Kẻ Đi Săn Nhập Cuộc
Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn rỉ sét của khu chung cư cũ Quận 8 vang lên đều đặn như một chiếc đồng hồ cát đang đếm ngược những giờ phút tỉnh táo cuối cùng của Trần Văn Đạt. Căn phòng chưa đầy mười lăm mét vuông ngập tràn thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù phát ra từ bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng giữa trần nhà. Không khí ẩm mốc, nồng nặc mùi thuốc sát trùng rẻ tiền bốc lên từ đống băng gạc ố vàng vứt trong góc sọt rác.
Đạt đứng trước tấm gương phòng tắm bị nứt một đường chéo lớn, tay phải vịn chặt vào thành bồn rửa mặt bằng sứ đã hoen ố. Anh khẽ nhắm mắt trái lại. Cơn đau buốt nhói chạy dọc từ giác mạc lên tận thùy trán, khiến thái dương anh giật liên hồi. Khi anh cố hé mở mí mắt, một vệt đỏ ngầu vằn tia máu trong mắt trái hiện rõ, bao quanh con ngươi như một chiếc vòng gai sinh học. Đó chính là dấu vết tàn khốc của chiếc kính áp tròng phân cực—thiết bị giám sát mà kẻ thuê xác đã lén đeo vào mắt anh để ghi lại mọi hình ảnh ban ngày. Anh biết Phan Thanh Nghị đang nhìn thế giới qua con mắt này của anh. Vì vậy, anh phải giữ cho mắt trái luôn nhắm hờ, giả vờ như bị viêm kết mạc nặng để che giấu những hành vi điều tra ngược của mình.
Đạt đưa bàn tay phải lên, theo bản năng bấm mạnh đầu ngón tay cái vào cổ tay trái, ngay trên lằn chỉ tay nhạy cảm. Đây là thói quen tự kiểm tra phản xạ tự chủ mà anh đã tự tập luyện sau đêm mất trí đầu tiên. Nếu cơ bắp tay trái phản ứng chậm hơn nửa nhịp, điều đó có nghĩa là con chip thần kinh Tân Sinh v1.0 sau gáy đang rò rỉ xung điện cưỡng bức vào hệ vận động của anh.
"Rắc."
Một tiếng gõ cửa khô khốc, đanh gọn vang lên từ phía sau cánh cửa sắt hoen rỉ.
Đạt giật mình khựng lại. Nhịp tim anh lập tức tăng vọt lên mức báo động. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ. Mới chín giờ sáng. Giang Búa và bọn đòi nợ thuê thường không đi giờ này, và chúng cũng không bao giờ gõ cửa một cách lịch sự như vậy. Anh lén đưa tay phải xuống mép gấu áo khoác gió sờn cũ, nơi anh giấu chiếc điện thoại Nokia 1280 cổ không có định vị GPS, rồi bước từng bước chậm rãi về phía cửa chính. Chân trái anh hơi tập tễnh, một di chứng co rút cơ học nhẹ từ ca chiếm hữu ban đêm vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Qua khe mắt mèo hoen ố của cánh cửa sắt, Đạt nhìn thấy một bóng người cao ráo đứng lầm lũi dưới hành lang ẩm ướt. Người đàn ông mặc một chiếc áo khoác da tối màu dính nước mưa lấp lánh, mái tóc cắt ngắn lộ rõ những sợi bạc hoa râm ở hai bên thái dương. Gương mặt gầy guộc, cương nghị với quai hàm bạnh và đôi mắt sắc sảo như chim ưng đang quét qua các góc tường xung quanh. Trên ngón tay trỏ của ông ta treo lơ lửng một chiếc thẻ ngành cảnh sát màu đỏ sẫm.
Thám tử Lê Hoài Nam. Đội Cảnh sát Hình sự Quận 8.
Đạt hít một hơi thật sâu bằng bụng, áp dụng kỹ thuật điều hòa hơi thở mà thầy Hùng từng dạy để hạ nhịp tim xuống mức ổn định. Anh dùng tay phải kéo nhẹ rèm cửa sổ bám đầy bụi bẩn để đảm bảo không có camera bám đuôi từ tòa nhà đối diện nhìn thấy, rồi từ từ mở hé cửa sắt, giữ cho cánh xích bảo vệ vẫn khóa chặt.
