiên cố nhất giữ chân con quái vật vô thức ban đêm lại.


Nhưng không có cơn đau nào ở cổ chân cả.


Đạt bàng hoàng cúi đầu hẳn xuống. Cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng dập tắt mọi dư âm tê liệt của thuốc an thần.


Sợi xích sắt chịu lực 500kg nằm cuộn tròn, im lìm trên nền bê tông xám xịt như một con rắn chết. Hai vòng xích quấn quanh cổ chân anh đã bị tháo bỏ hoàn toàn. Không có một mắt xích nào bị đứt. Không có mối hàn gia cố nào của Tùng Mập bị nứt gãy. Chiếc ổ khóa cơ chữ U bằng thép cứng nằm ngửa bên cạnh, chốt khóa mở ra gọn gẽ, hoàn hảo.


Và cắm sâu trong khe khóa của chiếc ổ khóa chữ U... chính là chiếc chìa khóa kim loại.


Đạt trừng mắt nhìn chiếc chìa khóa. Đầu óc anh trống rỗng trong một tích tắc, trước khi một cơn hoảng loạn tột độ ập đến, bóp nghẹt lấy thanh quản khiến anh không thể phát ra tiếng động.


Đó là chiếc chìa khóa duy nhất. Đêm qua, trước khi thuốc Diazepam ngấm vào máu, chính tay anh đã dùng hết sức bình sinh ném nó đi. Anh nhớ rõ mồn một hướng ném. Chiếc chìa khóa phải nằm sâu dưới bệ xi măng đổ nát trong góc tối cách vị trí anh ngồi hơn năm mét. Ở cự ly bị xích chặt, ngay cả khi anh duỗi thẳng cả hai tay và rướn người đến rách cơ cũng không cách nào chạm tới được.


Vậy mà giờ đây, chiếc chìa khóa đang nằm cắm sẵn trong ổ khóa, như một sự mỉa mai lạnh lùng hướng thẳng vào nỗ lực tuyệt vọng của anh.


Đạt lết cơ thể rệu rã về phía trước. Chân trái anh liệt nhẹ, hoàn toàn mất cảm giác vận động tinh tế, kéo lê trên nền đất lạnh. Anh cúi xuống, dùng bàn tay phải run rẩy chạm vào cổ chân trái. Lớp da thịt xung quanh mắt cá chân đã bị xé rách, máu tươi rỉ ra hòa cùng mồ hôi lạnh đã khô lại thành một lớp vảy màu nâu sẫm dính chặt vào sợi vải quần thể thao. Vết thương dạng vòng tròn này chứng minh rằng, vào thời điểm nửa đêm, khi Chip thần kinh Tân Sinh v1.0 kích hoạt, cơ thể anh đã co giật và vùng vẫy điên cuồng chống lại sợi xích sắt.


Nhưng con chip không hề dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo để giật đứt xích. Kẻ thuê xác—Phan Thanh Nghị—đã chọn một phương án tàn nhẫn và thông minh hơn nhiều.


Đạt bò lết bằng hai tay qua nền nhà đầy cát bụi, hướng về phía bệ xi măng đổ nát ở góc phòng tập. Anh nhìn xuống đất. Trên lớp bụi xám bám dày của phòng tập bỏ hoang, có một vệt quét sạch hình bán nguyệt. Đó là dấu vết của một bàn tay đã mò mẫm dưới gầm bệ đá để tìm kiếm chiếc chìa khóa.


Đạt đưa bàn tay phải của mình lên. Dưới ánh sáng vàng vọt của bóng đèn neon, các đầu ngón tay của anh dính đầy những vệt bụi xi măng xám xịt và vết dầu mỡ đen ngòm.


Chính anh. Chính đôi bàn tay này đã bò đến đây, nhặt chiếc chìa khóa lên và tự mở khóa cho mình.


