Bức Tường Phòng Ngự Thô Sơ
Cơn mưa rào từ sáng vẫn chưa có dấu hiệu dứt hạt, nó chuyển thành một thứ mưa phùn rả rích, giăng một bức màn nước xám xịt và nhớp nháp lên khắp các con hẻm của Quận 8 đô thị Khánh Bình. Gió bấc lùa qua những khe nứt của bức tường chung cư cũ, mang theo mùi ẩm mốc của rác thải và vôi vữa mục nát.
Trần Văn Đạt đứng nép sau tấm rèm cửa sổ bám đầy bụi hắc ín của căn hộ tầng ba. Anh nhắm chặt con mắt trái. Dưới mí mắt khép hờ, chiếc kính áp tròng phân cực—thứ công cụ giám sát sinh học quỷ quyệt bám chặt vào biểu mô giác mạc—đang truyền tải một khoảng tối hoàn toàn về máy chủ của Phan Thanh Nghị. Đạt đã dùng một miếng gạc y tế màu trắng băng kín mắt trái lại, giả vờ như vết viêm kết mạc từ sáng đã chuyển biến nặng. Đó là kẽ hở duy nhất để anh có được sự riêng tư ban ngày. Anh chỉ dùng con mắt phải ti hí, đỏ ngầu vì thiếu ngủ để quan sát thế giới bên ngoài.
Dưới đường lộ ngập nước mưa bẩn, chiếc xe bán tải màu đen không biển số của tên Mặt Sẹo vẫn đỗ lặng lờ dưới tán cây bàng rụng lá. Cách đó không xa, chiếc xe tuần tra không phù hiệu của Đội Cảnh sát Hình sự Quận 8 cũng đang im lìm bám đuôi. Sự giám sát kép chặt chẽ như một gọng kìm thép đang siết dần lấy cổ Đạt. Thám tử Lê Hoài Nam đã nghi ngờ chứng cứ ngoại phạm ca đêm của anh. Còn Phan Thanh Nghị thì đang chờ đợi kim đồng hồ điểm đúng mười hai giờ đêm để một lần nữa biến anh thành một con rối sát thủ vô tri.
Đạt cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ đeo tay sờn cũ. Mười giờ tối. Chỉ còn đúng hai tiếng đồng hồ trước khi ca khế ước bốn giờ bắt đầu.
Anh biết mình không thể ở lại căn hộ này. Nếu anh blackout tại đây, con chip thần kinh Tân Sinh v1.0 sau gáy sẽ điều khiển cơ thể anh bước ra ngoài, dễ dàng lách qua cửa sổ hoặc bẻ khóa cửa chính để đi thực hiện vụ ám sát tiếp theo dưới sự giám sát của tên Mặt Sẹo. Anh phải biến mất khỏi tầm mắt của cả cảnh sát lẫn Thiên Phong. Anh phải tự giam cầm chính mình ở một nơi mà con chip không thể tìm ra chìa khóa thoát thân.
Đạt lén mở cửa sau căn hộ, lối thoát hiểm dẫn thẳng xuống hẻm rác tối tăm phía sau chung cư nơi không có camera giám sát sinh trắc học. Chân trái anh vẫn hơi tập tễnh, các thớ cơ đùi co rút nhẹ sau ca chiếm hữu đêm trước. Anh áp dụng Quy tắc di chuyển vùng tối, lầm lũi đi qua những bãi rác tự phát, những góc tường khuất ánh đèn đường. Anh sử dụng Bước Chân Không Động, hạ thấp trọng tâm và đặt ức bàn chân xuống trước để triệt tiêu tiếng động nước bắn dưới mưa.
Sau gần một tiếng đi bộ xuyên qua các con hẻm ngoằn ngoèo của Quận 8, Đạt dừng lại trước một tòa nhà xập xệ nằm dưới gầm khán đài của sân vận động bỏ hoang. Biển hiệu rách nát treo lệch bên cánh cửa sắt rỉ sét ghi dòng chữ mờ nhạt: "Phòng tập võ cũ Khánh Bình". Mùi mồ hôi lưu cữu, mùi bao cát da mốc và mùi nước mưa dột nồng nặc bốc ra từ bên trong.
Đạt gõ nhẹ vào cánh cửa sắt theo nhịp ba ngắn một dài.
Cửa sắt từ từ hé mở. Một ông già cao lớn nhưng lưng gù, mặc chiếc áo thun ba lỗ sẫm màu dính đầy vết dầu mỡ bước ra. Lão Từ, bảo vệ ca đêm của phòng tập, tay cầm cây chổi quét sàn, mắt lim dim nhìn Đạt qua làn khói thuốc lá rẻ tiền. Lão Từ nhìn vết băng gạc trên mắt trái của Đạt, nhìn bả vai trái hơi lệch và bước đi tập tễnh của anh, rồi khẽ thở dài, dịch người sang một bên.
"Lại đến tự hành xác hả con trai?" Giọng Lão Từ khàn khàn vì rượu đế. "Thầy Hùng dặn tao không được cho mày vào đây nữa. Thầy bảo mày đang mang một thứ sát khí không thuộc về võ đạo."