"Tìm ai?" Đạt hỏi, giọng khản đặc và lầm lì, cố tình nhắm chặt mắt trái để giữ vẻ đờ đẫn của một kẻ nghiện thuốc.
Lê Hoài Nam không vội trả lời. Ông đưa mắt nhìn thẳng vào khe cửa mở hé, ánh mắt sắc như dao lam lướt nhanh từ vết sẹo mổ cũ hình chữ T trên trán Đạt, xuống khóe mắt trái đỏ ngầu vằn tia máu, và dừng lại ở chiếc vòng tay bằng chỉ đỏ may mắn đeo ở cổ tay phải của anh. Ông khẽ nhếch môi, rút từ trong túi áo khoác ra một bao thuốc lá sờn góc, gõ nhẹ một điếu rồi đưa lên miệng.
"Trần Văn Đạt? Cựu võ sĩ boxing hạng bán trung của đấu trường ngầm Khánh Bình?" Giọng Nam trầm, ấm nhưng mang theo một sức nặng áp chế tự nhiên của người đã trải qua hàng chục năm đối đầu với tội phạm hình sự. "Tôi là Lê Hoài Nam, điều tra viên cao cấp thuộc Đội Cảnh sát Hình sự Quận 8. Tôi cần vài phút để trao đổi với anh về một vụ án mạng vừa xảy ra đêm qua."
Đạt giả vờ ngơ ngác, vai hơi khòm xuống để che giấu dáng đứng thẳng của một võ sĩ đang thủ thế. "Tôi giải nghệ lâu rồi. Giờ chỉ làm bảo vệ kho bãi. Có lộn người không cán bộ?"
"Không lộn đâu," Nam châm lửa bằng chiếc bật lửa Zippo bạc khắc hình thanh gươm công lý. Tiếng "tách" của nắp bật lửa vang lên thanh gọn giữa hành lang vắng lặng. "Nhà báo điều tra Trần Thế bị sát hại lúc hai giờ sáng nay tại biệt thự riêng ở Quận 2. Nạn nhân bị bẻ gãy khớp cổ bằng một kỹ thuật khóa siết chuyên nghiệp cực hiểm. Giới võ sĩ ngầm gọi đó là Triệt Quyền Kích. Và theo hồ sơ giải đấu năm năm trước, anh là kẻ duy nhất sử dụng đòn này để hạ gục đối thủ ngay trên đài."
Sống lưng Đạt lạnh toát, nhưng anh vẫn giữ cơ mặt bất động. Anh biết mọi biểu cảm vi mô của mình lúc này đều đang bị chiếc kính áp tròng trong mắt trái ghi lại và truyền thẳng về máy chủ của Phan Thanh Nghị. Nếu anh lộ ra một tia hoảng loạn, Nghị sẽ lập tức kích hoạt lệnh tự hủy của con chip để diệt khẩu anh ngay tại chỗ.
"Tôi không biết Triệt Quyền Kích gì hết," Đạt nói, giọng đều đều vô hồn. "Đêm qua tôi trực ca mười hai giờ đêm tới bốn giờ sáng ở kho bãi cảng Quận 4. Có bảng chấm công đàng hoàng. Cán bộ đi mà hỏi tổ trưởng của tôi."
Nam khẽ gật đầu, phà ra một làn khói xám đục thẳng vào khe cửa. "Tôi đã hỏi rồi. Nguyễn Hoàng Long, tổ trưởng bốc vác của anh, xác nhận anh có mặt suốt ca trực. Nhưng anh Đạt này... anh có biết tại sao tôi vẫn tìm đến tận nhà anh không?"
Đạt im lặng, bàn tay phải siết chặt vào thành cửa sắt.