Nước mắt sinh lý ứa ra từ con mắt phải của Đạt, nóng hổi và mặn chát. Anh áp lòng bàn tay dính bụi lên mặt, bờ vai rộng khẽ run lên bần bật. Nỗi sợ hãi lúc này không còn là nỗi sợ hãi vật lý trước những họng súng hay những tay đấm giang hồ đòi nợ của Giang Búa. Đó là một thứ nỗi sợ hãi tâm lý hoang tưởng, sâu thẳm và kinh hoàng hơn gấp bội: nỗi sợ hãi bị xâm chiếm căn tính.


Làm thế nào? Làm thế nào mà cơ thể anh trong trạng thái blackout, khi ý thức gốc đã hoàn toàn bị tắt đi, lại có thể biết chính xác vị trí giấu chìa khóa?


Đạt không hề viết vị trí đó ra giấy. Anh không hề nói thành lời. Quyết định ném chiếc chìa khóa vào góc tối dưới bệ xi măng là một hành động bộc phát ngẫu nhiên, diễn ra trong vòng chưa đầy hai giây trước khi anh rơi vào cơn hôn mê của thuốc an thần. Đó là một ký ức ngắn hạn, một suy nghĩ thầm kín chỉ tồn tại duy nhất trong thùy trán của anh.


Câu trả lời duy nhất, tàn khốc và lạnh lùng như một bản án lâm sàng: Chip thần kinh Tân Sinh v1.0 cấy sau gáy anh không chỉ là một thiết bị nhận lệnh vận động thô. Nó đã đồng bộ hóa sâu vào cấu trúc não bộ của anh. Nó có khả năng trích xuất, đọc và đánh cắp trực tiếp các ký ức ngắn hạn trong thùy trán ban ngày của vật chủ để phục vụ cho ca chiếm hữu ban đêm.


Bộ não của anh—nơi trú ẩn cuối cùng, ranh giới riêng tư duy nhất mà anh tin rằng không một ai có thể chạm tới—đã bị hack hoàn toàn. Anh giống như một ngôi nhà bằng kính, nơi kẻ thuê xác có thể lảng vảng bước vào ban đêm, lục lọi từng ngăn tủ ký ức, lấy đi những bí mật thầm kín nhất, rồi dùng chính những bí mật đó để bẻ gãy mọi hàng rào phòng thủ mà anh cố công dựng lên ban ngày.


"Mày không thể trốn, Đạt ạ..."


Một giọng nói trầm ấm, lịch lãm đột ngột vang lên bên tai phải của Đạt. Giọng nói mang tông điệu đều đều, phát âm những từ ngữ tiếng Pháp cổ điển đầy xa lạ.


Đạt giật nảy mình, quay phắt đầu lại nhìn xung quanh. Góc phòng tập tối tăm, trống rỗng. Chỉ có những bao cát cũ treo lơ lửng trên xà nhà khẽ đung đưa theo gió lùa. Không có một ai ở đây ngoài lão Từ đang ngủ say trong bốt gác ngoài cổng.


Đạt đưa bàn tay phải lên bấm mạnh ngón tay cái vào cổ tay trái, ngay trên vết sẹo mổ cũ. Phản xạ cơ bắp tay trái chậm hơn nửa nhịp. Cơn đau nhói từ vết thương cổ chân rách da không đủ sức dập tắt tiếng nói rì rào đang âm ỉ chạy dọc các dây thần kinh sọ sườn. Anh biết, đó không phải là tiếng người thật. Đó là ảo giác thính giác do sự rò rỉ hóa chất sinh học từ con chip thần kinh đang kích thích thùy đỉnh của anh sau một đêm bị quá tải điện trường.


Sự hiện diện của ý thức Lâm Gia Bảo đang bắt đầu bén rễ.


Đạt gục đầu vào đầu gối, hai tay ôm chặt lấy thái dương để ngăn chặn cơn co thắt cơ mặt đang bắt đầu trỗi dậy. Anh run rẩy nghĩ về Mai Lan. Vợ anh đang nằm trên giường bệnh ICU của bệnh viện Khánh Bình, sự sống của cô phụ thuộc hoàn toàn vào quả tim nhân tạo và nguồn thuốc bảo trì đắt đỏ. Nếu con chip này có thể đọc được ký ức của anh, điều đó có nghĩa là Phan Thanh Nghị cũng biết chính xác Mai Lan là mỏ neo duy nhất của anh.