"Lão Từ, xin chú," Đạt khàn giọng, đưa bàn tay phải run rẩy bấu chặt vào mép cửa sắt. "Chỉ đêm nay thôi. Cháu cần một cột trụ chịu lực vững nhất. Cháu không thể ra ngoài đêm nay. Nếu cháu ra ngoài... cháu sẽ giết người."
Lão Từ khựng lại, ánh mắt già nua dưới đôi mày rậm khẽ nheo lại. Lão đã sống cả đời ở khu lao động nghèo này, đã chứng kiến biết bao võ sĩ ngầm bị dồn vào đường cùng phải bán mạng cho giang hồ. Lão không biết về con chip thần kinh trong đầu Đạt, nhưng lão hiểu thế nào là sự tuyệt vọng của một kẻ muốn giữ lấy phần người cuối cùng.
Lão Từ không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng chỉ tay về phía góc tối sâu nhất của phòng tập, nơi có một cột trụ sắt chịu lực phi 200 găm thẳng từ nền bê tông lên trần khán đài, rồi quay lưng bước về phía bốt gác đầu cổng, tiếp tục nhấp ngụm rượu đế cay nồng.
Đạt bước vào góc tối, tiếng gót giày nện xuống sàn gỗ mục vang lên âm u. Anh bắt đầu thực hiện Quy tắc 4 giờ trống rỗng—quy trình nghiêm ngặt mà anh tự thiết lập để tự giam giữ mình trước nửa đêm.
Đầu tiên, anh dọn sạch mọi vật thể sắc nhọn xung quanh bán kính ba mét của cây cột sắt. Anh ném những mảnh tạ vỡ, những chiếc đinh rỉ và những sợi dây nhảy vào góc phòng xa. Anh không muốn cơ thể mình ban đêm có thể sử dụng bất kỳ công cụ nào để tự giải thoát hoặc tự sát.
Tiếp theo, Đạt kéo từ trong chiếc ba lô rách ra một sợi xích sắt chịu lực 500kg. Đây là sợi xích phi 10 bằng thép carbon đặc mà anh đã nhờ Tùng Mập rèn gia cố mối hàn ở xưởng rèn thầy Hùng từ chiều. Sợi xích nặng trịch, phát ra những tiếng leng keng lạnh lùng và ghê rợn khi chạm vào nền bê tông.
Đạt ngồi bệt xuống đất, lưng tựa chặt vào cột sắt chịu lực. Anh quấn sợi xích quanh cổ chân trái, vòng qua cột sắt ba vòng rồi luồn qua cổ chân phải. Anh kéo căng sợi xích đến mức xích sắt nghiến chặt vào mắt cá chân, làm bật ra những vệt da đỏ ửng. Anh dùng một chiếc ổ khóa cơ chữ U bằng thép cứng khóa chặt mối xích lại.
Bây giờ, hai chân anh đã bị khóa chặt vào cột trụ sắt chịu lực của phòng tập. Khoảng cách vận động của anh chỉ còn chưa đầy nửa mét quanh gốc cột.
Đạt cầm chiếc chìa khóa ổ khóa chữ U trên tay. Anh nhìn nó một lúc lâu dưới ánh sáng vàng vọt của bóng đèn neon chập chờn trên trần nhà. Trán anh rịn đầy mồ hôi hột dù gió đêm luồn qua khe cửa lạnh buốt. Anh biết, nếu anh giữ chiếc chìa khóa này trên người, con chip thần kinh ban đêm sẽ truy cập vào thùy trán, đánh cắp ký ức ban ngày của anh và điều khiển đôi tay tự mở khóa dễ dàng.
Anh phải vứt nó đi.
Đạt dùng hết sức bình sinh, ném chiếc chìa khóa văng xa về phía góc phòng tối tăm, dưới bệ xi măng đổ nát cách vị trí anh ngồi hơn năm mét. Tiếng chiếc chìa khóa kim loại chạm vào nền bê tông vang lên một tiếng "cạch" nhỏ rồi hoàn toàn im bặt trong bóng tối. Ở cự ly bị xích chặt này, ngay cả khi anh duỗi thẳng cả hai tay cũng không cách nào chạm tới được chiếc chìa khóa đó.
Đạt thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nhưng hàng rào vật lý vẫn chưa đủ. Con chip thần kinh có thể điều khiển cơ thể anh tự giật đứt gân cơ bắp để thoát khỏi xích sắt nếu nó phát xung điện cưỡng bức cường độ cao. Anh cần một rào cản sinh học.
Anh thò tay vào gấu áo khoác gió sờn cũ, lấy ra lọ nhựa nhỏ đựng những viên nén màu vàng nhạt. Diazepam liều cao. Đây là loại thuốc an thần cực mạnh mà anh đã phải mua chui với giá cắt cổ từ tiệm thuốc của dược sĩ Lê Văn Chí.
"Uống cái này vào... nhịp tim mày sẽ giảm sâu, hệ vận động sẽ bị tê liệt lâm sàng trong vòng sáu tiếng," lời cảnh báo của bác sĩ Đức vang vọng trong đầu anh. "Nhưng nếu con chip cố tình phóng xung điện cao tần để ghi đè dòng lệnh vận động lên hệ thần kinh đang bị tê liệt... mày có nguy cơ bị ngừng tim đột ngột hoặc xuất huyết não vĩnh viễn. Đạt, đây là trò chơi tự sát."