"Bởi vì hiện trường vụ án mạng dính đầy những vũng bùn bẩn có chứa nồng độ muối mặn đặc trưng của nước sông cảng Quận 4," Nam cúi xuống, nhìn chằm chằm vào đôi giày thể thao Biti's cũ kỹ dính đầy bùn khô đặt cạnh kệ cửa của Đạt. "Và cỡ giày của hung thủ để lại trên thảm cỏ biệt thự là cỡ 42. Trùng khớp hoàn hảo với đôi giày anh đang đi."
Không khí trong căn hộ dường như đặc quánh lại. Đạt cảm nhận rõ ràng một luồng điện nhẹ từ con chip sau gáy bắt đầu chạy dọc xuống các thớ cơ vai trái, gây ra một cơn giật cơ vô thức nhẹ. Anh vội vàng bấm mạnh móng tay phải vào vết bầm hình cánh bướm trên bả vai trái để dùng cơn đau vật lý áp chế xung điện của chip.
"Cỡ giày 42 ở cái Quận 8 này có hàng ngàn lao công và phu hồ sử dụng, cán bộ," Đạt phản pháo, giọng lạnh lùng. "Nếu chỉ có vậy thì chưa đủ để khép tôi vào tội giết người đâu."
"Đúng vậy, chưa đủ," Nam mỉm cười, nhưng ánh mắt không có chút hơi ấm nào. Ông đột ngột buông lỏng tay, chiếc bật lửa Zippo bạc nặng trịch rơi tuột khỏi ngón tay, lao thẳng xuống nền gạch men ngay sát chân Đạt.
Theo bản năng sinh tồn của một võ sĩ, Đạt giật mình định đưa tay trái ra chụp lấy vật thể đang rơi. Nhưng ngay khi cánh tay trái vừa nhấc lên được vài centimet, một luồng xung điện cưỡng bức từ con chip thần kinh đột ngột phóng ra, khóa chặt khớp vai và ngón tay trỏ trái của anh trong một trạng thái cứng đờ tạm thời. Sự khựng lại kéo dài nửa giây đó khiến anh hoàn toàn mất thăng bằng.
"Cạch!"
Chiếc bật lửa Zippo rơi thẳng xuống đất, nảy lên hai vòng trước khi dừng lại sát kẽ giày của Đạt. Đạt buộc phải dùng tay phải chụp lấy nó từ dưới đất, mặt nhợt nhạt đầm đìa mồ hôi lạnh.
Thám tử Lê Hoài Nam chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Đôi mắt sắc sảo của ông co thắt lại khi nhìn thấy sự khựng lại phi lý của cánh tay trái và vết đỏ ngầu bất thường trong mắt trái của Đạt. Ông từ từ cúi xuống, nhặt chiếc bật lửa lên từ tay phải của Đạt, ngón tay ông khẽ chạm vào cổ tay anh, cảm nhận được nhịp tim đang đập dồn dập và sự run rẩy thần kinh bất thường dưới da.
"Phản xạ của một cựu vô địch boxing ngầm mà lại chậm hơn một giây đối với một vật thể rơi tự do sao?" Nam lẩm bẩm, giọng đầy ẩn ý hoài nghi. "Anh Đạt, cánh tay trái của anh... dường như không còn nghe theo mệnh lệnh của bộ não anh nữa rồi."
Đạt nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm nghiền vào nhau. Anh biết mình đã để lộ di chứng của con chip trước mặt vị thám tử sắc sảo này. "Tôi bị chấn thương vai cũ thời đấu đài. Thỉnh thoảng cơ bắp bị cứng đờ. Chuyện bình thường của dân võ sĩ thôi."
"Chấn thương vai cũ mà lại để lại vết bầm tụ máu hình cánh bướm đặc trưng của lực giật báng súng bắn tỉa quân dụng trên bả vai trái sao?" Nam đột ngột ghé sát tai vào khe cửa, nói bằng một giọng cực nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe. "Tôi đã đọc hàng trăm hồ sơ pháp y, anh Đạt. Vết bầm đó mới chỉ xuất hiện chưa đầy mười hai tiếng. Và nó chỉ xảy ra khi người ta bắn liên tiếp năm viên đạn cỡ 9mm từ một khẩu súng bắn tỉa hạng nặng mà không có bệ tỳ vai."