Nếu anh lập kế hoạch bỏ trốn cùng vợ, con chip sẽ biết. Nếu anh tìm cách liên lạc với Thám tử Lê Hoài Nam để cung cấp chứng cứ, con chip sẽ biết. Mỗi suy nghĩ phản kháng xuất hiện trong đầu anh ban ngày sẽ trở thành một thông tin tình báo được dâng hiến trực tiếp cho kẻ thù vào ban đêm.


Anh là một kẻ phản bội chính mình.


Sự sụp đổ tinh thần hoàn toàn bao trùm lấy cựu võ sĩ. Anh cảm thấy bất lực tột cùng, một cảm giác tê liệt đạo đức còn đáng sợ hơn cả sự tê liệt cơ bắp của Diazepam. Anh nhìn xuống cổ chân rớm máu, nhìn sợi xích sắt vô hại, và nhận ra mọi nỗ lực cơ học ban ngày đều là trò hề vô nghĩa trước công nghệ kiểm soát não bộ tối tân của tập đoàn Bách Hợp.


"Không... phải có cách..." Đạt lẩm bẩm, giọng khàn đặc dính máu từ vết cắn lưỡi đêm qua.


Anh nhắm mắt lại, cố gắng áp dụng kỹ thuật điều hòa hơi thở mà thầy Hùng đã dạy để hạ nhịp tim xuống, đẩy lùi cơn hoảng loạn hoang tưởng đang chực chờ nuốt chửng sự tỉnh táo còn sót lại.


Nếu con chip hoạt động bằng cách nhận sóng ngắn tần số 432Hz từ xa để trích xuất dữ liệu thùy trán, điều đó có nghĩa là nó cần một đường truyền kết nối liên tục. Nó không thể đọc ký ức của anh nếu không có sóng vô tuyến. Các biện pháp cơ học như xích sắt hay khóa chữ U đã thất bại vì cơ thể anh vẫn bị điều khiển để tự tháo dỡ chúng.


Anh không thể chiến đấu chống lại một thiết bị kỹ thuật số bằng những công cụ của thời đại cơ khí.


Anh cần một thứ có thể can thiệp trực tiếp vào tần số sóng của con chip. Anh cần một lá chắn điện từ, một thiết bị có thể làm nhiễu loạn hoặc cắt đứt đường truyền của Thiên Phong từ bên ngoài mà không làm chết não anh.


Đạt từ từ đứng dậy, bấu chặt tay vào cột sắt để giữ thăng bằng cho chân trái đang bị liệt nhẹ. Anh nhìn về phía ô cửa sổ vỡ của phòng tập, nơi ánh bình minh xám xịt của đô thị Khánh Bình đang bắt đầu rạch ngang bầu trời mưa ẩm rả rích.


Anh phải tìm Lâm Chí Thành.


Gã cựu kỹ sư phần cứng lập dị của Bách Hợp, kẻ đang lẩn trốn trong căn phòng trọ nghèo nàn ở bán đảo Thanh Đa, là hy vọng duy nhất của anh lúc này. Chỉ có Thành mới hiểu được sơ đồ mạch của con chip thần kinh Tân Sinh v1.0, và chỉ có Thành mới có thể chế tạo được một thiết bị phá sóng cầm tay để giải phóng vỏ não của anh khỏi gọng kìm kỹ thuật số.


Đạt cúi xuống, nhặt chiếc chìa khóa và ổ khóa chữ U dính máu nhét vào ba lô. Anh lết bước đi tập tễnh ra phía cửa sắt, để lại những vệt máu tươi tròn trịa, cô độc trên nền bê tông xám của phòng tập võ cũ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!