"Tôi không có sự lựa chọn, bác sĩ," Đạt lẩm bẩm một mình trong bóng tối. Anh đổ ra lòng bàn tay bốn viên Diazepam—liều lượng đủ để quật ngã một con bò mộng. Anh không cần nước, trực tiếp bỏ những viên thuốc đắng ngắt vào miệng và nuốt khan. Vị đắng của hóa chất bám chặt vào cuống họng, xộc lên tận mũi, khiến anh ho sặc sụa.
Đạt tựa đầu vào cột sắt, nhắm chặt mắt. Anh đưa bàn tay phải lên, dùng các ngón tay thô ráp chạm nhẹ vào chiếc vòng tay bằng chỉ đỏ may mắn đeo ở cổ tay phải—chiếc vòng do chính tay Mai Lan tết cho anh trước ca phẫu thuật ghép tim nhân tạo.
"Lan... đợi anh," Đạt thì thầm, nước mắt rỉ ra từ khóe mắt phải, hòa cùng nước mưa dột từ trần nhà xuống má. Chiếc vòng chỉ đỏ là mỏ neo duy nhất giữ anh lại với thực tại, là ranh giới mong manh ngăn anh không tự sát để kết thúc cơn ác mộng này.
Thuốc bắt đầu ngấm.
Đạt cảm nhận được một luồng hơi lạnh buốt từ dạ dày lan tỏa ra khắp các mạch máu, chạy dọc theo các dây thần kinh xuống tứ chi. Mí mắt anh nặng trĩu như có hàng ngàn cân đá đè nặng. Đầu óc anh bắt đầu đờ đẫn, các thớ cơ bắp rã rời, mất dần cảm giác vật lý. Điện năng vỏ não của anh đang sụt giảm mạnh, hệ vận động tự chủ dần rơi vào trạng thái ngủ sâu tê liệt lâm sàng.
Anh nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ của phòng tập.
Mười một giờ năm mươi lăm phút đêm.
Năm phút nữa.
Ý thức của Đạt mờ nhạt dần. Bóng tối đen đặc của thuốc an thần bắt đầu nuốt chửng lấy nhận thức của anh. Anh lịm đi, đầu gục xuống ngực, hơi thở trở nên cực kỳ nông và chậm rãi, nhịp tim giảm xuống mức kỷ lục bốn mươi hai nhịp một phút.
Một phút...
Hai phút...
Năm phút...
"Kính... coong..."
Tiếng chuông đồng hồ cổ kính từ nhà thờ Quận 8 vang vọng qua màn mưa đêm, báo hiệu thời khắc mười hai giờ đêm đã đến.
Đúng lúc đó, sâu trong thùy trán sau gáy Đạt, vết mổ cũ hình chữ T đột ngột nhói lên một cơn đau buốt lạnh tột độ. Con chip thần kinh Tân Sinh v1.0 đã nhận được dải sóng ngắn tần số 432Hz từ máy chủ trung tâm của Phan Thanh Nghị. Đèn LED nhỏ màu đỏ giấu dưới da gáy anh chớp sáng liên tục.
"Uỳnh!"
Một luồng xung điện cao tần cực mạnh phóng thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Đạt, cố gắng kích hoạt các cổng logic vận động thô.
Cơ thể Đạt đang nằm cứng đờ dưới tác dụng của Diazepam bỗng nhiên giật nảy lên dữ dội. Hai mắt anh trợn trừng vô hồn, đồng tử giãn nhẹ, để lộ con mắt trái ngập vằn tia máu đỏ ngầu dưới lớp băng gạc. Các thớ cơ đùi và bắp chân co rút mạnh mẽ dưới tác động của dòng điện cưỡng bức, ép cơ thể anh từ từ đứng thẳng dậy.
"Rắc! Rắc!"
Sợi xích sắt chịu lực 500kg căng ra hết cỡ, nghiến chặt vào cổ chân Đạt. Những tiếng kim loại va chạm vào nhau vang lên chói tai giữa phòng tập tĩnh lặng. Xích sắt cọ xát mạnh vào da thịt, xé rách lớp biểu bì và làm máu tươi bắt đầu rỉ ra, nhuộm đỏ cả vòng xích sắt lạnh lẽo.
Con chip thần kinh trong đầu Đạt phát hiện hệ vận động bị cản trở vật lý. Nó lập tức tăng cường độ xung điện lên thùy trán để kích thích cơ bắp tối đa, cố gắng bẻ gãy rào cản của xích sắt.
Cơ thể Đạt co giật điên cuồng chống lại sợi xích. Toàn thân anh căng cứng như một cây cung kéo quá đà, các mạch máu trên cổ và thái dương nổi rõ lên như những con giun đất màu xanh tím. Cơn đau đớn tột độ bùng nổ trong vỏ não, va chạm trực tiếp với sự tê liệt của thuốc an thần liều cao.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!