Đạt đứng chết lặng. Trí tuệ và khả năng quan sát tiểu tiết của Lê Hoài Nam vượt xa những gì anh có thể tưởng tượng. Vị thám tử này không phải là một gã cảnh sát rập khuôn, ông ta đã nhìn thấu những dấu vết y khoa phi lý trên cơ thể anh từ trước khi bước vào căn hộ này.
"Tôi không biết cán bộ đang nói gì," Đạt cố gắng giữ vững im lặng pháp lý, tay phải siết chặt chiếc vòng chỉ đỏ như tìm kiếm một mỏ neo tinh thần cuối cùng để không hóa điên dưới áp lực đấu trí. "Nếu không có lệnh bắt giữ chính thức, xin lỗi, tôi phải nghỉ ngơi để tối đi làm ca đêm."
Nam nhìn Đạt một lúc lâu, ánh mắt ông chuyển từ sự nghi ngờ sắc lạnh sang một tia trắc ẩn mơ hồ khi nhìn vào căn phòng tồi tàn ngập mùi thuốc men phía sau anh. Ông từ từ đút chiếc bật lửa Zippo vào túi áo khoác da, lùi lại một bước ra khỏi hành lang ẩm ướt.
"Tôi sẽ đi, anh Đạt," Nam nói, giọng trầm xuống. "Nhưng tôi cảnh báo anh. Đội Cảnh sát Hình sự Quận 8 đã thiết lập các trạm tuần tra sinh trắc học ở mọi tuyến đường chính nối liền sang Quận 4 và Quận 2. Nếu anh thực sự bị oan, hoặc đang bị thao túng bởi một thế lực nào đó... hãy nhớ rằng chiếc bật lửa của tôi luôn khắc hình thanh gươm công lý. Tôi phá án dựa trên chứng cứ thực tế, chứ không phải những hồ sơ ngoại phạm được làm giả một cách hoàn hảo trên giấy tờ."
Nam quay lưng bước đi, gót giày nện xuống nền bê tông ẩm mốc phát ra những tiếng cộp cộp đều đặn, xa dần rồi mất hút sau khúc quanh cầu thang bộ.
Đạt đóng sầm cửa sắt lại, khóa chặt ba lớp khóa cơ học rồi tựa lưng vào cánh cửa, thở dốc điên cuồng. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ trán xuống cằm, làm ướt đẫm cả cổ áo khoác gió sờn cũ. Anh lết bước chân tập tễnh về phía cửa sổ, khẽ hé một góc nhỏ của tấm rèm cửa dày bám đầy bụi bẩn để nhìn xuống đường lộ dưới mưa.
Phía đối diện chung cư cũ, dưới tán cây bàng rụng lá, một chiếc xe bán tải màu đen không biển số đang đỗ lẳng lặng. Qua lớp kính phân cực tối màu, Đạt vẫn có thể nhận ra bóng dáng quen thuộc của tên sát thủ Mặt Sẹo—vệ sĩ thân cận của Phan Thanh Nghị—đang ngồi ở ghế lái, mắt không rời khỏi cửa sổ căn hộ của anh. Ngay phía sau chiếc xe bán tải, một chiếc xe tuần tra của cảnh sát hình sự cũng vừa tấp vào lề đường, thiết lập một trạm theo dõi di động.
Đạt nhắm chặt cả hai mắt lại, hai tay ôm chặt lấy đầu khi một cơn đau dữ dội như búa bổ đột ngột bùng lên ở thùy trán. Kẻ đi săn đã nhập cuộc. Anh không chỉ bị khóa chặt bởi con chip thần kinh ban đêm, mà ban ngày, anh đã chính thức bước vào tầm ngắm giám sát 24/7 của cả cảnh sát hình sự lẫn toán sát thủ Thiên Phong. Ranh giới giữa sinh tồn và đạo đức làm người của anh đang bị nghiền nát từng giây dưới bánh xe của một âm mưu chính trị tàn bạo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!